Thiên Chi Kiều Nữ

Trời nhá nhem tối, trên không trung cuồn cuộn mây đen, chồngchất thành các lớp dày, không lâu sau tuyết rơi, bông tuyết tung bay,trong chớp mắt mặt đất phủ một lớp tuyết trắng mỏng manh.

Liên Thành Tiêu ngồi kiệu hồi phủ nên không dính chút tuyết nào. Ấy thế màchỉ đi một đoạn từ hành lang vào trong viện, trên vai trên mũ đã lấm tấm tuyết. Bước vào phòng, luồng khí nóng ập vào mặt, bông tuyết lập tứctan thành giọt nước, thấm vào lớp vải màu xanh để lại từng mảng màu đậm.

Thê tử Liên Thành Tiêu, Thôi thị, từ gian trong ra đón, tự tay cởi áo khoác ngoài cho hắn, ân cần đưa tách trà thơm nóng hổi. Liên Thành Tiêu cầmtách trà ngồi xuống tháp, hớp một ngụm, hỏi: “Hôm nay qua phủ bên kia thỉnh an, tổ phụ tổ mẫu có dặn dò gì không?”

“Không có gì, chỉ hỏi một chút tiến độ học tập của Bình Nhi.” Liên An Bình là trưởng tử của hai vợ chồng, năm nay mười tuổi, đượcsinh đúng vào năm vợ chồng Liên nhị gia và Liên Thành Tiêu ngồi tù. Thôi thị nghĩ một lúc, cười bảo: “Hôm nay đúng lúc Giang Nam gởi thư tới, tổ phụ tổ mẫu có vẻ rất vui, kể cho thiếp chuyện trước đây của công chúa.” Liên Ngữ Hàm từng làm nữ đế sau đó thoái vị, hiện nay Lưu Dương ngồitrên ngai vàng, An quốc phủ không tiện xưng hô với nàng, đành mơ hồ gọicông chúa.

Nhắc tới truyền kỳ của Tam muội muội, Liên Thành Tiêu hơi mang ý cười, “Tam muội muội hồi nhỏ rất lập dị, ai ngờ khi lớn lên có vận may lớn đến thế.”

Năm đó trong bốn vị cô nương Liên gia, đại cô nương Liên Ngữ Dung xuất giásớm, thành thành thật thật giúp chồng dạy con, không có gì để kể. Nhị cô nương Liên Ngữ Tương, muội muội ruột thịt hắn thương yêu từ nhỏ đếnlớn, sau khi gây ra chuyện kinh thế hãi tục mất mặt, bị đưa đến thôntrang Thương Châu, từ nay về sau An quốc phủ không có Liên nhị cô nương. Liên Tam cô nương ly kỳ nhất, từ quận chúa đến công chúa, từ công chúađến nữ hoàng, nay thoái vị ẩn cư Giang Nam, chưa chắc thoại bản đã phấnkhích bằng. Tứ cô nương Liên Ngữ Yên trái lại bình thường, đến tuổi thìxuất giá, vị hôn phu môn đăng hộ đối, giờ sống an ổn.

Nghĩ đến em gái ruột của nợ, Liên Thành Tiêu lại đau đầu, hắn thở dài, ngước mắt hỏi thê tử: “Chỗ muội muội tốt không?”

Thôi thị cụp mi, thản nhiên nói: “Vẫn như cũ, chẳng nói tốt hay không tốt.”


“Ai ——” Liên Thành Tiêu kéo thê tử vào trong lòng, thở dài nói: “Ủy khuất nàng. Tính tình nó ta biết, dù có lấy quy cách của công chúa hầuhạ, nó vẫn chê bai nàng không đủ thành tâm. Xem ý nương thế nào, đợi nónháo khiến nương phiền, trả nó về Thương Châu đi.”

Nữ hoàng thoái vị, An quốc phủ thuận thế phân gia, Đại phòng kế thừa gianghiệp, Nhị phòng Tứ phòng lập phủ khác, Tam phòng ở Giang Nam xa xôi.Sau khi tách ra ở riêng, quy củ không quá nặng, Nhị phu nhân Trần thịnảy ra ý định đón nữ nhi ở thôn trang Thương Châu trở về. Ngày xưa thấtvọng thì thất vọng, chung quy đã qua mấy năm, con gái không ở bên cạnh,chỉ nhớ đến điểm tốt của nàng, Trần thị tưởng niệm nữ nhi, Liên nhị giaba phải không chịu được bà khóc sướt mướt, phái người đón Liên Ngữ Tương về kinh đô.

Liên Ngữ Tương sớm qua tuổi hoa, nhưngnàng ta không bạc đãi chính mình. Dù ở thôn trang Thương Châu luôn giữgìn nhan sắc, thoạt nhìn xinh đẹp tươi mát như cũ, thậm chí so với thiếu nữ mười sáu, mười bảy càng thêm vài phần chín chắn thướt tha.

Trần thị nhiều năm không gặp nữ nhi, ngày gặp lại dĩ nhiên xóa bỏ hiềm khích lúc trước, Liên Ngữ Tương khóc lê hoa đái vũ (1), khóc đến mức Liên nhị gia không mấy quan tâm cũng mềm lòng, Liên Thành Tiêu càng khỏi phảibàn. Đến tận đây nàng thuận lý thành chương ở lại kinh đô, sống dựa vàomẫu thân.

(1) Giống như hoa lê dính hạtmưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùngđể miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Thếnhưng, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Liên Ngữ Tương trời sinhkhông phải mẫu người có thể an phận. Trần thị có lòng tìm cho nàng mốihôn sự, làm vợ kế cho người trong sạch, chung quy Liên Ngữ Tương đếntuổi này, mặc dù dung mạo xinh đẹp, nhưng vừa không thể lấy danh nghĩacô nương Liên gia xuất giá, lại không thể làm thiếp, quá ít lựa chọn.

Cuối cùng, Trần thị tìm được một mối tốt. Một phú thương nguyên phối bệnhchết, chưa có con cái. Phú thương kia mới ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, nho nhã ôn hòa, đôi bên tương xứng. Trần thị mừng lắm, nói rõ với nữnhi, vốn tưởng rằng nàng sẽ mừng phát khóc, ai ngờ Liên Ngữ Tương giậndữ, muốn tìm cái chết, luôn mồm nói “Tôi biết các người chê tôi!”,“Tôi cũng là con ruột, vì sao muốn đẩy tôi vào chỗ chết!”, “Cạo đầu làmni cô còn tốt hơn gả cho một thương nhân làm vợ kế!”


Ầm ĩ đủ kiểu, mà đâu chỉ làm một lần, đáng thương tấm lòng người mẹ, Trần thị thiếu chút nữa tức hộc máu.

Theo suy nghĩ của Liên Ngữ Tương, nàng không nhận ra hai mươi tuổi đã là gái lỡ thì không ai thèm lấy. Đừng nói bây giờ nàng còn là hoàng hoa khuênữ, dù là quả phụ, dù có tái giá cũng chẳng phải việc khó khăn. Ai dèngười thân nàng trông cậy vào lại định gả nàng cho một thương nhân trung niên vợ cả mất sớm, đúng là vô cùng nhục nhã!

Nàngcáu kỉnh, Trần thị bị nàng chọc tức lười để ý đến nàng, chỉ lo chơi đùavới cháu trai, cháu gái. Liên Ngữ Tương có chút hối hận mình lỡ lời, một lần nữa đóng vai con gái săn sóc, nghe lời, ngoan ngoãn. Dù sao là cốtnhục mình mang thai mười tháng mang thai sanh ra, Trần thị có thể giậnnàng bao lâu? Nếu nàng không muốn gả thì thôi, trong nhà không thiếumiếng cơm phần nàng, dù sao không có hộ tịch*, dù nuôi nàng chết giàcũng chẳng phải nộp một đồng thuế. (*hình như bị xóa hồi loan tin LNTchết)

Bản lĩnh am hiểu lòng người của Liên Ngữ Tươngtheo tuổi tác tăng lên càng kín kẽ. Nàng đã dỗ mẫu thân xoay mòng mòng,phụ thân luôn thiên vị con trai út Tiết di nương sinh, không mấy quantâm nàng gả cho người ta hay giữ trong nhà, còn Liên Thành Tiêu từ bé đã sủng ái cô em gái này… Vậy ai khuyến khích Trần thị gả nàng đi?

Đáp án không cần nói cũng biết.

Tuy rằng Thôi thị dịu dàng ôn hòa nhưng không phải kẻ ngốc. Nàng nhanhchóng phát hiện tiểu cô đối chọi gay gắt với mình, nhiều lần lựa xươngtrong trứng gà. Đầu tiên nàng chỉ cười cho qua, dần dần sau này, nàngtốt tính đến mấy cũng không nhịn nổi, huống chi Liên Ngữ Tương càng ngày càng quá đáng, trước mặt Trần thị dám gài bẫy nàng!

Mẹ chồng và nàng dâu vốn ở chung không hòa thuận, Trần thị không phải bàbà hiền từ, lúc nàng mới vào cửa từng chịu bới móc một thời gian. Chỉ là sau này, ba người Nhị phòng bị bắt vào ngục, trùng hợp vào thời điểm đó nàng phát hiện mang thai trưởng tử, nhờ có Liên Tam nhắc nhở, nàng anan ổn ổn dưỡng thai. Lúc Liên nhị gia, Trần thị và Liên Thành Tiêu đượcthả về nhà, tất nhiên vui mừng quá đỗi, Trần thị đối xử với nàng nhẹnhàng hơn.


Vất vả lắm mới tạo ra cục diện như hiệntại, cố tình bị cô em chồng không bớt lo phá hỏng, Thôi thị thật sự vừatức vừa sốt ruột. May mà nàng biết nhẫn nhịn, chịu ủy khuất trước mặtTrần thị, sau lưng thản nhiên nói cho trượng phu. Ban đầu Liên ThànhTiêu không để ý, số lần tăng lên cũng dần coi trọng, cuối cùng phát hiện tất cả do Liên Ngữ Tương tác quái.

Liên Thành Tiêuvô cùng thất vọng. Thôi thị là thê tử tốt, lâu ngày ở chung, trong lònghắn tự có phán đoán. Hắn ngốc trong quan trường bao năm, chút thủ đoạnnội trạch của phụ nhân không gây ra sóng gió gì trước mặt hắn. Huống hồLiên Ngữ Tương cao ngạo, ép buộc trong nhà còn chưa đủ, to gan mượn têntuổi hắn và Liên nhị gia làm chút sinh ý không lên được mặt bàn (2) ởngoài. Việc này nháo ra, ngay cả Trần thị cũng giận đến mức cho nàng một cái tát!

(2) tầm thường, không xứng tầm. Ta nghi Liên Ngữ Tương làm mấy đồ như xà phòng, nội y bán lắm….

Liên Ngữ Tương một lần nữa cảm giác mình chịu oan như Thị Mầu, khóc nháokhông nhận sai, còn ngầm ám chỉ dính líu đến Thôi thị. Nàng gào khóc tỏvẻ mình mệnh khổ, năm đó bị người khác hại, vất vả trở về nhà, tưởngđược sống thoải mái, lại phát hiện chị dâu bốn phía nhằm vào nàng, mẹruột anh ruột giúp tẩu tử bắt nạt nàng!

Năng lực nóiđen thành trắng khiến Trần thị, Liên Thành Tiêu chỉ đứng xem không thểkhông ca ngợi, cuối cùng chấm dứt là Liên Nhị gia không kiên nhẫn chomột cái bạt tai —— Hóa ra Tiết di nương thấy chỗ phu nhân ầm ĩ khôngbình thường, đặc biệt tới thư phòng mời Liên nhị gia đến giải quyết việc nhà.

Sau này, Trần thị không chịu thả nàng ra ngoài, giam nàng trong tiểu viện, bất kể nàng thêu hoa hay tập viết theo chữmẫu đều được, dù sao không cho phép xuất môn! Đầu óc không sạch sẽ, nguxuẩn v.v!

Lần này Liên Ngữ Tương triệt để thất vọngđối với cha mẹ, ca ca. Nàng ở trong viện nhỏ bé kia ngây ngốc một khoảng thời gian, mỗi ngày nhìn bầu trời xanh trên đỉnh đầu, rốt cục đi theolối mòn của thiếu nữ xuyên việt ắt phải trải qua —— bỏ nhà trốn đi!

Trên đường phố phồn hoa, ngựa xe như nước, Liên Ngữ Tương mờ mịt: Thiên hạ rộng lớn, không biết bến đỗ của nàng ở đâu?

“Chưa tìm được à?” Trần thị gấp đến độ miệng mọc lên mấy nốt nhiệt, giọng hơi khàn, “Nó một nữ tử trẻ tuổi, trong người không có đồng nào, không có gì cả, có thể đi đâu?! Lại đi tìm, tất cả đi hết!”


Thôi thị rót cho mẹ chồng tách trà nóng, dịu dàng khuyên nhủ: “Nương, ngài đừng quá lo âu, Đại gia (ở đây chỉ Liên Thành Tiêu) đã nhận đượctín, trong kinh thành hễ xảy ra chuyện, người biết đầu tiên chính là ngũ thành binh mã ti. Tính toán thời gian, chắc chỉ lát nữa là có tin.”

Quả nhiên, Thôi thị vừa nói xong không lâu, có tiểu tư chạy vội vào truyền lời: “Thỉnh an phu nhân, thiếu phu nhân! Đại gia sai nô tài về báo, sự việc đã có đầu mối, hai vị chớ lo lắng, lát nữa ngài sẽ về.”

Lúc này Trần thị mới thật sự an lòng.

Đợi đến khi Liên Thành Tiêu về nhà thì trời đã tối đen, sắc mặt hắn cực kì khó coi, “… Cuối cùng theo thương đội đi về hướng tây bắc, đã phái người đuổi theo, có điều không biết có đuổi kịp không.”

Trần thị, sắc mặt luôn tối tăm, bỗng nhiên mở miệng, giọng lạnh như ngâm trong nước đá, “Không cần đuổi theo, để nàng đi đi! Ta coi như không sinh ra nữ nhi này, từ nay về sau, đừng nhắc tới nàng!”

Cả Liên Thành Tiêu lẫn Thôi thị đều ngạc nhiên, cuối cùng chỉ cúi đầu,không ai khuyên Trần thị thay đổi chủ ý —— có lẽ đây là biện pháp tốtnhất.

Tác giả có lời muốn nói:

Cóngười hỏi thê tử Tạ An tại sao không thích Liên Tam. Cái này rất bìnhthường, bất cứ ai nghe nói chồng mình từng ái mộ với cô em chồng khôngcó liên hệ máu mủ đều sẽ bất mãn, Liên Tam không thể được tất cả mọingười thích đúng không ~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận