Thề Độc FULL


Đột nhiên, một lực rất lớn tóm lấy cổ và nhấc ta khỏi giường!
Ta sợ hãi mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt Đế Trường Thanh đỏ như máu, tức giận nói: “Đồ quái vật, ngươi dùng loại ma pháp gì để hại Mạnh Ngọc?”

Ta không thể hiểu được ý của Đế Trường Thanh là gì, bởi vì lúc này ta gần như nghĩ rằng mình sẽ ngạt thở đến chết!

Từ bên cạnh truyền đến tiếng kêu chói tai của Phất Liễu: “Bệ hạ, ngài sắp bóp chết nương nương rồi…”

Nghe vậy, Địch Trường Thanh dừng lại 1 lúc, sau đó lôi ta ra khỏi giường, ném ta xuống đất!

Ta nằm xuống nền đất lạnh lẽo, không khí trong lành cuối cùng cũng tràn vào mũi ta.

Ta ho dữ dội, gần như ho ra cả tim và phổi.

Một lúc sau, ta ngẩng đầu lên nhìn chàng, những giọt nước mắt sinh lý trào ra vì ho và đau đớn rơi xuống nghẹn ngào.


Vừa rồi chàng thật muốn giết ta!

"Thiếp không biết ý bệ hạ là gì.

"
Đôi mắt đen sẫm của Đế Trường Thanh ánh lên sự tàn nhẫn.

Chàng không trả lời ta mà lạnh lùng ra lệnh cho thị vệ: "Đưa đến Vị Ương Cung.

"

———-
Cung điện Vị Ương vẫn sáng đèn vào đêm khuya.

Khi ném ta xuống trước giường của Mộng Ngọc, ta mới nhận ra rằng sắc mặt cô ấy tái nhợt, đôi môi đen thẫm.

Cô ấy bị đầu độc?

Nhưng chẳng phải cô ấy vẫn ổn khi đến cung điện của ta vào buổi chiều sao?

Ta cau mày thật chặt, cảm thấy bối rối và nghi ngờ.

Nhưng còn chưa kịp hỏi, Đế Trường Thanh đã nhìn về phía các thái y đang quỳ trên mặt đất: "Nếu không có thuốc trị độc, vậy thì hãy thay máu đi!"

Đế Trường Thanh chỉ vào ta: “Cứ dùng máu của nàng, bất kể giá nào”.


Ta tròn mắt kinh ngạc, chưa kịp nói được lời nào thì bất ngờ bị giữ chặt, tay chân bị cố định.

Lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua động mạch của ta, máu đỏ tươi chảy ào ạt.

"A! " Ta rên rỉ đau đớn.


Đế Trường Thanh nhìn ta 1 cách lạnh lùng, cúi đầu thờ ơ nói: "Ngươi câm miệng, đừng quấy rầy Mạnh Ngọc.

"
Ta chợt mất đi sức lực để vùng vẫy.


Lời nói của chàng sắc hơn dao nhọn, đâm mạnh vào tim ta rỉ máu.

Cơn đau ở tứ chi dồn lên tận tim ta.


Có thứ gì đó sụp đổ ngay lập tức, ta mở đôi mắt trống rỗng ra, nước mắt cứ rơi.

Ta cảm thấy như có thứ gì đó đang dần dần rời khỏi cơ thể mình.

Mí mắt ta càng ngày càng nặng, lần này! ta sắp chết rồi phải không?
Nghĩ đến đây, ta mỉm cười nhẹ nhõm.


Trong giây phút trước khi mất ý thức, ta nghe thấy giọng nói của Đế Trường Thanh, hơi hoảng hốt và giận dữ: "Chết rồi sao? Nếu nàng chết, tất cả các người sẽ phải chôn theo nàng.


Ý thức của ta hoàn toàn chìm vào bóng tối.

------------------------
Khi ta tỉnh lại lần nữa, thứ đập vào mắt ta là tấm màn quen thuộc của Phất Tinh điện.


Ta thất vọng nhắm mắt lại, nhưng may mắn là, đồng hồ đếm ngược trong đầu ta vẫn tiếp tục chạy.


Giọng nói lạnh lùng và châm chọc của Đế Trường Thanh đột nhiên vang lên.

"Đã tỉnh?"
Ta nhắm mắt lại không muốn nhìn chàng.


Đế Trường Thanh lại nói : " Đúng là yêu quái, dù cho hết máu cũng chẳng chết được.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận