Thiếu Chủ Bí Mật


Ông lão đó thận trọng quan sát Lý Phàm và Trương Đức Võ, rồi lộ ra vẻ địch ý, rất khó chịu nói: “Hai người là ai, tôi không quen hai người, hai người mau rời khỏi nơi này cho tôi, đừng đứng đây cản trở tôi.


Trương Đức Võ trầm mặt, ông đã sớm biết tính khí người này khác thường, nhưng không ngờ thái độ ông ta lại hống hách như vậy, nên không nhịn được bênh vực Lý Phàm.

Lý Phàm vô thức giữ chặt bả vai Trương Đức Võ, ra hiệu ông hãy bình tĩnh lại.

Lý Phàm mỉm cười nói: “Chào ông, chúng tôi chỉ tới hỏi thăm thôi, lần này chúng tôi có hơi đường đột nên ông đừng để bụng.


Ông lão đó hừ lạnh: “Cậu đừng giở trò này với tôi, tôi còn không biết rõ hai người là ai à? Chẳng qua là hai người muốn tới chỗ của tôi để nghe ngóng thông tin thôi, tôi nói cho hai người biết, đừng có mơ.


Trương Đức Võ nóng nảy nói: “Ông đừng có mà ngang ngược, chúng tôi còn chưa nói ra mục đích đến đây, mà ông đã từ chối rồi, chẳng phải bình thường ông dựa vào việc đánh chìa khóa để kiếm tiền à?”
Sắc mặt ông lão nhất thời trở nên lạnh lẽo: “Mặc dù tôi làm nghề đánh chìa khóa, nhưng con trai tôi là chủ tịch tập đoàn, nên tôi hoàn toàn không cần mấy đồng tiền này để trang trải chi phí sinh hoạt cho bản thân.


Lần này Trương Đức Võ đã nghẹn họng, không biết phải nói gì, ông cực kỳ bất ngờ về chuyện này, không ngờ đối phương lại cậy thế bắt nạt người khác như vậy.

Lý Phàm khách sáo nói: “Chào ông, gần đây ông đang làm gì thế?”
“Cậu hỏi làm gì? Cậu đang điều tra nhân khẩu à?” Ông lão lộ vẻ cảnh giác, hừ lạnh.


Lý Phàm nhíu mày, nếu đối phương là chàng trai hơn 20 tuổi, mà ăn nói như vậy thì đúng là muốn ăn đòn, nhưng ông ta là một ông lão, hơn nữa cũng có trình độ về chìa khóa, nên thật sự có thể ngang ngược.

“Tất nhiên là không rồi, tôi chỉ muốn hỏi một chút, chẳng lẽ ông không đánh chìa khóa nữa ư?” Lý Phàm cười hỏi.

Ông lão thờ ơ đáp: “Đương nhiên là có rồi, nhưng tôi không hề hứng thú với chìa khóa có độ khó thấp, chỉ có chìa khóa có độ khó cao mới làm tôi hứng thú thôi, nếu cửa nhà cậu không mở được thì cậu đi tìm thợ khác đi.


Giờ Lý Phàm mới biết đại khái tâm lý của ông lão này, anh đoán 80% đối phương đang cho rằng đánh chìa khóa quá đơn giản, nên mới có suy nghĩ muốn đánh chìa khóa có độ khó cao.

Lý Phàm đã hiểu được ít nhiều rồi, đây đúng là cơ hội tốt, có thể nói độ khó của chìa khóa Long Môn là số một, nếu anh đề xuất, chắc chắn đối phương sẽ khó mà từ chối.

“Ông à, tôi dám chắc rằng lời đề nghị của tôi sẽ khiến ông động lòng.

” Lý Phàm cười nói.

Nhưng ông lão lại khịt mũi khinh thường: “Ồ, chẳng lẽ cậu có chìa khóa có độ khó cao à?”
Lý Phàm thừa cơ đáp: “Tất nhiên rồi, tôi chỉ sợ ông không thể khôi phục nguyên vẹn hình dáng ban đầu của nó thôi.


“Nực cười, dù là chìa khóa gì, chỉ cần tôi xem qua là có thể khôi phục hoàn hảo y như mới, huống chi là chiếc chìa khóa của cậu.

” Ông lão cười khinh thường.

Lý Phàm thấy đối phương trúng kế khích tướng của mình thì cười đáp: “Được, vậy ông có thể khôi phục hoàn hảo chiếc chìa khóa này không?”
Anh dứt khoát lấy chìa khóa Long Môn ra, lúc ông lão nhìn thấy nó thì cực kỳ mất bình tĩnh, nếu không tận mắt chứng kiến, ông không dám tin đây là sự thật.

Ông lão nhận lấy chìa khóa Long Môn, rồi bắt đầu tặc lưỡi, ông từng nhìn thấy không ít đồ, nhưng kiểu như chìa khóa Long Môn thì rất hiếm, nếu không chính mắt nhìn thấy, ông sẽ không tin chuyện này là thật.

Nên ông cực kỳ bất ngờ, hóa đá tại chỗ.

“Chiếc chìa khóa này hơi đặc biệt, hình như tôi đã nhìn thấy nó ở đâu rồi thì phải.

” Sau khi nhìn thấy chìa khóa Long Môn, ông lão bỗng lẩm bẩm một câu.

Trương Đức Võ kỳ lạ hỏi: “Ý ông là, có lẽ ông đã đánh chìa khóa này?”
Ai ngờ ông lão lại quả quyết gật đầu đáp: “Đúng vậy, quả thật tôi đã đánh chìa khóa này.


Trương Đức Võ nghe xong thì suýt rớt cằm xuống đất, ông nghi ngờ có phải mình đã nghe nhầm rồi không?

Nhưng Lý Phàm lại thầm mừng rỡ, nếu đúng là vậy thì quá tốt rồi.

Nếu đối phương là người đã đánh chìa khóa Long Môn, nói không chừng ông ta thật sự có thể khôi phục lại hình dáng ban đầu của nó.

Lý Phàm cười nói: “Ông lão, nếu đã như vậy thì làm phiền ông rồi.


Từ khi biết thân phận của đối phương, Lý Phàm buộc phải khách sáo với ông lão này một chút.

Ông lão gật đầu nói: “Quả thật tôi đã đánh chìa khóa này một lần, nhưng tôi đã quên hết trình tự rồi, dù gì cũng nhiều năm như vậy.


Trương Đức Võ vốn định mỉa mai lần nữa, thì bị ánh mắt của Lý Phàm ngăn cản, anh biết ông muốn nói gì, nên phải ngăn cản lại ngay.

Trương Đức Võ nhìn thấy ánh mắt của Lý Phàm, mới bắt đầu thành thật.

Lý Phàm cười nói với ông lão: “Ông lão, ông còn giữ bản phác thảo tạo ra chìa khóa lúc trước không?”
Ông lão ngẫm nghĩ, rồi xoay người đi tìm ngay, nhưng lại lắc đầu nói: “Thật ngại quá, có lẽ bản phác thảo này đã bị vứt rồi, rất khó tìm lại được.


Lý Phàm nhíu mày, biết được thông tin này thì thở dài, không ngờ kết quả này khác hẳn so với những gì anh nghĩ, nhưng anh không hề từ bỏ, nếu vậy thì anh không cần phải lải nhải với đối phương nữa.

“Ngoài bản phác thảo thì có còn cách nào nữa không?” Lý Phàm lại hỏi.

Anh biết rất rõ tầm quan trọng của chìa khóa Long Môn, nếu đối phương đã quên mất thì thật sự phiền to rồi.

Ông lão nghe xong thì nhận lấy chìa khóa Long Môn, xem xét nhiều lần rồi nói: “Để tôi thử xem sao.



“Ừm.

” Bất kể thế nào thì chuyện này vẫn còn cơ hội, giờ Lý Phàm mới thôi quấy rầy ông lão.

Trương Đức Võ không nhịn được khẽ lầu bầu: “Tôi thấy ông lão này đang khoác lác, lỡ ông ta không đánh được thì sao?”
“Dù gì ông ta cũng không biết tác dụng của chiếc khóa này, hơn nữa ngộ nhỡ ông ta nghe thấy câu nói này của ông, đến lúc đó ông ta không chịu giúp nữa, thì tôi sẽ cho ông đẹp mặt.

” Lúc nói đến vế cuối, giọng điệu Lý Phàm bỗng trở nên lạnh lẽo.

Trương Đức Võ rùng mình, ông cũng biết anh không nói đùa với mình, nên ngậm miệng lại ngay, để anh khỏi cho ông đẹp mặt, ông vội bảo đảm mình sẽ không nói xấu nữa.

Lý Phàm chẳng thèm so đo với Trương Đức Võ, vì anh biết ông ta đang nghĩ gì.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Lý Phàm hờ hững nói: “Để tôi đi xem giúp ông.


Ông lão gật đầu, lúc Lý Phàm nhìn qua mắt mèo ở cửa thì sửng sốt, người tới chẳng phải ai khác, mà chính là Bạch quân sư.

Lý Phàm cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao anh ta lại tới đây?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận