Thiên Kim Quay Lại Tư Thiếu Cưng Chiều Vợ


Âm Thanh cung kính của dì Lan ở ngoài cửa vang lên, "Tiểu thư, lão gia và phu nhân mời cô đến vườn hoa một chút." Trong lòng Giai Tịnh hiểu rõ, bất ngờ đã chuẩn bị xong rồi.

Cô đóng cửa, ngoan ngoãn đi theo dì Lan đến vườn hoa, vừa mới đứng trước cửa vườn hoa, trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại.

Ánh sáng của cả biệt thự đã bị tắt đi.

Ba giây sau, ánh sáng mờ ảo được thắp sáng trở lại.
"Tiểu thư, phía trước mời." dì Lan khom người đưa tay ra.

Giai Tịnh đi vào vườn hoa, đủ loại cây treo đèn sao xinh đẹp, vô số bóng bay màu macaron trôi nổi giữa không trung, dải ruy băng đầy màu sắc từ trên trời rơi xuống.


Đây là bất ngờ mà họ chuẩn bị cho cô?
Từ nhỏ đến lớn, Giai Tịnh chưa từng nhận được bất ngờ của Bạch Bác Minh và Từ Nhược Văn, bây giờ, cô lại có thể cảm nhận được sự coi trọng và cưng chiều của cha mẹ ruột đối với cô.
Lê Thư Kỳ ở trong phòng nhìn thấy cảnh này, sửng sốt, sao không ai thông báo với cô đã thả dải ruy băng ra rồi, nhưng đúng lúc, cảnh tượng này, đăng lên vòng bạn bè lại có mấy ngàn lượt thích.

Cô đang chuẩn bị đi vào vườn hoa chụp mấy tấm ảnh đẹp, đột nhiên phát hiện cha mẹ cô đi trước vài bước, vui vẻ chạy ra ngoài, trong miệng còn hô, "Con gái bảo bối~~~"
Lê Thư Kỳ không nhịn được cúi đầu thẹn thùng, cười khanh khách, từ nhỏ đến lớn, cha mẹ chưa bao giờ dùng xưng hô cưng chiều như vậy gọi qua cô, là do quá nhiều ngày không gặp nhớ cô rồi sao? Tưởng cô đang ở trong vườn, cho nên vui vẻ chạy ra ngoài đón cô à? Nhưng điều họ không biết là con gái cưng của họ vẫn còn đang trong nhà!
Trên mặt Lê Thư Kỳ nở nụ cười hạnh phúc, đang đi tới vườn hoa, thì nhìn thấy cha mẹ nắm tay một cô gái thân mật nói gì đó.

Thân hình cô gái thon dài, vòng eo mảnh khảnh, có làn da giống như tuyết trắng, không giống như Lê Thư Kỳ từng dùng vô số sản phẩm chăm sóc da nuôi dưỡng ra làn da màu trắng, màu trắng của cô ấy tự nhiên hơn, sáng bóng hơn, từ trong tản ra ngoài.
Cùng với sự đến gần của bọn họ, Lê Thư Kỳ phát hiện cô gái này ăn mặc bình thường, nhưng ngũ quan cực kỳ xuất chúng, có một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, bộ dáng đó, nhìn kỹ còn có vài phần giống mẹ.

Một luồng gió thổi tới, sợi tóc của cô gái múa theo gió, bộ dáng thanh lãnh như tiên gián trần, như Cửu Thiên tiên tử, thoát tục tuyệt mỹ.
Trong nhà sao lại có một người khách như vậy? Trong lòng Lê Thư Kỳ dâng lên sự nghi hoặc, xem ra, cha mẹ rất xem trọng cô ấy.

"Tịnh Tịnh à, món quà vườn hoa bất ngờ này trông thế nào? Có bất ngờ không? Có thích không?"
Lê Cẩm Hòa còn chưa nói xong, đột nhiên chú ý tới Lê Thư Kỳ trước mặt, ông hơi sửng sốt, "Kỳ Kỳ? Con không phải chuyến bay chiều mai sao? Sao hôm nay đã đến rồi?" Nghe cha nói vườn hoa bất ngờ này là món quà chuẩn bị cho cô gái đó, Lê Thư Kỳ hơi ngạc nhiên, khó hiểu, không rõ vì sao cha mẹ lại coi trọng một cô gái chưa từng gặp mặt như vậy.
Nhưng khách vẫn còn ở đây, cô không biểu hiện ra một chút không lễ phép nào, ngược lại nở nụ cười, dịu dàng kêu lên một tiếng, "Ba, mẹ, con ngồi máy bay nhà bạn thân về sớm, vị này là?" Có lẽ không ngờ Lê Thư Kỳ đột nhiên xuất hiện ở đây, Lê Cẩm Hòa bật cười, "Đến rất đúng lúc, để ba giới thiệu, vị này là Giai Tịnh, chị của con!"
Chị gái? Chị gái gì? Không phải là họ hàng xa nào đó chứ? Cô gái ăn mặc bình thường, cũng không giống họ hàng gần, tất cả họ hàng gần nhà họ không giàu thì quý, thân phận hiển hách.
Người thân xa ăn mặc giản dị như cô, chắc là đến bám quan hệ, mượn tiền? Lê Cẩm Hòa đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng cô, quay đầu nói, "Tịnh Tịnh, vị này chính là Kỳ Kỳ mà ba nhắc tới, Lê Thư Kỳ! Nó vừa thi xong đại học, nghỉ hè, tiếp theo sẽ ở nhà."
Ánh mắt của Giai Tịnh linh động, như hiểu rõ, do lễ phép cô mở miệng nói "Xin chào." Lê Thư Kỳ khẽ gật đầu, nở nụ cười "giả tạo của tiểu thư" ngày thường, ôn nhu chào hỏi, "Chào chị."
Tuy mặt ngoài gọi một tiếng chị, nhưng trong lòng vốn không coi Giai Tịnh ra gì, chỉ coi cô là một họ hàng nghèo mà thôi.


"Lão gia, phu nhân, quần áo và túi xách hai người đặt đã đến, là người phụ trách thương hiệu tự mình đưa tới, ở bên trong." "Nhanh như vậy đã đến rồi?" Tống Giai Kỳ vui mừng khôn xiết, nắm tay Giai Tịnh nói: "Mau vào xem có thích hay không, Kỳ Kỳ, lát nữa mẹ có chuyện muốn nói với con."
Lê Thư Kỳ ngây ngẩn cả người, quần áo xinh đẹp, giày dép túi xách bên trong, hiển nhiên là chuẩn bị cho cô gái trước mặt này? Cô gái này có lai lịch gì vậy? Làm sao có thể nhận được sự chú ý của cha mẹ như vậy? Giai Tịnh đi đến sảnh chính với Lê Cẩm Hòa và Tống Giai Kỳ, người phụ trách thương hiệu đã cung kính đứng đó.
"Lê tiên sinh, Lê phu nhân chào buổi chiều, tôi là người phụ trách thương hiệu GT Ngô Trường cao, hai người gọi tôi Trường cao là được rồi, số quần áo giày dép này là tác phẩm mới nhất của người sáng lập thương hiệu chúng tôi Thanh Ngôn, nghe nói hai vị đặt cho lệnh thiên kim?"
"Đúng vậy." Tống Giai Kỳ nhìn quần áo, giày dép xinh đẹp này, hài lòng gật đầu: "Tác phẩm mới của Thanh Ngôn quả nhiên không tầm thường, Tịnh Tịnh, con mau đến xem có thích không?" Ngô Trường cao nhìn theo tầm mắt của bà, nụ cười trên mặt trong nháy mắt cứng đờ.
Cô gái có gương mặt xinh đẹp, đôi mắt trong suốt, điều quan trọng là, cô và Boss của anh trông giống nhau như đúc! Ngô Trường cao kinh ngạc nửa ngày, ánh mắt anh hết lần này đến lần khác đánh giá Giai Tịnh, từ đầu đến cuối, mỗi một sợi tóc, mỗi một biểu cảm đều giống y như Boss! Sao có thể..
Ba năm trước, Boss thành lập GT dưới tên "Thanh Ngôn", mỗi bộ trang phục đều do chính tay cô vẽ bản thảo thiết kế.

Bởi vì phong cách độc đáo và mới lạ, hiệu quả mặc vào trên cả tuyệt vời, mỗi bộ quần áo chỉ sản xuất một bộ..

Rất nhanh trong giới thượng lưu nổi tiếng, được không ít danh nhân, thiên kim, minh tinh theo đuổi.
Ngay sau đó, Boss lại tung ra những đôi giày, túi xách do mình thiết kế..

gây sốc cho toàn bộ giới thời trang.


Tác phẩm của cô đã giành được nhiều giải thưởng quốc tế, chỉ trong ba năm, GT đã từ một thương hiệu nhỏ vô danh hạng 18 nhảy vọt trở thành một thương hiệu quốc tế hàng đầu.
Vô số thương hiệu cao cấp muốn đào nhà thiết kế Thanh Ngôn này đi, thậm chí muốn mua thương hiệu GT này, đều bị vô tình từ chối.

"Tịnh Tịnh, con nhìn xem có cái gì không hài lòng, có thể nói với Trường cao, Trường cao là người phụ trách thương hiệu." Tống Giai Kỳ từ ái nói.
Bởi vì người sáng lập GT không bao giờ xuất hiện, một lòng sáng tạo, vì vậy tất cả các vấn đề bên ngoài đều do Trường cao chịu trách nhiệm.

Lúc này Trường cao cưỡng chế trấn áp sự sợ hãi trong lòng xuống, cung kính khom lưng nói, "Vị tiểu thư này, không biết phải xưng hô như thế nào?" "Tôi tên Giai Tịnh." Trường cao nhìn thấy bộ dáng nhíu mày của cô, còn có âm thanh này..

Rõ ràng là Boss của anh không sai!
Ai đó có thể nào nói cho anh biết chuyện quái gì đang xảy ra không? Tại sao cô lại là con gái của người giàu nhất cả nước? Đã có tiền như vậy, còn làm thương hiệu gì nữa, kiếm tiền gì nữa, còn để cho người ta sống không? Không đúng, con gái của người giàu nhất quốc gia không phải chỉ có một sao? Chính là Lê Thư Kỳ..
Chẳng lẽ Boss là con gái riêng? Loại không thể nhìn thấy ánh sáng? Nhưng nếu không thấy ánh sáng, Lê phu nhân sao có thể cho phép cô xuất hiện ở trong căn nhà này, còn cưng chiều cô như vậy?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận