Thiếu Chủ Bí Mật


Lý Phàm trực tiếp bắt lấy cổ thủ lĩnh Anh Đào, sau đó nói với người chung quanh: “Nếu các người còn tới gần, thủ lĩnh các người sẽ gặp nguy hiểm.


Nghe vậy, các võ sĩ nước Anh Đào liếc nhìn nhau, không ai dám tùy tiện ra tay, ngộ nhỡ Lý Phàm ra tay với thủ lĩnh bọn họ thì xong đời rồi, bọn họ biết điều đó nguy hiểm cỡ nào.

Bọn họ nhất thời nhốn nháo, không biết nên làm gì.

Nhìn thấy dáng vẻ chần chờ của bọn họ, thủ lĩnh tức giận quát lớn: “Rốt cuộc, các người có nghe thấy hay không, mau nghe lời cậu ta.

Thả tôi ra, nếu không tôi sẽ cho cậu biết tay.


Mọi người đều ồ lên, bọn họ đều cảm thấy bất ngờ về điều này, nếu không phải tự mình chứng kiến, bọn họ cũng không dám tin là thật, lúc lâu sau bọn họ cũng không biết phải làm gì cho đúng.

Thủ lĩnh Anh Đào hít sâu một hơi, ông ta lạnh lùng nhìn Lý Phàm, cau mày nói: “Cậu tốt nhất hãy thả tôi ra, bằng không, cậu sẽ biết thế nào là lễ độ, cậu chắc chắn sẽ không thể sống sót rời khỏi đây.


Lý Phàm cười nói: “Yên tâm đi, tôi đã sớm nghĩ kỹ chuyện này rồi, khỏi nhọc công ông lo lắng.



Thủ lĩnh Anh Đào lập tức cảm thấy mờ mịt, đã đến nước này rồi mà đối phương còn bình tĩnh như thế, thật quá can đảm đi, không phải người bình thường có thể làm được.

Lý Phàm thản nhiên nói với thủ lĩnh Anh Đào: “Ông không phải đối thủ của tôi, tôi hi vọng tốt nhất ông đừng tự tìm phiền phức.


Thủ lĩnh Anh Đào trợn tròn mắt, cảm thấy hết sức khó hiểu, không biết nên làm như thế nào cho phải, chợt mở miệng nói: “Cậu muốn thế nào mới có thể thả tôi ra.


“Sau khi đưa chúng tôi đến sân bay, tôi sẽ lập tức thả ông ta.

” Lý Phàm cười nói.

Thủ lĩnh Anh Đào biến sắc, rõ ràng không đồng ý lắm, ông ta vô cùng căm hận mấy người Lý Phàm thì làm sao có thể thả người, hơn nữa nếu ông ta bị ép đến sân bay thì ông ta làm sao giữ được thể diện chứ?
Nghĩ vậy, trong lòng ông ta hết sức phản đối.

Nhưng hiện tại, Lý Phàm cũng không có lựa chọn khác, nếu thủ lĩnh Anh Đào đã muốn đấu với mình, thì anh sẽ chơi đùa với ông ta một chút.

“Tốt, tôi biết ông sẽ không dễ dàng thả người, nhưng ông cũng đừng quên, nếu ông không thả người thì e là ông cũng không ra được khỏi nơi này.

” Lý Phàm mở miệng nói.


Thủ lĩnh Anh Đào trầm giọng nói: “Chỉ sợ cậu sẽ không rời được khỏi đây.


“Vậy chúng ta có thể đánh cược một lần, hiện tôi đã không quan tâm đến sống chết, nên tôi cũng không quan tâm đến điều đó.

” Lý Phàm mỉm cười.

Nhìn thấy nụ cười nguy hiểm của Lý Phàm, thủ lĩnh Anh Đào không khỏi nuốt nước bọt, nếu đồng quy vu tận với đối phương thì ông ta chắc chắn không qua được cửa ải này, vì vậy dù thế nào, ông ta cũng phải nghĩ cách từ chối mới được.

“Không được, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý với cậu.

” Thủ lĩnh Anh Đào bực tức nói.

Lý Phàm buông tay nói: “Nếu đã như vậy thì cũng đừng trách tôi không khách khí, đây là do ông nói nhé.


Thủ lĩnh Anh Đào hít sâu một hơi, cảm thấy rất bất ngờ về điều này, ông ta cảm thấy rất mờ mịt, rốt cuộc tên này là ai, sao lại bình tĩnh như thế.

Thấy cảnh này, Sở Trung Thiên và anh Bưu không khỏi duỗi ngón tay cái vì Lý Phàm, cậu ấy thật thông minh, biết dùng chiêu này để uy hiếp, nếu cứ như vậy thì sẽ an toàn hơn nhiều.

Thủ lĩnh Anh Đào biết bây giờ mình cũng không có lựa chọn nào khác, ông ta đành nói: “Được, tôi có thể đồng ý yêu cầu của cậu.


Lý Phàm để mấy người Sở Trung Thiên bắt đầu đặt vé máy bay.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận