Thổ Thần Muốn Thăng Chức

Bích Nữ nói ba ngày sau gặp mặt sẽ hiểu, ai ngờ không tới ba ngày, Bình Nhạc trấn đã xảy ra chuyện.

Đêm nay Tuấn Thúc đứng trông tiểu hồ ly uống xong thuốc dưỡng thai, vừa
chăm sóc đỡ nàng nằm xuống xong thì đột nhiên thấy bên ngoài đất rung
núi chuyển, một lát sau chợt nghe bên ngoài âm thanh giết chóc ầm ĩ, ma
khí bắt đầu khởi động nhưng lại dần dần hướng đến bên này Bình Nhạc
trấn.

Thất Thủy thở hồng hộc chạy vào, “Phượng Quân, bên ngoài…”

Tuấn Thúc ý bảo Thất Thủy chớ có lên tiếng, nhưng tiểu hồ ly bên cạnh đã âm
thầm mở mắt, ánh mắt vẫn thản nhiên như trước, vẻ mặt không chút quan
tâm, “Mùi máu tươi thật nặng, có số lượng yêu ma đến đây rất đông.”

Phượng hoàng xấu xa nghe vậy nhíu mi, kỳ thật trong lòng đã đại khái hiểu được chuyện gì đang xảy ra, còn chưa kịp nói được nửa câu Tang Chỉ đã xoay
người hướng mặt vào bên trong, cười lạnh nói: “Phong ấn ma giới cuối
cùng đã được mở ra.”

Thất Thủy gật đầu, cấp bách giải thích, “Là do
Phượng Thần, hắn bỗng nhiên tiến đến như sấm như sét, Bích Nữ tỷ tỷ đánh không lại, cho nên ——” Thì ra, lúc trước Tuấn Thúc vì lừa lão cha nói
cho mình biện pháp tiếp xúc Ma Nhãn, chỉ nói với ông rằng từ lúc lấy Ma
Nhãn ra từ trên người Tang Chỉ liền đúng lúc mở ra kết giới Ma tộc.
Nhưng khi mọi người từ Minh phủ trở về, Tuấn Thúc nắm Ma Nhãn trong tay
nhưng đối với việc này cứ chần chừ kéo dài, chính là muốn chờ ba ngày
sau đúng ngày trăng tròn có thể hoàn toàn hủy diệt Ma Nhãn. Nhưng không
ai hiểu con bằng cha, Phượng Thần đã đoán ra tâm tư Tuấn Thúc từ lâu nên nghi ngờ lời nói của hắn, đợi chưa được ba ngày liền tự động cướp lấy
Ma Nhãn mở kết giới ra.

Bên ngoài tiếng kêu của yêu quái càng ngày
càng gần, Tuấn Thúc cũng không kịp giải thích cho Tang Chỉ liền ra ngoài nghênh chiến, trước khi đi còn dặn Thất Thủy Bích Nữ nhất định không
thể rời khỏi Tang Chỉ. Tiểu hồ ly nghe vậy gợn sóng sợ hãi không thôi,
lại im lặng nhìn Tuấn Thúc rời đi như vậy.

Ở bên ngoài, ánh lửa đã
nhanh chóng đốt cháy nửa bầu trời. Phượng hoàng xấu xa ra ngoài liền gặp Tuấn Ngạn và Yêu Vương đang ứng phó với rất nhiều Ma tộc không ngừng
vọt tới, trong khi đang rút kiếm chém giết, Minh Tao ca ca thừa lúc thở
dốc nói: “Ma vật quá đông, tiêu hao sức lực dần như vậy cũng không phải
là biện pháp.”

“Bên kia thiên binh thiên tướng và Ly Vẫn như thế nào rồi? !”

Tuấn Ngạn lắc đầu, “Ma vật mạnh hơn thiên binh thiên tướng gấp mười lần, cầm tặc trước cầm vương (bắt giặc đầu tiên phải bắt thủ lĩnh), lão cha
ngươi đi phía trước, cha ở đâu Ma vương ở đó.”

Nghe vậy Tuấn Thúc
xông ra khỏi vòng vây, mắt xem xét phía sau cả rừng Ma tộc vẫn đang
không ngừng vọt tới, bị kết giới của Bích Nữ vây quanh, giờ phút này bên trong Thanh Ngô cư vẫn an toàn. Hắn kéo kéo khóe miệng, cuối cùng xông
lên đuổi theo Ma Vương.


Giờ phút này, Phượng Thần Tuấn Uyên đang là
cánh tay phải của Ma Vương, đứng ở ngọn đồi phía trước, cúi đầu nhìn
xuống tình hình phía dưới. Bản thân Ma Vương Hiên Thần thì đang khoanh
tay nhìn ra xa, hơi ghé mắt liền đột nhiên cười ra tiếng, “Rốt cuộc cũng tới.”

Tuấn Uyên thấy con xuất hiện, khẽ quát nói: “Tuấn Thúc tới đúng lúc, còn không mau qua thỉnh an Ma Vương đại nhân?”

Nghe thấy một lời này, Tuấn Thúc cũng không hề di chuyển. Hiên Thần cũng
không quan tâm, lặng lẽ nhìn kỹ Tuấn Thúc. Lúc này Tuấn Thúc mới gặp ánh mắt đầy ma lực của Ma Vương, mũi cao môi mỏng, nhưng thật ra lại là một nam nhân bộ dáng tuấn lãng hiếm gặp. Hiên Thần cong môi, “Không nguyện
ra mắt Ma Vương, có lẽ ngươi nên bái kiến nhạc phụ.”

Dứt lời, Hiên
Thần chậm rãi tiến lên từng bước, kiếm của Tuấn Thúc cũng đã nhanh như
gió xuất hiện, trong chớp mắt đã để ở trên cổ nhạc phụ đại nhân, lạnh
giọng nói, “Hiện tại liền lui binh, mang theo Ma tộc trở về đi.”

Phượng Thần thấy thế, phất tay áo ảo não, “Đồ vô liêm sỉ, ngươi quả thật là hướng về Tiên tộc.”

Phượng hoàng xấu xa hơi hơi híp mắt, “Ai thần nhi cũng không hướng, thần nhi
chỉ mong cho thê tử cùng đứa nhỏ có một cuộc sống an ổn.”

“Ồ?” Hiên
Thần nhíu mày lại, vẻ mặt thản nhiên như không sao nói, “Không thể tưởng được bổn tọa đã trở thành ngoại công nhanh như vậy.” Dứt lời, thân
người chợt lóe, đã mau đứng phía sau Tuấn Thúc. Kiếm của Phượng hoàng
xấu xa còn đứng yên ở giữa không trung, đáy lòng chỉ nghe một âm thanh
lộp bộp vang lên, thầm nghĩ ‘nhanh thật’.

Giọng Hiên Thần lạnh xuống
ba phần, chỉ nói, “Niệm tình đứa nhỏ kia có chút liên hệ với ta, các
ngươi đều dừng tay đi. Tuấn Thúc nói đúng, thầm nghĩ cho thê tử và đứa
nhỏ một cuộc sống an ổn, ừm, chờ đến khi bổn tọa hủy diệt tam giới này,
sẽ cho các ngươi một cuộc sống hoàn toàn mới.”

——————————————— ta là đường phân cách ba nuôi —————————————

Phốc ——

Phượng hoàng xấu xa ôm ngực miệng phun ra một ngụm máu nóng, tay cầm kiếm đã
hơi hơi run run, nhìn Hiên Thần đối diện đang nhắm mắt lắc đầu nói,
“Được gì chứ? Bổn tọa còn muốn lưu cho ngươi một tánh mạng, sao ngươi cứ làm thiêu thân lao đầu vào lửa như vậy là vì cái gì?”

Tuấn Thúc
không nói một tiếng nào, mạnh mẽ chống người đứng thẳng lên, liền giơ
kiếm bày tư thế tác chiến lần nữa, Hiên Thần nói: “Quả thực vẫn rất cậy
mạnh, ngươi vì đứa nhỏ kia lấy ra Ma Nhãn đã hao hết linh lực, lại tiếp
tục chiến đấu như vậy, nàng sẽ trở thành quả phụ đấy.”


Nghe vậy Tuấn Thúc cười to, “Làm quả phụ so với làm kẻ phụ tình thì tốt hơn nhiều, không phải sao?”

Dứt lời, dường như Hiên Thần bị chọc giận, đôi mắt đột nhiên sáng lên, đầu
vừa quay lại thì một chùm tia sáng không biết từ đâu đem phượng hoàng
xấu xa đánh ngã xuống đất. Phía sau Hiên Thần gió không biết từ đâu thổi đến, mái tóc dài tay áo tung bay, “Cho dù nàng phụ cả thiên hạ cũng
không cho bất luận kẻ nào nói nàng như vậy!”

Sau khi Hiên Thần rống
lên, dáng vẻ như muốn đánh chưởng tới, lại chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng “Dừng tay”. Quay đầu nhìn lại, tựa như lần đầu tiên nhìn thấy nàng trong làn váy phất phơ đang chầm chậm tiến đến trước mặt mình. Ma
Vương hoảng thần, khựng một chút mới tỉnh ngộ, đứa nhỏ này… có ánh mắt
rất giống nương của nàng.

Cùng lúc đó, Tang Chỉ đã nhập ba bước làm
hai bước vọt tới bên người Tuấn Thúc, cúi người nhìn nhìn thương thế của hắn, tay không nhịn được xoa xoa hai má Tuấn Thúc. Phượng hoàng xấu xa
hé môi cười, một hành động nhỏ như vậy cũng đủ để cả hai hiểu được tâm
ý, cho dù giờ phút này thật sự chết đi cũng không sao cả.

Sau khi
tiểu hồ ly nhìn xem Tuấn Thúc xong mới đột nhiên ngẩng đầu lên cả giận
nói: “Nương ta không hề phụ ông, người phụ tình là ông!”

Một câu
khiến Hiên Thần đứng yên tại chỗ, không thể động đậy. Ngữ khí như vậy,
ánh mắt kiên định như vậy, đúng rồi, quả thật là đứa nhỏ của nàng cũng
là đứa nhỏ của hắn.

Tang Chỉ chậm rãi đứng lên, “Nếu nương ta thực sự phụ ông, sẽ không mang theo Ma Nhãn bỏ trốn đi, lại càng sẽ không đem
nó giấu ở trên người của ta. Nàng vì sợ Vương Mẫu đối với ông bất lợi,
lại vì suy nghĩ cho Ma tộc, hai bên chém giết như vậy rốt cuộc có gì tốt chứ? Ông nhìn đi —— “

Hiên Thần theo đầu ngón tay Tang Chỉ nhìn
xuống xem, chỉ thấy dưới núi chết vô số, có thiên binh thiên tướng cũng
có người Ma tộc. “Ông oán hận nương bán đứng Ma tộc bán đứng ông, nhưng
ông có nghĩ tới hay không, khi ông không cho bà ấy trở về Ma tộc, bà ấy
đã sống những ngày như thế nào? Ông có biết hay không, cho dù bà ấy chết cũng tiếc nuối thật lâu không chịu tan biến đi, chính vì chờ một ngày
như vậy, chờ cùng ông gặp lại nhau.”

Nghe xong lời này, Hiên Thần lảo đảo một bước, không thể tin được thì thào, “Đã chết? Nàng đã chết?” Làm sao có thể, làm sao có thể? Nàng kiên cường tuyệt tình như thế, máu
lạnh lý trí như thế, làm sao có thể chết, nói chết thì chết? Nàng nói
hai tộc không thể cùng tồn tại, chỉ có một kết giới mới có thể bảo đảm
sự phồn vinh hưng thịnh của hai tộc, vì thế nàng thật sự giúp đỡ tiên
tộc giam cầm Ma tộc, vì thế nàng đã thật sự phản bội mình.


Chính là
bắt đầu từ thời điểm đó, hắn tự nói với mình, nhất định phải đánh vỡ kết giới tiến vào nơi đó, tiến vào cái nơi nàng từ nhỏ lớn lên kia, sau đó… sẽ đem nàng bắt trở về, sẽ dùng phương thức của chính mình bắt trở về,
chiếm lấy cũng được, cướp cũng tốt. Muốn hung hăng, hung hăng tấn công
nơi thuộc về nàng.

Nhưng tại sao, nàng lại đã chết?

Tang Chỉ thấy
vẻ mặt buông lỏng của Hiên Thần, nhịn không được thở dài, “Nương đã chết từ lâu, đại khái là sau khi sinh ta không được bao lâu, đem Ma Nhãn
giấu ở trong thân thể của ta xong thì liền chết.” Dứt lời, tiểu hồ ly
đem hoa lan nhẹ nhàng đặt ở trên mặt đất, im lặng đọc chú ngữ đem nhiều
phần linh lực rót vào bên trong hoa lan, thoáng chốc, Lục Khởi liền xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Lục Khởi là Nhược Như, Nhược Như tức là
Lục Khởi. Nàng đáng lẽ nên sớm nghĩ đến, cô gái áo xanh này cứ một mực
yên lặng bảo hộ nàng, là người thủ hộ của nàng, lại là thần hộ mệnh của
nàng, người thủ hộ vô tư như vậy ngoại trừ mẫu thân còn có ai có thể làm được?

Bên này Ma Vương nhìn thấy người mà mình mong nhớ ngày đêm
nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi không thể tìm thấy từ ngữ, chỉ
nhẹ nhàng lấy tay xoa lấy khuôn mặt của người nọ, lúc này lại mới phát
hiện được, Nhược Như của hắn cũng chỉ là một ảo giác ngay cả thân thể
mềm mại ấm áp thật sự cũng không sờ được. Công chúa Nhược Như lắc đầu,
nước mắt nhanh chóng rơi đầy mặt, chỉ nói ra ba chữ liền hóa thành nhiều chùm tia sáng tan thành mây khói.

Nàng nói: “Thực xin lỗi.”

Thực
xin lỗi, không nên cứ xâm nhập thế giới của chàng như vậy; thực xin lỗi, không nên cứ phản bội chàng như vậy; thực xin lỗi, không nên cứ rời
khỏi chàng như vậy; thực xin lỗi…

Nếu lúc trước chúng ta có thể tín
nhiệm lẫn nhau một ít, có lẽ, kết cục sẽ không giống như vậy. Hạnh phúc, cũng từng bước dần xa. Tang Chỉ nâng phượng hoàng xấu xa dậy, thiên
ngôn vạn ngữ đều so không lại một ánh mắt, tiểu hồ ly mỉm cười: “Ta nghĩ thật lâu, mẫu hậu giảng như vậy, Bích Nữ tỷ tỷ cũng giảng như vậy, ta
nghĩ, nếu nương ta có cơ hội, cũng sẽ giảng như vậy, bảo ta không nên
dẫm vào vết xe đổ của bà ấy. Ta đã hứa với chàng, bất luận xảy ra chuyện gì đều sẽ tin tưởng chàng. Hiện tại, lời hứa hẹn này vẫn tồn tại như
cũ.”

Tuấn Thúc nở nụ cười, cầm lấy tay tiểu hồ ly, cảm giác giống như đã cầm lấy toàn bộ thiên hạ.

~~~~*..*~~~~

Mười tháng sau

Sáng sớm, mặt trời vừa ló rạng, trong Thanh Ngô cư liền truyền ra một tiếng khóc vang trời.

Phượng hoàng xấu xa nghe vậy đã gấp đến nhịn không được, vọt vào buồng trong
thì đã thấy Bích Nữ ôm lấy một oa nhi trắng trẻo như phấn như ngọc nói,
“Chúc mừng Phượng Quân, là một hài tử thật đẹp.”

Thất Thủy nghe vậy ánh mắt cong lên, “Mau mau đưa cho ta xem xem, giống công chúa hay giống Phượng Quân.”

Khế Nhạc ở bên cạnh cũng nịnh nọt nói, “Quả thực rất xinh đẹp, chậc chậc,
nhìn cái miệng nhỏ nhắn này, nhìn cái mũi này… Phượng Quân đại nhân ngài yên tâm đi, sữa bột, tã, quần áo tiểu hài tử, tiểu nhân đều chuẩn bị
tốt tất cả rồi, oa ha ha, giảm giá hai mươi phần trăm…”


Tuấn Thúc
không nói gì, chỉ thật cẩn thận tiếp nhận khối nhỏ tròn xoe kia, liền
đưa tới bên giường cho tiểu hồ ly xem, Tang Chỉ nắm tay áo hé mắt xem
xét, vẻ mặt hạnh phúc làm nũng, “Mệt chết ta, lần sau chàng sinh.”

Phượng hoàng xấu xa nghe xong lời này, nhéo nhéo chóp mũi thê tử, cười nhẹ, “Được, ta sinh.”

“Ngày mai phải đi mời Thiên Hồ Đế Quân và công chúa Họa Thường đến xem đi, cha nàng nhất định sẽ rất thích.”

Tang Chỉ vòng vo chuyển tròng mắt, “Được, cha nhất định thích, nhưng mà không phải cha này.”

Tuấn Thúc nghe vậy giật mình, đương nhiên hiểu được người Tang Chỉ nói là
ai. Từ sau ngày nổ ra trận chiến ở Bình Nhạc trấn ấy, Hiên Thần liền
mang theo hoa lan yên lặng trở lại Ma Vực, lại không có ý muốn xâm nhập
tam giới, Vương Mẫu cũng yên lặng nhắm một mắt mở một mắt làm ngơ, đối
với chúng tiên đề nghị tiếp tục việc phong ấn đều ngậm miệng không nói
chuyện.

Dần dần, Ma tộc và tiên tộc cũng có một số thương nhân lui
tới, những ngày gần đây một số nhóm yêu quái bạo gan lớn mật đi sang
thám hiểm Ma tộc, trở về liền khen ngợi không dứt quang cảnh bên kia.
Tang Chỉ nghĩ vậy nhịn không được cong môi, đụng đụng cánh tay tướng
công nói: “Khi nào thì chúng ta cũng trở về đi xem đi, người khác đều
nói tôn tử giống bà ngoại, có lẽ ông ấy sẽ càng thích đứa nhỏ này.”

Tuấn Thúc xuất thần một lát, nhẹ nhàng bắt lấy bàn tay mềm mại của Tang Chỉ
nói, “Có một việc ta vẫn không nghĩ ra, vì sao lúc trước… bỗng nhiên lại tha thứ cho ta.”

Nghe vậy, tiểu hồ ly dừng một chút mới từ dưới gối
đầu lấy ra túi uyên ương kia, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve nói, “Bởi vì ta
cảm giác được tâm của chàng.” Không có tâm, làm sao đường kim mũi chỉ có thể cẩn thận giống như thế này, lại làm sao có thể, rõ ràng là chàng
không am hiểu mà còn kiên trì, thêu… con vịt khó coi như vậy.

Nghe
xong lời này, mặt phượng hoàng xấu xa đen đi, vẻ mặt mất hứng, “Bản
Phượng Quân thêu khó coi, vậy công chúa Tang Chỉ thì lại thêu rất đẹp
sao? Của ta vừa thấy còn giống con vịt, còn nàng thêu vịt không ra vịt,
gà không ra gà, quả thực chính là cái không đâu vào đâu.”

“Được lắm!” Tiểu hồ ly phát cáu, đang muốn cùng tướng công đấu võ mồm, đứa con
dường như đang rất bất mãn cặp vợ chồng son này quên đi tồn tại của bé, ở giữa hai người y y nha nha khóc nức nở.

Thấy thế, Tang Chỉ cùng Tuấn Thúc liếc nhau, không khỏi mỉm cười.

“Có lẽ, chúng ta có thể thêu thêm một vịt con nữa ở mặt sau uyên ương?”

“Ừm, mỗi người thêu một nửa, sau đó để cho con đánh giá ai thêu đẹp hơn?”

“Được, để cho con đánh giá ai thêu đẹp hơn.”

Nắm chặt nàng, đã nắm được toàn bộ thế giới.

_________Toàn văn hoàn________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận