Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi


Sáng hôm sau.....
Cô tỉnh dậy, đầu đau như có cái gì đó đập xuống , chóng mặt quá ....mọi thứ đều quay cuồng , Bảo Nhi kéo đôi chân bủn rủn , định bước xuống giường nhưng cảm giác mê man càng ngày càng nặng , cô ngã nhào xuống , vừa nhắm mắt lại lập tức cô đã chìm vào hôn mê .
Đang lúc cô chìm vào hôn mê, "Cạch" một tiếng, cửa nhẹ nhàng mở ra.
Lục Phong đẩy cửa ra thấy cô nằm lỳ ở trên giường cũng không nhúc nhích, ho nhẹ một tiếng, bày tỏ ý bảo anh tới, nhưng người nằm lỳ trên giường giống như không nghe thấy lời anh, làm thế nào cũng không nhúc nhích.
- Bây giờ cô không tính dậy hả ?
Lục Phong dựa vào tường, nhìn cô gái trên giường vẫn im lặng, lạnh lùng nói.
- Này, nói chuyện. - Đợi thật lâu, cũng không thấy cô trả lời, kiên nhẫn cũng dùng xong, đi đến bên giường dùng tay lôi kéo thân thể cô, mà cô chỉ khổ sở rên lên một tiếng, mắt vẫn nhắm.

- Tỉnh - Lục Phong nhẫn tâm đẩy vai cô, thấy mắt cô vẫn không có dấu vết của người chuẩn bị tỉnh lại
- Này, cô làm sao vậy? - Thấy cô từ đầu đến cuối không có trả lời, gương mặt lạnh lùng của Lục Phong nhanh chóng biến mất, chân nhanh chóng đi đến bên giường, đưa tay nhẹ nhàng sờ lên gương mặt đỏ bừng của cô, sau đó nhanh chóng thu tay lại. Thật là nóng, mặt của cô rất nóng.
- Này, cô nói vài lời xem, cô rốt cuộc như thế nào? – Anh bò lên giường lôi kéo thân thể của cô, nhiệt độ nóng bỏng lập tức xuyên thấu qua áo sơ mi mỏng truyền tới bàn tay của anh.
Nhiệt độ cơ thể cô làm cho anh có chút lo lắng, không chần chờ nữa, nhanh chóng lấy điện thoại di động trong túi ra. Gọi một cú điện thoại.
- Này, chú Thiên sao? Nhanh qua đây, nơi này có bệnh nhân. - Lục Phong lo lắng nói vài lời với người bên kia điện thoại, sau đó lập tức cúp điện thoại, lần đầu tiên anh nhìn một cô gái hôn mê mà lo lắng như thế. Lần đầu tiên anh vì một cô gái mà tâm trở nên hoảng loạn.
Đưa tay ôm lấy cô hướng về chiếc giường lớn, sau đó cầm cái chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cô, sắc mặt biến thành nặng nề, mày rậm khóa chặt.
- Ừ. . . . . . - Trong thoáng chốc, Bảo Nhi cảm thấy giống như có ai đó đem đầu cô xé ra làm hai, rất đau, không nhịn được rên rỉ ra tiếng. Thật là đau nha, đầu thật là đau, cả người đều đau.
"cốc, cốc" ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
- Đi vào. - Lục Phong nói, ánh mắt một giây cũng không có rời khỏi mặt của cô.
- Cậu bị ốm sao ạ? – Chú Thiên xách theo gương thuốc cá nhân đi vào, thấy anh ngồi ở đầu giường chần chờ hỏi.
- Ông xem bộ dạng của tôi giống như người bị bệnh lắm sao? Là cô ấy. - Lục Phong phiền não đi xuống giường, chỉ vào cái cô gái đang nằm trên giường.
- Dạ. – Chú Thiên nghe giọng điệu của anh có hơi sững sốt, lập tức đi tới trước giường.
Thông qua điện thoại, ông nghe được giọng nói rất vội vàng của anh, ông nghĩ là khám bệnh cho anh, ai ngờ là cho người khác, thật không ngờ tới nha?
- Cô ấy đang có biểu hiện gì? – Chú Thiên nhìn gương mặt đỏ bừng của Bảo Nhi , hỏi Lục Phong đang đứng bên cạnh.

- Hình như là đang sốt. - Lục Phong cau mày nói, điều anh biết cũng chỉ là mấy thứ này.
- Còn gì nữa không? – Chú Thiên vừa lấy ống nghe ra, vừa hỏi.
- Tôi không phải là bác sĩ, làm sao tôi biết? Tôi biết rõ rồi còn gọi ông tới đây làm gì? Mau xem bệnh. - Lục Phong quát, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của người trên giường vẫn nhíu chặt, anh liền không nhịn được mà nổi giận.
Đột nhiên vang lên tiếng cáu gắt, khiến cho chú Thiên giật mình, vội vàng cúi đầu kiểm tra cho Bảo Nhi
- Thân thể của cô chủ trừ việc rất yếu, những biểu hiện khác nhìn như là dị ứng, nhưng mà tôi lại không biết cô chủ đã ăn thứ gì, rất khó để kê đơn thuốc. – Chú Thiên nói ra khó khăn của mình.
- Ăn cái gì? Hôm nay cô ấy không ăn cái gì cả. Tối ngày hôm qua chỉ có uống chút rượu mà thôi. -Lục Phong nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói, lúc này mới nhớ lại. Trong lòng anh đột nhiên có chút áy náy, là anh có chút sai?
- Rượu? – Hai mắt chú Thiên phát sáng, lại hỏi:
- Trước đó cô chủ có từng bị dị ứng về rượu chưa?
- Cái này. . . . . . , tôi không biết. -Lục Phong lắc đầu một cái, xem người trên giường một chút, anh và cô không có tiếp xúc nhiều, làm sao biết cô có dị ứng với rượu hay không.
Cô bị di ứng với rượu sao? Hẳn không phải thế chứ? Nếu như vậy, tại sao tối hôm qua vẫn liều mình uống rượu? ( Jenny : không phải anh ép còn gì ?-_-'')

- Vậy thì phải đưa cô ấy vào bệnh viện, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy ạ !
- Mẹ kiếp, ở chỗ này nói năng nửa ngày, nếu không có thuốc thì phải nói nhanh lên chứ, đi đến bệnh viện .- Lục Phong đứng lên, đẩy chú Thiên đang ngồi ở mép giường ra, sau đó liền ôm theo Bảo Nhi đi ra ngoài.
Chú Thiên kinh ngạc nhìn động tác của anh, kinh hãi há to miệng, đây là người mà ông biết sao? Lại vì một cô gái mà la mắng ông?
____________________________________________
Vẫn câu nói cũ : Hãy để lại 1 ngôi sao vàng xinh xắn bên dưới và cho t/g 1 lời nhận xét nka !!!!!
~~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận