Thứ Xuất Thứ Xuất

Edit: Hắc Phượng Hoàng

-----***------

*ô long: chuyện gây xấu hổ, dở khóc dở cười.

Trước và sau Trung thu là khoảng thời gian thư thái nhất. La Y đun ấm trà, đặt ở bếp lò nhỏ đun, bên cạnh là mấy đĩa điểm tâm. Còn học đòi văn vẻ cho một lò hương, đương nhiên nàng là người phàm tục chỉ đốt vỏ cam thôi. Cầm xem bản 《 Thủy Kinh Chú 》, bên cạnh không quên đặt một quyển từ vựng, rất nhàn nhã thoải mái.

Dung Nghi không xem nổi những sách này: “Ngươi tìm một vài quyển sách giải trí đi, ta nhàm chán muốn chết rồi.”

La Y buông sách, bất đắc dĩ nói: “Ta xem toàn là sách giải trí mà. Chẳng có liên quan nào tới sách thi cử cả.”

”Nhưng ngươi không biết là xem mệt sao?”

La Y thở dài: “Mệt chứ, đây không phải là do nhàm chán sao?”

Dung Nghi nghẹn lời: “Có một loại gọi là thoại bản* đấy!”

*thoại bản: Lối viết văn học cho người học ít xem dễ hiểu, như những câu chuyện thường ngày….

”Ta đã nói rồi, khó xem. Tình tiết nhàm muốn chết, lại không phù hợp lẽ thường. Đặc biệt là tài tử giai nhân gì đó càng kỳ quái hơn.” La Y nói liền bi phẫn, tìm sách là một việc rất thống khổ. Lúc trước Tứ đại trang văn học mạng, quét tới đảo đi cũng chẳng có mấy cuốn hay mà đọc. Huống chi hiện tại.

Nói tới đây, Dung Nghi liền oán niệm: “Phi, lẽ thường là cái gì? Trên sách còn nói phụ từ tử hiếu đấy, không phải bất hiếu ngay một đống đấy thôi.”

”A, Tứ Gia ngài cũng biết ngài bất hiếu à?”

”Ngươi một ngày không xỏ xiên ta vài câu sẽ chết à?”

”Sẽ không, chỉ không thoải mái thôi.”

”Có thể thấy được trên sách đều là nói dối, cả đám tam tòng tứ đức đều chỉ treo trên bờ môi thôi.”


La Y nghe thế quăng luôn sách trên bàn: “Để ta nói cho ngươi cái gì là 《 Nữ Giới 》 nhé?”

”Không phải là tam tòng tứ đức sao?”

”Điều kiện tiên quyết của tam tòng tứ đức là cái gì?”

”Hửm?”

La Y đâm ngực Dung Nghi từng phát từng phát: “Vâng! Phu! Hiền! Là! Phu! Có thể! Chịu!”

Sau đó trợn trắng: “Tam Tự kinh còn nói, con bất hiếu là tội của cha. Ngươi làm cha đã không ra gì, trách con không hiếu thuận ngươi hả? Vợ chồng cũng giống vậy, quân thần nghĩa, vợ chồng thuận. Không phải nói thê tử một mặt thuận theo, nếu trượng phu không hề làm đúng, không đáng lấy khuyên can, đồng dạng thuộc về phạm trù không hiền lành. Tỷ như vợ Nhạc Dương tử, chính là câu chuyện chồng trên đường bỏ học về nhà, chặt đứt vải vóc giáo dục vị hôn phu trở về học đường công thành danh toại. Thê tử như vậy được tất cả mọi người tán dương.”

”Còn có, Trưởng tôn hoàng hậu kính cẩn chầu vua Đường Thái Tông được Ngụy Chinh, Mã hoàng hậu khuyên can Minh Thái Tổ. Người nào mà không được sử sách khen ngợi? Mộc Lan còn tòng quân thay cha đấy, lại càng không nhã nhặn thùy mị đâu.”

”Hì, vậy theo cách nói của ngươi, trượng phu không tốt, không cần phải thuận theo?”

”Không phải cách nói của ta, là đạo đức thế gian.” La Y lắc đầu: “Ngươi giống như một đứa bé, cái gì cũng không hiểu, làm cho người ta kính trọng ngươi chẳng phải là làm khó người khác à?”

”Ta không hiểu cái gì? Không hiểu thi thư thì không đúng tý nào hay sao?” Dung Nghi biện giải.

”Ngươi có ích lợi gì?” La Y hỏi lại.

”Ngày sau quyên quan, đương nhiên có cáo mệnh cho ngươi.”

”Dưới lục phẩm không có cáo mệnh...”

”Tóm lại đến lúc đó là được rồi. Nếu ta là phu nhân nuôi, còn có thể được tứ phẩm ngũ phẩm đấy.”

”Đó nói nhàm mà thôi...” La Y thở dài: “Ngươi có vẻ oán niệm rất lớn với phu nhân?”


Dung Nghi nhíu mày: “Không thể ư?”

”Là không thể.”

”Không ngờ như thế ngươi không thấy uất ức à?” Dung Nghi nói: “Trong viện của chúng ta cái gì cũng kém nhất, dựa vào cái gì hả?”

La Y nghiêm mặt nói: “Chỉ bằng ngươi là nha đầu nuôi!”

”Ngươi!”

”Ta cái gì ta? Thê giả đủ dã, lão gia phu nhân môn đăng hộ đối, mang theo tuyệt bút đồ cưới vô số nhân mạch tới đây, nuôi một đống đứa nhỏ giống như nô tài, đến lượt ta ta cũng không cao hứng!” La Y cả giận nói: “Ngươi thiếu oán giận này kia, đứng đắn đọc thêm vài cuốn sách, có gan ngươi dựa vào chính mình tạo đường công danh! Dựa vào trong nhà, dựa vào trong nhà có ích lợi gì? Mẫu thân ta tính tốt đấy? Tính người tốt đấy? Đã chết mới ba năm, ta đã bị người ta bán tới nhà ngươi rồi! Nếu ta là nam nhân, có thể đi ra ngoài buôn bán cũng được, thi công danh cũng tốt, có phải đến nông nỗi này sao?”

”Trên sách kia không phải nói 'Coi như mình sinh' * sao.” Dung Nghi miễn cưỡng nói.

”Sách thối hoắc mà ngươi cũng nghe! Coi như mình sinh, thế nào là coi như mình sinh ra? Không phải trong bụng ta bò ra vì sao phải đối xử bình đẳng? Huynh đệ ruột dòng chính, cha mẹ còn thiên vị đấy. Ngươi đừng chỉa vào ta có thể đến mức đó. Nếu ta có đứa con vợ lẽ như ngươi, sớm bóp chết rồi, miễn cho lãng phí lương thực.” La Y nói: “Nhà các ngươi là thượng bất chính hạ tắc loạn!”

”Chỉ ngươi cao quý! Nhà các ngươi mới giả bộ thanh cao đấy!”

”Coi như bỏ đi.” La Y vẫy tay: “Nói với ngươi vừa nói đã tức, chỉ tổ bực mình. Ta thực sự hết hi vọng với phế vật ngươi rồi. Trong lao lắc lư một vòng, còn trông cậy ngươi thi công danh á? Đi chỗ khác mát mẻ đi, đừng quấy rầy ta xem sách.”

Dung Nghi đẩy lư hương rớt trên đất: “Ngươi đừng quá đáng!”

La Y cười lạnh: “Quá đáng thì thế nào, không quá đáng thì thế nào? Ngươi có thể làm gì được ta hả? Có gan ngươi nói hưu thê đi? Có gan ngươi tạo một phen sự ngiệp đi, đến lúc đó ta dập đầu, bưng nước rửa chân cho ngươi được không? Không được thì lượn đi cho nước nó trong.”

”Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi dập đầu nhận sai!” Dung Nghi giận điên lên.

La Y không thèm nâng mắt: “Ta chờ.”

Dung Nghi đẩy sập cửa đi ra cửa viện, ra đó bị chặn lại trở về. Đành phải ở trong sân ném cây phát tiết. La Y cũng rất tức giận, mỗi lần đụng tới Dung Nghi liền tức giận, sách tối nghĩa khó hiểu càng không nhìn được. Đành coi mảnh sợi trước mắt là Dung Nghi, cầm kéo ra cắt! Cắt! Cắt chết ngươi đồ bệnh thần kinh!!!


Hai người trải qua một trận ầm ĩ này, quan hệ lại về thời kì chiến tranh lạnh. La Y càng thêm vô lực, nàng cảm thấy giống như mọi chuyện đều không có ý nghĩa gì. Lần này có thể về nhà mẹ đẻ ở một tháng, nhà mẹ đẻ đã rộng lượng rồi. Ly hôn thì đừng có mà tưởng. Chết thì lại không dám, nếu xác định chết có thể trở về, đương nhiên không cần nói hai lời, nhưng ai biết sau khi chết sẽ ra sao? Đã xuyên việt rồi, ngay cả có ý kiến cũng không được nói. Haiz, thật sự là thể xác và tinh thần mệt mỏi.

Hiện tại nàng và Dung Nghi đều bị nhốt ở nhà, hai người cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Hai người lại đang giận rỗi, cơ bản mỗi ngày đều cãi nhau. Hạ nhân trong viện cũng thông thường. Không phải Dung Nghi rảnh rỗi làm phiền La Y, chính là La Y xem Dung Nghi không vừa mắt. Tóm lại các loại giày vò, đặc biệt Dung Nghi phát giận có thói quen quăng đồ đạc, còn gọi La Y sai Hướng ma ma rút hai bữa. Thật sự là phá sản!

La Y quả thực ngửa mặt lên trời thở dài, cuộc sống thế này sống thế nào đây a a a a.

Không được, phải nghĩ biện pháp! Tuyệt đối phải nghĩ biện pháp!

Lấy giấy bút, trước viết ra tật xấu của Dung Nghi.

Một: thất học. Hai: háo sắc. Ba: uống rượu. Bốn: vô năng. Năm: đầu óc tối dạ.

Điểm thứ nhất, điểm thứ tư, điểm thứ năm cơ hồ là trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào giải quyết nan đề thế kỷ này. Về phần háo sắc, gần đây điều kiện không cho phép hắn sắc, tình huống của hắn bây giờ không thể câu được nha đầu xinh đẹp gì. Về phần ngày sau ở riêng, nàng chính là lão đại, đến lúc đó lại nói. Trước hết bẻ tật uống rượu vậy.

Dung Nghi thuộc loại người phổ biến không có việc gì là uống rượu, uống xong lại say khướt. Đương nhiên bình thường hắn ở bên ngoài phát xong lại trở về. Không giống có vài người nôn mửa đầy nhà, liên lụy lão bà quét tước cả đêm, như vậy miễn cưỡng xem như cái ưu điểm. Đương nhiên có thể là sợ hãi nàng vung kim lên múa. Vốn La Y còn nghĩ, đây là cổ đại, nam nhân cần rượu như văn hóa, nếu không uống một chút rượu nào ra ngoài sẽ không dễ giao tiếp. Nhưng bây giờ đã hiểu, tên vô lại này ngay từ đầu đã không có tiền đồ gì để nói, ngược lại dễ dàng gây chuyện, tỷ như lần trước ba ngày bị giam trong ngục chính là tại uống say. Nếu không có thể không phân biệt được tiểu quan và thiếu gia sao? Bởi vậy dứt khoát trực tiếp kiêng rượu thôi.

Phương pháp rất đơn giản, vật cực tất phản. Lần đầu tiên nàng vận dụng bạc vốn riêng vào người Dung Nghi, gọi người lặng lẽ mua vài vò rượu giấu đi. Dù sao cổ đại đều là rượu độ thấp, uống không đến nông nỗi dạ dày xuất huyết.

Đợi khi Dung Nghi không có chuyện gì gọi người lấy rượu ở phòng bếp uống, La Y lại lấy thêm ra nữa. Mới đầu Dung Nghi còn rất vui vẻ uống ơi uống. Càng về sau càng không muốn muốn nữa, La Y gọi người đóng cửa viện lại chuốc hắn. Dung Nghi mới đầu chống lại, thân thể luôn luôn có chút bản năng tự bảo vệ mình. Nhưng La Y hàng năm làm giày và Hướng ma ma uy vũ, tý sức lực kia của Dung Nghi không thể so được. Huống chi còn uống tới nông nỗi say như chết, lại bị rót vài ấm. La Y oán hận nghĩ: “Cho ngươi uống đủ! Đảm bảo về sau ngươi ngửi thấy mùi rượu là phun!”

Lời nói chưa dứt, Dung Nghi thật sự ói ra. La Y giật nảy mình, tiện đà cảm nhận được trong dạ dày một trận quay cuồng. Thật là ác tâm!! Vội vàng thét lên gọi người. Loại chuyện thu dọn dơ bẩn này nên để cho nhân sĩ chuyên nghiệp thì tốt hơn.

Mấy người dùng hết khí lực mới thu thập sạch sẽ Dung Nghi đặt bên giường - - La Y chắc sẽ không cho tửu quỷ lên giường mình.

”Nãi nãi, Tứ Gia như vậy không sao chứ?” Dữu Tử lo lắng hỏi.

”Quan tâm hắn làm khỉ gió gì, không đến mức ngày sau còn uống rượu gây chuyện. Giống như lần trước vậy, mấy cái mệnh cũng không đủ đền cho hắn.” Trọng điểm là nàng đi theo mất mặt, không trông cậy vào ngươi thêm phần, cũng đừng trực tiếp kéo phần trung bình này xuống tới mười tám tầng địa ngục ấy.

”Nghe nói người uống rượu rất dễ bị cảm lạnh, nãi nãi dặn dò ai đi trông đêm đi. Để một mình hắn bên ngoài không phải chuyện hay đây.” Dữu Tử bưởi vẫn lo lắng.

La Y gật đầu, tùy tiện gọi tiểu nha đầu tiến vào, dặn dò vài câu liền đi ngủ.

Lúc rạng sáng, Dung Nghi đột nhiên ói lên ói xuống, hơn nữa oa oa kêu to bắt đầu nói mê sảng. Hơn nữa tiểu nha đầu thét chói tai, người trong viện bị đánh thức hết. La Y đi đến gian ngoài, nhìn Dung Nghi nôn mửa từng lần, phun đến mật xanh mật vàng, sắc mặt tím ngắt, mới phát giác ra chuyện không ổn rồi! Chẳng lẽ rượu độ thấp cũng gây ngộ độc? Thế này, thế này thì phải làm sao!

”Hướng ma ma...” La Y hoảng loạn gọi.


Hướng ma ma trầm ngâm nói: “Đi gõ cửa viện Đại nãi nãi thôi, nhờ người lấy chìa khóa mở cửa, phải mời đại phu mới được.” Lại trách cứ nhìn La Y: “Nãi nãi không nghe ta khuyên, uống rượu có thể chết người đấy.”

”Nhưng, nhưng mà, ta thấy người uống nhiều nhất chỉ nôn mửa thôi mà.” Không nghe thấy uống bia có thể chết người mà? Huống chi cổ đại uống rượu chết người, không phải đều là ngoài ý muốn sao? Tỷ như Lý Bạch uống say té sông chết đuối.

”Nãi nãi của ta, khi người sai người mua là loại rượu trái cây cho đàn bà chúng ta uống à. Không phải uống sẽ chết người à?” Hướng ma ma nói: “Đừng nói những lời này nữa, mau cho người mời đại phu thôi. Có thuốc có thể giải rượu, nãi nãi đừng hoảng hốt.”

La Y mới gật đầu, vội vàng phái hai đại a đầu Quất Tử, Dữu Tử đi ra ngoài.

Một trận gà bay chó sủa mới mời được đại phu tới, bắt mạch, kê đơn thuốc, làm cấp cứu. Cũng may Dung Nghi mạng lớn, La Y mua không phải rượu mạnh trên thị trường cung cấp cho thô hán uống. Tuy rằng độ cồn ghi tương đối cao, nhưng tương đối thuần hậu một chút, hiệu quả giải men cũng đỡ. Luôn nghe được đại phu không ngừng cam đoan Dung Nghi không chết được, La Y mới xụi lơ trên mặt đất.

Lúc này trời đã sáng hẳn, động tĩnh lớn như vậy, dĩ nhiên là kinh động các trưởng bối.

Thái phu nhân vội vàng chạy tới vừa thấy tình huống này thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh, bắt mọi người tới trách móc một trận: “Các ngươi đều là người chết hả, chủ tử uống tới như vậy, sao không khuyên bảo.”

Hướng ma ma hung hăng giật tay La Y, La Y đau nước mắt rơi ra. Hướng ma ma nhân cơ hội đó lặng lẽ nói với La Y: “Khóc! Giả bộ không biết gì hết!”

La Y mới phản ứng được, trách nhiệm này tuyệt đối không thể gánh! Gánh chịu liền xong đời! Còn liên lụy tới thanh danh nhà mẹ đẻ. Nhất định phải giả bộ vô tội, giả bộ vô tội... Nhưng thời gian khẩn cấp, nàng đâu có đầu óc nào mau chóng nghĩ tẩy oan, đành phải dùng sức khóc.

Thái phu nhân vừa thấy, cũng biết La Y xưa nay không phải người lanh lợi, tuổi lại nhỏ. Không được Dung Nghi sủng ái cũng không phải bí mật. Khuyên không được cũng là có. Liền bất chấp mắng - - mắng cũng vô dụng. Lại ép hỏi đại phu. Đại phu mất nửa cái túi giấy, nói linh tinh những thứ như - - khuyên uống thuốc Đông y giải rượu, sau đó tĩnh dưỡng! Mạng nhỏ tạm thời không sao, nhưng tiếp tục uống như vậy, sớm muộn gì nhất định sẽ bị treo là không thể nghi ngờ. Còn có gần nhất không nên cùng phòng, bằng không con nối dòng bất lợi.

Thái phu nhân sắc mặt mới giãn ra, quay đầu thấy La Y khóc tới nấc cục, ngược lại khó mà nói cái gì. Đành phải tập trung một phòng nha đầu v* già lại lại mắng một trận mới đi trở về.

Sau đó, La Y bị hai vị ma ma của hồi môn lải nhải mặt không còn chút máu, mới biết được hiện tại đã có cất rượu, đương nhiên hai vị ma ma không biết cái gì là cất, nhưng các bà nói cho La Y loại phương pháp này làm được rượu độ cao. La Y nghe lệ rơi đầy mặt, mẹ kiếp đã có cất rượu, vậy một đám xuyên không trong tiểu thuyết làm thế nào làm đồ chơi này phát đại tài hả! Lừa bố mày, tiểu thuyết xuyên qua hại chết người a a a a a!!!

Cũng may Dung Nghi trước sau hồ đồ. Không biết về sau La Y rót hắn uống. Còn tưởng rằng là bản thân mình không cẩn thận uống nhiều quá. Rõ là... Khó được... Hồ đồ....

Dung Nghi từ trong hôn mê tỉnh lại, thấy La Y đầu gật gù trông chừng một nồi cháo nhỏ ở bên. Đáy mắt nổi lên màu xanh, thần sắc tiều tụy rất nhiều. Không khỏi một trận cảm động, thầm nghĩ: cãi nhau thì cãi nhau, một khi gặp chuyện không may, nàng vẫn nghĩ tới ta. Không khỏi thốt ra: “Ngươi khổ cực rồi.”

La Y thoáng chốc bừng tỉnh, dụi mắt: “A, ngươi đã tỉnh? Còn có chỗ nào không thoải mái không? Có muốn ăn cái gì không?”

Dung Nghi càng cảm động: “Tốt hơn nhiều rồi, không ghê tởm như vậy nữa. Ngươi nấu cái gì? Mang đến cho ta nếm thử đi.”

”Được, được.” La Y vui vẻ nói: “Muốn ăn là chuyện tốt, sẽ mau khỏe lại.” Nói xong rất vui vẻ chạy tới nồi cháo, lại cầm thìa nhỏ từng muỗng từng muỗng thổi nguội, đút vào miệng Dung Nghi.

Nhìn La Y thần sắc dịu dàng, Dung Nghi sướng hỏng rồi, nữ nhân à, đều nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ nha


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận