Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc


Anh quốc...
Chát....
Người phụ nữ tức giận ngay khi chứng kiến chồng mình ân ái bên cạnh người phụ nữ khác ngay tại chính căn nhà.

Gã đàn ông trên người không mảnh vải, vẻ mặt không chút ăn năn khẽ nhếch môi, vòng tay ôm lấy người phụ nữ bên cạnh nhàn hạ đáp:
- "Du Uyên, cô chỉ là con mồi để tôi đạt được mục đích mà thôi."
- "Cung Đình Kê, đồ sở khanh."
Vừa nói cô vừa dùng gối đánh liên tục về phía người đàn ông phụ bạc.

Thật uổng công cô dành tình cảm mười tám năm trời chỉ để yêu hắn.

Nào ngờ, hắn giở thối trăng hoa còn xem cô như là công cụ để hoàn thành mục đích nữa chứ.
Cắt...
Tiếng hô của đạo diễn vang lên.

Ngay lập tức, vẻ mặt sở khanh khi nãy lập tức biến mất.

Anh rời khỏi giường, tiến về nữ bạn diễn hỏi han:
- "Khi nãy vất vả cho cô rồi."
Người phụ nữ đóng vai Du Uyên khi nãy cũng nhanh chóng trở về tính cách vốn có thường ngày.

Cô mĩm cười nhìn người trước mặt, không khỏi khen ngợi:

- "Quả nhiên là diễn viên chuyên nghiệp.

Thiếu Trung, suýt chút nữa em tưởng anh chính là Cung Đình Kê thật."
- "Xong cảnh một, mọi người có thể nghỉ giải lao."
Đạo diễn dõng dạc nói.

Ngay lập tức, tất cả nhân viên cũng như diễn viên rời khỏi.

Có người đi ăn uống, nghỉ ngơi.

Có người thì tập trung đọc kịch bản.
Sở Thiếu Trung định bước ra ngoài hóng gió liền nhìn thấy Diệp Sở Nguyệt đang đi tới, trên tay còn xách một túi thức ăn.

Ngay lập tức, sắc mặt anh tươi hẳn lên, mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy cô.
- "Sở Nguyệt, cuối cùng cậu cũng đến thăm người bạn già này."
Dứt lời, Sở Thiếu Trung đưa tay nhận lấy số thức ăn cô mang đến.

Nhìn dáng vẻ của anh tựa như trẻ con mừng rỡ mỗi khi mẹ đi chợ về khiến Diệp Sở Nguyệt không nhịn được mà bật cười.
- "Cậu đấy.

Nghe bảo cậu chuyên đóng toàn vai tra nam, làm khổ nữ chính không đấy."
Sở Thiếu Trung bật cười, liền trả lời cô:

- "Mình chỉ tra trên phim thôi chứ bên ngoài là chàng trai ấm áp đó nhé."
Hai người cười nói vui vẻ tựa như lâu rồi mới gặp nhau, mà dù sao cũng đã năm năm rồi, kể từ khi Diệp Sở Nguyệt trở về nước.

Mặc dù cả hai vẫn còn giữ liên lạc nhưng vì lịch trình dày đặc cho nên Sở Thiếu Trung đôi khi chỉ nhắn vài câu hỏi han cô.

Còn về phía Diệp Sở Nguyệt, sau khi xảy ra chuyện tình cảm với Trương Kiến Thành cũng hiếm khi chủ động nhắn tin với anh.
Thái độ vừa vui vẻ thoáng chốc đã thay thành vẻ mặt đầy phẫn nộ.

Sở Thiếu Trung nhìn cái thai ngày một lớn lên trong bụng cô, cau mày nói:
- "Cậu dứt khoát với hạng người đó hoàn toàn đúng đắn."
Diệp Sở Nguyệt nghe thế liền đưa tay lên xoa xoa bụng, thở dài đáp:
- "Lần này, mình quyết định sinh đứa bé và nuôi dưỡng nó tại đây."
- "Vậy thì cứ giao cho mình.

Ở bên này, mình có quen nhiều vị bác sĩ giỏi.

Chắc chắn sẽ giúp được cậu."
Nói rồi, anh đưa tay xoa xoa bụng cô sau đó cúi thấp, đầu tựa sát vào, thỏ thẻ nói:
- "Vậy thì sau này con phải gọi chú là cha đỡ đầu đấy nhé."
Diệp Sở Nguyệt nhìn hành động có chút hồn nhiên của Sở Thiếu Trung chỉ biết mĩm cười.

Đã lâu lắm rồi mà tính hài hước của anh không hề thuyên giảm.
Thoáng chốc Sở Thiếu Trung lại quay trở vào.

Hôm nay anh không những hoàn thành một số cảnh quay mà còn chụp ảnh cho một thương hiệu thời trang có tiếng tại Anh.
Cơ thể hoàn mỹ cùng với gương mặt tỉ lệ vàng kết hợp với thần thái đỉnh cao của anh khiến thợ chụp dễ dàng bắt trọn những khoảnh khắc.

Ngay khi buổi chụp hình kết thúc, Sở Thiếu Trung khoác vai cô, dõng dạc nói:
- "Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau chi bằng đến nhà mình chơi vài hôm, sẵn tiện bàn về chuyện tìm bác sĩ cho cậu.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận