Thiên Cơ Điện


Cô gái mặt tròn cười lạnh: “Thẩm Lâm Tân, chỉ có huynh mới lắm mồm thế thôi.


Nếu thật sự không dây vào chuyện phiền toái, vậy lần này chúng ta hạ sơn làm cái gì? Còn nữa, bây giờ muội không phải tiểu sư muội mà là bát sư muội!”Câu nói cuối cùng được nhấn mạnh.Vị công tử cầm quạt giấy kia bèn cười hì hì: “Sư muội nói đúng lắm, là huynh nhiều lời rồi.”“Hừ.” Cô gái mặt tròn bèn khoanh tay, tiếp tục đờ người ra, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt hồ.Trên mặt hồ, ngư dân trên thuyền còn đang đánh cá, bầu không khí yên tĩnh hài hòa.Nhưng đúng lúc này, mặt hồ đột nhiên dậy sóng, không có gió mà một cơn gió đột nhiên dâng cao ngất trời, tạo thành một làn nước khổng lồ ập xuống chiếc thuyền đánh cá kia.“Đến rồi!” Chứng kiến cảnh này, cô gái mặt tròn không những không hoảng sợ mà còn hưng phấn hẳn lên.Sóng lớn cuồn cuộn, từ trong hồ có một con cá lớn màu trắng như tuyết nhô ra, cảnh tượng hết sức mỹ lệ.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau nó mở to cái miệng lớn, để lộ hàm răng dày đặc.Cưỡi lên gió, xẻ đôi sóng, đã cắn thẳng về phía thuyền ngư dân.Ông lão ngư dân đứng trên mũi thuyền cũng rất cường tráng, mặt vuông tai lớn, hình thể cao to, nhìn là biết người này uy vũ mạnh mẽ.

Nhưng dù vậy, theo lý mà nói khi thấy cảnh này ông ta cũng phải sợ tới mức rụt cổ lại.Nhưng ông ta thì không, chứng kiến con cá màu trắng kia xuất hiện, ông ta còn cười lớn nói: “Rốt cuộc cũng đợi được ngươi rồi!”Nói đoạn giẫm mạnh xuống mũi thuyền, con thuyền kia đột nhiên chìm xuống một quãng, người đã bay lên trên không, lao về phía con cá lớn trắng như tuyết, đấm một cú ra.Cú đấm này trông rất bình thường nhưng khi đánh lên người con ngư yêu màu trắng kia lại lóe lên một luồng điện màu tím, đánh cho con ngư yêu kêu lên the thé.Ngư yêu kia lập tức biết không ổn, không quấn lấy chiến đấu tiếp mà quay người định bỏ chạy.“Định chạy à!” Trên thuyền đánh cá lại xuất hiện một người, là một gã mập trắng trẻo, trông như một phú ông.Hắn chỉ tay vào mặt hồ, chỉ thấy trên mặt hồ sóng gợn lao xao, đã tạo thành một màn nước che trời, ngư yêu kia vốn tinh thông thủy tính nhưng đánh vào màn nước kia vẫn không ra được.“Nghịch Thủy trận!” Ngư yêu bật thốt lên bằng tiếng người: “Các ngươi là người của Thiên Cơ môn.”“Ai da, khiến ngươi nhìn ra rồi, ánh mắt tên tiểu yêu nhà ngươi đúng là không tệ.” Gã béo trắng trẻo kia cười nói, hắn là lục đệ tử của Thiên Cơ môn, Phong Bất Đình, giỏi về trận đạo, thời khắc này hắn vừa ra tay đã khóa chặt đường bỏ trốn của ngư yêu kia.Gã cao to mặt vuông tai lớn lúc trước đã cười ha hả đấm liền vài cú, mỗi cú đấm đều như mặt trời giữa bầu trời, sấm sét cuồn cuộn: “Ngư yêu nhà ngươi làm hại thôn làng, ăn vô số người, hôm nay là ngày chém đầu nhà ngươi!”Ngư Yêu kinh hãi: “Diệu Nhật quyền, Thiên Lôi chú, ngươi là đại đệ tử của Tân Nhiễm Tử, Triệu Long Quang!”“Biết nhiều đấy!” Thế quyền của Triệu Long Quang càng lúc càng mạnh mẽ.Đồng thời trên thuyền đánh cá đã có thêm một người đàn ông áo xám, giơ tay đánh ra từng dây thừng bằng gió, cuốn về phía ngư yêu.Hắn tên là Doãn Thiên Chiếu, đứng hàng thứ bảy trong Thiên Cơ môn, giỏi về pháp thuật trói buộc.Nhưng hắn vừa ra tay vây trói, Triệu Long Quang đã đấm một cú đánh tan đám giây thừng gió kia, kêu lên: “Không cần sư đệ, mình huynh cũng đối phó được với nó rồi, đệ cứ ở bên cạnh canh gác là được.”Nghe nói vậy, cô gái mặt tròn trong quán che trán: “Đại sư huynh lại thế rồi.”Cô gái mặt tròn này chính là con gái duy nhất của Tân Nhiễm Tử, đứng thứ tám trong chín đệ tử.Triệu Long Quang là người hiếu chiến nhất, có thể đơn đấu thì tuyệt đối không quần chiến.Tuy thực lực ngư yêu này khá mạnh nhưng cũng là cảnh giới Hoa Luân như hắn, có gì phải sợ.Thời khắc này Triệu Long Quang ra tay điên cuồng, tiếng sấm cuồn cuộn, đánh tới mức trời đất biến sắc, ngay cả dân chúng gần đó cũng bị dọa cho phát sợ, lao nhao tìm chỗ tránh né.


Ngay cả tiểu nhị và ông lão lưng còng kia cũng sợ tới mức rụt cổ dưới bàn run lẩy bẩy.Bên phía này, Triệu Long Quang vẫn đang hăng say đại chiến với ngư yêu.

Tuy yêu lực của ngư yêu rất cường đại nhưng rốt cuộc dần dần không địch nổi.


Mắt thấy Triệu Long Quang lại đấm một cú cực mạnh, trong lòng nó nổi ý liều mạng, đột nhiên há miệng phun ra một hạt châu đỏ ngòm, rong hạt huyết châu kia lại bắn ra một mũi tên bắn, trúng ngay Triệu Long Quang.Ngư yêu vui mừng: “Trúng Tinh Huyết tiễn của ta, xem ngươi làm sao thoát chết!”Không ngờ thân thể Triệu Long Quang chỉ lay nhẹ rồi cười gằn nói: “Ngươi đã nghe tới tên ông đây, thế mà không biết ông đây còn một biệt hiệu là Thị Yêu Chi Long à?”Cái gì?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận