Thế Bất Khả Đáng

Trans+Edit: Pinoneverdie

Trước Tết một ngày, Hạ Diệu xin phép nghỉ ở đơn vị, đến giúp Viên Tung và những nhân viên trong công ty thực hiện buổi quay hình ngoài trời.

Bởi vì đạo diễn đối với đoạn phim này yêu cầu rất cao về chất lượng, mà những bảo tiêu lại không phải là diễn viên chuyên nghiệp, cho nên một cảnh mà phải quay đi quay lại hơn mười mấy lần. Hạ Diệu bắt đầu làm theo lời đạo diễn vung tay múa chân, vội vàng trước sau. Sau đó có lẽ do không còn kiên nhẫn, tìm một chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi hút thuốc, thần sắc lười nhác cẩu thả.

Viên Tung từ đằng xa đi tới, thấy Hạ Diệu không lên tiếng, hỏi: "Bị làm sao vậy?"

Hạ Diệu dùng một cánh tay cuộn vào cổ Viên Tung, đầu tựa ở trên vai hắn, miễn cưỡng nói: "Mệt."

"Mệt thì quay trở lại xe mà ngủ một lúc đi, buổi trưa làm việc xong tôi đem cậu đưa trở về, buổi chiều cũng không cần tới đây."

Vừa nghe đến ba từ "Đừng tới đây", Hạ Diệu lập tức nói: "Tôi không phải thân thể mệt mỏi, ta là tâm tình mệt mỏi"

Viên Tung liếc cậu ta một cái, đùa cợt nói: "Cậu vẫn còn có tâm tình?"

"Hứ! Tôi làm sao lại không có tâm tình?" Hạ Diệu dùng sức ở ngay má của Viên Tung nhéo một cái thật mạnh, "Tôi từ sáng tới tối đều phải nghĩ ngợi rất nhiều chuyện á!"

Viên Tung dắt tay của Hạ Diệu đem xuống, trầm giọng nhắc nhở: "Đừng có mà làm loạn, bên kia một đám người đang nhìn chằm chằm kìa.", Hạ Diệu cười khúc khích, gì chứ? Còn sợ người khác nhìn thấy à? Sợ hình tượng nghiêm trang, lành lùng của anh bị ảnh hưởng sao? Vậy tôi còn sẽ ngắt, tôi cứ bóp cứ xoa cứ bóp bóp bóp đấy. Vẻ mặt của Viên Tung trước sự chứng kiến của mọi người là cảm giác "nhục nhã", sau đó một tay nắm lấy tay của Hạ Diệu, mắt lộ ra vẻ nghiêm nghị.

"Cậu làm càn nữa, tôi đánh vào mông cậu có tin hay không?"

Hạ Diệu hừ lạnh một tiếng, một lần nữa tựa đầu lệch qua trên vai Viên Tung, chậm rãi thở một hơi.

"Có chuyện giấu ở trong lòng tôi đã mấy ngày nay, thấy không thoải mái."

Viên Tung hút một điếu thuốc, vừa hút vừa không yên tâm nhìn ra phía đằng xa chỗ đang quay phim, chờ Hạ Diệu chủ động mở lời.

Hạ Diệu dừng một lát, không nhanh không chậm đem chuyện bị giam giữ của Vương Trì Thủy nói ra, nói xong liền một trận thở dài thở ngắn, hối hận vì bản thân đã giao người đó vào tay Tuyên Đại Vũ.

Viên Tung nghe xong, thật lâu sau đó mới thản nhiên mở miệng, "Cậu cứ như vậy, cứ thích quan tâm chuyện của người khác?"

Hạ Diệu liếc xéo Viên Tung một cái, nhìn thấy gương mặt lạnh lùng và cơ bắp rắn chắc của hắn, trong lòng cảm thấy vui vui, không nghĩ tới lão già này lại thích ăn dấm chua như vậy, thật mắc cười.


Viên Tung biết rằng Hạ Diệu trong tâm lúc nào cũng gọi hắn là lão già, cho nên nhất định sẽ đem Hạ Diệu ném xuống giường, để hắn nhìn lão tử xem là ta còn bao nhiêu sức trẻ thanh xuân, long tinh hổ mãnh.Hạ Diệu nói tiếp: "Kỳ thực tôi căn bản không phải lo lắng việc Tuyên Đại vũ và tên tiểu tử kia kết thành hận thù, tôi chỉ là bản thân đơn thuần nghĩ rằng việc làm này thật vô nhân đạo, anh biết không? Tôi vẫn cho cậu ta là tên côn đồ, cho là cậu ta chơi bời lêu lỏng chưa bao giờ trưởng thành.

Kết quả tôi hai ngày trước tôi điều tra mới phát hiện, cậu ta lại có nghề nghiệp, hơn nữa còn làm cu li, vào trại giam xong mới từ bỏ mọi thứ. Ai da, trong lòng đúng là không biết phải như thế nào."

Viên Tung nhàn nhạt nói: "Thương cảm cho người khác cũng đúng nhứng là có nhiều điểm đáng trách."

Hạ Diệu cũng hiểu được những lời này, dù sao Vương Trì Thủy phạm nhiều tội, làm nhiều chuyện thất đức như vậy, gặp báo ứng cũng phải lẽ, nhưng vẫn cảm thấy lồng ngực không thoải mái.

"Tôi không phải là rất quái đản sao?" Hạ Diệu hỏi, "Tôi hẳn là phải nên khéo léo, sành đời hơn một chút có đúng không?"

Viên Tung nói: "Khéo léo già đời với người khác càng nhanh, thì thời gian lao mình xuống vực cũng nhanh theo." (câu này trong bản Trung hơi khó hiểu, mình đoán ý chị Sài là vậy)

Hạ Diệu nghe nói như thế trong lòng nhẹ nhõm một xíu, mắt nhìn xeo qua nhìn bên trong túi áo của Viên Tung có rất nhiều tiền lẻ, nhất thời hai mắt sáng lên vì cậu ta đã qua hơn mười ngày sinh hoạt chi tiêu thắt lưng buộc bụng, cố gắng kiềm mình không đi mượn tiền của bất kì ai. Nếu như trong túi của Viên Tung đích thực là tiền, hắn cũng không ngại mà động thủ" vì số tiền lẻ đó cũng chả đáng là gì.

Hạ Diệu dùng tay len lén đi vòng qua sau lưng của Viên Tung, hướng về phía túi áo trái của hắn.

Viên Tung đang làm gì? Một người sảnh sỏi trò đời như vậy, có thể để cho Hạ Diệu đem tiền lấy đi? Tưởng tượng quá khéo rồi!

Tay của Hạ Diệu vừa mới đưa tới mép túi áo, đã bị Viên Tung nắm lấy.

"Cưng muốn làm gì?"

Hạ Diệu da mặt dày, "Tặng cho anh một chút tiền."

"Cậu lại muốn đi mua nhũng thứ đồ ăn như vứt đi đó?"

Hạ Diệu cười mỉa hai tiếng, "Không mua những thứ đó, mua cái gì ăn thật ngon."

"Tiểu mông nhân!" Viên Tung giọng nói bất thiện, "Lần trước cậu từ trong ngăn kéo của tôi lấy đi hơn mười đồng tiền, mua một đống thứ đồ hư thối mà đem trở về? Tôi chỉ ăn thử một miếng, còn lại toàn bộ tôi đều vứt đi, nhũng thứ đó có thể ăn được hả?"

"Được!" Hạ Diệu tức giận, "Ở trong mắt anh,dù là hành tây chấm tương ăn đều ngon!"

Viên Tung không để ý tới cậu ta.


Hạ Diệu chưa từ bỏ ý định, tiếp tục ngụy biện.

"Anh biết không? Tôi cũng là bởi vì khi còn bé bị quản nghiêm, không ăn được mấy thứ này, hiện tại mới có thể ăn một cách si mê. Mù quáng cản trở tôi thì tôi chỉ càng phản kháng lại, còn đáp ứng cho tôi thì tôi mới biết đường mà cảm thấy ngán mấy thứ đó"

Viên Tung nghe cậu ta nói ư? Hoàn toàn thờ ơ.

Hạ Diệu còn nói: "Trong miệng không có mùi vị gì cả.""Tôi cho cậu liếm hai cái chịu không?" Viên Tung giễu giễu nói.

Không cần anh phải nói, tôi đây là tự làm được, Hạ Diệu thừa dịp xung quanh không có ai, đột nhiên ở ngoài miệng Viên Tung đè hôn một cái. Tiếp tục bắt lấy thời cơ Viên Tung nhất thời lơ đãng, trực tiếp tới đánh lén, giật lấy một xấp tiền dày nhét vào trong túi mình.

Nhướng lông mi, cười đắc ý, bước tiêu sái đi nhanh hướng thẳng đến siêu thị.

Hạ Diệu đi trong chốc lát, Viên Tung đi đến một cửa hàng nhỏ. Dùng một tờ tiền mua một chai nước khoáng, nhân tiện đổi một đống tiền lẻ nhét vào túi áo.

Kể từ ngày Hạ Diệu đem Viên Tung từ trong bữa cơm lôi đi, Viên Như tinh thần hoảng hốt chừng mấy ngày.

Ngày hôm nay Vương Sương nhận được một cú điện thoại, nghe xong dừng ngay mọi việc, vội vội vàng vàng tìm Viên Như.

"Bà biết không? Tôi được bạn thân truyền miệng nghe được một tin động trời về anh của bà."

Viên Như buồn bực, "Là chuyện gì?"

"Tôi không phải là có để cho bạn của tôi xem hình và video của anh bà sao?Cô ấy nhớ rất rõ bộ dáng của anh của bà.Kết quả ngày hôm nay cô ấy trên phố, bỗng nhiên thấy anh bà ở trên đường và một người đàn ông hôn môi. Tôi hỏi cô ấy người nam nhân kia dáng người ra sao, cô ấy nói cô ấy không thấy rõ, lúc đó một trận kích động liền nhanh chóng gọi điện thoại cho tôi."

Viên Như mặt lộ vẻ vẻ kinh ngạc, lập tức dùng giọng điệu của mình khẳng định: "Không có khả năng, anh tôi không thể làm ra loại chuyện đó, anh ấy chính là như vậy, là một người đàn ông chính thống, làm sao có thể cùng nam nhân..."

"Tôi cũng nghĩ là như vậy, nhưng bạn thân của tôi nói cô ấy nhìn thấy logo công ty anh bà, có vẻ như họ đang ở đầu đường quay chụp."

Viên Như trong lòng hồi hộp một chút, công ty của Viên Tung gần đây đang chuẩn bị làm truyền thông, trong lòng cô ta đặc biệt nắm rõ.

"Vậy cũng không thể nào là anh ấy." Viên Như hoàn toàn cự tuyệt tất cả chứng cứ, chỉ tin tưởng trực giác của chính mình, "Hôn môi chỉ lộ nửa khuôn mặt, trong công ty nhiều người đàn ông cao ráo đẹp mã như vậy, bà cũng có thể la nhận lầm."


Vương Sương trầm mặt, "Bà biết không? Bạn tôi lúc đó khi nói với tôi, đầu của tôi liền một cái như nổ tung. Nam thần trong lòng tôi a, nhiều năm như vậy chỉ duy nhất có một nam thần à, nghìn vạn lần không nên là sự thật!"

Viên Như nắm lấy tay cô ta trấn an nói: "Bà yên tâm, chắc chắn đó không phải là thật."

"Ừ." Vương Sương gật đầu, nhưng vẫn muốn nói: "Ngày đó chúng ta cùng nhau ăn cơm, Hạ Diệu đem Viên Tung lôi đi, nói cái gì ' hắn là của tôi" sau này bà đã hỏi lại chưa? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"

Chuyện này làm lòng Viên Như cực kì khó chịu, cô ta một mực hồi tưởng lại nhiều lần chuyện này, truy tim nguyên do sự tình bên trong! Suy đoán thâm ý trong câu nói đó. Rốt cục khi cô ta nghĩ đến một manh mối, liền trong lòng như đổ máu, đau đến mức phải che đậy. Cũng không dám...đoán mò nữa, tự động che giấu sự tình, xem việc này chưa từng xảy ra."Ngày hôm đó công ty xảy ra chút chuyện, Hạ Diệu mới vội vã kéo anh ấy đi, anh ta lúc đó nói là ' hắn đi theo tôi" là tụi mình nghe nhầm."

Vương Sương thở phào một cái, "Thì ra là như vậy, tôi còn tưởng rằng hai người bọn họ... Á mà thôi, không có gì."

Đã là ngày dương lịch cuối cùng của năm, qua mười hai giờ chính là năm mới, Hạ Diệu không muốn cứ mãi công ty Viên Tung khi ở nhà còn có mẹ, buổi tối liền ngoan ngoãn quay trở về. Bản thân không biết là đã nghiện, suy nghĩ hồi lâu lại quyết định gọi Viên Tung đến.

Hạ Diệu thở hồng hộc xé rách y phục trên người Viên Tung, điệu bộ không thể chờ đợi.Tựa như là bị bỏ đói rất nhiều ngày vậy, kỳ thực đêm trước đó vẫn còn khí thế nói rằng "Sau này không bao giờ...chơi như vậy nữa, cơ thể này không chịu đựng được" nói thế mà lại.

Rất nhanh, hai người ở trên giường lớn trần truồng ôm nhau, hưởng thụ sự kích thích thâu hoan cấm kị.Hạ Diệu đem đầu Viên Tung xuống, đẩy đưa, ưỡn ngực gắng gượng đưa hạt đậu đỏ cọ xát đến bên miệng hắn.

"Liếm... liếm đi."

Viên Tung dùng đầu lưỡi phẩy một cái, hàm răng khẽ cắn, tùy ý dày vò sủng ái cái điểm nhạy cảm này.

Tay của Hạ Diệu nắm tóc Viên Tung, trong miệng không kềm chế được phát ra tiếng kêu rên nặng nhọc, vòng eo liên tục xoay vặn hướng vào trong quần của Viên Tung cọ xát, ván giường lung lay phát ra âm thanh dâm mỹ vang dội.

Viên Tung cố ý bịt miệng Hạ Diệu, tiến đến bên tai cậu ta nghịch ngợm nói: "Nhỏ giọng một chút, mẹ cậu còn chưa ngủ"

Hạ Diệu được chiều chuộng đến xấu hổ, gương mặt biến sắc đỏ, chân ở nơi riêng tư của Viên Tung đạp một cái, ai biểu? Tôi rõ ràng bình tĩnh kiềm chế biết bao? Sau đó nhìn thấy Viên Tung nhìn chằm chằm vào mình, cậu ta chỉ có thể mở miệng để nói xoa dịu tình huống căng thẳng

"Chả sao đâu. Mẹ tôi vào phòng tôi luôn gõ cửa trước."

Nói bóng gió chi bằng tận tình lại đây đi.

Viên Tung bị Hạ Diệu dùng chân răng cọ sát đến bốc hỏa, một tay đem Hạ Diệu trở mình lật lại, trực tiếp dùng tay đệm xuống bụng dưới của Hạ Diệu một cái, khiến cho cái mông cậu ta nhổng lên, lập tức xông tới hung hăng cắn lấy khối thịt mềm mại ấy.

"A...đừng mà..."

Hạ Diệu bị Viên Tung giáo huấn lúc sau không dám nói nữa, lại không nhịn được, chỉ có thể lấy đầu dí vào gối "ô ô" kêu rên. Hai cái tay dùng sức kéo khăn trải giường, mức độ kích thích càng tăng mang lại cảm giác vừa thoải mái vừa uất nghẹn, khóe mắt buộc rơi lệ, cánh mông chuyển động chống cự sự dày vò của Viên Tung, cả người đều nhanh chóng điên loạn.

Hạ Diệu càng như vậy, Viên Tung cắn càng hăng say.

"Ủa? ông tại sao...tại sao trở về?" Bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh của mẹ Hạ


Hạ Diệu thần kinh căng thẳng, mẹ tôi đang cùng ai nói chuyện?

Mẹ Hạ nói tiếp: "Không phải nói không về nhà sao? Lại về trễ như thế, làm tôi sợ giật cả mình."

Một người nam nhân thanh âm hùng hậu cười nói: "Đây không phải là muốn cho mẹ con hai người một trận kinh ngạc à?"

Hạ Diệu chợt cả kinh, thôi xong! Ba tôi đột nhiên trở về

"Con trai đâu rồi?"

"Đã ngủ, ông đừng quấy rầy nó."

Hạ Diệu lòng biết rõ tính cách ba của cậu ta, vào nhà chưa bao giờ gõ cửa, hy vọng lời nói của mẹ Hạ hữu dụng, nội tâm lặng lẽ cầu khẩn.

"Tôi tới nhìn nó một cái thôi"

Nói xong liền đẩy cửa ra.

Trong nháy mắt, nói cái gì cũng không kịp, Viên Tung không có một mảnh y phục trên người, cho dù hắn có khả năng tốc độ kinh người nhảy ra khỏi cửa sổ, Hạ Diệu cũng không thể để hắn trần truồng dạo phố giữa mùa đông như vậy được.

Làm sao bây giờ?

Ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Diệu chợt dùng chăn che Viên Tung lại.

Ánh đèn trong nháy mắt được lão Hạ bật lên, cái đèn lớn chiếu xuống, Hạ Diệu toàn thân lõa lồ, tay vừa vặn đặt ở giữa hai chân, bộ dạng vô cùng tự nhiên.

Sau đó trong tích tắc đối mặt với lão Hạ, biểu cảm trên gương mặt rõ ràng là đang làm chuyện lén lút đáng xấu hổ.

Lão Hạ không khỏi sửng sốt, cấp tốc đóng cửa lại.

Hoàn toàn không chú ý tới việc trên giường Hạ Diệu còn có người, có lẽ căn bản là không dám liếc nhìn nhiều hơn nữa, liền gấp gáp đi ra. Trong lòng thở dài một tiếng, mẹ bà nó....thật quá xấu hổ mà.

Hạ Diệu vù vù thở hổn hển, tim lão Hạ vẫn còn hoang mang hoãn loạn.

Sau đó dùng cái gối bất ngờ đánh vào đầu Viên Tung, rồi tự gập cái gối lại nhét mặt mình vào trong

"A a a... Tôi không còn mặt mũi gặp ba tôi nữa!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận