Thiên Ý

Vì vậy việc tiếp theo Liễu Thiên cần làm chính là tu luyện Thụ Căn quyết mà sư phụ Hỏa Ảnh của hắn để lại. Nghe đâu Thụ Căn quyết kia sẽ phong ấn Thổ căn tinh hoa lại rồi từ từ bóc tách cấu tạo của nó để cơ thể hấp thụ. Điều này sẽ khiến cả cơ thể lẫn tu vi hắn đều mạnh lên. Tất nhiên tốc độ mạnh lên phải phụ thuộc vào cấp độ tu luyện của Thụ Căn quyết.

Nói về Thụ căn quyết này thì nó là một nhánh nhỏ của một môn thần công có tên là Tam Dung Tham Thiên công. Thần công này có tam thể, gồm Cương, Nhu và Hư, mỗi thể đều gồm tam trọng. Tổng là 9 trọng, chia làm 9 môn khác nhau. Từ trọng 1 đến 3 thuộc thể Cương giúp người luyện có thể tinh hóa và sử dụng được những dạng vật chất phân tử kết tinh thể rắn như Thổ Căn, Khoáng quặng, Kim loại,... Từ 4 đến 6 thuộc thể Nhu, lại có thể giúp người luyện hấp thụ và sử dụng được các vật chất dạng lỏng, dạng khí bất định hình khó khống chế hơn, đó là những dạng Tiên căn khoáng chất hiếm hơn như Thủy căn, Hỏa căn, Phong căn, Lôi căn, Âm căn, Độc Tủy, Từ khí,… Từ 6 đến 9 là thể Hư, nó có thể tinh hóa hấp thụ được cả những thứ không có cả kết cấu vật chất cụ thể mà chỉ tồn tại một cách trừu tượng trong tu luyện như: Hồn căn, Tín niệm, Đạo tâm, Áo nghĩa, Pháp tắc,…

Tất nhiên nghe thì nghe vậy chứ không biết trên đời thật sự có còn đủ môn thần công này không thì không rõ. Ngay cả Hỏa Ảnh lão giả từng tung hoành Trung Địa cũng chỉ lấy được 1 trọng đầu tiên trong môn Tam Dung Tham Thiên công này và nó có tên là Thụ Căn Quyết.

Thụ Căn quyết thuộc thể Cương trong Tam Dung Tham Thiên công, nó có tác dụng giúp người tu luyện có thể hấp thụ được những dạng Tiên căn thể kết tinh có thể rắn trong thiên địa. Hỏa Ảnh lão giả nói trong mỗi thể của Tam Dung Tham Thiên công đều gồm 3 phần là Thụ, Sinh và Hóa, mà hai trọng sau trong thể Cương của môn thần công này lần lượt có tên là Sinh Thế quyết và Hóa Nguyên công.

Sinh Thế quyết là yếu quyết bổ trợ bậc cao. Người tu luyện dù đã hấp thụ hết năng lượng của Tiên căn nhưng vẫn có thể từ lượng năng lượng đó mô phỏng nguyên thần để tiếp tục sản sinh ra những năng lượng tiên căn mới. Tất nhiên để có thể sản sinh ra tiên năng chắc chắn sẽ tốn lượng nguyên thần khổng lồ và cũng phụ thuộc vào khả năng tu luyện yếu quyết của mỗi người.

Còn Hóa Nguyên công chính là dùng năng lượng tiên căn kia đồng hóa vào nguyên thần của những công kích dị thuật cùng hệ khiến đòn công kích của hệ đó nhiễm tiên căn lực. Một khi có Tiên căn lực gia trì thì đòn công kích có sức công phá mạnh hơn bình thường nhiều lần. Tất nhiên công năng của hai trọng sau này cũng chỉ là đồn đại còn thực sự thế nào thì Hỏa Ảnh lão không biết nên người đệ tử như Liễu Thiên tất nhiên chỉ được nghe kể càng không thể biết được thực hư sự bá đạo của những trọng sau của môn thần công này. Có điều sắp tới hắn có thể xác định công năng hấp thụ của Tiên căn của Thụ Căn quyết là thật hay giả.
Advertisement / Quảng cáo

Quay lai với Thụ Căn quyết Liễu Thiên sở hữu thì yếu quyết này là một tổ hợp kết nối linh nguyên nhiều tầng theo kiểu lục phân ngũ kết, chia tứ tầng tách nhị chuyển. Tổng thể đồ án vận gồm sáu đường nguyên trường chia theo bốn vòng kinh mạch trung thể và hai mạch nhị túc. Kết nối nguyên thần chia làm bốn tầng từ đỉnh đan điền tách dần ra ngoài, khi vận hành cũng theo chu thiên nhị chuyển. Nói chung là khá phức tạp và hắn phải thực hành nhiều lần mới mong thành thạo được.

Một vấn đề nữa là để vận hành Thụ Căn quyết cũng cần có đố án ngoại cảnh hỗ trợ. Ngoại cảnh này gồm đồ án làm căn và đan dược làm cơ. Đồ án chính là phải bày một đồ án có tên là Phần Thiên trận, với trường hợp hấp tụ Thổ căn thì phải biến đổi theo hệ thổ thành Phần Thổ trận. Phần Thổ trận cũng không quá phức tạp, về phần nguyên liệu thì đã được Hỏa Ảnh lão giả chuẩn bị hết nên Liễu Thiên có thể theo sơ đồ để lại mà bố trí.

Đan dược thì hắn phải ăn một viên đan dược hỗ trợ cơ thể chịu đựng áp lực trong quá trình hấp thụ, với tu vi của hắn thì khả năng hấp thụ cũng chậm nên chỉ cần một viên Dưỡng Thể đan là đủ. Dưỡng Thể đan cũng không phải đan dược hiếm có chỉ có điều hơi đắt. Thế nhưng tu luyện quan trọng nên hắn đành phải dứt hầu bao đến Đan phòng mua về.


Lại nói thì Tân Quán đệ tử không được phép phục dụng thêm đan dược nhưng Thường quán đệ tử thì lại không bị quản cái này bởi vì người ở Thường Quán đa phần đều trưởng thành hơn đám đệ tử mới nhập môn và thời gian ở tông môn của họ cũng không có nhiều nên tông môn không thể cấm họ sử dụng những biện pháp tăng tốc độ tu luyện được. Mà trong giới tu luyện thì đan dược chính là thứ hỗ trợ tốt nhất. Vì vậy tông môn cũng không ngăn cạn đệ tử Thường quán đến Đan phòng mua đan dược, tất nhiên một số loại đặc thù thì sẽ bị hạn chế số lượng mua.

Ngày hôm sau, Liễu Thiên đến Đan phòng dùng 30 miếng hạ phẩm linh thảnh đổi về 10 viên Dưỡng Thể đan khiến gã chấp sự trong Đan phòng trợn mắt há mồm.

Phải biết vốn đệ tử Ngoại Môn dù đã đạt Khai Minh cảnh thì một tháng cũng chẳng có bao nhiêu linh thạch, kể ra chỉ đủ tu luyện hàng ngày mà thôi. Vậy mà một tên đệ tử lại dùng 30 miếng linh thạch chỉ để mua Dưỡng Thể đan. Một vấn đề nữa là tác dụng của Dưỡng Thể đan không hỗ trợ quá trình tu luyện tu vi mà nó chỉ giúp cơ thể tăng lên khả năng chịu áp ực. Cái này chỉ thích hợp với những người cơ thể yếu nhược khi đột phá cảnh giới mới ăn vào. Thế nhưng dù có dùng đột phá thì cũng chỉ dùng một viên mà thôi, đây lại mua nhiều vậy. Tất nhiên ngạc nhiên là vậy nhưng chấp sự kia cũng không quản quá nhiều, chỉ nhắc nhở một chút rồi vẫn đưa đan dược ra.

Về phía Liễu Thiên thì hắn biết để nhai hết Thổ căn kia hắn ít phải cần ít nhất 200 viên Dưỡng Thể đan chứ 10 viên này thì ăn nhằm gì. Có điều hắn cũng không quá khá giả, số trợ cấp nhận được khi tham gia thí luyện vẫn phải để lại để tu luyện. Một mặt khác chính là Dưỡng Thể đan tuy không bị hạn chế số lượng mua nhưng hắn mà một lúc mua quá nhiều Dưỡng Thể đan sẽ khiến người khác chú ý.

Từ Đan phòng về, Liễu Thiên cũng không về phòng mà liền đi sang Tân quán. Hôm nay, hắn muốn tìm Vũ Khương để hàn huyên vụ hôm trước, hắn sợ để lâu quá tên tiểu đệ kia lại lo lắng rồi sai thuộc hạ đi điều tra thì không hay.

Sang Tân quán, Liễu Thiên cũng không tìm được Vũ Khương nên đành tìm Phương Linh Nguyệt. Từ chỗ tiểu nha đầu này, hắn biết được Vũ Khương đang hôn mê và được điều trị tại Y xá. Nghe vậy, hắn khá lo lắng nên vội đi đến Y xá.

Ý xá của một cung không quá rộng nhưng cũng nhiều khu nhà nên tìm tòi có hơi khó khăn. Sau khoảng hai mười phút hỏi han, Liễu Thiên cũng biết nơi Vũ Khương đang dưỡng thương. Hắn theo sơ đồ đi đến một gian phòng yên tĩnh được bố trí riêng ở một góc phía Tây khu nhà Y xá.

Vừa vào khu nhà hắn đã thấy một vị lão giả tóc hoa dâm đang đứng gác. Điều này làm hắn hơi e ngại nhưng nghĩ đến việc mình không thể né tránh mãi được thì hắn đánh nghĩ nghĩ một hồi rồi cũng rất nhanh đi lên.


“Ngươi, ngươi thế nào vẫn còn sống!” Quả nhiên khi lão giả kia nhìn thấy Liễu Thiên thì giật mình vội hỏi.

“Người là..?” Liễu Thiên tất nhiên biết đây chính là một trong hai lão giả theo Vũ Khương hôm trước nhưng vẫn tỏ ra nghi hoặc hỏi.

“Ta là trưởng lão trong tông, hôm trước cũng đi vào Vạn Mộc Lâm. Lại nói thì khi đó chính mắt ta thấy ngươi bị đánh xuống hồ, rồi cũng tự mình đi tìm nhưng lại không hề thấy. Tại sao ngươi lại ở đây?” Lão giả kia đại khái giải thích rồi đôi mày nhíu lại nhìn Liễu Thiên một lượt hỏi.

“A! Thì ra là trưởng lão trong tông. Ngài hôm đó lại đi dạo trong đó, thật may có ngài nếu không Vũ Khương đã bị tên kia hại rồi. Cảm ơn, cảm ơn ạ!” Liễu Thiên hô lên một tiếng như ngạc nhiên rồi dùng giọng điệu đầy may mắn nói, cuối cùng thì lại ríu rít cảm ơn.

“Cũng chỉ là tình cơ thôi, được rồi ngươi vẫn chưa nói tại sao mình lại có thể bình yên về đây?” Lão giả kia nghe vậy hơi buông lỏng nhưng rất nhanh lại hỏi.
Advertisement / Quảng cáo

“Nói về việc kia thì đệ tử cũng không rõ lắm. Chỉ nhớ bị đánh bay đi rồi khi tỉnh lại đã ở viền hồ, thời gian thì đã là gần sáng ngày hôm sau. Lúc đó ta vội vã chạy tìm Vũ Khương nhưng không hề thấy. Đến trưa ta gặp phải mấy người Mật vệ thì liền theo lệnh rời khỏi Vạn Mộc Lâm. Khi về hỏi thăm mấy ngày thì cũng hỏi ra được Vũ Khương ở đây nên vội đến thăm!” Liễu Thiên vẻ mặt ngây ngô giải thích cứ như việc bản thân còn sống cũng rất mù mờ không rõ. Hắn nói theo đúng những gì sư phụ đã dặn, điều này có thể không ai tin nhưng đó là sự thật. Phần ký ức đêm hôm đó đã được sư phụ hắn cất giấu trong thức hải nên càng không cần lo lắng có người nhìn ra.

“Ngươi không rõ, khi tỉnh dậy ở viền hồ ư?” Lão giả kia nghe vậy thì vẻ mặt nghi hoặc hỏi rồi lại lâm vào suy tư. Lão thật sự khó mà tin vào lời giải thích đơn giản đó của Liễu Thiên, trong đầu lão lúc này đang đưa ra rất nhiêu suy luận.

“Tên này chẳng nhẽ ẩn giấu tu vi, nếu đúng vậy thì hắn với tên đánh đứt 2 tay của Đôn Hùng có thể là một, không thì cũng có liên quan! Nhưng nhìn bộ dạng của hắn không giống kẻ thông minh, chẳng nhẽ giở trò. Có điều nếu đã thoát rồi sao hắn phải đến đây cho mình tra hỏi.” Lão giả thầm nghĩ một hồi rồi đảo ánh mắt hướng Liễu Thiên hỏi một câu khiến hắn ngạc nhiên không thôi.


“Ngươi năm này bao nhiêu tuổi?”

“Dạ! Đệ tử đến tháng sau là đủ 17 tuổi!” Liễu Thiên dẫu có ngạc nhiên nhưng cũng không hề sợ hãi gì liền đáp.

“Vậy ư?” Lão giả kia khẽ cười đầy âm lãnh rồi thân thể như thiểm điện đã áp sát Liễu Thiên, tay phải lão từ lúc nào đã nắm vào bả vai khiến hắn không thể động đậy dù chỉ một chút.

Lúc này, Liễu Thiên cảm thấy từ đầu vai một cảm giác tê buốt phát ra, rồi từ đó một luồng khí lạnh như lan đi toàn thân hắn rồi lại thu về đầu vai rồi rất nhanh biến mất không tung tích.

“Trưởng lão, ngươi đây là có ý gì?” Liễu Thiên mồ hôi ướt trán sợ hãi kêu lên. Trong lòng hắn thì không khỏi tức giận khi vừa rồi đã bị đối phương trực tiếp dò xét như vậy.

“Haha, tiểu huynh đệ không cần lo lắng! Ta chỉ thấy trên người người còn có chút nguyên thần công kích của tên chấp sự kia lưu lại nên mới ra tay khu trừ mà thôi! À ngươi đến rồi thì cũng vào xem thử Vũ Khương một chút!” Lão giả cười lớn rồi đi lại thân thiện giải thích, cuối cùng lại đứng cùng khoác vai Liễu Thiên kéo vào trong như người thân từ lâu vậy.

Liễu Thiên tất nhiên không có tin lời giải thích của lão giả kia. Hắn lúc này không biết bản thân có bị lộ tẩy hay không nhưng hắn khẳng định lão giả kia vẫn chưa tìm ra được manh mối gì trên cơ thể hắn, đồng thời lại biết hắn có quan hệ với Vũ Khương nên mới khách sáo giải thích như vậy. Hắn tất nhiên cảm thấy có chút buồn bực nhưng cũng đành cười cười cảm tạ vị lão giả này rồi theo lão đi vào trong. Vì thế hai người đều mang theo tâm tư khác nhau đi vào trong phòng.

Trong phòng cũng không có đồ đạc gì nhiều mà chỉ có một cái tủ nhỏ đựng một ít dụng cụ y tế cùng mấy lọ thuốc gì đó. Cạnh tủ là một cái bàn có để một ngọn thạch đăng đã tắt, một bình nước và một vài cái cốc. Góc phòng cạnh cửa sổ là một cái giường nhỏ, trên giường Vũ Khương hai mắt nhắm liền vẻ mặt đầy thư giãn như đang ngủ rất ngon giấc.

“Trưởng lão, hắn bị làm sao vậy, chẳng nhẽ cũng bị vị chấp sự kia ra tay!” Liễu Thiên lúc này liền quay qua giả ngu hỏi vị lão giả bên cạnh.

“Ừm! Hắn bị đánh chúng một quyền, may là không bị ảnh hưởng gì đến căn cơ, nghỉ dưỡng vài ngày là bình thường!” Vị lão giả kia tất nhiên không thể nói thật cho Liễu Thiên nguyên nhân nên nghe Liễu Thiên tự đưa ra nghi vấn ngáo ngơ như vậy cũng liền gầy đầu nói.


Liễu Thiên nghe vậy tất nhiên không tin, hắn vốn đã nghe sự phụ kể lại việc Vũ Khương hôm đó còn đi tìm hắn dưới hồ nữa nên không thể nào bị chấp sự kia đánh được. Mà dù hắn không nghe sự phụ kể thì hắn cũng không thể nào tin được hai vị hộ vệ kia sau 1 lần chủ quan thất thố để Vũ Khương xuýt bị phế đi vậy mà vẫn để thêm một lần nữa khiến Vũ Khương bị thương. Nếu thật như vậy thì đừng nói là cho hai lão đi bảo vệ yếu nhân, tốt nhất cả hai nên về quê chăn bò cho rồi.

Tất nhiên nghĩ là nghĩ vậy chứ Liễu Thiên cũng chẳng tỏ vẻ nghi ngờ, với hắn Vũ Khương vẫn bình yên thì nguyên nhân có là gì thì cũng không quan trọng. Hắn hôm nay đến đây hỏi thăm rồi một vài hôm nữa Vũ Khương tỉnh dậy giải thích thêm một chút là cả hai đều sẽ không còn khúc mắc gì nữa.

Liễu Thiên đã đạt được mục đích nên không hỏi nhiều nữa mà chỉ đứng nhìn Vũ Khương thêm một lúc rồi liền quay ra nói vài câu cáo từ vị trưởng lão kia rồi rời đi.
Advertisement / Quảng cáo

“À Vũ Khương là đại thiếu gia cả gia tộc nào mà lại được hai vị ngày đêm bảo vệ vậy?” Liễu Thiên vừa đi ra chợt nhớ ra quay lại hỏi. Lại nói thì hắn cũng chẳng muốn hỏi đâu nhưng sợ mình ngay cả những thứ quá cơ bản như vậy cũng không hỏi sẽ khiến người khác nghi ngờ nên vẫn phải đóng vai thiếu niên tò mò hỏi một câu.

“Cái này không phải việc ngươi nên quan tâm. Ta nghĩ ngươi cũng không nên hỏi Vũ Khương nhiều!” Vị lão giả kia tỏ vẻ không vui nói nhưng trong lòng lại càng cảm thấy Liễu Thiên rất bình thường.

“Dạ! Vậy khi nào hắn dậy ta sẽ thăm sau!” Liễu Thiên rất nhanh đáp ứng rồi cũng cúi chào vị lão giả kia rời đi.

Vị lão giả kia tất nhiên không giữ hắn lại mà chỉ âm trầm nhìn theo hướng hắn rời đi, trong đầu thì suy tính không ngừng.

“Chắc Cốt thuật là mật thuật của Hình đường được Đệ Tam tông chủ truyền lại nên không thể sai. Vậy tên kia thật đúng chỉ 17 tuổi, như vậy thì dù có là thiên tài cũng không thể có tu vi Hoành Không cảnh chứ đừng nói đến việc có thể lấy đi hai tay của Đôn Hùng đã bước vào Chuẩn Tiên. Còn nếu là đồng đảng thì càng không hợp lí vì nếu đã là đồng đảng của mấy ngươi kia thì tiến nhập Vạn Mộc Lâm phải có trọng trách gì đó quan trọng. Nếu mình mang trọng trách như vậy thì chắc chắn không mạo hiểm tính mạng để cứu Vũ Khương rồi để bị đánh cho rơi xuống hồ.

Chẳng nhẽ cả tên chấp sự kia cũng là đồng mưu diễn kịch để phế đi Vũ Khương ư? Không không, nếu thế cũng nói là Vũ Khương và hai người mình cũng là đồng mưu đi! Việc này mình có nghĩ quá lên không. Một tiểu gia hỏa chỉ là may mắn thoát chết. Ài! Việc này liên quan gì đến mình, việc mình là bảo vệ Chân mạch, những thứ khác người khác lo tránh quản nhiểu khiến tiểu gia hỏa kia không vui đòi đổi ngươi thì không còn cháo mà ăn a!”

Lão giả đứng đó suy tư đủ các phương án trong đầu và cuối cùng cũng đành từ bỏ suy nghĩ mà tiếp tục nhìn về phía Vũ Khương ánh mắt như chờ mong gì đó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận