Thiếu Chủ Bí Mật


Người đàn ông trung niên mặc vest nhìn sang, quả nhiên phát hiện trên mặt con gái mình có dấu tay đỏ hồng, lập tức sa sầm mặt.

Ông ta giận không chỉ vì thương con mà còn vì có người không nể mặt ông ta, dám đánh con gái ông ta.

Đây chẳng phải tự tìm đường chết sao? Ông ta rất muốn biết kẻ nào lại to gan như vậy?
Khi thấy Lý Phàm, ông ta quan sát anh từ đầu đến chân.

Ông ta còn nghĩ Lý Phàm là một người đáng gờm thế này nhưng ai ngờ cũng chỉ là một kẻ bình thường.

Người đàn ông trung niên mặc vest đột nhiên nở nụ cười khinh khỉnh.

“Cậu chính là người đã đánh con gái tôi?” Người đàn ông trung niên ngạo nghễ ngẩng đầu, khinh bỉ nói.

Ông ta tự thấy mình cao hơn người khác một bậc, ông ta nghĩ Lý Phàm là người không có gốc gác, vì vậy rất coi thường anh.

“Nếu cậu đã dám đánh con gái tôi, tôi sẽ khiến cậu trả giá đắt.” Người đàn ông trung niên mặc đồ vest cười lạnh lùng: “Cậu nói xem món nợ này nên tính thế nào?”
“Tại con gái ông tự tìm, cô ta đáng bị đánh.” Lý Phàm khẽ nói.

Sắc mặt của người đàn ông trung niên mặc đồ vest thoáng chốc trở nên âm trầm.


Đối phương chẳng những không xin lỗi con gái ông ta, ngược lại còn nói tại con gái ông ta đáng bị đánh.

Đúng là quá ngây thơ.

Ông ta cũng không biết tại sao đối phương to gan như vậy, lại dám nói chuyện kiểu đó với ông ta.

Người đàn ông trung niên mặc đồ vest thề nhất định sẽ xử đẹp Lý Phàm.

Bằng không đối phương sẽ chẳng xem ông ta ra gì.

Ông ta lạnh lùng nói: “Tôi là giám đốc của trung tâm thương mại này.

Tôi bảo cậu cút thì cậu phải cút ngay, nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi muốn đánh đến khi nào cậu cút đi mới thôi.”
Lúc này cậu ấm kia biết cơ hội khoe mẽ đã tới.

Gã ta vội vàng nói với người đàn ông trung niên mặc đồ vest: “Bác à, bác đừng giận, để cháu dạy cho anh ta một bài học.”
“Được.” Người đàn ông trung niên mặc đồ vest gật đầu.

Gã trai nhà giàu kia hét lên với đám người mình gọi tới: “Chỉ cần các người tẩn cho anh ta một trận nhớ đời, tôi sẽ thưởng cho các người một khoản tiền kếch xù.”
Những người này nghe vậy trong lòng sướng rơn.


Cơ hội tốt tới rồi, bọn họ phải nắm bắt cho bằng được.

Thấy được vóc dáng kia của Lý Phàm, bọn họ lập tức cười chế giễu, ai cũng nghĩ lần này thắng chắc rồi.

Chỉ đối phó với một người bình thường mà có thể nhận được một món tiền kếch xù, quả là cơ hội kiếm tiền có một không hai.

Khi Lý Phàm thấy đám người kia đến gần anh cũng bày ra dáng vẻ nghênh chiến.

“Dừng tay.”
Lúc này một tiếng quát lạnh lẽo vang lên.

Đám côn đồ đang muốn ra tay nghe được giọng quát này giật cả mình.

Bởi bọn họ biết chủ nhân của giọng quát này.

Bọn họ đồng loạt quay đầu lại, sau khi thấy anh Bưu ai cũng vội vàng cung kính nói: “Anh Bưu, sao anh lại đến đây?”
Anh Bưu không để ý bọn họ mà là đi thẳng tới trước mặt Lý Phàm nói: “Anh Lý, anh không sao chứ? Tôi đến chậm rồi.”
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ, đây là tình huống gì? Sao anh Bưu lại khách sáo với Lý Phàm như vậy? Đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy mà.

Đám người kia đều gãi đầu khó hiểu, ai cũng hít sâu một hơi, hoang moang cực độ.

Chẳng có mấy người được anh Bưu của bọn họ gọi là “Anh”.

Thế mà anh Bưu lại gọi một người bình thường là “anh”, chứng tỏ Lý Phàm này là nhân vật đáng gờm cỡ nào..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận