Thiên Thần Bóng Tối - Khải Thiên

-Bề ngoài thì ông là 1 ông chủ bất động sản lớn, 1 ông chùm mafia có dính líu tới hàng trắng. Nhưng tất cả chỉ là để đánh lừa hướng điều tra của cảnh sát thành phố. Thực chất mục đích chính của ông ta là thu 1 nguồn lợi nhuận khổng lồ từ việc buôn bán vũ khí, chất đôc cho các nước chiến tranh. Và quan trọng hơn là thế chiến thư 3. Khi mà các nước đứng đầu muốn giương oai diễu võ, châm ngòi cho chiên tranh thế giới lần 3 nổ ra, thì 1 mối quan hệ tốt đẹp và 1 kế hoạch chế tạo vũ khí hạt nhân nguy hiểm nhất từ trước đến nay có thể đưa ông ta lên làm kẻ bạc tỉ hàng đầu thế giới sau chiên tranh. Đương nhiên CIA ko thể ko đánh hơi thấy mùi, chỉ là làm cách nào để điều tra ra dk kế hoạch vĩ đại ấy và bằng chứng để kết tội. Khi mà Obama hoàn toàn phản đối chiên tranh! Do đo, an ninh cho khu biệt thự là vô cùng quan trọng. Ko chỉ là bảo mật cho mấy trăm lô vũ khí hiện đại của Na Na, hàng tá các loại chất độc trong phòng thí nghiệm cua Vương Nguyên, mà còn là....... 1 lò chế tạo vũ khí hạt nhân nằm ngay dưới tầng hầm của khu biệt thư.! ... Đó là lí do hệ thống lọc thải ko khí cấp cao luôn hoạt động. Và cũng là lí do nhiệt độ khu biệt thự xuống thấp về đêm, khi những tháp làm lạnh hoạt động hết công suất nằm ngay giữa lò chế tạo và khu biệt thự phía trên!
.........
- Cậu 3. Ông chủ cho ng báo đã sang Los Angerles sáng nay.
- Ta biết rồi. Đặt vé máy bay sang Nhật cuối tuần này cho ta. Ta cần gặp chuyện gia hạt nhân.
- Xảy ra chuyện j sao ạ?
- Chỉ là lượng phóng xạ rò rỉ vượt mức bình thường. Quan trọng là ta cần kiên cố lại tường bảo vệ để a hai thay đổi hệ thống an ninh. Cần 1 khoản tiền ko nhỏ.
- Vậy... oomg chủ...
= Ko sao. Ta giải quyết dk. tài khoản còn bao nhiêu?
- Hơn 140 000 USD. Sao phải use tài khoản riêng? Cô cả mua thiết bị cũng hỏi ông chủ...
- Dk rồi. ta biết phải thế nào! Ra ngoài đi, ta có hẹn.
Tay quản lí thở dài, quay đi... Cùng lúc đó cô quản gia bk vào phòng của Vương Nguyên.
- Cậu 3 cho gọi e ạ?
- Xn lỗi.. cũng muộn rồi. Mọi ng đã ngủ phải ko?
- Dạ. ko sao ạ. Cậu 3 gọi e lúc nào cũng dk mà. Nhưng có chuyện j sao ạ?
- Chuyện về.... cậu bé mới đến!
Mặt Kiều Như chợt tối sầm lại.
- Các e... đều quý cậu bé chứ?
- À.... vậng... Mọi ng đối xử rất tốt với cậu bé mà. Nhưng... có vẻ như... cậu bé ko muốn hòa đồng với mọi ng. Lúc nào cũng dửng dưng, chẳng chịu nghe ai nói cả.
- Có thể cậu bé lại nơi ở mới.... dù sao cũng chỉ là 1 cậu bé thôi.
- Ko sao. E ko trách cậu bé đâu.
- Ta cũng ko muốn cậu bé phải làm việc, nên đừng ai thắc mắc j cả, nhất là về cách ta đối xử với cậu bé!
- Cậu bé... quan trọng.... vậy sao? Là ai mà....
- Ko phải chuyện Như cần biết. Dk chứ?
- Vâng.... nhưng.... cậu bé ngồi ko cả ngày, cũng buồn cậu 3 ạ. Chắc cậu bé cũng muốn giúp đỡ mọi ng làm việc mà. Tất cả coi nhau như chị e trong nhà, cậu 3 đừng lo.
- ...... Ừ..... nếu vậy hãy để cậu bé làm những j mình muốn..... Còn nữa... ta cần nhờ Như 1 việc. Là nhờ và cũng là mệnh lệnh!
- Cậu 3 cứ nói đi.
- Ko dk để cậu bé bk chân sang khu B!

- Nhưng....
- Ta ko nói lại lần 2!
- E... biết rồi....
.......... Bk ra khỏi phòng Vương Nguyên , Kiều Như chỉ muốn điên lên...." Cậu bé! cậu bé! Thằng điên đó là cái quái j? Dám cướp cậu 3 trước mắt ta. tao sẽ cho mày hối hận...:"
Nửa đêm, Vương Nguyên đi trên hành lang vắng tanh. Cậu có 1 thói quen, ra ban công giữa đêm.... Dựa tay vào lan can, Vương Nguyên hút 1 hơi dài. Ko khí ben ngoài dễ chịu hơn. ko gian thật yên ắng. Thỉnh thoảng nghe tiếng gió đậu trên những cành lá non xanh teong khuôn viên, rung rinh như thầm thì cùng ai.
Bỗng, Vương Nguyên nghe tiếng sột soạt đằng sau mình. Câu quay người....... và thấy lờ mờ trong ánh trăng khuất sau mây..... 1 cậu bé đang co ro ngồi dưới đất... cậu tiến lại gần...
- Em.... chưa ngủ sao?
Thiên Tỉ từ từ ngước đôi mắt trong veo đong đầy ánh trăng dịu dàng.
- Ko phải.... e định ngủ ở đây chứ, cậu bé?
Thiên Tỉ nhìn sâu vào mắt Vương Nguyên, đôi mắt âm áp và trìu mến khó tả, cậu bé ko trả lời. Vương Nguyên chợt mỉm cười, cậu cũng ngồi luôn xuống đất, dựa lưng vào tường, ngay cạnh cậu bé kì lạ chẳng thik mở lời.
- Nếu ko quen.... e cứ đến phòng ta ngủ.
-....
- Em thật k lạ.... e biết ko? Ko chống đối, ko sợ hãi, ko nói chuyện.... nhìn vào mắt e, ta như bị cuốn vào trong đó... nó thật lạnh... cũng thật khó hiểu... cũng như em.
-....
- Em .... cứ dửng dưng thế cũng dk. Nhưng ít nhất, thấy a jai của ta hãy tránh xa ra. Mọ ng ở đây đều biết, a hai rất nóng tính. Bình thường thì chẳng quan tâm tới ai, chẳng nói chuyện với ai... nhưng ai chạm vào ng anh ấy, thì thật sự.... khó mà sống tiếp. Ta... ko phải đùa đâu. Hai năm trước, đã có 1 cô gái làm việc ở đây phải vĩnh biệt thế gian này, vì anh 2.....
Vương Nguyên quay đầu sang, nhìn Thiên Tỉ.... 1 đôi mắt đen và sâu khó hiểu, 1 chiếc mũi nhỏ và thẳng xinh xắn....Vương Nguyên cảm giác tim tê rân rân.... nhưng... Thiên Tỉ vẫn ngồi yên như tờ, mắt nhìn đâu đó rất xa, chẳng có j lo lắng về điều Vương Nguyên vừa nói.
- Nếu chiều nay ta ko đến... có lẽ, đã phải giao e cho Tử Thần.... e thật sự.. ko sợ sao?!!!
-....
- Ta và a hai sinh ra cùng ngày, cùng 1 ng mẹ.... Từ nhỏ anh đã rất thông minh và trầm tính. Hơn ai hết, ta hiểu ta dk mẹ yêu thương nhiều hơn, đến độ tỏ ra là quan tâm ta nhiều nhất. Dù cùng tuổi, ta vẫn dk a chăm sóc và bảo vệ. A ko bao h tranh giành bất cứ thứ j, a cho ta tất cả những j ta muốn, dù là thứ đồ a thik nhất.... 12t, mẹ ta mất. Kể từ cái ngày đau thương ấy, 8 năm rồi, a ko nói với ta 1 câu 1 lời nào.... A trở nên lạnh lùng và vô tâm với tất cả, a có thể hung dữ với bất kì ng nào... trừ ta! Và ta đã hiểu.... A như vậy.... bởi vì... a hận ta tột cùng, hận đến nỗi ko muốn chạm vào bất cứ thứ j của ta, bất cứ thứ j liên quan đến ta, bất cứ ai ta muốn bảo vệ....
Những đường gân hiện rõ trên mặt Vương Nguyên, cậu nhắm nghiền mắt, quay đi.... rồi thở 1 tiếng dài
- Ta.... ko biết tại sao lại nói với e những chuyện này.... Dù e cứ lặng yên thế, ta vẫn thấy nhẹ nhõm đi nhiều. E là ng đầu tiên dk nghe ta kể chuyện của mình - Nguyên chợt cười - Coi rằng e là con búp bê nhỏ ko biết nói, e sẽ giữ mái bí mật cho ta, phải ko?....
-....
- Ai nhìn vào cũng nghĩ ta và 2 anh có tất cả.... nhưng thật ra tất cả những j ta có... chỉ là... là....
- Cô đơn sao???......
Vương Nguyên chợt khựng lại, cơ mặt như giãn ra. Cậu từ từ quay mặt lại. Đôi mắt đen huyền ấy đang nhìn cậu, cái nhìn lúc nào cũng như xoay sâu vào ng đối diện, cái nhìn cho Nguyên biết rằng, tất cả những j cậu nới, đều dk lắng nghe!
........

9h sáng
- Sao mày lại để ở đây? Mày ko thấy thế sẽ rất vướng mắt tao ak? Nhìn thấy mày tao đã vướng mắt lắm rồi!
Thụy An rón rén đến gần cô quản gia đang chống nạnh mắng té tát vào cậu bạn mình.
- Chị Như à. Cái bình nước đó, bình thường ai để ở đây chị có nói j đâu... mà... bạn ấy....
- Câm đi. Ở đây, mày quản lí hay tao?
Thụy An rụt cổ, lủi nhanh, vừa lẩm bẩm "Rõ ràng kiếm cớ măng bạn ấy. Tức vì bị mất cậu 3 chứ j. mà thực tình đã có bao h đâu mà mất. Hư' z!"
- Tao nói thế mà mày ko mở miệng ra xin lỗi dk hả? Có đem nó để chỗ khác ngay ko?
Thiên Tỉ quay ng, bê bình nước lên, tiến lại phía kệ bát đĩa, nới thẳng ra, cậu bé chẳng quan tâm lắm đến những j Như nói.
- Ko dk! Để đó quặc tay vào vỡ đi thì sao? sao mày ngu thế hả?
Thiên Tỉ lại bê cái bình đặt lên chỗ bàn ăn.
- Đó là bàn ăn chứ bàn đựng nước ak? Đầu óc mày ko động não dk sao?
Đám giúp việc túm tụm lại xì xào, 1 cô chợt lên tiếng:
- E thấy để chỗ nào cũng vướng mắt. Hay buộc lên ng nó cho thành 1 đống vướng mắt luôn. Rồi lúc nào ai cần uống, huýt 1 cái nó có mặt.
- Thế là cái bình nước di động ak?
- Hahaha..... nghe vui đấy....
Cô quản gia khoanh tay, nhìn Thiên Tỉ:
- Tao thì nghĩ lúc nào muốn uống cứ đưa tay vẫy vẫy thế này là nó đến này. Chúng mày biết như vẫy con j ko?
Cả đam ng làm lăn ra cười như nắc nẻ...
- Sao? Thế mày biết phải để chỗ nào chưa?
Thiên Tỉ bê lại bình nước, rốt cuộc để đúng lại chỗ ban đầu.
- COn điên kia! Mày đang trêu tức tao đấy ak?
Thiên Tỉ nhìn thẳng vào mắt cô quản gia.
- Muốn để đâu, tự để đi!
Máu dồn lên não, mắt Kiều Như chỉ muốn long ra vì điên tiết. Như hùng hổ bk nhanh về phía Thiên Tỉ,2 bàn tay nắm chặt.

Mấy cô giúp việc bàn nhanh:
- Tao cá 4 cái tát!
- Tao cá 5 cái.
- Tao nghĩ nó sẽ vỡ đầu!
- Ko! ko dk chị ơi! Cậu cả, cậu 3 đang vào!
Kiều Như dừng lại, kịp nghe lọt tai câu nói của cô ng làm. Nhỏ nhìn chằm chằm vào Thiên Tỉ , rồi bất chợt xô mạnh cậu bé ra sau. Tỉ ngã chúi về phía sau, đập mạnh vào cái bình hoa quý trên kệ tủ và....
Xoảng.... xoảng.....
Thiên Tỉ ngã bịch xuống đất, mảnh sứ vỡ bắn tung tóe. Cả dãy ng làm trợn tròn mắt.... Cùng lúc, Na Na và Vương Nguyên nk vào...
- Ôi! Sao e bất cẩn thế? E biết cái bình này quý giá lắm ko? Chị đã dặn kĩ pải cẩn thận rồi?.... E có sao ko? Đứng dậy đi. CHị nhận tội thay cho. Cậu cả quý cái bình này lắm, cậu mà biết, thì tội nghiệp cho e.... cứ để chị....
- E định nhận tội thay sao? Cô quản gia tốt bụng?
Kiều Như quay ng, tròn mắt nhìn Na Na
- Cậu cả! Cậu 3! E xin lỗi.... ko biết 2 ng vào....
Na Na chợt cười bk lại.
- Mấy năm rồi, e vẫn dịu dàng phết nhỉ?
- Cậu cả đừng nói thế. E xin lỗi, cái bình quý bị vỡ mất rồi.
- Đâu phải lỗi của e, sao lại xin lỗi?
Na Na đưa mắt nhìn về phía Thiên Tỉ , lại cười.
Vương Nguyên tiến lại, Na Na giơ tay ra hiệu:
- Mày đứng đo! Chị sẽ xử lí!
Na Na lại gần Thiên Tỉ, cúi xuống, nhẹ nhàng kéo tay cậu bé đứng dậy.
- E có sao ko? Hình như ba ko có ý định đưa e về đây làm giúp việc mà.... Nhưng e làm vỡ cái bình này....
Na Na lần những ngón tay trên tóc cậu bé.... rồi khẽ vuốt nhẹ lên má.... xuống cằm.... xuống cổ áo... Và bất chợt, kéo mạnh cổ áo cậu bé xốc lên, siết chặt lại, dằn giọng:
- Có biết cái bình đáng giá bao nhiêu ko? Bán e đi chưa chắc đã đủ tiền đâu!
Na Na giữ chặt cổ áo cậu bé, kéo lại gần mình hơn.
- E muốn sao? Theo quy định của nhà này....
Kiều Như lên tiếng:
- Đánh 1 trận rồi bỏ đói 3 ngày. Thưa cậu chủ!
Na Na khẽ cười:
- Ừ! Đánh 1 trận....
Phặc.!!!..

Bàn tay Vương Nguyên đã siết chặt lấy cổ tai.
-Chị thôi đi! Đủ rồi đấy!
- Mày đang làm j đấy hả?
Vương Nguyên kéo Thiên Tỉ ra khỏi bàn tay bạo lực của Na Na, đẩy cậu bé về phía sau mình.
- CHỉ là 1 cái bình hoa. Dù sao cũng vỡ rồi.
- Chị mày đang quản lí việc nhà mà mày thế hả?
- Vậy chị muốn sao? Đánh Thiên Tỉ 1 trận rồi bỏ đói 3 ngày?...
- Ái chà.... biết cả tên rồi cơ đấy.
- E ko đùa với chị đâu. Đúng như chụ nói, cậu bé ko phải giúp việc. Vậy nên quy định ko nhất thiết phải thực hiện.
- CHỉ cần bk chân vào nhà này, ai cũng như ai thôi! Hay... mày làm j thằng bé rồi, nên muốn bảo vệ?
Đám giúp việc và Kiều Như này h đang chăm chú nghe cuộc đấu khẩu của 2 người chủ, chợt sững người....
Vương Nguyên trợn trừng mắt, người như nóng lên khi nhìn cái vẻ khiêu khích của chị gái:
- Chị ăn nói cẩn thận. CHẳng lẽ chị nghĩ rằng suốt ngày đi shopping là thực hiện quy định sao?
Mặt Na Na chợt tắt nét cười vui thik.
Cùng lúc tay quản lí của Na Na chạy vào.
- Cô cả. 10h chuyến bay đi Los Angerlet sẽ khởi hành.
Na Na quay ngoắt ng, bk ra cửa, bỏ lại 1 câu bực bội:
- Biết rồi!
Vương Nguyên luôn cố gắng giữ hoà khí với chị gái, nhưng cái tính khó chịu của Na Na không cho phép....Vương Nguyên quay đầu về phía sau, nâng bàn tay Thiên Tỉ lên.
- E ko sao chứ? Có bị thương ko?
Thiên Tỉ khẽ lắc đầu.
- Lần sau phải cẩn thận hơn.... E ko cần dọn chỗ này đâu, về phòng đi!
...............
- Cậu 3. E xin lỗi.
- Như đâu có lỗi. Được rồi, ko sao cả.... Nhưng e ko cần chịu trách nhiệm cho lỗi của ai đâu. Xảy ra chuyện j cứ nói với ta.
- Vâng!
- Ngày kia ta sẽ ra nước ngoài, chắc ko thể về trong một hai ngày. Nên.... em....
- E hiểu rồi. Quản lí tốt việc nhà và chăm sóc cậu bé đó
- Ừ.! Ta luôn yên tâm về em!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận