Thú Cưng Toàn Tiểu Khu Đều Là Cơ Sở Ngầm Của Tôi


Ngay khi Mạc Thần Trạch vừa dứt lời, phòng livestream lại được một trận cười lớn.

[Hahahahahah cười chết mất thôi, trượt tay, một cú trượt tay kì diệu, ông đây cười ra tiếng lợn rồi.

]
[Lão đại, cú này đỉnh đỉnh đỉnh quá!]
[Aaaaaa, Mạc tổng ngô nghê, cái đồng hồ hiệu sáng loáng trên tay anh là gì, anh nói tôi nghe nào! Làm như chị đại nhà tui mù chắc? Hahahah!]
[Nào nào nào! Đề toán đây.

Các chị em hãy tính diện tích sang chấn tâm lí của anh nhỏ Diệp Hiên.

]
[Tình tiết gì đây?]
[Sao tui lại cứ cảm thấy anh rể đang tuyên bố chủ quyền?]
[Thật không hổ là bạn chí cốt của anh nhỏ Diệp Hiên, mượn cớ từ chối anh ấy để ngầm ám chỉ bản thân mình mới là anh rể chính hiệu! Còn người khác là hàng fake! Hàng fake!!!]
[Mặc dù tôi hiểu sự ngầm đe doạ của anh ấy, nhưng vẫn muốn nhắc nhở chị đại nhà mình một tiếng, chị ở bên anh sếp damdang, anh ta thuộc dạng đẳng cấp, chị gánh anh ta không nổi đâu hahaha.

]
Cố Tiểu Khả nhìn đống bình luận cái gì mà “tuyên bố chủ quyền”, bị nam thần chơi chiêu này khiến cho tai cô ửng đỏ, cô đưa tay lên lén lén xoa vành tai, quyết định bơ đi đống bình luận, tiếp tục dẫn đám boss luyện tập đi dạo.

“Đám boss của nhà trẻ chúng tôi khi đi đi bộ sẽ tuân theo mười quy tắc dạo bộ.


“Một trong số đó chính là, khi đi đường nếu chủ nhân có việc, ví dụ như bây giờ, tôi đứng tại chỗ thật lâu, đám boss lúc này sẽ không kéo dây xích chạy lung tung, phải ngoan ngoãn yên lặng đứng chờ.


Cố Tiểu Khả quay ống kính hướng vào đám lông xù, chỉ thấy bọn chúng đang yên lặng ngồi trên đất, lúc thì ngẩng đầu lên nhìn hiệu trưởng, lúc thì túm tụm lại, như đang thì thầm to nhỏ với nhau.

Cố Tiểu Khả lần lượt xoa đầu từng bé con, mỉm cười khen ngợi bọn trẻ, “Các em làm rất tốt!”
Đám boss đắc ý vẫy đuôi vui mừng, trên mặt hiện rõ đầy sự kiêu ngạo “Không hổ là tui mà.


Cố Tiểu Khả nói: “Chúng ta đi thôi!”

Đám boss lần lượt đứng dậy, và xếp thành hai nhóm, nhóm đầu làm gương gồm có trùm trường Hổ Nha, Đao Đao và Pitt ‘vàng’, nhóm đội sổ gồm có tiểu Pudding, Đoàn Đoàn và Bí Đao đi sau cùng.

Nhóm boss cứ đi phía trước, Mạc Thần Trạch chậm rãi ung dung đi bên cạnh Cố Tiểu Khả, không quấy rầy cô livestream.

[Ui ui ui, đáng yêu quá, thế mà lại xếp hàng chỉnh tề đi phía trước, u là trời, xem có giống tụi mình năm đó đi nghĩa vụ quân sự không cơ chứ? Hahaha!]
[Mất máu nhiều quá, tui cần được cấp cứu gấp, ôi mệ ơi, con cũng muốn có một bé như thế hahahaha——]
[Chị đại ơi, boss nhà em ra ngoài rất thích hửi đi hửi lại nhặt đồ ăn trên đất mà ăn, sao các bé kia ngoan thế? Vừa rồi có nửa ổ bánh mì thịt nguội bên cạnh thùng rác, ấy thế mà chẳng bé nào lén nhặt ăn.

]
[Người chị em bình luận bên trên không nói tôi cũng không chú ý, quả thật quá nghe lời phải không? Đúng là chú chó mà tôi mong ước bấy lâu!]
Cố Tiểu Khả giải thích với người hâm mộ: “Bởi vì các bé đã được học các quy tắc về ăn uống rồi.


[Quy tắc gì thế?]
“Chính là đồ mà chủ nhân không cho phép, thì các bé không được tự tiện ăn, dù đồ ăn có hấp dẫn ra sao, người cho là ai đi chăng nữa, các bé cũng sẽ không ăn, đừng nói chi đến bánh mì mốc ven đường.


Tiểu Pudding ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm nhìn khúc bánh mì kia.

Điều này làm Cố Tiểu Khả vô cùng tự hào về các bé của lớp hoa hướng dương, không ngần ngại trao những lời khen có cánh cho đám boss.

“Khi đi dạo bộ, các bé boss cũng sẽ không kéo dây dẫn chạy lung tung, gặp bạn của chủ cũng sẽ không bổ nhào lên.


“Tôi giao nhiệm vụ cho các bé khi đi ra ngoài tản bộ là phải duy trì cảnh giác, bảo vệ tốt cho chủ nhân, lúc đi an toàn, lúc về cũng phải an toàn.


Các bé boss nghe hiểu lời khen của hiệu trưởng, nên đứa nào đứa nấy đều ưỡn ngực ngẩng cao đầu, như thể vị tướng dũng mãnh trở về sau chiến thắng.

[Hahahah, lẽ nào không phải vì chủ nhân dẫn bọn nhóc ra ngoài đi dạo, mà là các bé boss bảo vệ chủ nhân đi dạo sao?]
[Còn có chuyện đó sao? Thế nào lại thành đi dạo chính là đi làm nhiệm vụ rồi?]
Cố Tiểu Khả giải thích: “Giao nhiệm vụ cho các bé, chính là tăng độ khó khi đi dạo, để cho các bé thông qua sự nỗ lực của bản thân mà thu được cảm giác có được thành tựu, dù sao mặc kệ là Husky, Golden hay Labrador, cơ bản đều là công việc của chó, miễn là việc đó khiến cho các bé boss vui là được.



“Với lại đi dạo mà có mục đích sẽ khiến các bé boss tiêu hao được nhiều thể lực, bởi vì các bé boss phải tập trung toàn bộ tinh thần trong suốt hành trình, phán đoán mùi vị trông không khí và luôn đề phòng.


“Bằng cách này, năng lượng của các bé được giải phóng hợp lí, đến khi về nhà sẽ không quậy phá nữa.


“Tôi có đề nghị, các bạn có nuôi chó, có thể đợi sau khi dạo bộ về rồi hãy cho các bé ăn, điều này giúp các bé nghĩ rằng bữa tối chính là phần thưởng vì đã bảo vệ thành công chủ nhân về nhà, càng làm chúng có cảm giác đạt được thành tựu, càng dễ dàng hình thành thói quen đi dạo bộ chuẩn xác.


Sau khi vào vườn thú cưng, giẫm lên bãi cỏ, Cố Tiểu Khả nói với nhóm thú cưng: “Được rồi, bây giờ là thời gian hoạt động tự do, đi chơi đi!”
Bọn nhóc xếp hàng một cách khéo léo, từng đứa từng đứa đứng trước mặt cô giáo, để cô ấy giúp tháo dây đeo, rồi kết thành đám xông ra như viên đạn đại bác nhỏ.

Có fans tinh ý phát hiện rằng, thời gian hoạt động tự do, nhưng nhóm thú cưng vẫn thỉnh thoảng quan sát Cố Tiểu Khả, không hề chạy ra khỏi tầm quan sát của chị đại.

Được mộ lúc, Hổ Nha lóc chóc chạy lại, đứng trước mặt ‘con sen’ của nhà mình, rồi đưa cái chân lông xù lên, khều khều nhẹ nhẹ vào bắp chân của Mạc Thần Trạch,
“Chuyện gì thế?” Mạc Thần Trạch xoay người, ngồi xuống.

Cố Tiểu Khả vội giải thích: “Đây là động tác mới học ngày hôm nay, nó biểu thị đang khát nước, muốn uống nước.


Mạc Thần Trạch cười, mở cái balo nhỏ trên lưng Hổ Nha, lấy bình nước ra, rót ra một nắp nước sạch đưa lại gần miệng Hổ Nha.

Bình nước là bình chuyên dụng cho chó, rất tiện lợi khi cho chó uống nước.

Từ lúc Hổ Nha nhập học đến nay, trên cơ bản thì mỗi ngày đều sử dụng rất tốt vật dụng hàng ngày như là nhiệm vụ về nhà, ví dụ như là sử dụng bàn chải điện.

Hổ Nha vui vẻ uống sạch nước, khi đang định quay lại chơi với đám bạn, thì đột nhiên dừng quay người, nó lại quay đầu lại, nhìn chủ nhân nhà mình không rời, đứng yên tại chỗ xoay hai vòng, rồi sủa một tiếng.

Mạc Thần Trạch hỏi Cố Tiểu Khả: “Nó lại làm sao nữa?”
Cố Tiểu Khả mỉm cười nói: “Đây cũng là động tác mới của ngày hôm nay, tức là nó đang muốn đi ị, lần sau khi đi dạo với Hổ Nha, thấy cậu nhóc làm động tác này, thì là nó đó…”
Cố Tiểu Khả xoay người, trải túi nilon có thể phân huỷ ra mặt đất, rồi lấy ra cây kẹp chuyên dụng hốt phân cho boss.


Hổ Nha biết nhà vệ sinh tạm thời của mình đã dựng xong, ngoan ngoãn bước vào, ị vào trong túi nilon.

Rồi sau đó nó quay đầu lại, dùng móng vuốt xách túi lên, ngậm vào đầu sạch, lạch bạch một mình chạy về phía thùng rác, ném cái túi phân vào.

Toàn bộ quá trình diễn ra trơn tru thuần thục, dường như đã trải qua luyện tập rất nhiều.

[U là trời, tui mới thấy cái gì vậy?]
[Không lẽ tui hoa mắt hẻ trời? Nhưng tui đã đeo hai cái mắt kiếng rồi mà!]
[Quá ngoan quá đỉnh!]
[Mèn ơi, so với Hổ Nha thì Teddy nhà tui đáng ăn đòn mười ngàn lần, không hổ là chiếc chó nhà người ta.

]
Sau khi được ‘giải toả nỗi lòng’, nó chạy lại bãi cỏ, tung tăng chơi với đám bạn.

Lúc này, chuông điện thoại của Mạc Thần Trạch reo lên, anh cầm lên xem, rồi tắt máy.

Diệp Hiên gọi lại lần nữa.

Mạc Thần Trạch mặt không cảm xúc bắt máy, sẵn liếc nhìn qua phòng livestream của Cố Tiểu Khả, giọng nghiêm túc trả lời: “Vừa nãy thật ngại quá, không cẩn thận lỡ tay bấm vào nút từ chối yêu cầu kết bạn của cậu rồi.


Lúc này, làn mưa bình luận trên livestream điên cuồng chặt chém lời của Mạc tổng ngố.

[Hahahaahah quỷ thần thiên địa ơi, không phải điện thoại của Mạc tổng sập nguồn rồi hay sao? Hahaha hay là—— Hay là anh ấy quên mất mình vừa mới nói xạo! Tôi đang cảm thấy lo cho anh ấy.

]
[Hahaha, nhịn gọi điện luôn đi, anh đã bị lộ tẩy rồi chủ tịch ơi.

]
[Á à, nghe như là anh nhỏ Diệp Hiên gọi tới phải không?]
Chỉ thấy Mạc Thần Trạch vẫn ung dung nói tiếp: “Cái gì, cậu nói chuyện nhỏ này không để tâm hả? Thế thì tốt, quả nhiên cậu không phải là người hẹp hòi.


“Nhưng tôi cũng thật lòng muốn nhắc nhở cậu, Tiểu Khả đã ký hợp đồng trở thành chuyên gia đặc biệt của tập đoàn chúng tôi, đề nghị cậu tránh xa một chút, dù gì chúng ta cũng là đối thủ cạnh tranh, cậu nên chú ý thân phận của mình một chút.


Giọng Mạc Thần Trạch được phát trực tiếp trong phòng livestream, không sót một chữ.


[Há há há, cái quỷ gì mà chú ý thân phận, anh rể của chúng ta thật biết cách chọc cười, cười chết tôi rồi.

]
[Nhưng giọng anh rể hay quá đi á á, muốn chết đuối trong đó luôn vậy hà!]
Diệp Hiên: “….

Chậc chậc tôi nói mấy từ buồn nôn “tui không để tâm” lúc nào, ông đây nói ông đây cũng đang xem livestream, sao mà cậu có thể mở to mắt mà nói láo thế tên mắc dịch kia, thế mà lại cố ý từ chối lời mời kết bạn của tôi, cậu nói cho rõ ràng đúng sai coi.


Mạc Thần Trạch ra vẻ nghiêm nghị gật đầu: “Ừm, cảm ơn cậu quan tâm, nghiên cứu của công ty tôi đã có bước đột phá lớn, sẽ sớm công bố tin vui.


Qua phòng livestream, Diệp Hiên nhìn Mạc Thần Trạch như tên lưu manh giả danh trí thức, vô cùng buồn nôn.

“Ai quan tâm tới cậu cơ chứ? Ông đây còn mong công ty của cậu mau đóng cửa sớm, tôi kết bạn với Cố Tiểu Khả vì có chuyện cần bàn, nên đừng có gây chuyện với tôi nữa!”
“Ôi, cậu lại khách sáo nữa rồi, hai công ty chúng ta sẽ tương thân tương ái cùng nhau tiến bộ, tin rằng trong lòng cậu lúc này cũng sẽ nghĩ như thế.

” Thường xuyên mở cuộc họp, cho nên Mạc Thần Trạch quả nhiên rất biết cách nâng cao tầm quan trọng của chủ đề, anh nghiêm nghị nói: “Dù sao chúng ta cũng vì sự nghiệp phát triển nền khoa học của tổ quốc mà cố gắng phấn đấu cả cuộc đời.


“Ông đây cùng cậu tương thân tương ái cái mốc xì ấy, alo, không được cúp máy…”
“Tút tút tút….


Mạc Thần Trạch hết sức thản cất điện thoại vào túi, động tác hết sức khoan thai lại dứt khoát.

Tuy nhiên, trong phòng livestream của Cố Tiểu Khả, đột nhiên xuất hiện bình luận của đám người chuyên đi hóng drama.

[Ha ha, u là trời, mọi người tuyệt đối không thể ngờ, đại ảnh đế Cố Chinh vừa với nhận cuộc phỏng vấn trực tiếp, anh nhỏ Diệp Hiên đứng cạnh đó không xa để gọi điện thoại.

]
[Mèn ơi, anh ấy tức hổn hển hét vô cùng lớn, phóng viên ở đó đều giật mình! Ngay cả Cố Chinh cũng kinh ngạc đến nỗi quên là mình đang trả lời cái gì!]
[Vãi chưởng, haha, lúc nghe hai người bọn họ nói chuyện mà tôi cười muốn nổ não.

]
[Khuyên mọi người tìm video để xem, kết hợp với hóng drama, bảo đảm cười không ngậm được mồm, hahaha——].


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận