[Thích Cố] Quỷ Ban

“Tích Triều! Cậu làm gì vậy!?”

Thích Thiếu Thương đi vào phòng bệnh, đã thấy Cố Tích Triều đang cởi quần áo bệnh nhân ra.

Da thịt màu mật ong sáng bóng dưới ánh mặt trời, miệng vết thương trên lưng còn chưa khép lại hoàn toàn, lộ ra vài vết hồng chói mắt, nhìn từ xa lại nhớ đến vệt hồng ban kia. Những vệt máu này tựa như vết độc châm, đem đôi mắt của Thích Thiếu Thương bức đến nhói đau, nhìn mãi không thể rời.

“Thay quần áo a!”

Cố Tích Triều lấy ra một chiếc áo somi trắng từ trong ngăn tủ, nhanh nhẹn mặc vào, lại quay sang cười với Thích Thiếu Thương.

Thích Thiếu Thương giật mình nói:

“Cậu thay quần áo làm gì?! Vết thương còn chưa có lành! Bác sỹ nói cậu nên ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng!!!”

“Tôi không chờ được!”

Nụ cười trên mặt Cố Tích Triều tiêu tán:

“Tôi muốn nhanh chóng tra rõ cái chết của Vãn Tình.”

“Chỉ là cậu…”

Thích Thiếu Thương nhìn thấy vết thương sau lưng cậu lại ẩn ẩn chảy máu, trong lòng lại càng đau đớn.

Cố Tích Triều không kiên nhẫn nhíu mi:

“Đừng dài dòng như vậy mà? Tôi là người trưởng thành rồi, tự biết cách chăm sóc bản thân!”

“Được… Tùy cậu đi.”

Thích Thiếu Thương thở dài, Cố Tích Triều của hắn từ khi nào lại trở nên ương bướng như vậy?!

(Nguyệt: dễ thương:”D)

“Tôi biết cậu sẽ nghe lời tôi mà…”


Cố Tích Triều lại tươi cười sáng lạn, tựa như tất cả đau xót đã rơi vào dĩ vãng:

“Hiện tại cùng tôi đi về nhà.”

“Nhà?!”

“Đúng vậy… Nhà của tôi và Vãn Tình.”

Cố Tích Triều bình tĩnh nói, trở mình bước ra cửa.

…………

Thích Thiếu Thương là loại người theo chủ nghĩa duy vật điển hình. Nhưng lúc đẩy cánh cửa đầy tro bụi ra, nghe cạnh cửa phát ra tiếng ken két trầm đục, trong lòng vẫn có chút run sợ.

Nội thất phòng vẫn bài trí như cũ, không thay đổi gì. Cố Tích Triều không khỏi tức cảnh sinh tình, đôi mắt dần ửng hồng.

Thích Thiếu Thương kéo Cố Tích Triều qua, ôm chặt lấy cậu, áp cái trán trơn bóng của cậu vào cằm mình. Cảm giác người trong lòng không ngừng run rẩy lạnh lẽo, vệt áo trước ngực nóng bỏng ướt át. Thích Thiếu Thương không khỏi đem cậu ôm càng chặt hơn.

Nếu những giọt nước mắt này có thể đem tất cả đau đớn hủy diệt, hắn sẽ cùng cậu khóc đến bao lâu cũng được!

Cố Tích Triều chậm rãi rời khỏi vòng tay của Thích Thiếu Thương, đi đến bên cửa sổ, mở tung bức màn đỏ thẫm ra. Ánh mặt trời tràn vào khắp phòng, sáng đến chói mắt. Một màu vàng nhạt ấm áp lan tràn, Thích Thiếu Thương bỗng có một loại ảo giác hoảng hốt, nghĩ nếu tình cảnh thảm thiết kia chưa từng xảy ra thì sẽ ra sao.

Nếu không phát sinh những việc đó, Cố Tích Triều có thể vẫn còn ở nơi này cùng Vãn Tình khoái hoạt vui đùa.

Nghĩ đến đây, Thích Thiếu Thương cảm thấy thật có chút may mắn.

“Thiếu Thương… có đôi khi tôi cảm giác, Vãn Tình chưa bao giờ rời đi.”

Cố Tích Triều quay đầu lại, khóe miệng mang theo một nụ cười nhợt nhạt.

Thích Thiếu Thương nhìn về phía Cố Tích Triều, vẻ mặt ám một màu sắc mơ hồ mông lung, ngũ quan tựa hồ đều bị che lấp trong hắc ám, chỉ có vệt hồng ban nơi khóe mắt kia lại càng nổi bật đáng chú ý.

Không đúng! Không phải một… mà là vài vệt!!!


Trong lòng Thích Thiếu Thương hoảng hốt, đi đến kéo Cố Tích Triều lại gần, dựa theo ánh mặt trời nhìn kỹ khuôn mặt cậu. Kỳ quái… như thế nào lại không thấy nữa?!

“Thiếu Thương! Cậu làm gì?”

Bả vai Cố Tích Triều bị bức đến sinh đau đớn, vội vàng đẩy tay Thích Thiếu Thương ra, bất mãn nói:

“Cậu nhìn cái gì vậy?!”

“Không…. Không có gì… vừa rồi nhìn thấy trên mặt cậu có vết bẩn. Hiện tại không còn nữa.”

Thích Thiếu Thương che dấu bất an của bản thân, chẳng lẽ hắn là bị hoa mắt sao?!

“Được rồi, đừng suy nghĩ nữa. Mau giúp tôi tìm xem có manh mối gì không!”

Cố Tích Triều liếc mắt nhìn hắn, thúc giục nói:

“Tôi cảm thấy hôm đó Vãn Tình đưa tôi đến đây, nhất định là có dụng ý.”

“Nga…”

Thích Thiếu Thương cuống quít đáp lời, ánh mắt vẫn còn dừng trên khuông mặt Cố Tích Triều.

“Cậu chuyên tâm tìm kiếm đi!”

Cố Tích Triều phát hiện bất ổn ở Thích Thiếu Thương, tuy là trách cứ nhưng giọng nói lại pha nét ngượng ngùng:

“Còn sợ về sau nhìn tôi không đủ sao?!”

Nhìn thấy chiêu bài giả tức giận kia của Cố Tích Triều, Thích Thiếu Thương quyết định không nghĩ đông nghĩ tây nữa. Cố Tích Triều chính là Cố Tích Triều của hắn, mười bốn năm nay chưa từng thay đổi qua!

Chính mình lúc này, còn chần chừ cân nhắc cái gì!


“Thiếu Thương! Cậu xem…”

Lúc hai người đang tìm kiếm, Cố Tích Triều đột nhiên chỉ vào ngăn tủ ở đầu giường, đầu ngón tay run rẩy nói.

Ngăn tủ gỗ sơn trắng lại có lấm tấm một vài vết màu đỏ, kéo dài từ cạnh tủ đến ngăn kéo, vệt đỏ càng lúc càng đậm.

Cố Tích Triều chậm rãi đến gần.

“Thiếu Thương… Cậu có nhận ra vệt hồng này không…”

Thanh âm Cố Tích Triều phát ra có chút sợ hãi không thể che dấu, lại pha chút chờ đợi hỗn loạn. Những loại cảm xúc trộn lẫn hoảng loạn này làm cho Thích Thiếu Thương cảm thấy âm điệu của cậu càng kỳ dị quỷ quái hơn so với vệt đỏ kia.

“Ân… Là vết ngón tay.”

Thích Thiếu Thương cũng nhận ra hình dạng những vệt hồng kia, tựa như một bàn tay đính đầy huyết tinh không ngừng sờ soạng, thẳng đến ngăn kéo tủ.

Ngăn kéo?!

Cố Tích Triều cùng Thích Thiếu Thương cơ hồ là cùng lúc tiến đến mở ngăn kéo ra.

Chỉ có một phong thư nằm bên trong, giấy màu xanh đậm, tựa như nước biển sâu trong vắt.

Cố Tích Triều gấp gáp cầm lấy phong thư thực dày. Sau một hồi do dự dứt khoát mở ra đọc.

Đọc chưa đến một nữa, sắc mặt Cố Tích Triều chuyển trắng, nói không nên lời.

Là thư tình.

Lời nói nhiệt liệt, cõi lòng đầy thâm tình.

Cho dù Thích Thiếu Thương không bắt lấy lá thư từ trong tay Cố Tích Triều, bàn tay kịch liệt run rẩy của cậu đã không chịu nổi sức nặng của lá thư này nữa.

Mỗi từ, mỗi câu, thậm chí mỗi ký hiệu đều mang trong mình tình yêu nồng đậm. Loại tình yêu này tựa như một vết dao sắc bén, như một khối cự thạch mãnh liệt đấm vào lòng tự tôn của Cố Tích Triều, bức thẳng cho đến khi dập nát.

Ở cùng người vợ yêu bao lâu nay, mới phát hiện rốt cuộc mình bị cắm sừng?

Xem hết thư, Thích Thiếu Thương cũng không nhịn được cả người run rẩy, mãnh liệt đem lá thư vò nát, lẩm bẩm nói:


“Đây là có chuyện gì…. Đây là có chuyện gì!!!”

“Cậu cũng nhận ra nét chữ này… Đúng không?”

Cố Tích Triều ngồi bên giường, nhắm mắt lại.

Thích Thiếu Thương hiểu được tâm tình lúc này của Cố Tích Triều, nhưng vẫn liều mạng lắc đầu:

“Sẽ không thể…. không thể là Thiết Du Hạ!”

“Cậu còn nói giúp cho hắn sao?”

Cố Tích Triều điên cuồng hét lên:

“Là hắn… nhất định là hắn!!!”

“Tích Triều! Bình tĩnh một chút! Cậu không có chứng cứ… Có thể làm sao bây giờ?! Chẳng lẽ chỉ bằng lá thư này mà muốn tố cáo anh ta sao?!”

Thích Thiếu Thương đem Cố Tích Triều ấn ngồi xuống giường, mồ hôi không ngừng chảy.

“Hơn nữa cậu làm sau khẳng định Thiết Du Hạ là hung thủ?! Tất cả đều là do chúng ta suy đoán mà thôi!!!”

“Trừ bỏ hắn còn có thể là ai!? Hắn yêu Vãn Tình… Tôi đã sớm biết. Nhưng tôi không nghĩ Vãn Tình lại thật sự cùng hắn…”

Cố Tích Triều ôm chặt cánh tay mình, vùi đầu vào hai chân.

Thích Thiếu Thương nhìn thấy Cố Tích Triều lúc này cuộn mình như con thú bị thương, vẫn là không đành lòng mà ôm lấy cậu:

“Tích Triều, đừng bức chính mình nữa… Vãn Tình là tự sát. Nàng bị bệnh trầm cảm đã nhiều năm…. cậu cũng biết mà!”

“Không phải…. Không phải!!! Vãn Tình không phải tự sát! Là Thiết Du Hạ… Vãn Tình nhất định là do không muốn dây dưa với hắn nữa…. cho nên hắn mới xuống tay! Nhất định là như vậy!!!”

Cố Tích Triều nâng lên đôi mắt đẫm lệ mông lung, khóc lóc cùng run rẩy.

Thích Thiếu Thương hiểu mình nhiều lời càng thêm vô ích, chỉ biết ôm chặt lấy cậu không nói gì.

Thẳng đến khi Cố Tích Triều hoàn toàn không còn khí lực gây sức ép, mệt mỏi ngủ thiếp đi. Thích Thiếu Thương lúc này mới ôm lấy cậu, rời khỏi nơi thương tâm này.

Đương nhiên, còn mang theo cả phong thư tình kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận