Tiết Gia Tiểu Nương Tử



IMG

IMG

IMG

IMG

IMG

hắn ôm chăn ngồi dậy, từ trên cao nhìn xuống Diệp Nha, không cho nàng né tránh. Trong nhà cũngkhông xảy ra chuyện gì, sao nàng lại phiền não?


Diệp Nha không ngờ Tiết Bách có thể bình thản tự nhiên nhìn nàng như vậy. hắn ngồi, nàng nằm, còn bịhắn nghiêm túc quan sát như thế, mặt nàng nóng lên, theo bản năng muốn xoay người sang chỗ khác, nhưng nếu làm như vậy thì có vẻ nàng đang chột dạ, còn nếu tiếp tục nằm như thế, thì thật sự rất, rất... Nàng suy nghĩ một chút, ngước cổ lên nhìn Tiết Bách, tay trái siết chặt cái chăn, cố gắng che kín bản thân, sau đó nói dối: “Đâu có tâm sự gì đâu. Ta chỉ là đang nhớ nhị ca của đệ thôi, sợ hắn ở nhà mộtmình sẽ không quen.”

“thì ra là vậy...” Tiết Bách tự nhiên nằm xuống, đối diện với nàng, đôi mắt đào hoa tràn ngập ý cười: “Nhị tẩu thật tốt với nhị ca. Lúc ở nhà, tẩu cũng lo lắng cho đại ca như vậy sao?”

Khuôn mặt tuấn tú không hề dự báo đột nhiên tiến tới trước mặt nàng, tim Diệp Nha thoáng chốc đập lỡ nhịp, trông thấy ý cười trong đôi mắt hắn, nghe hắn trêu ghẹo nàng và Tiết Tùng, nàng đã không biết nên nói cái gì cho phải, đang muốn đứng dậy rời đi, chợt nghe thiếu niên mở miệng yếu ớt: “Nhị tẩu luôn lo lắng cho đại ca và nhị ca, vậy có lúc nào tẩu cũng nhớ tới người tam đệ này không?”

“Hả?” Nàng tâm ý hoảng loạn, chỉ kịp phát ra một tiếng hỏi mù mờ.

Tiết Bách cười khẽ, tiếng cười như dòng suối róc rách, trong lành êm tai, “Nhị tẩu đừng cho là thật. Đệ chỉ tùy tiện hỏi chơi thôi, bởi vì đại ca và nhị ca đều được tẩu quan tâm như thế, chỉ còn sót lại một mình đệ. Để thật ao ước được như hai huynh ấy, cho nên mới hy vọng tẩu cũng có thể quan tâm đến đệ mộtchút.” nói xong, vén chăn ngồi dậy, chỉ mặc quần áo trong bước xuống giường.

Dáng người của thiếu niên cao gầy, Diệp Nha đã quên suy xét ý trong lời nói của hắn, chỉ nghi hoặc hỏi: “Đệ muốn đi đâu? Sao không mặc y phục vào?”


Tiết Bách cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm, giọng nói ái muội: “Nhị tẩu, đệ muốn đi... đi tiểu, sẽtrở về ngay thôi.”

Trong đầu “đùng” một tiếng, giống như một tiếng sấm nổ tung, Diệp Nha không chút suy nghĩ liền trốn vào trong chăn, muốn chết quá đi muốn chết quá đi, sao nàng có thể hỏi hắn vấn đề này chứ!

Hiếm khi được trông thấy nàng ngượng ngùng, đáng yêu như thế này, Tiết Bách cười ra tiếng, vui vẻ vô cùng, đáy lòng như bị ai cào ngứa, cúi người nói trên đỉnh đầu nàng: “Nhị tẩu, xin lỗi, đệ nói sai rồi. Tẩu đừng trách đệ thất lễ nha?”

Thà hắn không nói thì thôi, hắn nói như vậy, càng khiến cho Diệp Nha không còn mặt mũi gặp người.

“Nhị tẩu?” Tiết Bách thật muốn bóc chăn ra xem nàng.

“...Đệ mau đi đi...” Thấy hắn không đợi được nàng trả lời sẽ không đi, Diệp Nha buồn bực nói nhỏ.

“Vậy đệ đi đây. Tẩu ngủ thêm một lát nữa đi, đêm qua đã vất vả nhiều rồi.” Tiết Bách cười nhẹ, xoay người đi.

Diệp Nha choáng váng, câu nói cuối cùng của hắn, rốt cuộc có ý gì?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận