Thứ Xuất Thứ Xuất

Edit: Hắc Phượng Hoàng

La Y trở về phòng, thanh âm tính toán trong lòng vang bùm bùm. Dung Nghi ở bên cạnh tức giận: “Lão thái thái tích lũy cả đời chỉ có chín ngàn lượng? Ngươi cũng tin hả?”

”Không tin thì sao? Cãi lộn chắc?”

”Người nhà mẹ đẻ ngươi không quan tâm chuyện này ư?”

La Y thở dài: “Đây là chuyện riêng trong tộc, liên quan gì tới người ngoài?”

“...”

Sau một lúc lâu Dung Nghi lại nói: “Hơn nữa phu nhân... Làm bộ một ngàn lượng, tổng cộng ba ngàn lượng, đủ làm gì đây?”

”Không phải còn có một tòa nhà, một thôn trang sao?”

”Ngươi thật sự hồ đồ hay là giả bộ hồ đồ thế?”

”Ngươi không ngốc!”

”Ngươi mới ngốc đấy!”

”Không ngốc thì phải biết, bây giờ ngươi có thể làm gì?” La Y trợn trắng: “Đi cãi à! Cãi lên phu nhân mất hứng, ném Tam muội muội cho ngươi, cho ngươi đi gả muội muội!”

Dung Nghi đã trút giận, kỳ thực trong cái vòng này, con vợ lẽ là dạng gì người nào không biết chứ? Năm ba ngàn bạc bỏ ra ngoài là tình trạng bình thường, không tốt một ngàn bạc cũng không có đâu. Chỉ là còn người đều không tin tưởng chuyện xấu sẽ đổ lên đầu mình, muốn mình là người may mắn kia. Bởi vậy mặc dù biết tình trạng bình thường, trong lòng vẫn cực kỳ khó chịu.

La Y một mình coi sổ sách nửa ngày mới hậu chi hậu giác nghĩ đến, đồ cưới của nàng dâu thuộc về tài sản riêng, đồ cưới của nàng dâu bao gồm cả sính lễ. Tức hôn lễ long trọng của Dung Chỉ, kỳ thực được tính là chia nhà một lần phải không? Thảo nào khoản bạc trống rỗng hết rồi! Đúng rồi, Tào phu nhân đã sớm mua nhà riêng ở bên cạnh Hầu phủ, đến lúc đó Dung Chỉ ở nơi đó, mở một cửa, sẽ giống như không phải ở riêng. Rõ là... Haizz... Dòng chính dòng thứ khác nhau hả? Haiz, thôi, không mong nữa. Đương quyền không phải nàng, dẫu có cãi nhau cũng không được gì cả.

Đang tính thì Hướng ma ma đi tới, thở dài nói: “Tứ nãi nãi, ta mới đi xem tòa nhà kia.”


”Có thể ở không?”

”Quả nhiên là ta đoán đúng, tuy rằng cách... Tiêu gia không xa, nhưng cũ nát cả rồi. Ngoại trừ cột nhà, còn lại phải xây mới mới ở được.”

”Một ngàn bạc đủ không?”

”Không làm bằng gỗ tốt, không dùng đến nhiều như vậy.” Hướng ma ma hơi giận phẫn nói: “Cái khác chưa nói, phòng ở kia quá nhỏ. Chỉ có ba gian, phía sau chỉ có một dãy lồng phòng. Cái đó làm sao người ở được!”

La Y đau đầu: “Bên cạnh có nhà nào muốn bán không?”

”Nãi nãi của ta, kinh thành sửa phòng ở, một bó củi một trăm lượng bạc cũng có. Nhưng mua đất, lớn cỡ bàn tay cũng là tiền đấy. Lại nói nhà ai yên lành lại đi bán nhà chứ.”

La Y nghĩ: “Bà gọi người đi sửa chữa phòng trước đã, chỗ cũ hỏng thì bổ sung. Trong viện không cần hoa mộc quý báu gì, chỉ trồng cây đào là được rồi, mùa xuân đẹp mắt, mùa thu còn bớt được tiền mua trái cây. Trồng mấy sân hoa mai. Đằng trước làm chỗ đãi khách, một gian thư phòng. Ngày sau chúng ta là tiểu môn tiểu hộ, không cần làm nội thư phòng gì đó. Chính phòng một gian, phòng ngủ một gian, bên cạnh cho đại tỷ nhi ở, sương phòng để trống. Phía sau các ngươi ở, đồ dùng gia đình đừng mua vội, phòng ở quá hẹp, để ta vẽ ra đã rồi đưa cho người ta làm.”

Dung Nghi còn càu nhàu: “Cái phòng nhỏ thế làm sao ở được? Có muốn tới xem không?”

La Y trừng mắt nhìn Dung Nghi một cái: “Có giỏi không ăn ở chỗ này!”

”Nhưng khi cha mất cũng để lại cơ nghiệp cho con chứ!”

”Cha ngươi chôn rồi!” La Y tức giận nói: “Trước mắt tình huống cứ như vậy, ngươi mất hứng cũng cứ như vậy, cao hứng cũng cứ như vậy thôi.”

Dung Nghi cũng biết hiện thực, đành phải ở một bên rầu rĩ không vui.

La Y lại hỏi Hướng ma ma rất lâu, một người gật đầu không có. Vỗ bàn một cái: “Không được! Ta phải đi hiện trường nhìn xem. Bà càng nói ta càng hồ đồ.”

”Đang hiếu kì ra ngoài không hay thì phải?” Hướng ma ma lắc đầu: “Nãi nãi đừng vội, còn ba năm hiếu kỳ mà, cách ngày chuyển ra còn xa lắm. Ta sai người vẽ lên giấy được không?”


”Bản vẽ không được đâu, ta không tưởng tượng ra được. Hay là chúng ta lặng lẽ đi ra ngoài?”

”Ta đi cùng ngươi?” Dung Nghi lập tức xoay người nói: “Trong kinh ngươi không quen thuộc bằng ta.”

Nhìn Dung Nghi bộ dáng cợt nhả, trong lòng La Y đột nhiên lộp bộp một chút. Cha ruột, tổ mẫu đã chết chưa được mấy ngày, hắn lại không có thương cảm gì. Là cảm thấy tộc trưởng không yêu hắn? Hay là, kỳ thực giữa bọn họ vốn không có tình nghĩa gì? Hoặc là nói Dung Nghi này thiên tính lạnh bạc đến tận đây?

”Sao đột nhiên không nói nữa?” Dung Nghi kỳ quái nói.

La Y bị cắt đứt suy nghĩ, không xoắn xuýt vấn đề này nữa. Tùy ý tìm đề tài đánh trống lảng, trong lòng vẫn còn băn khoăn chuyện nhà ở.

Hầu phủ hai trọng hiếu, ngay cả quan hệ thông gia cũng không tiện đi lại. Tính cả thời gian, sợ là ba năm không thể về nhà mẹ đẻ thăm viếng. Nghe được tin tức Hầu phủ ở riêng, Vu thị bất chấp nhiều như vậy, đi tới chỗ nhà La Y sau này ở nhìn một vòng, sau đó đến thăm Hầu phủ.

La Y nghênh đón tẩu tử vào trong buồng: “Trời còn rất lạnh, tẩu tử lên kháng ngồi đi.”

Vu thị ngồi xuống uống một ngụm trà nóng rồi nói: “Ta mới đi nhìn nhà ở của các muội. Cũ hỏng không còn hình dạng nữa, không sửa chữa không thể ở được. Theo ta nên để ca ca ngươi mang người chuẩn bị tốt trước đã. Nếu không đến lúc đó không ở nổi, lại phải đứng ở đấy lung túng.”

La Y nghe thấy có khác thường: “Theo lý thuyết phu nhân còn sống, thiên vị là bình thường thôi, tẩu tử nghe được cái gì ư?”

Vu thị dứt khoát nói trắng ra: “Cho tới bây giờ, công huân thế gia thu vào ít mà chi ra thì nhiều. Giữ đạo hiếu không phô trương, chờ ra hiếu lại giống như trước đây. Các muội ở trong phủ sống thêm mấy ngày, là mấy ngày không vừa ý, cần gì khổ như vậy chứ?” Dừng một chút còn nói: “Ta nghe đại tỷ tỷ muội nói. Nàng bây giờ cũng là đương gia như đại tẩu muội, hôm kia lặng lẽ nói với ta, bảo ta khuyên muội. Ta cũng nghĩ như vậy, dứt khoát chuyển ra sớm đi, muội phu tuổi cũng không lớn, có lẽ tới đó nghiêm túc cũng chưa biết chừng.”

La Y thở dài: “Khi nào thì Nhị tỷ trở về?”

”Mùa thu năm nay sẽ trở về.” Vu thị cười nói: “Phải rồi, tỷ tỷ muội sinh con trai đấy, nhưng thời gian trước mới nhận được thư. Vân Nam thật sự là quá xa.”

”Thật sao?” La Y vui vẻ thay Cẩm Tú: “Tỷ tỷ là người có phúc, sau này cháu ngoại trai nhất định trúng Trạng nguyên, càng thêm thể diện cho muội.”

”Phải rồi, muội tìm Nhị muội muội làm gì?”


”Muội muốn phân gia, ngày sau Nhị tỷ phu ngoại phóng, vừa vặn mang theo chúng muội đi. Dù sao hắn cũng nên cách mảnh đất kinh thành này, ra ngoài thêm kiến thức mới được. Cho dù không lấy công danh, tốt xấu cũng đừng giống như hiện tại, cân tiểu ly cũng không nhận ra. Làm sao mà sống được?”

”Chuyện này không thể biết rõ được, chờ bọn họ trở về rồi nói sau. Các muội hiện thời ở hiếu kỳ, vừa vặn chịu tang đọc sách. Không bằng mời một vị tiên sinh đến dạy muội phu?”

La Y lắc đầu: “Hắn biết không nhiều chữ lắm, tiên sinh đến đây chỉ thêm kích thích hắn. Muội từ từ dạy trước đã, phải có một chút trụ cột mới có hứng thú học.”

Vu thị cũng thở dài: “Cứ như dỗ trẻ con ấy.”

La Y cười nói: “Coi như muội luyện tập ngày sau nuôi con. Ca ca tẩu tử thương muội như thế, mệnh con gái coi như là tốt số rồi.”

”Lại nói lung tung,“ Vu thị cười mắng: “Chỉ có hai muội muội ruột thôi, không thương các muội thì thương ai hả?”

La Y cười tựa trên người Vu thị: “Tẩu tử, có người nào nói tẩu giống mẹ chưa?”

Vu thị cười vỗ La Y: “Ta không được, nếu mẹ chồng ở đây, nhất định làm tốt hơn ta nhiều.”

La Y không nói nữa, nàng từ Hoàng thị lại nhớ tới Quỳnh Anh. Vị cha hờ của nàng kia cũng không được coi là có tiền đồ, nhưng là Hoàng thị vẫn dạy dỗ ra một đôi trai gái ngoan, cũng thực sự yêu thương nàng. Bây giờ nàng cũng làm mẹ cả, trượng phu hư hỏng hơn cả cha hờ, có thể hay không, giáo dục một người trước mắt này trước? Kể cả với Quỳnh Anh hay Hải Đường, nàng đều không có hận ý gì. Đột nhiên có cảm giác hiểu Hoàng thị. Nữ nhân tài giỏi như thế, kỳ thực cũng như nàng bây giờ, khinh thường trượng phu. Nếu khinh thường sẽ không yêu. Nếu không yêu đương nhiên sẽ hiền lương thục đức. Ha ha, nam nhân đều là đứa ngốc. Yêu bọn họ, không quý trọng. Lại thích loại không yêu bọn họ. Thói đời này...

Sau khi Vu thị trở về vài ngày, Thiệu Y sai người đến tặng cái mô hình - - ít nhất có thể nhìn ra đại khái bố cục nhà ở. Không biết mời vị tài ba nào làm, lại còn là chân thật tỉ lệ. Nhà ở là điển hình của dân cư phương Bắc, kiểu nhà tam tiến Nam Bắc Triều. Cổng chính mở ở bên phải, đi vào quẹo trái bên trái là phòng khách, thư phòng, bên phải là cổng trong cổng chính. Cổng trong và chính phòng có cái sân nhỏ, đường chữ thập giao nhau, hai bên là phòng ở. Sương phòng bên phải trái chính phòng có một hành lang gấp khúc. Nhà sau sân nhỏ hơn, có một cái giếng, miễn cưỡng làm được một cái sân phơi. Phía sau là nơi ở của vú già. Nếu bàn về phòng ở, cũng có gần ba mươi gian. Dựa theo cách nói đời sau là khu nhà cao cấp rồi, khi đó người có ba phòng, hai sảnh, năm buồng, có thể cười tới rút gân. Nhưng bây giờ...

Vấn đề bây giờ là tam đại đồng đường, thậm chí bốn đời đồng đường đều là chuyện thường. Bọn họ như vậy khó tránh khỏi có mấy hạ nhân. Vừa không có chính sách kế hoạch hoá gia đình, lần lượt sinh một hàng đứa con. Đứa con lại có đứa con.

La Y đành phải so mô hình, dùng cải củ từ phòng bếp tới cắt thành khối nhỏ, dựa theo tỉ lệ tính toán về sau bày đồ dùng gia đình như thế nào. Kỳ thực cái nhà này tính cả toàn bộ đất, cũng có tương đương một mẫu đất. Nhưng kiến trúc chiếm dụng diện tích cũng chỉ có 300 mét vuông. Trong đó phòng khách và ngoại thư phòng nhất định phải có. Chính phòng làm phòng chính, bên cạnh trong phòng ngủ là thư phòng hoặc là khuê phòng. Mấy chỗ này chiếm hơn 100 mét vuông. Còn dư lại gần như đều là phòng đơn. Hiện tại tới ở là không có vấn đề gì, lại phải chuẩn bị chỗ ở cho con cháu, ít nhất phải tam đại đồng đường mới được.

Bởi vậy La Y bày đến bày đi cũng không rõ ràng. Dứt khoát nổi cáu, cái bóng của con cũng không có, có tính cho tên kia hoàn toàn không thể sinh không? Quan tâm làm cái rắm gì!

Đang thì một mình hờn dỗi, thấy Dung Nghi thất hồn lạc phách đi đến.

”Làm sao vậy?” La Y buồn bực: “Ngươi chui ở chỗ nào ra thế? Cả người toàn bụi đất?”

Dung Nghi ngồi xuống kề bên La Y, ấm ức nói: “Ta đi xem nhà ở của chúng ta.”


La Y nháy mắt, Dữu Tử dẫn bọn hạ nhân lui xuống.”Ngươi xem rồi? Như thế nào?”

Dung Nghi còn chưa mở miệng, nước mắt liền soàn soạt rơi xuống dưới: “Bọn họ quá đáng rồi, tốt xấu gì ta cũng là con của Hậu gia, vậy mà lại cho ta cái lều rách.”

”A?”

”Vốn nhìn mô hình Tứ ca đưa tới nhỏ như vậy, ta còn không tin lặng lẽ đi xem một cái, cư nhiên... Cư nhiên... Mái ngói đều đều hỏng rồi! Ô... Bắt nạt ta không có ai ra mặt! Quá ghê tởm!”

La Y cười khổ: “Ai bảo chúng ta đều là thứ xuất chứ.” Nếu nàng là dòng chính nữ, gả cho một người như vậy, Hoàng gia có thể băm sống Lão thái thái. Nói cách khác, nếu Tiêu thị là thứ xuất, chỉ sợ bị quét ra khỏi nhà chính là Tiêu thị. Bởi vậy khoảng cách dòng chính thứ chính là như thế đấy.

”Ngươi nói chúng ta phải làm thế nào đây? Cứ ở chỗ kia ư?” Dung Nghi nhớ tới liền tức giận: “Bà tử được yêu thích của nhà chúng ta ở còn tốt hơn chỗ ấy!”

La Y vốn muốn quăng hắn một câu - - ngươi là đương gia ngươi làm chủ. Lời đến bên miệng lại nhịn xuống, thay đổi ý kiến: “Ngày khác ta cũng đi xem thử, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp. Dù sao còn có ba năm mà.”

”Không phải ngươi có thật nhiều chủ ý sao?” Dung Nghi vội la lên.

La Y thở dài: “Có, nhưng không làm được.”

”Ngươi nói đi!”

”Vậy ta nói nhé?” La Y vô tội nói: “Ngươi đi thi lấy công danh, sau đó ngoại phóng vài năm kiếm một khoản liền phát tài.”

“...”

”Trong sách đều có Hoàng kim ốc đấy.” La Y nói: “Cha ta rõ ràng là thanh liêm, không phải cũng tồn cho ba người huynh muội chúng ta nhiều của cải như vậy đấy thôi. Tiêu gia chính là lập nghiệp từ hai gian phòng ở rách.” Mới là lạ, tổ tiên Tiêu gia nhân dịp đánh giặc dốc sức mò một khoản đấy!

Dung Nghi cúi đầu, gắt gao cầm lấy tay La Y: “Ngươi đừng ghét bỏ ta...”

”Ách?”

Dung Nghi lại khóc lên: “Bọn họ đều không cần ta, ta chỉ có ngươi thôi. Oa...”

La Y thoáng chốc lệ rơi đầy mặt, không phải là bị cảm động, là bị tức. Không ngờ người đã làm cha rồi, gặp chuyện lại oa oa khóc lớn lên như một học sinh tiểu học. A a a a, đau lòng đau gan đau bụng, chỗ nào cũng đau a a a a!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận