Thứ Xuất Thứ Xuất

Edit: Hắc Phượng Hoàng

Thời gian giữ đạo hiếu, hai vợ chồng tiếp tục vùi đầu khổ đọc. Phạm tỷ phu thuộc loại nhân vật đánh thẳng vào trong lòng địch nhân, nghe nói muội phu muốn thi tú tài, trực tiếp quăng một chồng thực đề mô phỏng lại đây. Vì thế điều chỉnh giờ giấc thành sáng sớm cưỡi ngựa bắn tên, buổi sáng đọc tứ thư, giữa trưa ngủ, buổi chiều thi thử. Vì trạng thái tâm lý “Thanh thiếu niên”, La Y bảo Dung Nghi dạy nàng cưỡi ngựa bắn tên. Như vậy, tốt xấu Dung Nghi có thể tìm ra chút tự tin, nếu không mà bị lão bà đả kích, sẽ tan mất tính tích cực học tập, làm cho thể xác và tinh thần phát triển không đủ kiện toàn. Khụ...

Dung Nghi quả nhiên vui vẻ, kéo theo tâm tình La Y cũng tốt. Có một lão công hơi ngốc không là chuyện rất thống khổ, ít nhất nàng không sợ cảnh “Mất hứng“. Làm cái gì cũng bị đối phương xỏ xiên, cuộc sống như vậy mới không vui vẻ. Đây cũng là điểm La Y được người khác ưa thích, tức giận sẽ không quá lâu. Phần lớn thời gian thấy nàng đều là cười hì hì, nhìn thôi đã thấy vui mừng rồi. Không ai muốn suốt ngày nhìn cái mặt oán phụ cả đúng không? Cho nên nói, ưu điểm này La Y tương tự Dung Nghi, chỉ là không hiện quá rõ thôi.

Hai vợ chồng cứ như vậy tới lễ mừng năm mới, cuối cùng Dung Nghi cũng đọc nuốt trọn bộ tứ thư. Độ chính xác làm các bài đề mẫu cũng dần dần nâng cao. Điểm này phải cảm tạ con rể mới của Phạm tỷ phu và nhị ca La Y duy trì - - không ngừng cầm bài thi của hai vợ chồng phê duyệt, thậm chí xin nhờ thầy của bọn họ phê duyệt. Năng lực làm bài của hai vợ chồng từng bước tăng lên, loại chuyện có cảm giác thành tựu này, đương nhiên càng làm càng muốn làm, càng làm càng vui vẻ. Hơn nữa ảnh hưởng từ La Y, cuối cùng Dung Nghi bắt đầu dần dần thích đọc sách. A di đà Phật, thiện tai thiện tai.

Đón tết của hiếu kì không có gì để nói, mọi người tụ cùng nhau ăn cơm mà thôi. Lúc gác đêm, La Y lặng lẽ ngăn lại đại nãi nãi, cười lấy lòng: “Đại tẩu, ta có việc nhờ cô đây.”

Đại nãi nãi cười nói: “Vượt lửa qua sông cũng không chối từ!”

”Đại tẩu nói thế, ta không dám lên tiếng nữa đâu, sợ đại ca đánh ta.”

”Phốc, thật sự để ta vượt lửa qua sông à? Nói mau, chuyện gì? Ta có thể làm sẽ giúp ngươi làm.”

”Cái này, những thứ được chia khi ở riêng, ta muốn đổi với cô.”


Đại nãi nãi lộ nụ cười tiêu chuẩn: “Đổi cái gì?”

Lúc này lại thừa nước đục thả câu thì là heo: “Là mấy thứ tơ lụa đồ cổ, chúng ta sau này không dùng được, không bằng cho chúng ta những sách giải trí ở đại thư phòng như 《 nông chính toàn thư 》, 《 thiên công khai vật 》. Ta thích xem.”

Đại nãi nãi cười nói: “Ta lại tưởng chuyện gì? Chỉ là vài cuốn sách, cô thích thì lấy, đổi trác gì chứ, người một nhà thành xa lạ. Tuy rằng chia nhà rồi, vẫn là thân huynh đệ không phải sao?”

La Y lắc đầu cười nói: “Sách là sản nghiệp tổ tiên, theo lý mà nói chúng ta không nên lấy. Những bản đơn lẻ ta không dám lấy. Chỉ lấy chút sách giải trí thôi. Đại tẩu cũng biết ta ham mê nó, nếu phải đặt mua đầy đủ hết, sẽ phải bán không ít đồ vật, như vậy chỉ lợi cho người khác. Không bằng đổi với đại ca, tẩu tử tốt à, cô đi hỏi đại ca giúp ta đi.”

Đại nãi nãi nói: “Ta đồng ý, nhưng cô cũng phải để cho ta đồ tốt đấy. Đồ vô ích ta không nhận đâu.” Dù sao cả nhà không có bao nhiêu người, đại thư phòng kia thiếu chút nữa kết mạng nhện, La Y gả lại đây mới trở mình một ít.

”Nhất định nhất định,“ La Y cao hứng cực kỳ: “Ngày nào đó Đại tẩu chuyển hết nhà kho của ta đi ta cũng không có ý kiến gì.”

”Phi! Cứ làm như ta là cướp giật không bằng.” Đại nãi nãi nói: “Ta cũng không nói vòng vo với cô, nhà chúng ta là cái dạng gì ngươi cũng biết. Cô đã muốn đổi, ta không cần cái khác, đưa ta vải dệt cũ của các ngươi là được rồi.”

”Cô muốn cái đó làm gì? Tuy nói chất lượng tốt, nhưng hình thức cũ, thỉnh thoảng mặc còn đỡ, ngày nào cũng mặc thì thế nào?”

”Ta giữ lại để khen thưởng người.” Đại nãi nãi lặng lẽ nói: “Hàng năm đều phải thưởng xuống không ít, lấy mới lãng phí lắm. Cũ nhưng chất lượng tốt, lại thể diện. Ta không còn cách nào khác, tiền lời càng ngày càng tệ. Ở riêng sớm thế đúng là thiệt thòi cho các ngươi. Trong lòng ta cũng khó chịu, nhưng không có cách nào cả, mong rằng ngươi thông cảm. Những cái mới mẻ ta không cần, ngươi chọn lựa ra cái ngươi không thích là được, dù sao cũng là mang đi thưởng người khác.”


La Y gật đầu: “Nhà chúng ta nên tiết kiệm.” Về phần tiết kiệm thế nào, mở miệng chính là đắc tội với người, nàng vẫn nên giả ngu thì tốt hơn.

”Nhìn cô dường như muốn nói lại thôi, còn có chuyện gì nữa? Nói đi.”

La Y mặt hiện trắng xanh đỏ, rất ngại ngùng: “Cái này... Trước kia sửa sang nhà có giữ lại vật liệu gỗ, có thể cho ta sao?”

Đại nãi nãi chỉ kém không trừng mắt lên, chỉ một ít đồ này đỏ mặt làm cái rắm gì, đệ muội này rõ là thành thật: “Xếp chồng chất trong khố phòng đấy, bản thân mình đi chọn đi. Nhưng mà không có đồ tốt đâu, vừa bẩn vừa lộn xộn. Cô trực tiếp mua là tốt hơn.”

La Y xin lỗi nói: “Ta dùng nhiều gỗ du, mua bên ngoài e là người ta đưa cây mới, chỉ tổ hấp dẫn sâu mọt.”

Đại nãi nãi gật đầu: “Để đấy cũng chỉ phủ bụi thôi, cô thích thì sai người chuyển đi. Chỉ là chúng ta vẫn trong hiếu kỳ, động tĩnh đừng quá lớn là được.” Nói tới đây, đại nãi nãi lại nghĩ nghĩ: “Ta nói thật lòng, các ngươi cũng không được bao nhiêu thứ. Đồ dùng gia đình, trong khố còn nhiều, chỉ không mới thôi, có vài thứ bằng gỗ lim. Đến lúc đó cô cứ việc mang đi là được.”

La Y vẫy tay: “Không cần, không cần, phòng ở kia của ta không lớn, của hồi môn cũng có nhiều. Đến lúc đó thêm chút vật liệu gỗ du cũ là đủ rồi.”

”Tùy cô, trong nhà có cô cứ việc cầm đi.”

”Đa tạ đại tẩu.”


Đại nãi nãi lắc đầu: “Cái này có gì đâu? Cô nghĩ giúp ta mấy đồ làm tặng lễ được đấy.”

La Y gật đầu: “Cô tìm vài chiếc đèn lồng sành sáng tới, ta làm vài cái làng trúc luỹ cho cô, dùng để dỗ trẻ con họ hàng là tốt nhất.” Cảm tạ CCTV (China Central Adult Video), cảm tạ internet vạn năng.

Đại nãi nãi quả nhiên mĩ mãn thu nhận.

Giải quyết đại sự vật liệu đồ dùng gia đình xong, tâm tình La Y tốt hơn. Nhà kia đã cũ nát đến độ không ở được, chỉ bề ngoài thoạt nhìn giống nhà ở thôi. Phỏng chừng Hầu phủ vứt đó vài năm chưa từng trông coi gì. Dứt khoát phá đổ rồi xây lại. Nhà ở nhất định phải làm hai tầng, bù lại gian phòng không đủ. Nhưng lại không thể là hai tầng thực, nàng còn phải đau đầu vì ánh sáng đây. Ở trong này, chịu không nổi nhất chính là phòng đón ánh sáng. Cửa sổ phổ biến sử dụng song cửa gỗ hoặc là minh ngói(?). Minh ngói có thể không thấm nước, không dễ dàng vỡ, tính giữ ấm hơn giấy, nhưng lấy ánh sáng bi kịch hơn giấy trắng nhiều.

Minh ngói là một loại kiểu nửa vỏ sò, bởi vì không theo qui tắc hình dáng nào, song cửa bằng gỗ cũng phải dựa theo kích thước minh ngói mà làm các ô vuông lớn nhỏ, hình thành hình dạng không theo quy tắc khá xinh đẹp. Loại cửa sổ này vùng Giang Nam hay dùng, phương bắc hay dùng cửa gỗ hơn. Nhưng La Y muốn dùng chắn trên cửa, nhất định không thể làm như giấy gặp mưa là hỏng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao kiến trúc cổ cần có mái hiên.

Trong tháng giêng, hai vợ chồng nghỉ đông. La Y hoàn toàn rập khuôn một bộ chế độ dạy học đời sau - - ai bảo nàng không có bản sự chế định ra bộ mới chứ? La Y nhân cơ hội vẽ bản thiết kế phòng ở góc nghiêng 45°. Bình thường mà nói, lúc này nóc nhà là tam giác đều, La Y ở góc phía sân tô đậm thêm chút, toàn bộ làm thành cửa sổ, dùng để lấy ánh sáng. Trong phòng không dùng như ban đầu, mà dùng kiểu dáng dân cư Quảng Đông. Trong phòng thiết kế lấy một nửa là lấy ánh sáng, một nửa kia là hình thức cửa sổ lầu các quay hướng khác. Đây là vì để tránh cho ngày sau dân cư nhiều lên che hết nắng, có thể trở thành không gian cất giữ đồ đạc. Cho nên nói là hai tầng, trên thực tế chỉ có một tầng rưỡi. Dù sao phòng ở trên cao cũng không thoải mái.

Ngoại trừ chính phòng dựa theo kiểu dáng truyền thống, toàn bộ cửa khác dùng kiểu Thanh triều, tức không có cái gọi là tường tồn tại, tất cả cửa đều có thể mở ra. Sau đó là tủ quần áo sao chép toàn bộ, ách, là tham khảo toàn năng cải tạo nơi ở Vương Trung, tường ngăn kiêm tủ quần áo. Cộng thêm các phụ trợ khác, như vậy là có thể y theo ngày sau dân cư tự do điều tiết. Còn có giường trẻ con, La Y thiết kế giường tầng, phía dưới là tủ quần áo và giá sách, phía trên là giường. Cực lực tiết kiệm không gian, dù sao thì phòng ở cũng làm cao, không sợ áp lực.

Một tầng giường đúng là sửa lộn xộn lung tung, gần như tất cả ván giường có thể xốc lên, bên trong toàn bộ đều là không gian chứa đồ. Phòng hạ nhân đầy gỗ vụn, tấm vật liệu gì cũng có. Gần như đều là giường tầng. Tiểu nha đầu, các tiểu tử ở một phòng, là mô phỏng kí túc xá đại học để tiết kiệm không gian. Cây thang lên giường trên dùng ngăn kéo thu lại, dù sao hạ nhân cũng không có nhiều hành lý, gầm giường có ngăn kéo, tiết kiệm cả rương gỗ.

Chính phòng vẫn dùng giường giá - - đây là đồ cưới, La Y còn làm một ngăn trống ở đỉnh giá giường, chuẩn bị giấu tiền riêng. = =|||, cái này đừng vẽ ra tốt hơn...

Tóm lại, từ thế giới chuồng bồ câu xuyên việt về đây, giở mọi mánh khóe tiết kiệm không gian, tận dụng tối đa 300 mét vuông. Nàng còn thiết kế dự phòng cần ròng rọc đồ dùng gia đình. Chỉ là hiện tại đồ kim loại không nhiều, không biết có thể dùng gỗ thay thế không. Thứ này nàng không hiểu, giao cho thợ mộc chuyên nghiệp vậy.


Vì kiểu dáng, La Y chạy toàn bộ mỗi góc Hầu phủ, tham khảo chung quanh. Đùa vui đến quên cả đất trời. Dung Nghi đương nhiên cũng không ngoại lệ, đưa ra các loại đề nghị, đặc biệt phối hợp thẩm mỹ và nhan sắc. Chung quy là công tử hầu môn, trụ cột còn ở đấy. La Y cũng vui vẻ nhận, lãng phí N tờ sơ đồ phác thảo. Cuối cùng lại tiêu hao vẻn vẹn một tháng, vẽ được bản vẽ dày 5cm màu sắc rực rỡ thêm ba loại nhan sắc chú thích. Đương nhiên đã sắp xếp thứ tự rồi. Đóng thành hai quyển sách. Quyển thượng là kết cấu đình viện phòng ốc, sân, các vị trí sắp đặt, quyển hạ là thiết kế nhà ở.

Đóng sách xong, nói rõ thiết kế, La Y trực tiếp đưa cho Cẩm Tú. Thiệu Y sau khi kết hôn, không tiện phiền toái hắn. Đặc biệt Tứ tẩu tân hôn đã bị con chuột của nàng làm hoảng sợ, nàng luôn có chút ngại. Về phần nam nhân của Cẩm Tú, sai sử không hề áp lực. Nam nhân của tỷ muội, vốn để cho người ta sai sử. ╮(╯_╰)╭. Phạm Thế Tuấn nhận được hai quyển sách bản thiết kế giống nhau trực tiếp quẫn, nói với Cẩm Tú: “Đây là Tam muội muội của nàng nghĩ ra?”

Cẩm Tú nói: “Nghe nói thế. Khi về kinh ta có đi lại, cũng nghe nhóm thái thái, nãi nãi nói nàng lanh lợi, có thể nghĩ ra được những thứ người ta không tưởng tượng nổi. Trong khuê phòng không thường làm như vậy, nhưng có làm mấy đồ chơi kì quái.”

”Kinh thành người nhiều đất thiếu, vật này rất có tác dụng với dân chúng phổ thông, không biết có được mở rộng không?”

”Ta hỏi nàng xem.”

Nhận được thư của Cẩm Tú, La Y nghĩ đương nhiên có tác dụng với dân chúng. Đời sau phòng trẻ một nửa đều là giường tầng, nhà nghèo đa số dùng giường hộp. Không phải bởi vì phòng ở quá nhỏ sao? Nhưng nàng không muốn gánh cái thanh danh này, mặc dù nói mình có nhiều ý nghĩ, nhưng nền lại là trí tuệ của người khác. Nhận thanh danh không hoàn toàn là của mình, nàng không mặt dày như thế. Hồi âm nói tùy tỷ phu mở rộng, chỉ đừng dùng tên của nàng. Dù sao hai chữ Thám hoa đại biểu rất nhiều vinh quang, thêm một chuyện không nhiều ra bao nhiêu, thêm con rận không ngứa thêm mà!

Dung Nghi không nghĩ ra: “Tại sao phải nhường tỷ phu nhận đảm đương? Sau này ta mở xưởng làm đồ dùng gia đình không được sao?”

La Y cười nói: “Có gì tốt chứ? Thứ đó hai mắt người nhìn có thể học được, chỉ là hư danh. Nữ nhân vang danh lớn không tốt.” Tự kỷ một chút mà nói, bộ dàng nàng cũng dễ coi. Ngộ nhỡ làm cho người ta tạo ra cái tài mạo song toàn gì đó, bị Nghiêm Thế Phiên cướp đi làm tiểu lão bà đây chẳng phải là hộc máu à? Dung Nghi không tốt chỗ nào, nhưng ít nhất nàng là chính thê. Ối, suy nghĩ nhiều rồi, không nhìn, không nhìn!

Dung Nghi thở dài, vốn liếng đắc chí thật tốt. Nhưng mà bằng hữu của hắn đều rất lâu rồi không gặp, không có ai để khoe cả. Thôi đi.

Phạm Thế Tuấn nhận được hồi âm chỉ cười cười. Nề nếp gia đình Tiêu gia quả nhiên nghiêm cẩn, danh bất hư truyền. Sai người tới lấy ít vật liệu gỗ từ An Dương Hầu phủ. Tính cả bản thiết kế, thợ mộc còn làm được tất cả các vật nhỏ kia, chẳng những làm miễn phí sửa phòng ở, đánh đồ dùng gia đình cho La Y, làm cho hắn buôn bán lời mấy chục lượng bạc về. Ở cổ đại, dân luôn cực sợ quan viên. Huống chi là quan viên biết thiết kế đồ dùng gia đình, công tượng kia càng không dám ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu. La Y chưa hết hiếu kì, Phạm Thế Tuấn sẽ không thúc giục bọn họ. Làm một nhà nhỏ như thế, cứ thế tỉ mỉ giằng co hơn một năm mới làm xong toàn bộ. Ngày kết thúc công việc, cách ngày La Y ra hiếu chỉ có nửa năm, thời gian vừa khéo. Mọi chuyện thuận lợi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận