Thiều Quang Đến Chậm


Chương 271: Mặt nạ
Editor: Ha Ni Kên
"Cảm ơn." Thiệu Minh Uyên đón lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch, một cái nhăn mày vụt qua, rồi gương mặt lại khôi phục vẻ bình thường trong nháy mắt, chàng thản nhiên đưa bát thuốc cho thân vệ đứng cạnh.


Kiều Chiêu lôi một viên kẹo hoa quế từ trong hà bao, thả vào tay chàng.


Thiệu Minh Uyên ngạc nhiên.


"Ăn kẹo vào sẽ không thấy đắng nữa."
"À." Thiệu Minh Uyên nhạy bén phát hiện ra tâm trạng của người con gái trước mặt không được ổn, mặc dù tự thấy đường đường là đấng nam nhi lại ăn kẹo trước mặt mọi người thì hơi mất mặt, nhưng chàng vẫn bỏ ngay viên kẹo vào miệng.


Vị ngọt của hoa quế nhanh chóng xua đi vị thuốc đắng chát.


"Như trẻ con thế này à!" Trì Xán tức chết đi được, hung hăng trợn mắt nhìn Kiều Chiêu.


Có đại phu nào như thế này à, còn chuẩn bị kẹo cho bệnh nhân như thế?
Nhất định là tơ tưởng gì đấy Thiệu Minh Uyên rồi!
Trì Xán càng nghĩ càng tức, mà lại không thể làm gì Kiều Chiêu, lặng lẽ nhấc chân đạp cho Thiệu Minh Uyên một cái.
Thiệu Minh Uyên đang ngậm kẹo hoa quế trong miệng: "..."
Chàng yên lặng nuốt kẹo hoa quế, ngẩng đầu nhìn trời: "Ừm, giờ cũng đã –"
"Vẫn phải nấu thêm một toa thuốc nữa." Kiều Chiêu chặn đứng những lời Thiệu Minh Uyên toan nói.


Bây giờ rõ ràng còn sớm, Thiệu Minh Uyên nói thế thật ra là đang muốn đuổi nàng về đây mà.


Làm sao mà nàng về vào thời điểm thế này được.


Vị ngọt ngào như vẫn đang quẩn quanh miệng, Thiệu Minh Uyên nghĩ thầm: đây là ăn của người ta rồi thì không được cãi người ta đấy hửm?
"Vậy thì làm phiền Lê cô nương rồi."
"Ta đi sắc thuốc, Thiệu Tướng quân và Trì Đại ca cứ từ từ nói chuyện."
Sau đó Kiều Chiêu ngồi trông bếp lò, vểnh tai nghe Thiệu Minh Uyên và Trì Xán nói chuyện.


Tiếc là Thiệu Minh Uyên chẳng nói nhiều về vụ án hỏa hoạn ở Kiều gia, mà hỏi mục đích Trì Xán đến đây.


Trì Xán nói: "Ta đoán chừng hôm nay Hoàng Thượng sẽ triệu kiến Kiều công tử nên định đến báo trước cho huynh."
Kiều Chiêu nắm chặt quạt.


Hoàng Thượng muốn triệu kiến Đại ca?
Nàng không khỏi nhìn Thiệu Minh Uyên.


"Ừ." Thiệu Minh Uyên nghiêng đầu chờ Trì Xán nói tiếp.


Nhắc tới đương kim Hoàng Thượng, Trì Xán cũng không có mấy vẻ kính sợ trái lại còn có chút cảm giác khó diễn tả thành lời: "Vị cữu cữu làm Hoàng đế kia của ta ấy mà, Đình Tuyền huynh không ở kinh thành lâu nên chắc không biết, nhưng nói thế nào nhỉ...!Ừm, có chỗ không giống người thường, nói chung là không thích nhìn những thứ không đẹp mắt.

Vậy nên nếu thực sự Kiều công tử bị triệu vào cung thì tốt nhất nên che đi nửa gương mặt bị hủy dung kia thì tốt hơn."
"Được rồi." Thiệu Minh Uyên nghĩ ngợi một chút rồi gọi thân vệ: "Đi lấy tấm mặt nạ bạc kia ra đây."
Chẳng bao lâu sau thân vệ bưng một tấm mặt nạ chạy lại, cung kính đưa cho Thiệu Minh Uyên.


Kiều Chiêu không nhịn được nhìn sang.


Đó là một tấm mặt nạ bằng bạc mỏng như cánh ve, được làm tinh xảo vô cùng.


Thiệu Minh Uyên nhận lấy, vuốt ve một lúc rồi nói: "Mời Kiều công tử đến đây."
Không lâu sau thì Kiều Mặc đến, đã khôi phục lại dáng vẻ vân đạm phong khinh.


"Cữu huynh, có thể hôm nay trong cung sẽ truyền huynh đến."

"À." Kiều Mặc bình tĩnh, sau đó chạm lên vết sẹo lồi lõm trên mặt, cười khổ: "Bộ dạng này của ta có khó coi quá phải không? Sợ là sẽ thành tội đại bất kính với Thánh Thượng."
Kiều Chiêu nghe vậy, lòng như bị ong đốt, vội vàng rũ mắt che giấu tâm trạng trong lòng.


"Cữu huynh thử cái này xem." Thiệu Minh Uyên đưa tấm mặt nạ bằng bạc sang.


Kiều Mặc hơi run rồi nhận lấy, đeo thử lên mặt.


Đường nét gương mặt Kiều Mặc dịu dàng, càng khiến gương mặt của Thiệu Minh Uyên trông góc cạnh hơn.

Nhìn Kiều Mặc đeo tấm mặt nạ một lúc, Thiệu Minh Uyên lấy tấm mặt nạ xuống.


Chàng chỉ vừa dùng chút lực, đã nghe thấy tiếng rắc nhỏ, tấm mặt nạ bị chia thành hai.

Chàng chỉnh thêm vài chỗ rồi đưa cho Kiều Mặc: "Cữu huynh đeo thử lại đi."
Một nửa tấm mặt nạ ôm gọn lấy gò má trái của Kiều Mặc, che kín vết sẹo kinh người.


Một bên là mặt nạ bằng bạc, một bên là má phải hoàn hảo, đối lập lại sinh ra một vẻ đẹp khó đặt tên.


Thiệu Minh Uyên cười gật đầu: "Như thế này cũng được, mặt nạ này được làm từ chất liệu đặc biệt, chỉ cần áp sát lên da sẽ không bị rơi."
Thân vệ đứng bên lòng đau như cắt.


Tất nhiên là đặc biệt rồi.

Tấm mặt nạ này được làm từ chất liệu quý giá vô cùng, từ lúc Tướng quân đại nhân mới mười mấy tuổi đã luôn đeo bên mình rồi.
"Đúng là không tệ." Trì Xán trước giờ vẫn kén chọn khoanh tay trước ngực, miễn cưỡng gật đầu.


Kiều Chiêu không nói gì, lẳng lặng nhìn.


Nãy giờ Kiều Mặc không hề chú ý đến sự tồn tại của Kiều Chiêu, tầm mắt không nhìn về phía nàng lấy một lần.


Có thân vệ chạy đến bẩm báo: "Tướng quân, có người trong cung đến truyền chỉ."
Thiệu Minh Uyên nhìn Trì Xán, sau đó nhìn Kiều Mặc: "Cữu huynh, chúng ta đi thôi."
Kiều Mặc gật đầu.


Hai người đi trước, Kiều Chiêu vẫn nhìn theo không chớp mắt, Trì Xán hắng giọng: "Nhìn cái gì mà nhìn? Mắt không dứt ra được từ nãy đến giờ."
Còn lâu chàng mới nhận là khi nãy chàng cảm thấy rất dè chừng khi Kiều Mặc đeo tấm mặt nạ kia lên đấy.


Không phải, chàng còn lâu mới cảm thấy dè chừng, đàn ông đẹp mấy cũng có mài ra mà ăn được đâu!
"Sao Trì Đại ca không đi cùng?" Kiều Chiêu hỏi nhẹ.


Tất nhiên nàng có thể mặt dày đi theo, nhưng nếu vậy Đại ca sẽ càng không thích nàng.


Dục tốc bất đạt, khi trước là do nàng quá nóng lòng muốn nhận thân với Đại ca nên mới đẩy tình huống đến thế tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.


"Đi thì cũng có gì để nhìn đâu, cùng lắm là tên thái giám nói mấy câu rồi đưa Kiều Mặc đi thôi, ta thấy cảnh này bao nhiêu lần rồi cơ chứ."
"Hoàng Thượng –" Kiều Chiêu muốn hỏi cái vị Hoàng Thượng luôn cầu trường sinh kia có đúng là không đáng tin như lời tổ mẫu vẫn thường nói với nàng hay không, nhưng lời này cũng không tiện nói thẳng, chỉ có thể dợm lời như vậy, mong Trì Xán hiểu ý.
Trì Xán quả nhiên hiểu ngay Kiều Chiêu hỏi cái gì, nói thẳng luôn: "Vui buồn thất thường, tính khí ẩm ương."
Kiều Chiêu: "..."
May mà nàng không phải là mấy vị cô nương thần kinh yếu ớt, nếu không Trì đại gia đây nói như vậy chắc đã dọa nàng ngất mất rồi.


Quan tâm quá thì sẽ bị loạn, mặc dù Kiều Chiêu cũng có thể coi là tính tình bình ổn, nhưng nghe lời Trì Xán xong thì cũng cảm thấy hơi lo lắng.
Một lát sau thì Thiệu Minh Uyên quay lại.


"Đi rồi à?"
"Ừ."
Trì Xán vỗ vai Thiệu Minh Uyên: "Bỏ cái vẻ mặt ông cụ non kia đi, đến ta còn thấy Kiều Mặc đeo mặt nạ lên nhìn tàm tạm, cữu cữu là Hoàng Thượng kia của ta sẽ không có chuyện không thích.


Đã có kết quả của vụ hỏa hoạn ở Kiều gia, lại còn có vị Kiều tiên sinh đã qua đời là đại nho nổi danh khắp chốn, hôm nay truyền huynh ấy vào cung cũng chỉ định trấn an thôi.

Hoàng Thượng sẽ không gây khó dễ gì đâu."
Nhưng mà tác phong của Hoàng đế cữu cữu kia của chàng đúng là không nói nổi thành lời, cái chuyện chỉ cần không vừa mắt ai là sẽ ra tay xử lý ngay lập tức cũng không phải hiếm.


Tất nhiên chàng không cần làm mọi chuyện thêm ngột ngạt, trong cung ngoài cung là hai nơi hoàn toàn khác nhau.

Chẳng ai nói trước được chuyện sẽ xảy ra trong cung, đoán cũng vô ích.


"Vào trong chờ đi." Thiệu Minh Uyên nói xong thì nhìn Kiều Chiêu: "Lê cô nương, chi bằng ta phái người –"
"Ừm, thuốc sắc cũng được rồi, cũng nên ăn cơm thôi."
Thiệu Minh Uyên há miệng.


Được rồi, còn phải quản cả cơm nữa.


Cơm trưa cũng coi như phong phú, tiếc là chưa ăn được một nửa đã có thân vệ vội vã chạy vào: "Tướng quân, Kiều công tử bị nhốt vào thiên lao rồi!"
Chương 272: Bí mật của Kiều Mặc
Editor: Ha Ni Kên
Kiều Chiêu siết chặt đôi đũa trong tay, đốt ngón tay trắng bệch hẳn lên.


Thiệu Minh Uyên đứng lên, trầm giọng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì rồi?"
"Cũng không rõ cụ thể mọi chuyện ạ.

Ty chức canh giữ bên ngoài cửa cung, thấy Kiều công tử bị Cẩm Y Vệ áp giải đi mất.

Sau đó cũng có đi dò la nhưng những người đó không nói gì."
Thiệu Minh Uyên gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Kiều Chiêu nhìn Trì Xán: "Không phải khi nãy Trì Đại ca nói là Hoàng Thượng triệu kiến Kiều Đại ca chỉ để trấn an ban ơn à, trừ phi—"
Nói đên đây, lòng Kiều Chiêu trầm xuống.


Trừ khi Đại ca quyết tâm nói ra những chuyện mà bản thân biết rõ là không thể nói với Hoàng Thượng, thậm chí có khi Đại ca chỉ chờ đến ngày hôm nay để nói ra cũng nên!
"Thập Hi, ta nhớ hôm nay Dương Nhị cũng trực ở trong cung đúng không?"Thiệu Minh Uyên mặt mày nghiêm nghị, hỏi.


Dương Hậu Thừa vừa mới vào Kim Ngô Vệ cách đây không lâu, phụ trách việc tuần tra trong cung.


"Ờm, đúng, tiểu tử Dương Nhị kia phải trực ngày hôm nay."
"Đi mời Dương công tử tới đây, mau lên." Thiệu Minh Uyên phân phó thân vệ.
"Tuân lệnh."
Thân vệ chạy như bay ra ngoài, vừa ra đường thì nhìn thấy Dương Hậu Thừa.
Thân vệ nhảy xuống từ trên lưng ngựa, như chim ưng sải cánh lao về phía Dương Hậu Thừa.


Dương Hậu Thừa đang nóng ruột nóng gan chạy đến phủ Quan Quân Hầu, đột nhiên bị ai đấy đánh lén thì tức giận: "Ở đâu ra tên tiểu súc sinh không có mắt vậy!"
Kết quả so được vài chiêu thì choáng váng: Tiểu súc sinh này có công phu lợi hại quá!
"Dương công tử, Tướng quân đại nhân của chúng ta mời ngài đến!" Thân vệ vội vàng giải thích, nhân lúc Dương Hậu Thừa đang ngẩn người thì một tay dùng sức kéo Dương Hậu Thừa lên lưng ngựa, rồi sau đó đạp mạnh vào mông ngựa.


Con ngựa khỏe khoắn hí một tràng dài rồi đưa Dương Hậu Thừa đi mất.


Nhưng con ngựa này đều đã được trải qua huấn luyện dạy dỗ cẩn thận, thuộc làu làu đường xá, nhanh như chớp đã chạy đến trước cửa Quan Quân Hầu.

Đến nơi thì dừng lại đột ngột, Dương Hậu Thừa theo đà ngã lăn xuống đất.


Dương Hậu Thừa cũng sắp nôn ra đến nơi, cố ôm chặt ngực, quát to: "Mẹ nó!"
Đây là chuyện mà người bình thường sẽ làm à! Tên thân vệ kia, lại còn cái con ngựa chết dẫm này nữa, chẳng ra làm sao cả!
Sau đó, Dương Nhị công tử trầm mặc một hồi, rốt cuộc cũng thấu hiểu vì sao cho dù chàng có tha thiết ôm đùi van xin Thiệu Minh Uyên cho đi cùng, người ta cũng không dắt chàng đi theo.


Hóa ra chàng vẫn không đánh thắng nổi thân vệ của Thiệu Minh Uyên!
Phát hiện này khiến Dương Hậu Thừa mặt mày đưa đám, nếu không phải đang có chuyện gấp cần báo cho Thiệu Minh Uyên, chắc đã ngồi khóc lóc ăn vạ ở cửa phủ Quan Quân Hầu rồi.



Thấy Dương Hậu Thừa vừa đi vào, Trì Xán nhíu mày: "Nhanh thế à?"
Chàng nhớ là tên thân vệ kia vừa mới đi không bao lâu.


Dương Hậu Thừa hung hăng: "Đừng nói gì với ta hết, ta đang chạy đến đây thì gặp phải thân vệ của Đình Tuyền, cái tên tiểu tử kia chưa gì đã kéo ta –"
Nói đến đây tự thấy hơi mất mặt, Dương Nhị công tử hắng giọng nói: "Chưa gì đã đưa ngay ngựa cho ta dùng rồi."
"Trọng Sơn, hôm nay huynh phải trực đúng không?" Thiệu Minh Uyên hỏi.


"Phải, ta chạy tới đây định báo cho huynh chuyện này, hôm nay cữu huynh của huynh gây họa trong cung đấy."
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"
"Ta chỉ mới dò la bên ngoài thôi, cũng không rõ chi tiết, chỉ là nghe loáng thoáng rằng hình như Kiều công tử trình lên một cuốn ghi chép cho Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng xem xong lập tức nổi trận lôi đình, chỉ trích huynh ấy bêu xấu trọng thân, rồi sai người giam Kiều công tử vào thiên lao."
Cuốn ghi chép?
Trái tim Kiều Chiêu như rơi xuống.


Vậy là ban đầu Đại ca cũng không nói toàn bộ cho Lý gia gia biết về những thứ liên quan đến trận hỏa hoạn kia à?
Đây có phải minh chứng rõ ràng rằng đám cháy kia không phải là sự cố, mà là do có bàn tay ai đó can thiệp vào?
Nếu đã vậy, nhất định Đại ca sẽ biết điều gì đấy, nhưng vì một số nguyên nhân nên giữ kín bí mật, chỉ chờ tới hôm nay để gặp vua...
Kiều Chiêu không có cách nào trách Đại ca không tin tưởng nàng, thậm chí là Lý gia gia.

Đại ca không nói với Lý gia gia nửa chữ, đủ để hiểu bí mật ca giữ kín kinh người đến mức nào.


Kiều Chiêu nhìn Thiệu Minh Uyên.


Như vậy, Đại ca cũng không tiết lộ với Thiệu Minh Uyên, dù chỉ là một câu?
Trì Xán nói ra thắc mắc của Kiều Chiêu: "Đình Tuyền, cuốn ghi chép đó của cữu huynh huynh là cái gì vậy?"
Đôi mày rậm cùa Thiệu Minh Uyên nhíu chặt: "Ta không biết."
Chàng đưa cữu huynh ra khỏi phủ Khấu Thượng Thư, hai người phần lớn chỉ nhắc đến những chuyện cũ với nhau.

Chàng sẽ không nhịn được mà hỏi về thê tử quá cố, cữu huynh cũng kể nhiều chuyện về nàng khi chưa xuất giá.


Giờ chàng mới biết, hóa ra cái năm chàng mười bốn tuổi, lén đi theo cữu huynh đến Đại Phúc Tự để đổi lấy một lần tình cờ gặp gỡ hôn thê kia, khi chàng nhìn thấy cảnh cữu huynh bị một đám tiểu nương tử truy đuổi, thì ở một góc nào đó không ai biết, Kiều Chiêu cũng vừa tròn mười bốn cũng đang len lén quan sát hết thảy mọi chuyện.


Ngày hôm ấy, hai người đã cùng chứng kiến một sự việc, thậm chí có khi còn vô tình chạm mặt nhau.

Có điều, chàng không nhận ra nàng, nàng cũng không nhận ra chàng.

Cũng không tính là đã gặp nhau, chỉ là lặng lẽ bỏ qua nhau mà thôi.


Cữu huynh càng kể nhiều, hình bóng thê tử ngày một rõ ràng trong suy nghĩ của chàng.

Nhưng cữu huynh không hề đả động đến đám cháy kia ở Kiều gia một lần nào, mỗi khi chàng hỏi đến thì sẽ nhẹ nhàng nói sang chuyện khác.
Chàng cũng biết chừng mực mà không hỏi thêm nữa, bây giờ mới hiểu cữu huynh không muốn nói nhiều thêm không phải vì đau lòng không muốn nhớ lại, mà chỉ là có uẩn khúc bên trong.


"Cữu huynh đó của huynh đúng là người có chính kiến, đến cả huynh cũng phải giữ kín như bưng." Trì Xán cười nhạt: "Giờ thì hay rồi, bây giờ chả biết đầu đuôi thế nào, bị bắt vào thiên lao vì gì cũng chẳng rõ, mọi người không kịp trở tay!"
Kiều Chiêu hơi sa sầm: "Hoặc là có lý do tuyệt đối không thể tiết lộ."
Đại ca của nàng là người khoáng đạt, ca không nói, tức là bí mật kia phải giữ kín tuyệt đối, cho dù là Thiệu Minh Uyên hay nhà ngoại tổ phụ cũng sẽ không nói ra nửa chữ.


Kiều Chiêu không cho Kiều Mặc sai.


Không nói gì, mọi người đều thấy Đại công tử Kiều gia đã thành phế nhân không uy hiếp được bất kỳ ai, mà còn suýt mất mạng ở nhà ngoại tổ phụ kia kìa.

Nếu mà lộ ra ca đang giữ một cuốn ghi chép trong tay, sợ rằng trong kinh thành này chẳng có chỗ đặt chân.


Có lẽ điều duy nhất Đại ca đoán sai, chính là phản ứng của Hoàng Thượng.


Quả nhiên Trì Xán nói tiếp: "Mọi người không biết thôi, cái vị hoàng đế cữu cữu kia của ta ghét nhất là việc triều chính không yên, làm cản trở công cuộc tìm kiếm trường sinh của Hoàng Thượng.

Kiều Mặc trình ra cuốn ghi chép kia, nhất định là bằng chứng tố cáo một vị trọng thần nào đó trong triều đình, chưa biết chừng chỉ vì cuốn ghi chép ấy mà triều đình sẽ nổi một trận bão tố cũng nên."
Nói đến đây, Trì Xán xoa mũi, nói bằng ngữ khí kỳ dị: "Cái vị hoàng đế cữu kia của ta ấy mà, thấy triều đình bây giờ là ổn lắm rồi, ghét nhất là có biến."
Mọi người: "..." Hoàng Thượng như thế này thì loạn thần tặc tử mau mau đến chém chết đi.


"Được rồi, để ta đi hỏi chuyện một chút." Trì Xán cau mày nói.


Làm bạn với Thiệu Minh Uyên đúng là thiệt lớn, lại còn phải đổ vỏ cho cữu huynh của huynh ấy luôn chứ, sau này nhất định chàng phải đòi lại cả vốn lẫn lãi.


Trì Xán nhìn Kiều Chiêu theo bản năng.



Ừm, phải tìm Thiệu Minh Uyên đòi thêm bạc mới được, chàng muốn lấy vợ rồi.
Chương 273: Ta muốn muội
Editor: Ha Ni Kên
"Thập Hi, không cần." Thiệu Minh Uyên ngăn Trì Xán lại: "Để ta đi."
Trì Xán nhíu mày: "Huynh đi đâu mà hỏi được?"
Bạn tốt xa kinh thành nhiều năm, không nắm bắt được mọi chuyện ở đây.

Chưa kể, lấy thân phân của Thiệu Minh Uyên mà tiếp xúc với hoạn quan trong đại nội hoàng cung, một khi Hoàng Thượng phát hiện chính là chuyện có thể ảnh hưởng đến tính mạng.
"Mọi người cứ ở đây chờ ta, ta đi gặp Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Giang Đường một chút." Thiệu Minh Uyên nói xong thì đi ra ngoài.


Dương Hậu Thừa thở dài: "Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, cũng chỉ có Đình Tuyền muôn là gặp được.

Nhưng mà, hẳn là Đình Tuyền sẽ không chạy thẳng đến nha môn Cẩm Y Vệ chứ?"
Trì Xán ngồi xuống, vô cảm uống một ngụm trà: "Huynh ấy có phải đứa ngốc đâu."
Nếu Hoàng Thượng biết Giang Đường có trao đổi với Quan Quân Hầu, hai cái người kia không gánh nổi mất.

Tốt nhất là phải qua mặt hết đám tai mắt của Hoàng Thượng trước đã.
Tất nhiên điều kiện tiên quyết là Giang Đường gặp Thiệu Minh Uyên.


Giang Đường sẽ đồng ý gặp Thiệu Minh Uyên à? Đây cũng là chuyện bình thường thôi, Giang Đường cũng đâu có ngu, cứ cho là trung thành với Hoàng Thượng đến mấy thì cũng phải cân nhắc chuyện sau này.


Trì Xán xoa trán, thở dài.


Vậy mới nói, những chuyện này nghĩ đến là nhọc hết cả lòng.
Trì công tử liếc nhìn tiểu cô nương đang ngồi thẳng tắp, nhíu mày: "Lê Tam, ăn xong rồi, mau về nhà đi."
Một tiểu cô nương như nha đầu không dưng lại dây vào cái mớ bòng bong này làm chi?
"Ta muốn chờ Thiệu Tướng quân trở lại."
"Chờ Thiệu Minh Uyên? Chờ hắn làm cái gì? Chẳng lẽ còn chờ huynh ấy chở muội về?" Trì Xán đứng lên, giọng không nhịn được: "Đi thôi, ta đưa muội về."
Chàng không phải muốn tìm cơ hội được ở riêng một chỗ với nha đầu đâu, hoàn toàn vì nha đầu ở đây cản trở mọi việc thôi.


"Ta muốn biết tình hình của Kiều Đại ca." Kiều Chiêu vẫn không nhúc nhích.


Trì Xán tiến lên một bước, nhìn tiểu cô nương từ trên xuống, bất ngờ phát hiện ra nàng rất đáng yêu, giọng nói đột ngột trở nên gượng gạo: "Kiều Mặc thế nào có liên quan gì đến muội đâu, không cần quan tâm linh tinh."
Sao nha đầu lại phải quan tâm đến những chuyện như thế này cơ chứ? Trước có nói xe làm thịt nai nướng cho chàng ăn đấy, thế mà có bao giờ để tâm đâu!
Kiều Chiêu đột ngột đứng lên, trừng mắt, cắn môi: "Có liên quan hay không cũng không phải do Trì Đại ca quyết định!"
Chỉ vì đổi sang một thân xác khác, mà lại khó khăn đến vậy khi muốn đến gần một người ư?
Trước mặt Trì Xán, tiểu cô nương cũng không khóc, nhưng đau thương nơi đáy mắt nàng đâm thẳng vào lòng chàng, khiến những đau thương kia như hóa thành giọt lệ trực trào.


Chàng bỗng nhiên thấy đau lòng, không kìm được giơ ngón tay chạm nhẹ vào khóe mắt của Kiều Mặc, thì thẩm: "Muội muốn khóc à?"
Dương Hậu Thừa đứng một bên trợn mắt há mồm.
Không thể nào, chàng vẫn còn đứng sờ sờ ở đây đấy, Trì Xán coi chàng là không khí hay sao mà dám giở trò trêu đùa tiểu cô nương như thế?
"Khụ, khụ, khụ." Dương Hậu Thừa lớn tiếng ho, muốn nhắc nhở ai đấy.


Cũng chơi với nhau từ khi còn quấn tá, chàng quá hiểu tính tình người bạn tốt này.


Người này không phải là người câu nệ mấy thứ lề giáo thế tục, một khi đã muốn làm cái gì thì sẽ tuyệt đối không để tâm đến cảm nhận của người khác.


Ngón tay ấm áp chạm vào khóe mắt, Kiều Chiêu cũng bất ngờ, phản ứng kịp thời nghiêng đầu tránh, lãnh đạm nói: "Trì Đại ca chớ đùa."
Cho dù nàng có khóc, cũng sẽ không bao giờ khóc trước mặt Trì Xán, nhỡ lại chế giễu nàng thì sao?
Trì Xán liếc Dương Hậu Thừa một cái, sau đó coi như là không khí, bắt lấy cổ tay Kiều Chiêu, hỏi nàng: "Muội buồn vì cái gì?"
Kiều Chiêu nhìn chằm chằm cổ tay bị Trì Xán nắm chặt, cau mày: "Trì Đại ca, nam nữ thụ thụ bất thân."
Trì Xán giận đến bật cười: "Lê Chiêu, bây giờ muội vẫn còn muốn nói nam nữ thụ thụ bất thân với ta à, trước đã làm những gì rồi? Ban đầu là ai nắm chặt ống tay áo của ta không chịu buông? Ai còn đòi ngồi chung một ngựa với ta? Bây giờ còn nói cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân à? Ta nói cho muội biết, muộn rồi!"
Đơn giản là chàng không thể nào nhịn thêm được nữa, vì Thiệu Minh Uyên mắc bệnh mà một ngày chạy ngược chạy xuôi mấy chuyến cũng không nói, bây giờ còn buồn như đưa đám vì Kiều Mặc thế này, thế chàng thì sao? Trong lòng nàng thì chàng nằm ở đâu?
Có phải, luôn có những người, những chuyện quan trọng hơn chàng trong lòng tất cả những người chàng quan tâm à?
Suy nghĩ này vừa lóe đã vụt mất, nhưng khiến trái tim Trì Xán nhói đau.
Biết sức lực chênh lệch, giãy giụa khó coi, Kiều Chiêu không cử động nữa, chỉ bình tĩnh hỏi chàng: "Vậy Trì Đại ca muốn thế nào?"
Ân tình khó trả, nàng nên sớm ngộ ra điều này mới phải.


"Thập Hi –" Dương Hậu Thừa không nhịn được mở miệng.
Đúng rồi, rốt cuộc huynh muốn thế nào vậy? Không thể vô lễ tiểu cô nương ngay trước mặt chàng như thế này được.


"Huynh im miệng đi!" Trì Xán quay sang quát Dương Hậu Thừa, rồi sau đó nhìn thẳng vào mắt Kiều Chiêu, kéo nàng về phía mình, gằn từng chữ một: "Ta muốn muội."
Sầm một tiếng, Dương Hậu Thừa cả người và ghế lăn đùng ra đất.


Tiếng động lớn như vậy lại chẳng thu hút được chút chú ý nào của hai đương sự.


Kiều Chiêu bối rối hoàn toàn.
Trì Xán nói cái gì vậy? Nhất định không phải là ý nàng vừa hiểu!
Đúng 1 2 » .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận