Thiên Thần Mắt Tím 2

1h4p, biệt thự của Lucius.

Bóng tối bao trùm nhưng biệt thự vẫn sáng đèn, từng đám cảnh vệ đi tuần tra. Rõ ràng là từ lúc Sally bị giải thoát thì Lucius thắt chặt vòng bảo vệ hơn cả. Anh ta không hi vọng, vào những lúc như thế này sẽ lại có thêm một công cuộc giải cứu “tù nhân” từ những người đối đầu với anh ta.

Để mặc cho đám cảnh vệ cật lực canh gác, Lucius mệt mỏi về phòng tắt đèn nằm xuống giường ngủ. Dù sao đám cảnh vệ kia sẽ không dám lơ là nữa và có anh ta ở đây rồi, Will Turner sẽ không chạy thoát được.

Đôi mắt nhắm lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, cửa sổ bỗng bị gió thổi bung ra. Chiếc mũi nhanh nhạy bắt được mùi hương hoa hồng nhè nhẹ. Đôi mắt hẹp dài mở ra, liền ngay sau đó Lucius cảm nhận được một vật nhọn lạnh buốt kề vào phía cổ mình. Nở một nụ cười khẽ, môi mỏng nhếch lên thành một đường cong hoàn mĩ.

- Xem ra lá gan của công chúa ngày càng lớn. Đã lâu không gặp, có cần phải chào hỏi nhau như thế này hay không?

Âm thanh của Lucius mang theo ý cười nồng đậm, hoàn toàn không có chút hoảng hốt nào, khi phát hiện ra có người xâm nhập vào phòng ngủ của mình bất hợp pháp. Kỳ thực khi ngửi thấy hương hoa hồng, anh ta đã biết người tới là ai.

Rose đứng ở bên cạnh giường, bàn tay kề lưỡi băng sắc nhọn vào cổ Lucius cứa nhẹ, máu chảy xuống lưỡi băng đông lại. Cô nhìn Lucius bằng ánh mắt lãnh khốc, một chút thiếu kiên nhẫn.

- Anh biết vì sao tôi tới đây?_ Rose mở miệng.

Cảm nhận máu của mình chảy ra bị đông lại, Lucius chậc chậc vài tiếng. Khẽ quay lại nhìn Rose. - Vì Will Turner sao?

Rõ ràng là thế, nhưng anh ta vẫn hỏi. Quả thực, Lucius không ngờ cô công chúa này lại cả gan xông vào “hang cọp” tìm người. Lẽ nào thật sự yêu Will Turner nhiều như thế sao? Vì hắn mà không sợ nguy hiểm?


Rose lại gần hơn, một chân co lên giường, cơ thể nghiêng về phía Lucius.

- Đã có quá nhiều người chết. Nhưng mà... Anh ấy thì không được!

Rose biết những người bị chết do hạ độc Xyanua là do Lucius là kẻ chủ mưu. Sau khi chạy trốn khỏi học viện, đã nhiều lúc Rose suy nghĩ lại vấn đề này. Eric Thomas là người bỏ độc vào cơm, họ muốn giết tất cả để giành chiếc ghế hội trưởng. Nhưng do Sally là em gái Lucius nên anh ta đã bỏ qua (đoạn Sally bị dị ứng vs thịt bò trong bữa ăn tử thần á các bạn), mà Eric Thomas làm việc cho Lucius. Vậy nên... Tất cả là tội lỗi của Lucius.

Và Will Turner! Cô sẽ không để anh ta làm hại hắn.

Mái tóc bạch kim xoã ra, một vài lọn tóc theo gió thổi bay vào má Lucius, cảm nhận những sợi tóc mang hương thơm nữ tính cận kề... trong lòng Lucius cảm thấy nhộn nhạo. Giữa đêm thanh vắng, lại có một cô gái xinh đẹp xuất hiện trong phòng của chính mình, là một người đàn ông không ai có thể kìm lòng được. Huống hồ... cô gái này cho dù mang theo ý tức giận nhưng Lucius lại cảm thấy quyến rũ chết người.

Mà cô gái này lại thuộc về Will Turner? Nghĩ đến điều này đôi mắt Lucius bắn ra tia lạnh lẽo. Anh ta muốn cướp mọi thứ của Lucius, bao gồm cả cô gái này.

- Thu lại ánh mắt này đi. Nếu không tôi sẽ cho rằng cô đang quyến rũ tôi. Mà nên rõ ràng một điều... Tôi không phải quân tử, có thể đè cô dưới thân bất cứ lúc nào.

- Anh... vô sỉ!

Rose tức giận, khuôn mặt cô đỏ lên giận dữ, bàn tay cầm mũi băng ghì vào cổ anh ta sâu hơn một chút. Có lẽ là cô sai rồi, ngay từ đầu bước chân vào biệt thự này đã là một sai lầm. Lucius, con người này không những vô sỉ mà còn rất nguy hiểm. Nhưng cô không nghĩ được nhiều đến như thế, trong đầu cô chỉ còn hình ảnh Will Turner lạc lõng đứng giữa đám người Sói của Lucius và hình ảnh hắn nằm trong vũng máu từ giấc mơ.

Khi nhớ lại những điều đó, cô cảm thấy sợ hãi. Cô sợ sẽ không được nhìn thấy hắn nữa. Cô sợ.


Cho nên cô quyết tâm tới đây!

- Anh ấy đang ở đâu? Mau thả anh ấy ra._ Rose lạnh giọng

Lucius như nghe thấy một câu chuyện khôi hài, bật cười trào phúng. - A! Cô gái... Không nhầm đấy chứ? Thả? Cô lại yêu cầu tôi thả cậu ta ra sau khi vất vả lắm mới bắt được và để vuột mất hai con tin?

Rose nhíu mày, kéo Lucius xuống giường, đứng phía sau lưng anh ta ra lệnh. - Mau đưa tôi đi gặp anh ấy._ Nói xong còn không quên ghì mũi băng vào cổ anh ta.

Lắc đầu cười khẽ, con ngươi Lucius hiện lên tia qủy quyệt, cao ngạo đứng thẳng lưng đi về phía trước. Được thôi! Nếu như muốn thì anh ta sẽ cho xem...

Vươn tay bật công tắc điện, ánh sáng từ chiếc đèn chùm soi rọi cả căn phòng. Ánh sáng vàng nhạt rọi vào mắt bất chợt, khiến Rose theo phản xạ vươn tay che mắt lại. Ánh mắt Lucius híp lại nhìn Rose không chớp mắt.

Mái tóc bạch kim xuôn mềm của cô dưới ánh đèn càng thêm lấp lánh, Lucius nhớ, anh ta đã quyết định cứu cô thoát khỏi Law Freeman khi cậu ta làm rơi mái tóc giả của cô. Khi đó anh ta cảm thấy chấn động, lần đầu tiên nhìn thấy một mái tóc đẹp như vậy. Những ngón tay Lucius nhộn nhạo, muốn đan vào từng lọn tóc đó để cảm nhận sự mềm mại, xuôn mềm.

Ánh mắt chuyển qua làn môi nhỏ hồng ướt át như cánh hoa đang khẽ mím lại kia. Cô gái này lẽ nào không biết, bản thân mình có sức hấp dẫn đến nhường nào?

Ánh mắt tạm rời đi, Lucius lại gần chiếc bàn tròn trước sự khó hiểu của Rose. Anh ta mở máy tính lên, mở ra camera đang quan sát toàn biệt thự. Lucius liếc nhìn Rose đầy ẩn ý, xoay màn hình máy tính về phía Rose.


- Anh đang làm gì?_ Rose đề phòng.

- Lẽ nào cô muốn nhìn thấy Will Turner?

- Tôi muốn đến gặp Will._ Rose bực dọc gắt lên, mũi băng chỉ cần thêm tí lực sẽ cắt đứt động mạch cổ anh ta.

Nhưng khi bóng hình thân thuộc của Will Turner từ màn hình máy tính đập vào mắt. Rose khẽ run rẩy, đôi mắt xinh đẹp bỗng nhoè đi vì nước mắt. Thật may.... Thật may! Vì hắn vẫn khoẻ mạnh. Thật may! Vì giấc mơ kia không phải là sự thật.

Rose khẽ cười, nhìn trân trân vào màn hình. Will Turner thâm trầm ngồi tựa vào thành giường nhắm mắt lại, bên cạnh là hai tên cảnh vệ đứng canh trừng. Khuôn mặt hắn tạo cho người khác cảm giác khó gần, không dễ chọc.

- Will..._ Rose mấp máy.

Như có thần giao cách cảm, Will Turner bỗng mở mắt nhìn về phía camera ở góc phòng. Phía màn hình cận kề sắc nét khuôn mặt hắn.

Rose sững sờ. Đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên khuôn mặt hắn. Đôi chân loạng choạng lùi về phía sau, bàn tay bấu chặt vào thành sopha.

- Anh đã làm gì anh ấy?_ Rose rít lên

Không biết từ lúc nào, Lucius đã thoát khỏi sự khống chế của Rose, anh ta thản nhiên. - Cô không thấy rằng khuôn mặt cậu ta trở nên đẹp hơn khi có thêm vết sẹo đó sao?

- ĐỒ KHỐN!_ Rose giận dữ hét lên, vung mũi băng lên hướng Lucius đâm xuống.


Nhưng Lucius không phải dạng dễ đối phó, anh ta dễ dàng tránh được mũi băng của Rose lao đến. Động tác nhanh nhạy, xoay thân thể nửa vòng... thoắt cái liền đứng ở phía sau Rose.

Không để Rose kịp phản ứng, đã ôm lấy Rose vào lòng.

- Bắt được cô rồi, người đẹp!

- Buông tôi ra._ Rose lạnh giọng đứng im bất động. Chỉ cần cô cố gắng cử động sẽ bị Lucius bẻ cổ ngay tức khắc. Rose phải công nhận một điều rằng, động tác của anh ta rất nhanh gọn, chớp nhoáng chế trụ “con mồi“.

Cổ Rose bị một bàn tay to lớn áp chế, dưới eo là một cánh tay to dài vòng qua siết chặt lại. Rose khó thở, nhưng dựa sát vào cơ thể anh ta thế này, cực kỳ khó chịu.

Ôm người đẹp trong lòng, Lucius thoả mãn. Chiếc mũi tham lam hít lấy hương thơm từ mái tóc của Rose, khoé miệng cong lên.

- Cô có biết rằng... Will Turner sẽ không thể chạy thoát khi có tôi ở đây. Mà....

- Buông tôi ra!_ Rose lạnh giọng cắt ngang câu nói của Lucius.

Vòng eo bỗng nhiên bị siết chặt, khuôn mặt Rose nhăn lại. Lucius cười tà tà, cúi đầu hôn xuống cổ Rose một cái, môi mỏng khẽ nhếch lên.

- Có vẻ chiến thuật “xông vào hang địch” của cô khá hay. Nhưng rất tiếc! Cô có biết rằng... Từ lúc cô bước chân vào biệt thự của tôi, cô đã không còn đường thoát!

Hết


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận