Thua bởi động lòng

Đêm hôm qua tuyết lại rơi.
 
Vừa kéo rèm cửa ra, đã thấy bên ngoài tuyết rơi trắng xóa.
 
Khương Dư Miên che miệng ngáp một cái, cô mệt mỏi nhắm mắt lại, một lúc sau mới dần tỉnh táo trở lại.
 
Tối hôm qua, cô đem cơm tới cho Lục Yến Thần, lấy danh nghĩa làm bài tập để ngồi lại với anh tới mười một giờ, Lục Yến Thần thúc giục cô về nhà ngủ, nhưng bản thân anh lại tăng ca không nghỉ.
 
Cuối cùng, cô cũng hiểu được đằng sau cái gọi là thiên tài, học sinh xuất sắc, nhảy lớp để tốt nghiệp đã che giấu vô số đêm đen gian khổ. Tất cả những thứ mà Lục Yến Thần có được vào lúc này không phải là ngồi mát ăn bát vàng, mà là dựa vào sự cố gắng gấp bội của bản thân mới đổi lấy được. 
 
Cô không thể ở lại phòng của Lục Yến Thần quá muộn, nên cô quyết định trở về phòng, sau khi về cô kiên trì làm xong bộ đề, tới rạng sáng mới đi ngủ, lúc cô tỉnh lại đã gần chín giờ rồi.
 
Lúc này nhà ăn đang cung cấp bữa sáng, Khương Dư Miên chỉ ăn một ít rồi nhắn tin cho Lục Yến Thần, đối phương không trả lời.
 
Không biết tối qua anh tăng ca tới mấy giờ mới xong, Khương Dư Miên sợ làm phiền anh nên không hỏi thêm nữa.
 
Đợi tới giữa trưa, tất cả mọi người đều tập trung ở nhà ăn, chỉ có Lục Yến Thần vắng mặt. Khương Dư Miên mới lén hỏi thăm trợ lý Diêu, nhưng trợ lý Diêu chỉ nói: “Tổng giám đốc Lục đã ăn cơm ở trên phòng rồi.”
 
Bận tới mức không có thời gian xuống đây ăn cơm trưa luôn sao?
 
Khương Dư Miên nhìn chằm chằm vào màn hình di động, anh vẫn chưa trả lời tin nhắn, cô thở dài, đang muốn bỏ đi thì bị Lục Tập gọi lại.
 
Lục Tập bưng chén cơm lên, nhanh chóng đút hai miếng cơm cuối cùng vào miệng: “Đợi một chút, tôi đi lên cùng với cô, cô giảng bài cho tôi nghe với.”
 
Lúc cậu sao chép bài tập, cậu đã gặp phải một câu hỏi khó không có lời giải, cậu định tự mình làm nhưng lại thất bại, nên bây giờ cậu rất quyết tâm tìm ra đáp án của câu hỏi đó.
 
“Ừ.”
 
Khương Dư Miên đứng yên tại chỗ, chờ cậu ăn xong, rồi hai người bọn họ cùng đi lên lầu.
 
Lúc bước đi, Khương Dư Miên đi rất thục nữ, bước từng bước nhỏ, Lục Tập thì bước đi đầy cá tính, thình thoảng còn nghiêng đầu để nói chuyện với cô gái bên cạnh.
 
Bóng dáng hai thiếu niên, thiếu nữ dần khuất xa, Triệu Mạn Hề thấy vậy, quay sang nói với ông nội Lục: “Hình như Lục Tập đã trưởng thành rồi, đã bắt đầu yêu thích việc học tập.”
 
Trước đây, mỗi lần nhìn thấy sách, Lục Tập đều đau đầu, cô ta cũng đã nghe ông nội Lục kể về việc này rất nhiều lần rồi. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Hai mắt ông nội Lục toát lên sự hiền từ: “Đúng vậy, cũng nhờ có Miên Miên. Lúc trước, đã mời rất nhiều gia sư cho Lục Tập nhưng bọn họ đều bị nó làm cho tức giận không muốn dạy nữa, chỉ có Miên Miên giảng bài là nó mới chịu học.”
 
Đứa cháu trai bướng bỉnh dần thay đổi theo hướng tích cực, khiến ông nội Lục rất vui mừng.
 
Triệu Mạn Hề cười đầy thâm ý: “Vậy xem ra bọn họ cũng có duyên phận với nhau.”
 
Tính cách Lục Tập vốn ương bướng, nhưng lại nghe lời Khương Dư Miên…
 
Thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, ngày ngày sống chung dưới một mái nhà, thời gian lâu sẽ có khả năng xuất hiện loại tình cảm khác.
 
Nếu chuyện này thành công, Triệu Mạn Hề sẽ càng vui hơn.
 
Nhưng mà cảnh tượng ở trên phòng cũng không được êm đềm như cô ta và ông nội Lục tưởng tượng.
 
Khi Khương Dư Miên chuẩn bị giảng bài thì phát hiện Lục Tập đã sao chép đáp án, Lý Hàng Xuyên gửi đáp án qua điện thoại, Lục Tập sao chép, cô bỗng nhiên dừng lại.

 
“Cô làm gì vậy?”
 
Thấy cô im lặng, Lục Tập lên tiếng thúc giục: “Mau giảng bài đi, tôi còn đang nghe mà.”
 
Khương Dư Miên nhìn vào di động của cậu: “Cậu chép đáp án.”
 
Nghe như vậy, Lục Tập đã nhanh chóng cầm lấy điện thoại trên bàn, cất vào túi, cậu còn cứng đầu nói: “Tôi chép đáp án cũng không ảnh hưởng gì đến cô cả.”
 
“Đúng vậy.”
 
Việc Lục Tập chép đán án không liên quan tới cô, thậm chí cô đã tận mắt chứng kiến cậu chép bài người khác. Nhưng bây giờ, Lục Tập đã chép đáp án rồi mà còn muốn nhờ cô giảng bài, rõ ràng là cậu đang cố tình gây sự.
 
Khương Dư Miên bỏ bút xuống: “Cậu có đáp án, không cần phải giảng lại.”
 
Lục Tập dùng tay đè lại bài thi: “Đáp án là đáp án, nhưng tôi xem không hiểu.”
 
Giọng điệu cậu vô cùng mạnh mẽ, Khương Dư Miên mím chặt môi, hai người cứ thế nhìn nhau, không ai chịu cúi đầu.
 
Căn cứ vào thói quen xử sự của cô trước đây, lúc này cô hẳn là sẽ lặng lẽ xoay người rời đi. Nhưng những lời Lục Yến Thần và bà Tống đã nói với cô trước đây, bây giờ lại lần nữa hiện lên trong đầu cô.
 
Phải thật kiên cường, phải yêu thương chính mình và phải viết bảo vệ bản thân thật tốt.
 
Khương Dư Miên lên tiếng, nói rõ ràng từng câu từng chữ với cậu: “Lục Tập, tôi không có nghĩa vụ gì với cậu, cậu không có quyền ra lệnh cho tôi.”
 
Ngay từ đầu, giọng điệu của Lục Tập đã như ra lệnh cho cô, cô khoan nhượng, thứ nhất là vì quan hệ với nhà họ Lục, thứ hai là vì cô biết Lục Tập cũng không có loại suy nghĩ đó.
 
Nhưng cô tuyệt đối không thể để cho người khác khi dễ, coi việc bóc lột cô là điều đương nhiên.
 
Khương Dư Miên đột nhiên trở nên sắc bén, làm cho cậu rất bất ngờ, Lục Tập bực bội vò đầu: “Cô đang coi thường tôi đấy à?”
 
Cậu luôn biết một điều, đó là đám học sinh giỏi thường hay chế giễu việc họ họ chép bài tập về nhà.
 
Khương Dư Miên khẽ lắc đầu. 
 
Câu hỏi đó chắc là sẽ không bao giờ có câu trả lời.
 
Cô về phòng sắp xếp lại bài tập của mình, mới nhớ đến lúc nghỉ thầy Anh Văn có yêu cầu lớp viết một bài văn để đem đi dự thi. Thấy thời gian khai giảng sắp đến, mà bài Anh Văn vẫn cứ trì hoãn chưa làm xong.
 
Theo bản năng, cô mang vở đi tìm Lục Yến Thần, ngay khi chuông cửa của phòng 6012 vang lên không lâu, cửa mở ra, người cô muốn tìm cũng xuất hiện.
 
“Lục Yến Thần.” Cô chỉ nhẹ nhàng kêu lên, vở và bút trong tay đã nói rõ mục đích đến đây của cô.
 
Hai ngày trước cô thường hay đến đây, nên Khương Dư Miên đã quen thuộc với nơi này, nhưng hiện tại, đối phương lại đứng ngay cửa còn chậm chạp không muốn nhường đường cho cô.
 
Khương Dư Miên nháy mắt vài cái, giơ vở lên nói: “Em đến làm bài tập.”
 
Người đàn ông nhẹ nhàng nói: “Công việc khá bận, không tiện lắm.”
 
Khương Dư Miên vội đảm bảo: “Em biết, em sẽ không làm phiền đến anh.”
 

Cô không hiểu sự từ chối của anh.
 
Lục Yến Thần đứng ở cửa, cứ như vậy yên lặng nhìn cô, loại ánh mắt im ắng này làm cho trong lòng Khương Dư Miên vô cớ trở nên căng thẳng.
 
Khương Dư Miên nhịn không được lùi về sau một bước, cúi đầu nói: “Được, được rồi, em sẽ không làm phiền anh nữa.”
 
Lỡ như Lục Yến Thần có công việc cơ mật cần xử lý thì sao? Tránh không gặp người khác cũng là chuyện bình thường, nếu cô cứ quấn lấy anh, sẽ làm anh không thích.
 
Khương Dư Miên chỉ đành ôm bài tập về phòng, sau đó ngồi cả buổi chiều để làm.
 
Không biết qua bao lâu, cô rốt cuộc cũng làm xong, một trang bài đầy ắp chữ, ngay ngắn đẹp đẽ như là phông chữ nghệ thuật được đánh máy.
 
Khương Dư Miên xoa tay, vươn vai duỗi eo và lưng, sau đó cầm di động qua nhìn một chút, phát hiện bà Tống vài phút trước có gửi tin nhắn hỏi cô có thể xuống nhà ăn dưới lầu không
 
Dù sao cũng định nghỉ ngơi, Khương Dư miên dựa vào ghế trả lời tin nhắn, ngay sau đó mặc áo khoác rời khỏi phòng.
 
Nhà hàng ở khu nghỉ dưỡng vô cùng  rộng rãi, nhìn ra bên ngoài là cảnh tuyết rơi, vô cùng đẹp mắt.
 
Chưa đến giờ cơm, nên người ở đây không nhiều, có người cùng nhau ngồi nói chuyện phiếm, có người xem báo đọc sách, quay đầu có thể thấy cảnh vật bên ngoài, so với ở phòng còn thoải mái.
 
“Dì Tinh.” Khương Dư Miên đối với cách xưng hô này ngày vô cùng quen thuộc.
 
Bà Tống thấy cô thì cười, vẫy tay gọi cô: “Miên Miên, hôm nay dì giới thiệu cho cháu làm quen người với này.”
 
Lúc này Khương Dư Miên mới chú ý đến bên cạnh bà Tống còn có một người phụ nữ trung niên tư thái đoan trang, nhìn qua rất có khí chất giống với bà Tống.
 
“Con bé chính là cô bé tôi đã nói với bà, tên Khương Dư Miên, rất ngoan.” Trước tiên bà Tống giới thiệu cô cho bà ấy, sau đó quay đầu lại nói với Khương Dư Miên: “Vị này chính là bà Lộc, là bà chủ khu nghỉ dưỡng này, cháu có thể gọi bà ấy là dì Lan.”
 
Đột nhiên phải gặp người lạ, Khương Dư Miên có chút căng thẳng xiết chặt ngón tay, nhịn không được lùi về sau mấy bước.
 
Bà Lộc sắc mặt hiền lành, ân cần nói: “Ta đã nghe A Tinh nói về cháu, cô bé không cần căng thẳng, ta cùng A Tinh đã quen biết nhiều năm, khi ở chung đều rất tùy ý.”
 
Trước khi đến tuyết sơn, cô có nghe ông nội Lục nhắc qua chủ nhân khu nghỉ dưỡng họ Lộc, lúc đó cho rằng là cùng họ với nhà họ Lục, nhưng sau khi giải thích cô mới biết là từ đồng âm.
 
Bà Tống và bà Lộc là bạn thân lâu năm, Khương Dư Miên đã nhìn ra vẻ đẹp mà năm tháng lắng đọng lại trên người hai vị trưởng bối có khí chất giống nhau này.
 
Bà Lộc là ngươi rất thích pha trà, khi nghe hai người nói chuyện cô mới biết, thì ra kỹ thuật pha trà của bà Tống là học được từ bà Lộc.
 
Tại cái bàn gần cửa sổ, Khương Dư Miên theo hai vị phu nhân học pha trà, rất có cảm giác nhàn nhã và thanh tao.
 
Bà Lộc đưa trà đã được pha cho hai người, mà Khương Dư Miên nãy giờ vẫn không hiểu được cách thưởng thức trà, chỉ cảm thấy trà này thơm ngát mà trong veo, làm người ta ấm áp giữa trời đông giá rét.
 
“Uống thật ngon.” Cô gái nhỏ cầm chén trà khen ngợi từ đáy lòng. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Bà Tống và bà Lộc nhìn nhau cười một cái.
 
Bọn họ đã pha rất nhiều trà, sau đó bà Lộc đã đưa cho nhân viên nhà hàng, tặng cho khách trong đây một hũ nhỏ.
 

Bà Tống đứng dậy: “Tôi đi toilet một tí, hai người nói chuyện đi.”
 
Trên bàn chỉ còn Khương Dư Miên và bà Lộc, bà Lộc dốc hết sức mình để dạy, Khương Dư Miên thi thoảng gật đầu lắng nghe.
 
Trà vừa pha đã được tặng đến bàn của khách, một vị khách nước ngoài có râu uống vào rất ngạc nhiên, dùng giọng Trung Quốc với khẩu âm nồng đậm hỏi trà này là ai pha. 
 
Nhân viên nhà hàng giơ tay chỉ vào hai người đang ngồi cạnh cửa sổ: “Là bà Lộc ạ.”
 
Jessie lặp lại: “Bà Lục?”
 
Thật trùng hợp, cùng họ với người hắn muốn gặp.
 
Hai người đang ngồi cạnh cửa sổ nhìn qua, bà Lộc đối với khách làm ra một động tác tỏ ý thân thiện, Khương Dư Miên cũng học làm theo. 
 
Hồi đáp tương đương.
 
Sau khi nhân viên nhà hàng đi khỏi, người nam nhân ngoại quốc có râu mới dùng tiếng Anh nói với trợ lý nữ bên cạnh: “Lần này gặp mặt Lục Yến Thần, tư liệu đều đã chuẩn bị tốt chứ?”
 
Nữ trợ lý tóc vàng hai tay ôm máy tính, xoay về anh ta, thuận tiện xem xét.
 
Hai người chính là người phụ trách doanh nghiệp nước ngoài hợp tác cùng Lục thị, lúc họ ước định thời gian gặp mặt Lục Yến Thần, biết được anh ở tuyết sơn, nên cũng muốn đến nơi này ngắm phong cảnh.
 
Gần đến thời gian bọn họ hẹn nhau, người đàn ông mới mang theo trợ lý rời khỏi nhà hàng đi gặp Lục Yến Thần.
 
Bên này, Khương Dư Miên đã học được rất nhiều điều dưới sự chỉ dạy của bà Tống và bà Lộc, cô có thử pha qua vài lần, đem thành phẩm cuối cùng cho vào ấm trà, cẩn thận từng li từng tí bưng lên lầu.
 
Thang máy đến lầu sáu, Khương Dư Miên mang theo ấm trà bước ra, lướt qua hai người ngoại quốc từng gặp ở nhà hàng bên dưới.
 
Khương Dư Miên toàn tâm toàn ý muốn đưa trà mình tự nấu cho người đó, mà quên mất không để ý đến hai người ngoại quốc đang xoay người nhìn cô.
 
Thấy Khương Dư Miên đến phòng 6012, Jessie hiểu ra: “Cô ấy là vợ của Lục Yến Thần.”
 
Nữ trợ lý tóc vàng: “Hình như chưa nghe qua.”
 
Jessie lắc đầu: “Ở những phương diện khác Lục Yến Thần rất ít nói.”
 
Lúc nãy có một “bà Lục” tặng trà cho bọn họ, bọn họ cũng không xác định là người nào trong họ, bây giờ cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này mang theo một ấm trà vào phòng Lục Yến Thần, từ tuổi tác cũng có thể đoán ra cô chính là “bà Lục.”
 

 
Đến trước phòng 6012, Khương Dư Miên tràn đầy mong đợi ấn chuông cửa.
 
Cửa vừa mở, cô lập tức giơ lên ấm trà đưa đến trước mặt anh như dâng tặng báu vật.
 
Lục Yến Thần vốn định cự tuyệt, nhưng nhớ đến lúc nãy bàn công việc Jessie có nói rằng khi ở nhà hàng dưới lầu đã được thử qua hai chén trà.
 
Không thể nghi ngờ, là Khương Dư Miên đặc biệt đưa cho anh.
 
“Giữ khoảng cách.” Trong miệng ông cụ cũng không thể lập tức tỏ ra quá mức, cho nên Lục Yến Thần để cô vào vào.
 
Khương Dư Miên gấp đến nỗi không chờ được mà đem trà đưa anh nếm: “Uống ngon không?”
 
Lục Yến Thần nhấp một ngụm, mặt không đổi sắc nuốt xuống.
 
So với trà anh từng uống trước đây, hương vị này đừng nói là “ngon”, nói “không tệ” đã rất gượng gạo rồi.
 
Hương vị trà như này, mà Jessie lại khen không ngớt lời?
 
Không nên như thế.

 
Lục Yến Thần thầm nghĩ, một đáp án mơ hồ được hình thành.
 
Anh chậm rãi buông chén trà, cân nhắc nói: “Cũng tạm.”
 
Cũng tạm!
 
Đây cũng là ý khẳng định, Khương Dư Miên lộ rõ nét vui mừng: “Đây là trà em pha.”
 
Lục Yến Thần thầm nghĩ: ‘Quả nhiên’
 
Anh nhếch khóe miệng, khéo léo nói: “Vẫn còn có chỗ cần cải thiện.”
 
Khương Dư Miên nghe vậy thì liên tục gật đầu.
 
Cô vốn là tay non, được nghe một câu khẳng định của anh như vậy đã vô cùng thỏa mãn rồi.
 
Trước ánh mắt chờ mong được khen ngợi của cô gái, Lục Yến Thần bưng chén trà lên một ngụm uống hết. 
 
Trà tặng đến cũng uống rồi, mà cô vẫn ở trong phòng không có ý muốn rời đi. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Lục Yến Thần đem chén trà đặt về chỗ cũ, những đốm sáng do chiếc phản chiếu dưới ánh đèn lọt vào mắt anh, vẻ mặt người đàn ông thoáng hiện lên chút lẩn tránh, quay lưng lại dùng giọng điệu như đuổi khách nói với cô: “Đã muộn rồi, em nên trở về đi.”
 
“Nhưng em vừa mới đến…” Cô theo bản năng phản bác.
 
Nhưng người đàn ông phía trước vẫn chậm rãi quay đầu.
 
Lúc chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của Lục Yến Thần, giọng nói dần nhỏ đi.
 
Khương Dư Miên lo lắng nuốt nước miếng, nhìn về phía ấm trà dường như còn chưa đụng đến: “Vậy trà này…”
 
Lục Yến Thần hạ mắt, tầm mắt đảo qua ấm trà nóng kia, nhẹ giọng trả lời: “Em có thể mang đi.”
 
Khương Dư Miên cảm nhận được sự lạnh nhạt từ lời anh nói.
 
Cô không ngốc, thậm chí cô còn đặc biệt để ý đến hành vi cử chỉ của Lục Yến Thần, mà mỗi lời nói hành động của anh đều làm cô phải suy nghĩ rất nhiều.
 
Buổi sáng không có trả lời tin nhắn, là do đang nghỉ ngơi hoặc bận công việc, buổi trưa thì không cho cô vào phòng, là vì công việc không tiện lắm.
 
Vậy hiện tại thì sao?
 
Ngay cả khi có lý do hợp lý cho những hành vi trước đây, thì phản ứng của anh hiện tại cũng làm cho cô thấy được có điều không ổn.
 
Nghĩ lại những chuyện đã xảy ra gần đây, Khương Dư Miên thật sự không nghĩ ra chỗ nào có vấn đề. Giống như cô việc cố gắng rất nhiều để có thể đi qua một cây cầu, mắt thấy sắp đến được điểm cuối, lại bị vật cản phía trước không cho phép tiếp tục đi qua.
 
Cô lại có rất nhiều thắc mắc, nhưng khi nhìn ánh mắt Lục Yến Thần, giọng nói bị nghẹn lại ở bên trong, một câu cũng không dám hỏi, sợ sẽ giống như chiếc áo khoác bị ném xuống lần đó, nhận được câu trả lời rồi nhưng bản thân lại vứt bỏ nó đầy chán ghét.
 
Cô muốn mở miệng nói nhưng không biết nên nói gì, cuối cùng cô cũng không mang ấm trà kia đi, chỉ cúi đầu trầm mặc quay người đi ra khỏi phòng.
 
Lục Yến Thần chú ý đến động tác cúi đầu của cô, chân mày không dấu vết nhíu lại. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé. 
 
Bóng lưng cô dần rời khỏi tầm mắt, rồi biến mất trước cửa, Lục Yến Thần bưng ấm trà lên, di động trên bàn rung lên.
 
Không lâu sau, Lục Yến Thần nhìn thấy một đoạn tin nhắn.
 
Be Be: [Em, có phải là, đã làm sai chỗ nào rồi không?]

 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận