Thiên Sân Một Đôi FULL


Ngày hôm sau, Quý Như Sân dậy thật sớm, gọi nha hoàn ăn mặc thật tốt, mặc xong ngồi ở cửa sổ nhìn trời, chờ đến giờ hẹn, đợi đã lâu cũng mới giữa trưa, chờ nhàm chán, cầm kim chỉ ra bắt đầu thêu.
Qúy Đại tiểu thư, tuy nói tâm trí không bình thường, nhưng đối với thêu thùa rất có thiên phú, từ sớm sản phẩm thêu thùa của nàng chính là bảng hiệu Qúy phủ.


Đến giờ Thân, Quý Như Sân ném xuống chiếc thêu, nhấc chân chạy ra bên ngoài, Quý Lão Gia nào dám ngăn cản, chẳng qua là để cho người đi theo ở phía sau.


( Giờ Thân: 15 – 17h)

Quý Tiểu Thiên dĩ nhiên cảm thấy Quý Lão Gia làm sao yên tâm để cho Quý Như Sân một mình ra cửa, nếu để cho mấy người đi theo tìm không ra Quý Như Sân là không được, Quý Tiểu Thiên cũng không trốn tránh, dưới cây lớn trước cửa Qúy phủ chờ.
Quý Lão Gia nếu không chịu cho nàng chơi cùng Quý Như Sân, tất nhiên sẽ không để cho nàng đi ra, mình bớt phiền toái.


Quý Như Sân vừa ra cửa thì nhìn thấy Tiểu Thiên, nhắc làn váy chạy tới, Tiểu Thiên thấy nàng chạy tới, theo bản năng đưa tay ra che chở, Quý Như Sân vọt vào trong ngực Tiểu Thiên, Tiểu Thiên biết được ở trong mắt người ngoài, mình là một nam tử, nào dám ôm Quý Như Sân, đẩy nàng ra.


Quý Như Sân thấy nàng đẩy mình ra không mấy vui vẻ, chờ đợi Tiểu Thiên một ngày, nhìn bộ dáng Tiểu Thiên ngược lại không thích mình như vậy, rõ ràng ngày hôm qua đối với mình thật tốt, suy nghĩ không chịu được ủy khuất bỉu môi.
Tiểu Thiên không tự chủ nhìn cửa Qúy phủ, muốn dắt Quý Như Sân nhưng lại không dám, nhìn biểu tình Quý Như Sân như vậy không đành lòng

" Ngươi cầm quần áo ta "

Quý Như Sân nghe lời cầm quần áo Quý Tiểu Thiên, thoáng vui vẻ chút, đi theo Tiểu Thiên chưa được mấy bước dừng lại không chịu đi, tay vẫn kéo vạt áo Tiểu Thiên.
Tiểu Thiên dừng lại quay đầu lại.
Xin hãy đọc truyện tại -- T R U M t r u y e n.
co m --

" Làm sao vậy? "

Quý Như Sân không nói chuyện, đứng im, Tiểu Thiên đi về phía trước, Quý Như Sân vẫn đứng im, Quý Tiểu Thiên có chút không kiên nhẫn, đang muốn xoay người lại, Quý Như Sân buông vạt áo nàng ra, cầm tay nàng, sau đó hướng Tiểu Thiên cười ngọt ngào, Tiểu Thiên nhìn nàng ánh mắt như trăng lưỡi liềm, ánh mắt lại bị gương mặt má lúm đồng tiền câu dẫn, làm sao còn giận, cầm tay Quý Như Sân đi ra ngoài.


Giờ ăn cơm tối, trên chợ có người thu dọn đồ đạc về nhà, cũng có người mới vừa từ nhà chuẩn bị mở cửa.
Quý Tiểu Thiên dẫn Quý Như Sân đến quán ăn ngồi xuống, kêu một bát mì hoành thánh, một bát mì xương sườn.



Hai người không có lời gì muốn nói, Quý Như Sân nhìn chằm chằm Quý Tiểu Thiên, Quý Tiểu Thiên không mặt dày nên bị nhìn có chút xấu hổ, không thể làm gì khác hơn là thúc giục chủ quán mau chút.


" Tiểu Thiên, ngươi rất đói sao? " Quý Như Sân thấy Tiểu Thiên thúc giục chủ quán, cho là Tiểu Thiên đói bụng.
Quý Tiểu Thiên có chút ngượng ngùng gật một cái.


" Không có, ta sợ ngươi đói bụng " Vừa nói, mì xương đã bưng lên, Quý Tiểu Thiên đem mì đưa tới trước mặt Quý Như Sân, từ trong ống trúc lấy đũa, nhìn kỹ, lại lấy khăn tay ra lau rồi mới đưa cho Quý Như Sân.


" Có chút nóng, ngươi thổi trước rồi mới ăn ".


Quý Như Sân nhận lấy đũa, lại muốn lấy muỗng, Tiểu Thiên vội vàng cầm cái muỗng lau đưa tới.
Quý Như Sân nhận lấy cái muỗng hướng về phía Quý Tiểu Thiên nở nụ cười, múc nước lên nhẹ nhàng thổi, mím môi uống, bộ dáng kia cực kỳ ưu nhã, làm Quý Tiểu Thiên không khỏi hoài nghi, người nhà giàu thất là khác biệt, tâm trí bảy tuổi liền có thể làm như vậy, mình lúc bảy tuổi ăn như hổ đói, lại quyết định giả làm nam tử cả đời, khôi phục lại thành nữ nhân sợ là không ai muốn, còn không có miếng cơm ăn.


" Ăn ngon không? " Quý Tiểu Thiên thấy Quý Như Sân tỉ mỉ thưởng thức, không nhịn được nuốt xuống nước miếng, tuy nói có mấy tháng tiền, Quý Tiểu Thiên cũng là sợ nghèo, không chịu ăn mì xương.
Quý Như Sân ngẩng đầu lên gật đầu một cái, như là nhìn ra tâm tư Tiểu Thiên, lại múc một muỗng muốn đút cho Quý Tiểu Thiên, Quý Tiểu Thiên lắc đầu liên tục.


" Không được không được, ngươi tự mình ăn đi, mì của ta nhanh có rồi " Dứt lời mì hoành thánh bưng lên.


Quý Tiểu Thiên đưa tay đổ giấm, Quý Như Sân học theo nàng, lấy khăn tay ra, cầm đũa tỉ mỉ lau, Quý Tiểu Thiên lúc nhận lấy đũa, có chút không muốn dùng, Quý Như Sân đưa tay lại muốn cầm cái muỗng, Quý Tiểu Thiên vội vàng cầm.


" Không cần lau, khăn của ngươi thật đắt ".


Quý Như Sân không nghe Quý Tiểu Thiên, lấy cái muỗng từ trong tay Tiểu Thiên cầm trở về, tỉ mỉ lau một lần mới đưa cho Quý Tiểu Thiên, Quý Tiểu Thiên nhìn đôi đũa trong tay cùng cái muỗng, cảm thấy mình như dùng qua chén đĩa đắt tiền nhất.



" Ta cũng muốn ăn hoành thánh " Quý Tiểu Thiên ăn mấy viên hoành thánh, nghe Quý Như Sân nhẹ nhàng nói.


Quý Tiểu Thiên ngẩn người, muốn gọi chủ quán làm thêm một chén hoành thánh, còn chưa mở miệng, người nọ đã dùng cái muỗng từ trong chén mình vớt một viên hoành thánh, nàng cũng không ngại mình, đem chén của mình đẩy về trước, Quý Như Sân người nghiêng về trước, ăn hoành thánh, mặt đầy thỏa mãn, lại đem thịt trong chén mình muốn đút cho Tiểu Thiên.


Quý Tiểu Thiên đầu tiên là lắc đầu nói không muốn, Quý Như Sân không phản ứng, tay vẫn nâng lên, Quý Tiểu Thiên không thể làm gì khác hơn là để cho nàng bỏ vào chén mình, ai ngờ Quý Như Sân vẫn không nhúc nhích, bộ dáng nhất định phải đút nàng ăn, Quý Tiểu Thiên không lay chuyển được, không thể làm gì khác hơn là nghiêng về trước ăn, Quý Như Sân lúc này mới hài lòng.


Những người bên cạnh thấy, suy nghĩ Quý Tiểu Thiên diễm phúc, không biết là tiểu thư nhà nào, nhất định là người bên ngoài, nếu không trong huyện sẽ không ai vừa ý Quý Tiểu Thiên đâu, khó trách không biết.
Trong lòng nghĩ, ngoài miệng không dám trêu ghẹo Quý Tiểu Thiên, sợ chọc nàng, lơ đãng liếc mặt qua tràn đầy khinh bỉ.


Ngoài ra thật đúng dịp, hai người ăn mì kia đụng phải Trần Tiểu Đông, một ngày mới nói chuyện chị dâu, hôm nay thấy gia lão đại cùng một cùng một mỹ nhân ăn cùng nhau, không khỏi kích động, chay mau tới chào hỏi

" Lão đại, chị dâu " Không chờ Quý Tiểu Thiên nói gì, tự mình ngồi xuống, kêu chủ quán mang tới tô mì.


" Ngươi tại sao kêu ta chị dâu nha? " Quý Tiểu Thiên còn chưa mở miệng, Quý Như Sân ngược lại là hứng thú bừng bừng đặt câu hỏi

" Vợ của lão đại dĩ nhiên là chị dâu rồi " Tiểu Đông trêu ghẹo, nói

Quý Như Sân cũng không nghe qua gọi là lão đại, nghe Trần Tiểu Đông nói, liền cảm giác đại khái là đại ca.
Thấy Quý Như Sân như có điều suy nghĩ, cuối cùng vui vẻ gật đầu.
Trần Tiểu Đông không nhịn được len lén hướng Quý Tiểu Thiên giơ ngón tay cái lên, lão đại chính là không bình thường nha, cái này còn chưa kết hôn đâu.


" Quý Như Sân, hắn gọi là tiểu Đông " Quý Tiểu Thiên lười để ý Trần Tiểu Đông, hướng Quý Như Sân giới thiệu, vừa nói xong, Trần Tiểu Đông nhìn Quý Như Sân ánh mắt mở thật to, lại nhìn Quý Tiểu Thiên, giống như là nghĩ thông suốt, giơ tay lên vỗ vai Quý Tiểu Thiên, còn hướng về phía Tiểu Thiên gật đầu, Tiểu Thiên không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, chịu đựng một chưởng, làm bộ như không nhìn thấy.


Quý Tiểu Thiên vốn dĩ có chút cẩn trọng giờ càng cứng ngắc, không dám nhìn tới Quý Như Sân, ngược lại Quý Như Sân, không hề quan tâm Trần Tiểu Đông ngồi ở một bên, luôn luôn muốn đút Quý Tiểu Thiên uống canh, Trần Tiểu Đông nhanh chóng giải quyết xong đứng lên


" Lão đại chị dâu các ngươi từ từ ăn, ta đi về trước " Quý Tiểu Thiên còn chưa kịp nói gì, tiểu Đông liền biến mất.


Hai người chậm rãi ăn, ăn xong Tiểu Thiên nói muốn đưa Quý Như Sân trở về, Quý Như Sân như thế nào đáp ứng

" Ta vừa mới ra ngoài, tại sao lại phải đi về, ngươi không nhớ ta sao? " Quý Tiểu Thiên quả thực không nghĩ ra trả lời Quý Như Sân làm sao, không thể làm gì khác hơn là dẫn Quý Như Sân tiếp tục đi dạo.


Mà ở Qúy phủ nghe người làm báo cáo, biết Quý Như Sân đi cùng ai, Quý Phu Nhân cùng Quý Nhuận Sân gấp đến độ muốn đi ra ngoài kéo Quý Như Sân trở về, ngược lại là Quý Lão Gia ngăn cản

" Các ngươi đừng nóng vội, có người đi theo không xảy ra vấn đề lớn, các ngươi đi đem người kéo về, nàng sẽ làm ầm ĩ.
Nàng cũng đã lớn, chúng ta không lo được cả đời, không ngại trước tiên để xem một chút ".


Quý Phu Nhân nghe không ngừng than thở, con gái nhà mình làm sao có thể đi cùng lưu manh, Quý Nhuận Sân cũng trầm xuống trong lòng suy nghĩ, bắt đầu khuyên bảo

" Mẹ, cha chưa nói nhất định phải đem nàng gả, tình trạng hôm qua mọi người cũng thấy, nếu như thực sự thích, như vậy, muốn tìm hôn sự toàn tâm toàn ý không dễ, Quý Tiểu Thiên một người độc thân, ngược lại là có thể khuyên nàng ở rể phủ ta, không sợ nàng bị người mang đi "

" Nhuận nói không sai, tuy là lưu manh nhưng là lưu manh tốt, người đàng hoàng, không phải bị kẻ ác khi dễ, Quý Tiểu Thiên khi dễ người, đối với nàng coi như tốt, không bằng nàng như thế nào đòi đi cùng hắn, chúng ta không ngại theo dõi mấy ngày.
Hắn nếu thật lòng, ta ngược lại là yên tâm "

Quý Lão Gia cùng Quý Nhuận Sân suy nghĩ khác biệt, Quý Nhuận Sân tuy đã lấy vợ, có thể thừa kế gia sản, sau này hắn cùng phu nhân qua đời, Nhuận Sân một người chịu trách nhiệm tất nhiên bận rộn, sợ là không chiếu cố được nàng.


Quý Phu Nhân nghe hai người giải thích cảm thấy có chút đạo lý, cũng đồng ý.


" Cho nên ngươi không thể nói bậy bạ với ai ngươi là nương tử, biết không? " Bên kia Quý Tiểu Thiên đang kiên nhẫn cùng Quý Như Sân giải thích ý nghĩa nương tử.


" Ta biết nương tử có ý gì, Ta gả cho ngươi, ta chính là vợ ngươi " Quý Như Sân nghiêng nghe nàng nói xong, không thấy lạ nói

" Ngươi không thể gả cho ta " Quý Tiểu Thiên quả thực không cùng nàng giải thích được, không thể làm gì khác hơn là theo nàng nói.


" Tại sao? " Quý Như Sân liếm liếm kẹo đường trên tay, nhìn chằm chằm kẹo đường một chút, đem đưa cho Quý Tiểu Thiên, Quý Tiểu Thiên lười để ý nàng, qua loa lấy lệ nói

" Chúng ta không *môn đăng hộ đối* "


(Nhà cửa ngang nhau, gia đình xứng đáng với nhau, chỉ sự tương đương về gia thế giữa hai đằng trai gái trong việc hôn nhân.)

" Cửa gì hộ gì, ngươi có thể ở nhà ta nha, ta cũng có thể đi nhà ngươi " Quý Như Sân không hề hiểu chuyện môn đăng hộ đối, nàng chỉ biết hai người kết hôn có thể vĩnh viễn chung một chỗ, nàng muốn ở cùng Quý Tiểu Thiên.


" Vậy ta cùng ngươi nói một chuyện, ngươi không cùng người khác nói, đối với cha ngươi mẹ cũng không được " Quý Tiểu Thiên suy nghĩ, quyết tâm nói ra mình là cô gái, nghĩ Quý Như Sân tính tình trẻ con, sẽ không nói ra

" Chúng ta nghéo tay, ngươi đáp ứng ta, ngàn lần không thể nói ra, ngươi nếu nói ra, ta sẽ chết " Trẻ nít nghe chuyên bí mật là vui vẻ, Quý Như Sân hứng thú đưa ra ngón út, Quý Tiểu Thiên thấy tốt đem ngón út nghéo lại.
Quý Tiểu Thiên đem chuyện quan trọng nói, Quý Như Sân quả nhiên có chút sợ hãi gật đầu liên tục.


" Ta giống người là cô gái " Quý Tiểu Thiên nói xong nhìn phản ứng Quý Như Sân, chỉ thấy ánh mắt Quý Như Sân dời xuống trước ngực Quý Tiểu Thiên dừng lại, như là muốn xem xảy ra chuyện gì, Quý Tiểu Thiên không nhịn được, lại nghe Quý Như Sân " Ừm " một tiếng, Quý Tiểu Thiên còn chưa hiểu ý nghĩa trong đó, Quý Như Sân nói tiếp

" Vậy ta biết bí mật nhỏ của ngươi, ngươi phải kết hôn vời ta mới được "

" Đại tiểu thư, cô gái không thể cùng cô gái lập gia đình " Quý Tiểu Thiên thì có cảm giác đàn gãy tai trâu, Đại tiểu thư này từ đầu đến cuối không hiểu ý nàng, Giọng nói có chút không kiên nhẫn.


" Ngươi không thể gọi ta là tiểu thư, ngươi phải gọi ta là vợ hoặc là Như nhi " Quý Như Sân đáp một nẻo.
Quý Như Sân nhớ, nha đầu từng nói với nàng những thứ này, lần này nhắc tới, hơi có chút đắc ý.


Quý Tiểu Thiên quả thực không nói được gì, bước nhanh đi về phía trước, trong lòng thầm chửi mình không nên xen vào việc của người khác, ngươi quản người ta kẻ ngốc đáng thương không thể thương hại, người ta ăn uống ngon miệng, đáng thương là mình mới đúng.
Lần này tốt rồi, mới gặp hai lần, kẻ ngốc quấn nàng đòi làm nương tử, thật là hoang đường.


Quý Như Sân vội vàng đuổi theo, kéo tay Quý Tiểu Thiên, Quý Tiểu Thiên tránh né không cho nàng cầm

" Ngươi đừng theo ta, ngươi phải lập gia đình tìm người khác đi, ta bận rộn "

" Tiểu Thiên không thích Như nhi sao? " Quý Như Sân ủy khuất nói, vừa nói nước mắt liền rơi xuống.


" Như nhi sẽ ngoan mà ".



.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận