Thiên Tài Khí Phi

Edit: Sunny Út

Mộc Vũ nói xong, lại cười ha ha lên. Người đi theo sau lưng Mộc Vũ, đắc ý
cười. Nghe nói như thế, Vân Y không nhìn hắn, tự tránh ra.

Mộc Vũ thấy Vân Y không nhìn mình, nhất thời tức giận đến sắc mặt đều thay
đổi. Nhưng đây là nơi thi đấu, không thể gây chuyện, không thì hậu quả
rất nghiêm trọng. Mộc Vũ cắn chặt răng, cố nén tức giận, vung y bào,
phẫn nộ rời đi.

Vân Y đi tới bên cạnh Mộc Bách Nhiên, nhìn Mộc Bách Nhiên vẫn uy phong lỗi lạc. Đứng ở đó, như ngọc như tùng, tao nhã, tuấn mỹ.

Nhìn Mộc Bách Nhiên, Vân Y có chút hoảng hốt, một tia hoảng hốt xa lạ.

Vân Y nhẹ nhàng đi xung quanh Mộc Bách Nhiên, vừa đi vừa cười hì hì
nói:“Thế nào, Bách Nhiên huynh, gần đây sống thế nào a? Không làm gì,
còn bao ăn bao ở. Ngươi xem xem, Mộc đại mĩ nam của chúng ta béo lên
rồi……”

Vân Y nói câu cuối cùng lại tắc lưỡi, cứ như Mộc Bách Nhiên thật sự béo.

Mà Mộc Bách Nhiên có chút bất đắc dĩ nhìn Vân Y, trong ánh mắt có sự sủng
nịch không hiểu. Hắn nhìn Vân Y muốn tiếp tục nói bộ dáng của hắn, bất
đắc dĩ nói:“Được rồi, lần này đã làm khổ Vân đại công tử.”

“Đó là đương nhiên, lần này ta vì Bắc quốc cúc cung tận tụy. Nhìn ta xem. Mặt ta đã gầy còn mỗi xương a.”

Nói đến đây, Mộc Bách Nhiên lại nhìn Vân Y, phát hiện hắn gầy thật. Không
thể ức chế, trong ánh mắt có tia đau lòng cùng không đành lòng. Nhịn
không được thấp giọng nói:“Thực xin lỗi, về sau sẽ không như vậy nữa.”

Thực xin lỗi, chỉ cần qua việc này, ta nhất định sẽ không lừa gạt ngươi!

Mộc Bách Nhiên cúi đầu nói với lòng mình.

Mà Vân Y nghe Mộc Bách Nhiên xin lỗi, không khỏi sửng sốt một chút. Sau đó trên mặt có biểu tình ngượng ngùng, hơi xấu hổ nói:“Nói cái gì vậy, ta
chỉ là nói giỡn mà thôi. Nói đi cũng phải nói lại, ta nên xin lỗi ngươi
mới đúng. Mộc công tử không lấy bụng tiểu nhân, không cùng ta so đo, ta
đã cao hứng. Bởi vậy, Mộc đại công tử, sau này ngươi đừng nói câu này,
sẽ giết ta mất.”


“Ta cũng chỉ nói giỡn mà thôi.”

Mộc Bách Nhiên mặt mày tươi cười, cười như gió xuân ấm áp.

Vân Y nhìn hắn ở khoảng cách gần. Mộc Bách Nhiên như vậy, hiển nhiên có sức quyến rũ điên đảo chúng sinh, làm cho người ta muốn tiếp cận, muốn trầm luân.

Nhìn hắn như vậy, Vân Y đột nhiên phát hiện mình có dự cảm thê lương. Tựa hồ như hắn chỉ như bức tranh, tựa hồ sẽ trôi đi.

Giấu đi cảm xúc không hiểu, Vân Y nhẹ nhàng ngẩng đầu, đôi mắt ôn nhu nhìn
Mộc Bách Nhiên, giọng điệu ấm áp nói:“Sống tốt không?”

“Tốt lắm. Còn ngươi, nghe nói ngươi vài ngày trước bị ám sát, có bị gì hay không?”

Mộc Bách Nhiên nói đến đây, trong ánh mắt có tia lo lắng.

Vân Y nhìn Mộc Bách Nhiên lo lắng, chân tướng hôm đó suýt nữa sẽ thốt ra.
Nhưng khi muốn mở miệng nói, trong đầu nhớ lại ám vệ báo cáo Mộc Bách
Nhiên gần đây có hành động kì quái. Vì thế, lời nói đến miệng thì biến
thành “Không có chuyện gì, chỉ bỏng một chút mà thôi. Bất quá, bây giờ
thì không có việc gì. Ngươi không cần lo lắng, ta còn phải giúp ngươi
hoàn thành tâm nguyện, ta làm sao có thể để mình có việc.”

Vân Y nói đến đây, khóe mắt có sự tự tin, cả người nổi bật dưới ánh mặt trời.

Nhìn Vân Y như vậy, trong mắt Mộc Bách Nhiên có một tia nguy hiểm.

Nửa mặt bên kia, lại có hương vị âm u.

Đáng tiếc, Vân Y không phát hiện.

Hai người cùng đi về, tán gẫu tình hình gần đây.

Có lẽ quá thoải mái, khi về đến hoàng cung, Vân Y cùng Mộc Bách Nhiên mới giật mình phát hiện thời gian qua mau.

Đến hoàng cung, giám khảo tuyên bố thứ tự của cuộc tỷ thí này. Lúc đọc tên
Vân Y, Vân Y rõ ràng cảm giác được trong mắt Kim Dịch hiện lên một đạo
ánh sáng lạnh.

Mà cảm thụ được tia lạnh lẽo này, Vân Y ngẩng đầu, ánh mắt không ngại nhìn Kim Dịch.


Hai người đều không phát hiện, Mộc Bách Nhiên thấy bọn họ nhìn nhau, khóe miệng lộ ra nụ cười tà hoặc.

Vòng thi đấu thứ nhất đã xong, ngày mai sẽ tiến hành đợt thứ hai, cũng là
trận chung kết. Dân chúng rất nhiệt tình, bởi vì Mộc Bách Nhiên trở về.
Mộc Bách Nhiên vẫn là người đứng đầu tứ kiệt của Bắc thành, vẫn là phu
quân hoàn mỹ trong lòng ngàn vạn cô gái.

Ngày đầu tiên tỷ thí kết thúc như vậy, tựa hồ không có gì đặc biệt.

Ngày tiếp theo, mọi người lại tấp nập dưới đài.

Vân Y một thân võ phục, mặctrên người có một loại cảm giác oai hùng hiên ngang.

Mộc Bách Nhiên một thân màu trắng võ phục, càng ôn nhuận.

Thí sinh tham gia thi đấu, đứng ở phía dưới, xếp thành hai hàng, đợi đến lượt.

Kỳ thật, cuộc thi này cũng rất nhàm chán, Vân Y đứng ở bên kia chán đến chết, cảm thấy không có gì thú vị.

Chiêu thức cũ kỹ, bảo thủ không chịu thay đổi.

Đúng lúc Vân Y buồn ngủ, có một người bước lên, nhìn người này Vân Y nhất thời có chút hứng thú.

Tôn tử của Thổ gia, Thổ Dũng.

Thổ Dũng coi như là được Thổ gia gia chân truyền, võ công không kém.

Thổ Dũng lên sân khấu, tình thế tốt hơn. Cơ hồ tất cả đều thắng.

Thanh âm phía dưới ủng hộ không ngừng, nhưng một thân thể mập mạp lên đài, mọi người lại lặng im.

Bởi vì, Mộc Vũ đã đến.

Nhìn Mộc Vũ, khóe miệng Vân Y khẽ giật.

Hắn thật đúng là không biết xấu hổ? Luận về võ công của hắn, cũng không đủ cho người khác nhét kẽ răng.

Nhưng không có cách khác, hắn cuối cùng vẫn thắng.


Quả nhiên, võ công của Mộc Vũ đã có biến hóa.

Kỳ thật, võ công của Mộc Vũ không có gì biến hóa, vẫn giống như cũ. Nhưng
bên kia Thổ Dũng lại để hắn chiếm thượng phong. Như vậy mọi người xem
đều cảm thấy võ công của Mộc Vũ tốt hơn. Dân chúng đều thổn thức không
thôi.

Quả nhiên qua mấy chục chiêu, Thổ Dũng thua……

Nhìn Thổ Dũng, Vân Y cảm thấy thật sự xin lỗi hắn.

Nàng đã nhờ hắn giả bộ thua.

Bất quá không có cách khác, cách mạng cần a.

Thổ Dũng chiến bại, mà Mộc Vũ lại đắc ý nhìn nơi nơi.

Vài người tiếp theo, không biết là võ công thật sự không được, hay là vì thân phận của Mộc Vũ, cho nên đều bại bởi hắn.

Mà những trận tiếp theo, dân chúng cũng không nhiệt tình.

Đến lúc Mộc Bách Nhiên lên sân khấu, dân chúng mới bắt đầu kích động đứng lên.

Nhìn Mộc Bách Nhiên lên đài, trong mắt Vân Y hiện lên một đạo suy nghĩ sâu
xa. Trong lòng không biết suy tư về cái gì, con ngươi một mảnh thâm
trầm.

Đúng như dự kiến, Mộc Bách Nhiên thắng.

Cái này, dân chúng phía dưới nhất thời cao giọng ủng hộ.

Mà Vân Y chỉ nhìn thật sâu Mộc Bách Nhiên, nàng không hề động đậy, cũng
không làm gì, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, lẳng lặng cùng đợi đến phiên
mình lên sân khấu.

Không biết là trùng hợp, hay là cố ý, nàng là người lên sân khấu cuối cùng.

Nhìn bóng dáng trên đài, võ công sinh động lưu loát, như người của hắn, có khí chất làm cho người ta không thể chán ghét.

Trong mắt có một tầng sương mù, giống như muốn che khuất câu hỏi của nàng.
Tổng cảm thấy mình xem nhẹ một thứ, nhưng lại nghĩ không ra.

Xem ra, nên thuận theo tự nhiên có vẻ tốt.

Vân Y đứng thẳng thân thể, đôi mắt phát sáng, lại nhìn lên đài, thấy ánh

mắt ấm áp của Mộc Bách Nhiên. Vân Y nhìn Mộc Bách Nhiên, cũng đáp lại
ánh mắt ấm áp.

Vân Y từ từ bước lên võ đài, lúc đứng đối diện Mộc Bách Nhiên, Vân Y hít vào một hơi. Lúc ngẩng đầu lên, đã
mang vẻ mặt ấm áp ý cười.

“Mời, Mộc công tử.”

“Mời, Vân công tử.”

Hai người chào lẫn nhau, không khí lại đột nhiên biến hóa.

Mộc Bách Nhiên võ công rất cao, Vân Y có thể cảm giác được.

Nếu hai người đều tung ra bản lãnh thật sự, thắng bại cũng chưa biết.

Nhưng giờ phút này, Mộc Bách Nhiên rõ ràng không dùng toàn lực, mà Vân Y lại cất giấu võ công.

Tuy rằng như thế, hai người vẫn đánh đến khí thế ngất trời.

Ở ngoài nhìn vào Vân Y cố gắng để thắng, mà võ công của Mộc Bách Nhiên cùng Vân Y lại không phân thắng bại.

Nhìn cảnh tượng như vậy, rất nhiều quan viên ở đây đều trợn mắt há hốc mồm.

Nguyên bản, bởi vì Vân Y là trạng nguyên cuộc thi khoa cử, bọn họ có thể xem
nhẹ. Nhưng nếu Vân Y giành được trạng nguyên tỷ thí võ nghệ, vậy sẽ
không giống trước đây. Như vậy, sau này địa vị của Vân Y ở Bắc quốc tất
nhiên sẽ rất cao.

Lúc này, bất luận người khác nghĩ
gì, trên đài vẫn đang đánh nhau. Đôi mắt Vân Y càng ngày càng thâm lại,
trong lòng giãy dụa cùng do dự.

Cuối cùng, Vân Y không cẩn thận lộ ra một sơ hở, mà Mộc Bách Nhiên cũng phát hiện nhanh chóng.

Vân Y lộ ra sơ hở này, vẫn âm thầm lặng lẽ quan sát phản ứng của Mộc Bách
Nhiên. Quả nhiên, thấy sơ hở của Vân Y, ánh mắt Mộc Bách Nhiên chợt lóe, nhưng nhanh chóng biến mất. Tiếp theo, Mộc Bách Nhiên lại dường như
không có việc gì tiếp tục ra chiêu.

Nhìn tình huống
như vậy, trong lòng Vân Y một mảnh băng hàn. Nếu không do dự, Vân Y
chuyên tâm ứng phó chiêu thức. Không cho hắn nhìn ra sơ hở, lại lặng yên nâng tốc độ đánh nhau.

Chỉ chốc lát, ở Vân Y cố gắng hạ cùng với Mộc Bách Nhiên âm thầm phối hợp, Vân Y thắng.

Vân Y thắng, nhưng nàng lại cảm thấy trong lòng như mất đi cái gì……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận