Thư Ký Của Tôi Biết Bắt Quỷ


Các thôn dân liếc nhìn nhau một cái, có một người đàn ông hơi lớn tuổi đi ra, vừa dùng khăn lông vắt trên cổ lau mồ hôi vừa nói: “Tôi là thôn trưởng của thôn Hải Thần, các vị là khách du lịch hả? Bên kia còn chưa đủ để các vị chơi sao? Sao còn đến trong thôn nữa?”Hàn Hướng Nhu cười tủm tỉm trả lời: “Không phải là chúng tôi tùy tiện đi dạo sao, trên đảo này của mọi người có cảm giác rất kỳ quái nha, ngày nắng thế này sao trên biển vẫn có sương mù nhiều như vậy nhỉ?”“À!” Thôn trưởng liếc mắt nhìn nhóm người này một cái rồi ra vẻ như không có việc gì: “Khí hậu ở chỗ chúng tôi khá kỳ quái, qua mấy ngày thì tốt rồi, không có việc gì đâu.”“Vậy sao chỗ này của các vị cũng không có tín hiệu vậy?” Hàn Hướng Nhu móc di động ra ấn hai lần: “Mẹ của tôi còn dặn mỗi ngày gọi video cho bà ấy, kết quả là tới trưa hôm qua không liên hệ được bà.”“Có thể là trời mưa sét đánh hỏng cột tín hiệu rồi.” Thôn trưởng lại cầm lấy cái cuốc cuốc vài cái trên đất.Hàn Hướng Nhu nhìn những thôn dân này, rồi quay đầu nhìn về hướng tây nam.

Vừa rồi có cây che mất làm cô không nhìn ra được bên kia có cái gì, lúc này ở nơi rộng lớn, liếc mắt một cái là nhìn ra được giữa sườn núi có một kiến trúc.“Ồ, nơi đó là cái gì vậy? Chúng ta qua nhìn xem đi.” Hàn Hướng Nhu quay đầu lại nói với nhóm Lão Đàm.Lão Đàm nhìn theo hướng tầm mắt của Hàn Hướng Nhu thì hơi ngạc nhiên: “Mọi người xem nơi xa kia có phải hơi giống với lâu đài chúng ta đang ở hay không? Chẳng qua là nhỏ hơn nhiều.”Các thôn dân nghe thấy họ nói còn muốn đi đến bên kia bèn vội vàng cầm cái cuốc trong tay cản họ lại.


Hàn Hướng Nhu kinh ngạc nhìn thôn trưởng một cái, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh: “Thôn trưởng, ông đây có ý gì vậy? Lúc chúng tôi tới du lịch không phải nói trên đảo này đều là nơi chúng tôi chơi được, chúng tôi muốn thể nghiệm ra biển đánh cá các vị đều cho đi theo sao?”Vẻ mặt không biểu cảm gì của thôn trưởng vẫn nhìn họ rồi nói với vẻ thờ ơ: “Đó là thần tiên mà trong thôn chúng tôi cung phụng, người ngoài không thể tới gần.”“Hóa ra là tòa miếu thần.” Hàn Hướng Nhu cảm thán: “Đối với loại phong phục này của người dân tôi cảm thấy hứng thú nhất, không thể đi xem một lần thật sự là quá tiếc nuối.”Hình như bị giọng điệu của Hàn Hướng Nhu chọc giận, bỗng nhiên có một nhóc con nở nụ cười kèm với giọng nói mang đầy ác ý: “Sao chúng tôi lại làm khách tiếc nuối được, buổi tối hôm sau có tế bái tổ thần, nhất định chúng tôi sẽ mời các vị tham gia.”Ngón tay của Hàn Hướng Nhu rung lên rồi rải một ít bột phấn màu đen: “Vậy cũng được, nhưng hôm nay chúng tôi đã tới đây rồi thì ở trong thôn tham quan một chút đi.”Sắc mặt của thôn trưởng không quá đẹp nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà đồng ý đưa bọn họ đi tham quan thôn.

Hàn Hướng Nhu chú ý tới con đường trong thôn đều là đường đất, chỉ có một con đường lớn thẳng tắp là đi thông lên trên núi, có lẽ là đường đi miếu thần.Trong thôn hơi vắng vẻ, ngoại trừ có một đường nhỏ lầy lội nuôi ít gà vịt ra thì trên cơ bản là không nhìn thấy người.

Thôn dân dẫn họ đi được một nửa thì không còn kiên nhẫn mấy nữa, không ngừng thúc giục: “Xem đến vậy là đủ rồi, trở về đi, người trong thôn đều ở lâu đài làm việc là chủ chủ yếu, nơi này không có gì chơi đâu.”Trong thôn không có quá nhiều manh mối nên Hàn Hướng Nhu dẫn mọi người rời khỏi thôn xóm, chờ đến khi đi qua đường vòng tránh đi tầm mắt của thôn dân, cô lập tức lấy kính bát quái từ trong túi ra rồi dùng tay nhẹ nhàng lau qua mặt kính.


Kính bát quái phát ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, ngay sau đó giọng nói của các thôn dân truyền ra từ trong gương.“Con nhóc kia làm tôi bực mình quá, nếu không phải tổ thần có quy định thì thể nào tôi cũng phải giất chết bọn chúng ở đây.”“Thôn trưởng, một đám này đổi da người được chưa, đến ngày hôm sau mới thành công có hai người, chứ đợi sau khi mặt thành oán quỷ mới lột thì về sau thay lên không nói cũng biết khó nhìn đến mức nào, căn bản là không thể ra khỏi đảo được.”Thôn trưởng im lặng một lúc thì trong gương truyền ra giọng nói: “Lại cho bọn chúng thêm một ngày, nếu thật sự không được nữa thì đêm nay chúng ta cũng vào lâu đài cổ.

Đến lúc đó mặc kệ việc mấy đứa đổi da, cứ làm theo yêu cầu của tổ thần chuẩn bị tế phẩm cho tốt lại nói sau, ba mươi thi thể một cái cũng không được thiếu.”“Thôn trưởng nói rất đúng, nếu chọc giận tổ thần thì ai trong chúng ta cũng không sống được.


Cùng lắm thì để mấy đứa dùng da người chết vậy, ngoại trừ không ra được đảo thì thực ra cũng không có gì khác cả.”“Đến giữa trưa để Lão Triệu làm mấy món ngon cho bọn chúng, đừng để bọn chúng đói gầy……”Cùng lắm mới được nửa phút thì giọng nói trong gương truyền đến càng ngày càng nhỏ, rất nhanh không nghe rõ được gì nữa.Năm người nhóm Lão Đàm nghe thấy bí mật mưu đồ của các thôn dân thì sắc mặt biến đổi cực kỳ khó coi, hiện tại chỉ mới là món khai vị, mặt sau còn có bao vây giệt sạch với quy mô lớn.

Nếu theo lời nói này thì cho dù dựa vào bùa trừ tà này cũng không nhất định có thể tồn tại nhìn đến mặt trời ngày hôm sau.Lão Đàm trầm ngâm một lúc rồi nhanh chóng ra quyết định: “Đại sư, ngài có thể bảo vệ tôi bình an cho đến khi ra khỏi đảo nhỏ mới thôi được không? Chỉ cần ngài ra giá tôi tuyệt đối sẽ trả đầy đủ.”Hàn Hướng Nhu “Ồ” một tiếng, ban đầu tưởng rằng lần này có thể bán vài lá bùa, không nghĩ tới còn có thể nhận được công việc bảo tiêu, cô lập tức vui mừng khôn xiết, trực tiếp báo một cái giá ngay cả bản thân còn hơi chột dạ: “Vậy 1 triệu đi.”“1 triệu một ngày sao?” Lão Đàm trầm ngâm một chút rồi lập tức đáp ứng: “Trở về tôi sẽ viết giấy nợ cho ngài.”1 triệu…… Một ngày! Vốn dĩ cô còn tưởng rằng Lão Đàm sẽ đòi giảm một nửa đấy, không thể tưởng tượng được người này thật sự chịu chơi như vậy! Tức khắc Hàn Hướng Nhu nhìn Lão Đàm thuận mắt hơn nhiều, lại hào phóng đưa cho ông ta một lá bùa.“Vậy bắt đầu từ hôm nay ông đi theo tôi đi.” Hàn Hướng Nhu vui tươi hớn hở, trong lòng yên lặng tính toán chờ đến khi tiền về là tìm đội thi công tu sửa lại từ đường Thiên Ngất Phái, không tu thì khi mưa từ đường lại bị dột, đến lúc đó ông nội còn phải bò lên trên bung dù cho Tổ sư gia mất.Lão Đàm tiêu tiền mua bình an, bốn người đi du lịch cùng với ông ta cũng nhanh chóng thi nhau tỏ vẻ nguyện ý cùng ra giá đó.

Hàn Hướng Nhu đều đồng ý, dù sao đều phải đuổi một đám vịt kia, thêm một người hay thiếu một người cũng không có gì khác biệt.Nhìn thấy mấy người bên Lão Đàm cầu xin Hàn Hướng Nhu bảo vệ mà không ngờ một ngày tốn mất 1 triệu, các thư ký đều cảm thấy mình đang chiếm lợi của Hàn Hướng Nhu, nhưng các cô lại không lấy ra được nhiều tiền như vậy, trong lúc đó đều thấy xẩu hổ: “Nhu Nhu, bọn chị viết giấy nợ trước, nhưng khả năng tốc độ trả tiền sẽ chậm một chút, bọn chị cũng không có nhiều tiền tiết kiệm như vậy.”Hàn Hướng Nhu không khỏi cười một tiếng rồi khoác tay lên cánh tay của Khương Manh Manh đang đứng gần mình nhất: “Các chị nghĩ gì thế, toàn bộ phòng của chúng ta đến đây tham gia hoạt động team building thì nói đến tiền làm gì.


Nếu các chị thật sự ngại thì chờ khi nào trở về đi làm nếu em có chuyện gì cần sự giúp đỡ của các chị thì các chị giúp em là được.”Khương Manh Mạnh cười hì hì dựa lên vai Hàn Hướng Nhu: “Em yên tâm, về sau chị sẽ làm nha hoàn cho em tha hồ sai bảo.”Hai người làm ầm ĩ như vậy, không khí khẩn trương ban đầu giờ lại thoải mái hơn rất nhiều.

Ban đầu Hàn Hướng Nhu muốn vòng lên trên núi nhìn miếu tổ thần kia rốt cuộc có thứ gì, nhưng nghĩ buổi tế bái là tối ngày hôm sau, đến đấy sớm như vậy cũng không nhìn ra được gì, không bằng kiên nhẫn chờ một chút, dù sao tất cả bí ẩn đều sẽ được công bố vào tối hôm sau thôi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận