The Price Of Pleasure

"Grant, chú có nghĩ chị làm tốt công việc của một nữ bá tước mới chứ?" Nicole hỏi giọng ngọt ngào trước khi anh kịp chuồn khỏi phòng ăn sáng với cốc cà phê.

"Tuyệt. Chị làm rất tốt." Anh kéo cổ áo, ước sao có ai đó khác ở trong phòng. Anh ngờ cuộc nói chuyện này sẽ dẫn đến một nơi nào đấy mà anh không muốn nhắc tới. Thật đáng cảnh giác, vụ này giống như đang ngồi trong một cỗ xe ngựa đang lồng lên và không biết được điểm đến.

"Chú có nghĩ chị là một bà chủ duyên dáng lịch sự không?"

"Duyên dáng hết sức."

"Chú không nghĩ một bà chủ lịch sự duyên dáng sẽ muốn một vị khách của cô ấy cư xử bất lịch sự với những người khác chứ?"

Aha. Giờ mình thì hiểu rồi - bờ vực càng lúc càng gần với cỗ xe bị nguyền rủa.

"Thế thì bà chủ này sẽ bảo chú thôi làm một thằng ngốc và cư xử như một quý ông như chú vẫn tự nhận. Chú thật bất lịch sự đến mức không thể chịu nổi, cái cách chú đối xử với Victoria. Với một người từng có thái độ không chê vào đâu được, sự thụt lùi này thật khó hiểu. Rất khó hiểu."

"Em đã rất bận rộn." Nghe anh nói giống hệt một cậu học sinh vừa bị mắng. Anh rất muốn được bảo chị ấy tự lo chuyện của mình đi, nhưng biết rằng nếu anh nói ra, Derek sẽ tẩn cho anh một trận trong vòng chưa đầy một giờ nữa.

"Gia đình sẽ chờ đợi sự có mặt của chú. Đặc biệt là hôm nay."

"Hôm nay là ngày giời ơi gì mà quan trọng thế?"

"Là giao thừa!" Khi chị hầm hầm bước đi, anh nghe thấy chị ấy lầm bầm gọi anh là đồ đầu đất.

Anh đã suýt nữa thì đã trốn được. Ngày mai họ định sẽ đi Belmont. Ở gần Victoria giống như là địa ngục với Grant, biết rằng cô không muốn anh, đã ngủ với anh, và lựa chọn khả năng với một người khác hơn là cưới anh. Anh đã tránh cô, nhưng ý nghĩ về cô vẫn ngập cả tâm trí anh. Giờ anh sẽ bị buộc phải tiếp xúc với cô.

Thế nhưng khi anh gặp mọi người vào tối đó, ánh mắt anh ngay lập tức dính vào Victoria và anh bối rối không hiểu tóm lại tại sao anh lại tìm cách tránh cô. Cô mặc một cái váy dài bằng xa tanh màu rượu vang đỏ, cái váy mà anh cũng chẳng chú ý lắm lúc anh mua nó bởi vì nó không tỏa sáng như khi cô mặc nó lúc này. Nó làm đôi môi cô như đỏ thêm, đỏ một cách hấp dẫn. Anh nhận ra cô đang đi đất với đôi tất dài, giày cô đã được quăng đâu đó rồi. Bẳng một cái lia mắt quanh phòng, Grant thấy chúng được nhét đằng sau tấm rèm.

Anh ngắm những ngón tay của cô vô tình vuốt ve lên bề mặt của chiếc ly pha lê trong khi cô cười với những câu chuyện của Nicole. Say sưa, anh nghĩ anh chưa từng thấy ai đáng được khao khát và sống động đến thế. Chẳng có gì khó hiểu tại sao các bà cô kia lại ghen tị với Victoria. Hôm cô, anh đã rất ngạc nhiên khi nhận ra cái nhìn phê phán của họ gần như chẳng thể che giấu nổi sự ghen tức. Cuộc chạm chán đó đã mang đến cho anh một câu hỏi thật khó. Có phải anh chỉ trích lối sống dễ dãi của Ian vì anh ghen tị anh ta?

Tiếng chuông báo bữa tối làm ngắt dòng suy nghĩ của anh. Cho đêm giao thừa, gia đình anh ăn một bữa theo kiểu truyền thống. Họ bắt đầu với súp măng tây và sa lát trộn, bỏ qua món cá, rồi thưởng thức kem, nước sốt, vịt non với dâu gai, thịt nai hầm, và ngỗng quay - những thứ mà Grant nghĩ nên để hết trước mặt Camellia để cho cô ấy một mình xơi tất.

Cô ấy xơi tái tất cả các món, rối tấn công rất nhanh những quả nho trồng trong nhà kính, dứa, và bánh pút đinh.Anh biết là có lẽ cô ấy tin rằng các quý cô thì không nên phàm ăn quá như thế, nên khi cô ấy có thể giải quyết chỗ thức ăn mà cô ấy vừa mới... Anh không thể tưởng tượng được cơn đói của cô ấy nó đến cỡ nào. Nhưng chắc chắn cái gì đó đã có ích cho sức khỏe của cô ấy. Rõ ràng là, những chuyến đi bộ trong tuyết và cả chồng đĩa thức ăn đã buộc cô ấy phải phục hồi.

Victoria gần như tỏ vẻ tự hào, cô quá mừng vì Camellia, và anh rất thích được thấy như vậy. Anh không thích thấy mọi người bắt gặp mình đang nhìn Victoria.

Khi họ đã xong bữa tối, tất cả quay về phòng khách và có cả Geoffrey tham gia cho đến khi Bà vú khăng khăng đã đến giờ ngủ của cu cậu, "ngày nghỉ hay không cũng thế." Sau đó, Nicole, Amanda, và Camellia chơi bài, cười vui vẻ về những trò hề của Geoffrey trước đó. Thằng cu đã được các quý cô ưa thích ngay từ bây giờ rồi.

Victora xin phép đi ngủ một chốc sau đó, thế là Grant nghĩ sự có mặt của anh không còn là bắt buộc nữa, và anh đi lên căn phòng trẻ em để ngó qua Geoffrey. Anh từng không nghĩ mình đặc biệt thích trẻ con, nhưng sau khi anh bế cậu nhóc và thấy nó nhìn anh như nhận ra người thân, có cái gì đó trong anh đã thay đổi.

Anh bắt gặp Victora đang ngồi trong cái ghế đung đưa, nhẹ nhàng hát cho em bé.

"Grant!" cô khẽ nói, vẻ bất ngờ.

"Tôi không định làm phiền cô."

"Anh không. Tôi chỉ định nói tạm biệt thôi. Tôi không biết bao giờ mới được gặp lại thằng bé." Cô chỉ một cái ghế gần đó. "Sao anh không ngồi xuống?"

"Tôi, ừm, tôi không-"

"Thật là ngớ ngẩn, Grant. Chúng ta đều là người lớn cả. Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua, tôi hy vọng mình có thể là bạn."

Giọng anh thật thấp, anh nói, "Tôi không thể làm bạn với cô."

"Gì cơ?" Geoff cuộn mình vẻ ngái ngủ trong tay cô, và cô bước tới cái cũi và nhẹ nhàng đặt lại thằng bé vào đó.

"Quên điều tôi vừa nói đi."


"Anh không thể nói ra một câu như thế mà không giải thích."

"Tôi sẽ không tranh cãi với cô trong phòng của thằng cháu tôi," anh nói qua vai khi anh bước ra.

Cô theo sau, đóng cánh cửa, và đã ở ngay sau lưng anh, suýt nữa thì đâm sầm vào anh khi anh bất ngờ đứng lại và quay về phía cô. "Anh sẽ không làm thế này với tôi." Cô chỉ tay vào ngực anh. "Nói với tôi là chúng ta không thể làm bạn mà không giải thích tại sao."

Tâm trạng Grant bắt đầu sôi lên. Làm sao để giải thích rằng anh không thể làm bạn với cô bởi vì đơn giản anh không thể ở gần cô? Không thể khi tất cả những gì anh muốn làm là hôn cô và ve vuốt cơ thể nhỏ nhắn ngọt ngào của cô, và không thể khi mà anh đã quá mệt mỏi từ chối bản thân mình. Khi cô tiến tới để chỉ ngón tay vào anh lần nữa, anh túm lấy tay cô và đặt nó lên ngực mình, giữ chặt nó ở đó. Đừng giải thích. Hãy cho cô ấy thấy.

Anh đặt tay ra sau gáy cô, bàn tay luồn vào trong tóc cô, mạnh bạo kéo cô về phía anh.

Môi anh trên môi cô. Những ký ức về những lần đụng chạm với cô vẫn thật rõ ràng, nhưng liệu đôi môi cô đã bao giờ căng mọng thế này chưa? Sao anh có thể ngăn nổi bản thân mình làm chuyện này lúc trước nhỉ?

Cô rên lên - chỉ với sự đụng chạm của đôi môi - và sự ham muốn chạy xuyên qua người anh, quá bỏng rát để có thể chống lại. Không suy nghĩ, anh kéo hai tay cô lên trên đầu, ấn dựa vào bức tường của cái hành lang, và đưa miệng xuống chỗ phồng lên phía trên thân áo của cô. Cái cảm giác bộ ngực cô đang ở dưới cặp môi anh, thật đầy đặn, rung lên cùng với sự run rẩy và hơi thở gấp gáp của cô... Giọng anh khản đặc bên da thịt cô, "Em làm anh phát điên."

Miệng anh trở nên thật ướt khi anh dũi đầu vào đó, cắn nhẹ hai núm qua lần vải của chiếc váy, thích thú trước phản ứng của cô khi tiếng thở dốc của cô trở thành một tiếng kêu khẽ. Cô uốn hông về phía anh, ấn người về phía cái thanh cứng ngắc của anh, và với mỗi cú quét của chiếc lưỡi hay cắn nhẹ của những chiếc răng của anh, cô càng quằn quại dữ dội hơn bên anh. Anh phải có cô, ngay bên cạnh cái tường này, hoặc là anh sẽ chết vì nó mất. "Em đã cho anh thấy một số thứ, Victora, và anh muốn hơn thế." Anh lại chiếm trọn miệng cô một lần nữa để làm tiếng kêu của cô ngẹn lại, và sự căng cứng của càng anh giật lên cứng hơn với mỗi lần cô xoắn lưỡi cô vào lưỡi anh. Thả tay cô ra, anh túm một nắm lụa trong tay, và kéo giật nó lên.

Cô thở hắt về phía anh, vội vã vuốt ve và nắm lấy ngực và hông anh.

Rồi bất thình lình, cô khựng người lại. "Chờ đã," cô thì thầm, tách ra khỏi cặp môi anh. "Em nghe thấy cái gì đó."

"Không, cưng à, chẳng có gì cả." Anh lại hôn cô, vén váy cô lên.

Nhưng từ bên khóe mắt mà anh chỉ lờ mờ nhận thấy bởi sự ham muốn bởi cơ thể đang áp chặt vào anh của Victora, Grant thấy anh trai anh bước lên hành lang. Derek vội che mắt như thể vừa bị một ánh sáng chói lòa chiếu vào. "Khỉ thật, anh xin lỗi, Grant, anh đi đây! Xin lỗi."

Grant có thể nghe thấy Derek mỉm cười.

Tori ngửa đầu vào tường. "Có bờ vực nào ở gần đây để tôi nhảy xuống không?"

"Tôi chỉ mừng là anh ấy không nhìn chúng ta sau hai phút nữa." Giọng anh thật trầm và sang sảng.

"Ồ, và anh chắc chắn tôi sẽ làm tiếp chuyện này sao?"

"Không phải cô sẽ như vậy à?"

Cô cong môi lên. "Đó không phải vấn đề. Chỉ bởi vì tôi cảm thấy theo một cách nào đó, không có nghĩa là tôi thích cảm thấy như vậy. Và tại sao anh lại muốn hôn tôi cơ chứ? Anh đã nói rõ ràng cảm giác của anh với tôi rồi mà."

"Và cô cũng đã nói rõ chẳng kém." Anh nhăn mặt. "Chờ chút đã, tôi nói rõ cảm giác của tôi bao giờ?"

"Để xem nào... Anh nói làm tình với tôi là một sai lầm" cô bắt đầu bấm ngón tay và kể - "rằng tôi sẽ là một gánh nặng. Và anh rùng cả mình khi nghĩ đến cách tôi sẽ cư xử ở Anh."

Mặt anh căng ra. "Ian nói với cô thế hả? Tôi sẽ đập - "

"Tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện."

"Nghe thấy hết?" Anh đỏ mặt, bỗng chốc trở nên có vẻ rất không thoải mái.

Còn nói cái gì nữa sao? Cô săm soi mặt anh, nhưng đôi mắt anh đã nhắm lại. "Tôi đã nghe đủ để biết rằng anh sẽ hỏi cưới tôi vì anh muốn chuộc lại sai lầm của mình."

Anh nhăn mặt.

"Và rồi khi anh thông báo với tôi

là chúng ta phải cưới, anh đã khẳng định tất cả những gì anh nói." Cô lắc đầu. "Sao một chuyện tôi nghĩ thật là tuyệt diệu lại có thể là một sai lầm với anh chứ?"

"Bởi vì nó đúng như thế. Làm chuyện đó, tức là tôi đã lạm dụng lòng tin của ông cô. Và đó là điều mà tôi từng thề sẽ không làm. Tôi thèm muốn cô tệ đến mức tôi quay lưng lại với cả lời hứa của mình, danh dự của mình."


"Anh thèm muốn em...tệ?"

"Em không thể biết khi mà tôi hoàn toàn mất tự chủ sao?" Giọng anh thấp xuống. "Hay là khi tôi cứng lại ngay trong em sau đó?"

Mặt cô nóng lên, nhớ lại. "Em không biết liệu em có phải chỉ như một người đàn bà khác đối với anh," cô thì thầm. "Làm sao em có thể biết điều đó là đặc biệt với anh khi mà em chưa từng trải qua chuyện đó bao giờ?" Nhưng cô đã từng nghĩ chuyện đó thật đặc biệt, rất rất đặc biệt.

"Victora, không người đàn bà nào có thể khêu gợi anh, từng bao giờ làm anh trở nên ham muốn, như em."

Một cơn suối khoái lạc chảy xuyên qua cô với lời nói của anh. Rồi mặt cô lại xịu xuống. "Điều đó chẳng thay đổi những gì anh đã nói."

"Từ khi anh nhìn thấy em với gia đình anh, anh nhận ra rằng em đã làm nhiều chuyện quái gở trên tàu chỉ để chọc tức anh. Ngay cả nếu anh còn phật lòng với cách cư xử của em, mà thực ra là anh không như thế nữa, anh hiểu tại sao em lại hành động như vậy."

"Ồ." Lại có cả vụ đó nữa. Hóa ra là cô đã làm những chuyện đủ để chọc tức anh. "Và những người đàn bà sáng nay thì sao? Anh đã thấy cách họ nhìn em."

"Họ nhìn em như vậy bởi vì trông em nhếch nhác, thở không ra hơi và lại thật như đang sống. Hơn cả họ có thể mơ được như thế." Đôi lông mày anh nhíu lại khi một suy nghĩ chợt đến. "Chờ chút, em đã biết là anh sẽ hỏi cưới em?"

Cô ngắm nghía những nếp gấp trên cái váy của cô.

"Có phải vì thế mà em nói những cái đó với anh? Về chuyện tìm một người khác?"

"Đúng thế." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh đã làm tổn thương lòng tự trọng của em. Anh đã làm em quá đau đớn. Chẳng bao giờ có chuyện em sẽ lấy anh."

Cô tưởng anh sẽ giận điên lên, nhưng anh chỉ có vẻ như đang chìm vào suy nghĩ. "Em chẳng thể nào nói cái gì làm anh cảm thấy phiền muộn hơn thế. Em đã đùa với một nỗi sợ của anh."

"Anh đã từng nói về điều đó trước đây và có vẻ khá phiền lòng vì chuyện ấy."

"Em không thực sự cảm thấy như vậy sao? Em có thể thấy bằng lòng với anh?"

Cô gõ mu bàn tay vào ngực anh. "Tóm lại là còn bao nhiêu cách nữa để em có thể cho anh thấy điều đó?"

Anh nắm lấy tay cô và hôn những đầu ngón tay. "Chúng ta phải cưới. Anh không thể vén váy em và đè em ra ngoài hành lang."

"Chúng ta phải cưới? Để lúc đó anh có thể làm như vậy?"

"Lúc đó thì anh không cần phải thế nữa." Môi anh cong lên thành một nụ cười lười biếng, quyến rũ làm cho cô cảm thấy lồng ngực mình quá nhỏ để chứa cả trái tim. "Chúng ta sẽ no nê thỏa mãn vào buổi sáng nếu mình cùng chung một cái giường." Ngay khi anh vừa nói, anh nhíu mày và tự lẩm bẩm, "Anh không nghĩ anh có thể bao giờ no nê thỏa mãn với em."

Những từ ngữ sôi lên như để đáp lại, những từ mà cô không thể kìm nén nổi. "Em yêu anh."

Anh kêu lên khẽ, rồi hôn cô thật sâu, say đắm, nhưng anh không đáp lại những lời đó. Cô đẩy anh ra.

"Em đã nói em yêu anh. Câu nói đó xứng đáng được có một câu trả lời nào đó, nếu nó là một câu hỏi."

Anh đưa một bàn tay lên tóc mình.

Như một cái tát, cô nhận ra anh không cảm thấy giống như cô. Ừm, cô đã nghĩ về chuyện đó. Nhưng cô cũng trông đợi anh có thể nói rằng tình cảm của anh có thể lớn lên. Rằng anh có thể yêu cô. Hãy cho em cái gì để bấu víu vào đi, tâm trí cô gào lên. Sự thiếu vắng những lời đó như một cú đánh thật mạnh, và cô băn khoăn không hiểu cô có thể đứng vững nổi không. "Rõ ràng là anh không có cảm xúc giống như vậy."

"Anh ngưỡng mộ em. Anh tôn trọng em."

Hãy cho em cái gì đó hơn thế đi! Cô tưởng tượng cả cuộc đời bị buộc phải nói "Em yêu anh" và câu trả lời của anh là "Ừ hứ." Cô rùng mình. "Cả hai lời tuyên bố vừa rồi quá không thích hợp để đáp lại câu của em."

"Tại sao em lại cứ phải khăng khăng về chuyện này?"


"Bởi vì chúng ta không hợp nhau. Như dầu và nước." Giống hệt như Nicole từng nói - chẳng có gì có thể xoa dịu những khác biệt như tình yêu. Nhưng không có nó, mối quan hệ của họ sẽ chẳng thể nào sống sót nổi trước những xung đột giữa hai tính cách quá khác nhau của họ.

Anh đợi cô giải thích.

"Em thích vui vẻ - anh thì không. Em lạc quan - anh bi quan. Em hành động bột phát - anh... dễ đoán." Cô bắt gặp cái lườm của anh. "Em hoan nghênh và đón nhận thực tế là em muốn anh đến chết được, và anh thì chống lại nó với tất cả những thứ anh có."

Anh lắc đầu, nhưng anh không phủ nhận điều đó.

"Chẳng có sự dung hòa giữa hai chúng ta, chẳng có sự thân thiết gì hết."

Mặt anh cho thấy anh đã hiểu ra. "Em đã quan sát Derek và Nicole."

Cô nghênh cằm lên.

"Họ là trường hợp đặc biệt. Họ đã phải trải qua địa ngục để có được những gì họ có."

"Ừm, em cũng sẽ làm thế. Tất cả những gì có giữa chúng ta là sự đam mê thể xác. Anh không thể xây dựng một cuộc hôn nhân chỉ với cái đó."

"Vẫn là một sự khởi đầu quá tốt."

Cô lắc đầu. "Phải có tình yêu giữa một cặp như chúng ta."

"Tình yêu?" Anh rít lên cái từ đó.

"Đúng thế. Em sẽ không nhượng bộ trong chuyện này."

"Khỉ thật, Victora, em không thể có tất cả được."

"Tại sao không?" cô hỏi, giọng chính cô cũng thấy nghe thật giân dữ. "Hơn nữa, em đã bỏ lỡ quá nhiều điều trong cuộc sống rồi, và em sẽ không từ bỏ điều đó."

"Em không thể có mọi thứ theo cách của em được. Anh đã cầu hôn em sau lần ở Cape Town, và anh đang hỏi em ngay lúc này đây. Nhưng nếu em nói không, anh sẽ không hỏi em một lần nữa đâu."

"Thế tức là, nó phải là một cuộc hôn nhân theo cách của anh, hoặc không gì cả?"

"Đúng thế," anh trả lời không hề do dự.

"Em sẽ nói hoặc là cưới nhau theo cách của em, hoặc không gì cả," cô bật lại.

Mắt anh nheo lại và môi anh mím chặt. "Chúng ta đã phải trầy trật, vất vả qua chuyện này, và giờ em lại muốn nâng cái giá lên nữa sao." Cô chưa bao giờ thấy anh giận dữ đến thế. "Không bao giờ nữa đâu, Victora."

Và anh hầm hầm bước đi, anh đấm thật mạnh vào tường, làm tróc cả mảng thạch cao.

Cuối cùng bọn mình cũng đọc đến cùng một trang và cô ấy lại quăng cha nó cuốn sách đi. (khổ quá, thành ngữ T_T)

Grant chưa bao giờ cảm thấy bực bội, bế tắc đến thế. Anh cảm thấy xấu hổ thay cho cô. Vì đã nói những lời mà anh không thể đáp lại. Cái gì cứ thôi thúc con người ta bày tỏ tình yêu thế trời?

Cô ấy sẽ lại từ chối họ chỉ vì một cái từ vớ vẩn đó, một cái cảm xúc ngớ ngẩn. Khỉ thật, tình yêu là một thứ cảm xúc thật lộn xộn.

Giận điên lên với cô, Grant đã bỏ đi, nhưng những giờ phút lê qua, anh chẳng có chỗ nào để đi trong ngôi nhà yên tĩnh. Khi mọi người đang ngủ, nó nghe thật trống rỗng, giống như cảm giác của anh đây. Anh cố nuôi dưỡng cơn giận. Giận dữ còn hơn là trống trải.

Từ cái ngày anh gặp cô, Grant chưa từng có lấy một đêm được nghỉ ngơi đầy đủ. Đêm nay là tệ nhất. Anh thậm chí còn không thèm đi lại, mà ngồi trong một cái ghế, uống brandy, nhớ lại thời gian ở trên đảo và phân tích. Lúc nào cũng phân tích. Khi bình minh lên, anh chẳng làm gì mà chỉ rửa ráy rồi thay quần áo.

Mắt lơ mơ và vẫn đang tức phát điên, anh xuống lầu, định tu ít cà phê. Ngạc nhiên sao, Derek đã dậy và đang đọc báo. Tờ báo trễ xuống lộ ra Nicole đang ngồi trên đùi anh, bàn tay cô thọc vào trong áo sơ mi của Derek qua một cái cúc bị mở, vẽ những đường tròn trên ngực anh một cách lười biếng trong khi họ cùng đọc. Sự bực bội mới lại trỗi lên. "Hai người cứ phải thế sao?"

Nicole và Derek nhìn lên. Nicole nghiêng đầu về phía anh; Derek thì lườm. "Đúng thế. Nhân thể đây, chào buổi sáng chú."

"Hai vị chẳng bình thường quái gì cả." Grant nói trong khi rót cà phê một cách lơ đãng. "Lạ lùng, hai vị đúng là thế đấy. Thậm chí quái dị..."

"Anh thậm chí có cần hỏi không?" Derek hỏi Nicole.

Nicole đứng dậy. "Tôi sẽ để hai người nói chuyện." Cô hôn lên đỉnh đầu Derek. "Tôi sẽ giải thoát Bà vú khỏi một em bé hay nhặng xị vào buổi sáng, và tôi nghĩ tôi sẽ vui hơn là hai người sắp sửa vui vẻ đây đấy."

Khi Nicole đi rồi, Derek gấp tờ báo lại. "Trông chú như ma."


"Chẳng khá hơn tâm trạng của em."

"Anh đoán là chú và Victora đã chẳng giải quyết được vấn đề gì." Anh tự rót thêm cà phê cho mình, rõ ràng đang chờ đợi một cuộc nói chuyện dài. "Mặc dù cả hai người rõ ràng có vẻ đã làm được như thế đêm qua."

Grant lườm. "Điều đã được quyết định là em sẽ thả cô ấy xuống gia trang, và rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng em sẽ được ngủ yên."

"Nếu chú nói vậy."

"Cái đó có ý ‎gì đây?"

"Tại sao chú không hỏi cưới cô ấy?"

"Em đã."

Derek há mồm và không nói gì cả. Rồi anh cười khanh khách. "Và cô ấy nói không?"

Grant đứng dậy vẻ phẫn nộ, nhưng Derek đã tóm lấy tay anh. "Xin lỗi. Cô ấy có nói lý do không?"

"Có, cô ấy sẽ không cưới mà không có tình yêu." Anh phun từ ấy ra. "Cô ấy muốn có cái mà anh và Nicole có."

"Tôi chẳng hiểu vấn đề ở chỗ nào. Tất cả mọi người trừ chú ra đều biết chú yêu Victora."

"Em không yêu cô ấy."

"Cứ tự nói với mình thế đi."

"Tình yêu đã biến anh thành tên khờ mất rồi."

Với một nụ cười thỏa mãn, Derek nâng cái cốc lên và nói qua thành cốc, "Thế thì còn khối thứ để nói về sự khờ dại đấy."

"Cô ấy làm em phát điên. Em chẳng thể nghĩ về cái gì khác! Em chẳng ngủ được tí nào; em chẳng ăn được mấy." Những ngón tay Grant trắng bệch trên cái cốc. "Em không thể sống thế này được. Nếu đây là tình yêu, thì chắc chắn em có thể sống mà không cần cái cảnh khốn khổ này."

Derek với lấy cái cốc trong tay Grant và lôi nó ra trước khi anh làm vỡ nó. "Đó là vì chú cứ so gươm với một thứ mà chú không nên chống lại. Hãy đi và nói với cô ấy rằng chú yêu cô ấy."

"Không. Tình yêu phải làm người ta dễ chịu. Chứ không phải là cái cảm giác hầm hập cứ xoắn lấy ruột gan em mỗi khi em gần cô ấy."

"Dễ chịu?" Derek cười lên chẳng có vẻ gì hài hước cả. "Nicole và anh đã từng có một thứ, hay đúng hơn là một người, cản trở giữa hai chúng tôi. Yêu nhau là điều không phải bàn. Nhưng chú có được nó quá dễ dàng. Một phụ nữ đáng yêu, thông minh, yêu chú, và tất cả những gì chú phải làm là chấp nhận điều đó."

"Em đã. Em đã hỏi cưới cô ấy. Và giờ cô ấy lại ra những yêu cầu mới." Anh bới tay vào tóc. "Đáng ra em chỉ nên nói em yêu cô ấy. Em chắc chắn có thể làm ra vẻ như vậy." Giọng anh trở nên hưng phấn, như thể anh đã tìm ra cái giải pháp tuyệt hảo. "Cô ấy sẽ chẳng bao giờ biết."

"Em tự nghe mình nói đi. Nếu em ra vẻ được như vậy..."

Grant đấm tay lên bàn. "Anh nói đúng. Cô ấy không thể nào nghĩ được cách nào tốt hơn để làm em phát điên. Cô ấy biết em là một người lạnh lùng. Thậm chí là vô cảm. Và cô ấy đòi hỏi ở em một thứ mà em chẳng thể nào cho cô ấy được."

Derek liếc bàn tay vẫn nắm chặt thành nắm đấm của Grant. "Chú có thể nên xem xét lại cái, ừm, cái tính lạnh lùng bình tĩnh của mình đấy. Đúng, ngày xưa, nói chuyện với chú đôi khi cũng giống như nói chuyện với bức tường. Anh nhớ chú đã từng giận dữ đến mức nào khi anh nói anh sẽ không tham gia Cuộc đua Vòng tròn lớn. Anh đã muốn chú quại cho anh một phát. Anh đã cầu chúa để người rốt cục cũng cho chú đánh mất kiềm chế."

"Tại sao?"

"Để chắc chắn rằng chú vẫn còn sống. Không phải một cỗ máy và không chết ở bên trong. Và bây giờ thì anh biết chú đang khốn khổ, nhưng anh không thể không mừng vì cô ấy đã đánh thức cái gì đó trong chú. Tình cảm của chú với cô ấy đã thay đổi cuộc đời chú, và anh không thể không hạnh phúc vì điều đó."

Chuyện này làm Grant còn tức giận hơn nữa. Chẳng có gì thay đổi cuộc sống của anh hết trừ phi anh muốn thế.

Và cái thứ tình yêu là cái cô ấy muốn...

Anh không phải kẻ hèn nhát, nhưng việc này, việc trao cả trái tim cho người khác, khi họ có thể dẫm đạp lên nó và để mặc nó chết dần chết mòn... Cái viễn cảnh thật đáng sợ bởi vì bản năng cho anh biết rằng nếu giả sử Victora đạp lên niềm tin của anh, anh sẽ không bao giờ còn được biết đến hạnh phúc một lần nữa. Bất cứ người đàn ông có đầu óc bình thường nào cũng sẽ e ngại khi phải từ bỏ khả năng kiểm soát hạnh phúc của chính mình. Phải lệ thuộc vào một ai đó lần đầu tiên kể từ khi anh trở thành đàn ông. Anh có cảm giác anh đang nghẹt thở...

"Em sẽ làm gì?"

"Cái việc mà em đã định sẵn từ lâu. Em sẽ đưa cô ấy về cho Belmont, và trong tương lai khi ông ấy qua đời, em sẽ trở lại để lấy khoản thù lao của mình. Còn giờ, em sẽ chịu đựng thêm một đêm nữa ở đó, rồi em sẽ lấy lại được cái cuộc sống khốn kiếp của mình."

Chỉ trong vòng một giờ, Amanda, Derek, và Nicole với em bé đều đã tập trung bên cạnh cỗ xe để tiễn họ đi. "Em chỉ ở cách đây có nửa ngày đường khi trời đẹp. Bọn chị sẽ đến thăm em sớm," Nicole hứa khi cô đưa Geoffrey cho Victoria. Victora ôm cậu bé thật chặt, và để rớt một giọt nước mắt lên chiếc mũ xanh của bé. Khi cô hôn cậu bé và trao lại cho Nicole, Derek bắt gặp ánh mắt Grant, ném cho anh một vẻ mặt như muốn nói, "Thế nào?"

Grant đáp trả với một cái lắc đầu nhanh, thận trọng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận