Thử Sinh Vi Quân Lưu

Quân gia Tam tử nắm quyền Quân gia!

Phút chốc, tin tức này truyền khắp Ân Châu thành. Tất cả mọi người đều biết Quân gia lão gia bắt đầu sủng tín (tin tưởng quá mức) nhi tử thứ ba vẫn luôn im lặng không có tiếng tăm gì của mình.

Bộ dáng Quân Mặc Ngôn kia cùng Quân gia lão gia đích thật là thập phần giống nhau. Từ khi nắm giữ một vài thế lực của, liền thường xuyên giao thiệp cùng những người có quan hệ với Quân Gia. Chỉ mấy tháng, những thủ đoạn mạnh mẽ quyết đoán, dữ dội của Quân Mặc Ngôn trên thương trường đã làm cho thế lực Quân gia tăng lên gấp bội. Chuyển biến như vậy khiến cho những người vốn muốn xem kịch vui, cũng chẳng thể nói được gì.

Sau đó mọi người đều biết Quân gia Tam tử là người bác học đa tài, ôn nhu nho nhã gần như là một thiếu niên hoàn mỹ vô khuyết! Bao nhiêu thiên kim tiểu thư phú gia bắt đầu chú ý tới vị thiếu gia bỗng nhiên nổi tiếng này.

“Ăn đến ăn đi, vẫn là đồ ăn nơi này ngon a!” Nhã gian ở lầu ba Đông Giải lâu, căn phòng này được dành riêng cho thiếu chủ nhân Đông Giải lâu, bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào.

Vương Kì Tư uống rượu Hoa Điêu, đắc ý xoay đầu: “Đúng vậy, cũng không nhìn xem là ai mở quán a!” Quân Mặc Ngôn mỉm cười không nói.

“Ta nói, sản nghiệp Quân gia ngươi lấy điểm ấy đủ rồi? Lão nhân kia không định phát triển thêm một bước sao?” Không nhịn nổi, Vương Kì Tư vẫn mở miệng hỏi.

“Hắn mới giao sinh ý cho ta, không có khả năng lại giao thêm nữa. Qua năm cũng chỉ bất quá là mười bốn, cách nhược quán (thanh niên hai mươi tuổi gọi là nhược quán) còn có sáu năm. Hắn sẽ không đem cả Quân gia giao cho ta nhanh như vậy.”

“Nhưng không phải ngươi đã đem sản nghiệp tăng gấp bội sao!”

“Này lại khác, hắn bây giờ vừa lòng với thành tích của ta. Nhưng nói thế nào ta cùng hắn cũng không quá thân thiết, hắn cho dù muốn bồi thường ta, có lẽ cũng phải sang năm. Chỗ Mộ Vân Phi cũng không dễ đối phó.”

“Hừ! Liền nữ nhân kia.” Vương Kì Tư khinh thường hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn.


“Được rồi, hôm nay ta tới đây cũng không phải là nói chuyện này.”

“Ân. Ân. Nói đi. Có thể cho ngôi sao trên thương giới như ngươi đại giá quang lâm nhất định không phải chuyện gì tốt.”

Khóe miệng cong lên, Quân Mặc Ngôn thưởng thức chén rượu trong tay: “Gần nhất ta có lẽ không rảnh lại đây. Những người bị ta thuần phục cũng suốt ngày tới tiểu viện. Quân Thiệu Thiên cũng thích chen vào, mấy ngày nay ta đều không hảo hảo luyện công.”

“Khư! Đó là bởi vì tài năng của ngươi quá mức kinh người, làm cho bọn họ nhịn không được chạy tới muốn triển lộ chút thực lực của mình trước mắt ngươi.”

“Tâm tư bọn họ ta không phải không hiểu. Kì Tư, mấy ngày nay Quân Mặc Tường cùng Quân Mặc Đống vẫn lưu luyến thanh lâu, ta thì không sao, ta chỉ sợ bọn họ…”

“Ta biết, nhưng ta không tin bọn họ có gan đó! Trên tay bọn họ ngay cả một chút vũ khí cũng không có. Yên tâm đi. Thủ hạ của ta đã muốn trải rộng khắp Ân Châu thành. Có động tĩnh gì ta sẽ nói trước cho ngươi. Đúng rồi, lão sư phó của ngươi mấy ngày nữa tới đây đi! Thế lực Thanh Phong các ngươi có thế sử dụng được sao? Nếu có thế lực của bọn họ…” Vương Kì Tư nhớ lại vị sư phụ kì lạ cổ quái kia của Quân Mặc Ngôn.

“Từ lần rời đi trước, sư phụ cũng chưa từng nói gì về chuyện khảo nghiệm. Kì Tư, đừng nghĩ muốn thế lực của người khác. Thứ chúng ta cần chính là lực lượng do chính tay mình lập nên.” Trong mắt Quân Mặc Ngôn lóe ra khí phách tràn trề.

Vương Kì Tư ngửa đầu uống hết bạch tửu. Ai nói Quân gia Tam tử là người ôn nhu nho nhã chính nhân quân tử? Này chính là do thế nhân không có đôi mắt có thể nhìn thấu hắn mà thôi!

Đem mấy viên dược hoàn Vương Kì Tư mới chế tạo cho hắn để vào trong ngực. Quân Mặc Ngôn chậm rãi rời đi Đông Giải lâu, đi ngang qua chợ, hắn gật đầu ý bảo đối với mấy gánh hàng rong bên đường.

Quen thuộc tiêu sái tới một quán ăn nhỏ: “Yêu! Là Tam thiếu gia a! Đến đến đến! Bát tiểu hoành thánh này của ta còn đang chờ ngài tới ăn đâu!”

Mỉm cười tiếp nhận bát sứ, Quân Mặc Ngôn liếc nhìn thân ảnh của Vị Ương. Y đang nhìn vào một nơi âm u. Quân Mặc Ngôn biết y đang nhìn cái gì. Chính là hai người kia ở trong này cũng không có động tĩnh gì, sợ là người sư phó đưa cho hắn. Cho nên cũng không sao cả.


Rất nhanh ăn xong hoành thánh, thanh toán bạc. Quân Mặc Ngôn trở lại tiểu viện, hai dáng người nho nhỏ đã sớm chờ ở nơi đó.

“Tam thiếu gia, Tứ tiểu thư cũng tiểu thiếu gia đã chờ lâu.” Nha hoàn nhỏ giọng bẩm báo.

“Lui xuống đi.”

“Vâng, thiếu gia.”

“Tam ca! Tam ca! Tam ca! Ngươi dạo này cũng không cùng chơi với người ta!” Quân Vô Song chu miệng bám lên người Quân Mặc Ngôn không chịu xuống dưới.

Bật cười điểm điểm chóp mũi xinh xắn của nàng: “Ngươi a! Tam ca gần đây bận, không có thời gian rảnh tới xem ngươi, là lỗi của Tam ca.”

“Không phải, Tam ca sai. Ta….” Quân Mặc Vũ vò vò góc áo, vội vàng biện giải cho người mà mình sùng bái.

Sờ sờ đỉnh đầu Quân Mặc Vũ: “Ta biết Mặc Vũ ngoan nhất.”

“Cái gì a! Người ta riêng tới tìm Tam ca chơi đùa a!” Quân Vô Song không thuận theo lắc lắc đầu.

“Được rồi, được rồi. Ngươi cũng thực ngoan.”


“Này còn tạm được.”

Bên trong tiểu viện, ba người hi hi ha ha cười đùa, Quân Thiệu Thiên đứng ở bên ngoài vẫn chưa đi vào, rất xa hắn thấy nụ cười trên mặt Quân Mặc Ngôn là tự nhiên như vậy hài hòa như vậy.

Tự biết là xứng đáng, Quân Thiệu Thiên chỉ là cảm thấy chút thất vọng rồi xoay người rời đi. Lão quản gia một tấc không rời bồi tại bên người chủ tử.

Nhìn Mặc Ngôn tự mình chải đầu, Vị Ương chỉ vào một đám tóc còn chưa bị chải nói: “Nơi này.”

“Nga.” Quân Mặc Ngôn vội vàng đem mấy sợi tóc lộng xộn lại nhét vào trong tay.

“Được rồi.”

Nhìn xem kiểu tóc không mấy thay đổi, Vị Ương không có nhiều lắm cảm xúc.

“Tam Nhi.”

“Ngươi có cảm thấy kiêu ngạo không?”

Quân Mặc Ngôn lặng yên, hắn xoay người, đối diện với người trọng yếu nhất của chính mình. “Mặc Ngôn từng có loại cảm giác này.”

“Vậy hiện tại thì sao?”

“Không có, hoặc là nói đã thói quen. Từ khi Đông Giải lâu vừa trở nên nổi tiếng, Mặc Ngôn thực sự thực kiêu ngạo. Nhưng sự tôi luyện trên thương trường những sự thất bại gặp phải trong cuộc sống hiện thực, đã sớm mài đi những góc cạnh của Mặc Ngôn.”

“Tam Nhi. Phải bảo trì loại tâm tình này. Quê hương của ta có một người học giả, từng nói qua một câu thế này ‘Người thông minh biến thành si ngốc, là một con cá dễ mắc câu nhất. Bởi vì hắn dựa vào tài cao học rộng của mình, nhìn không thấy sự cuồng vọng của chính mình. Chuyện ngu xuẩn của một kẻ ngu ngốc không có gì đáng ngạc nhiên, chuyện ngu xuẩn của người thông minh mới khiến cho người ta cười đau bụng; bởi vì hắn dùng toàn bộ bản lĩnh, đi chứng minh sự ngu dốt của hắn – ngươi hiểu được ý tứ trong đó không?”


“Mặc Ngôn minh bạch.”

Thế là, Vị Ương đem cảm giác kiêu ngạo mà Quân Mặc Ngôn có thể nảy sinh gạt bỏ từ lúc còn trong nôi.

“Tam Nhi, sư phó ngươi sắp tới đi!”

“Đúng vậy.”

“Đem những phát hiện của ngươi nói với hắn đi!”

Quân Mặc Ngôn sửng sốt, rồi sau đó nhếch miệng cười. Quả nhiên, người quan tâm tới hắn nhất vĩnh viễn chỉ có một.

“Đúng vậy. Tiên sinh.”

Không lâu sau, lão giả liền đúng hạn tiến vào tiểu viện. Quân Mặc Ngôn cung kính mời hắn vào phòng.

“Sao rồi, tiểu tử.”

“Sư phó, Mặc Ngôn tốt lắm. Nửa năm không thấy, thân thể sư phó vẫn cường kiện như trước a!”

“Miệng của tiểu tử nhà ngươi chính là càng ngày càng ngọt.” Lão giả nghe vậy cười ha ha.

“Đâu có, Mặc Ngôn chính là nói thật mà thôi.” Quân Mặc Ngôn đạm nhiên cười, trực tiếp nói tới chính đề: “Sư phụ, hai người ở bên cạnh ta, chính là ngài an bài sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận