Thầy, Dạy Tôi Yêu Anh Đi !

Sau ngày đi chơi hôm ấy, Tuấn Khải đặt chân lên máy bay, đi đến nước Mĩ xa xôi, lạ lẫm để du học, tìm con đường cho tương lai chính mình
Không phải anh vô tâm vô cảm, ích kỉ bỏ lại Nguyên mà đi. Nhưng chỉ một mình anh hiểu, chỉ một mình anh mới biết phải đấu tranh giữa lí trí và tình cảm đau khổ như thế nào mới có thể rời đi như vậy
Chiếc máy bay to lớn chỉ vài phút nữa sẽ cất cánh, đưa người con trai với bao lưu luyến nơi này đến một nơi thật xa
Nếu cuộc sống là một trò chơi, Vương Tuấn Khải anh cũng sẽ không ngại chơi trò chơi ấy. Chỉ cần nơi đó có Vương Nguyên, dù có ra sao anh vẫn còn có hạnh phúc riêng cho chính mình. Hạnh phúc trong anh chính là cậu, chàng trai tràn đầy sức sống với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Người duy nhất làm anh biết thế nào là rung động, là thật lòng, là ngọt ngào, là hạnh phúc...
Nhưng sao trò chơi này, lại trớ trêu như vậy? Bắt buộc anh phải rời bỏ người anh yêu nhất, rời bỏ Vương Nguyên!
Kể từ khi nhận được thông báo, anh đã suy nghĩ rất lâu, rất nghiêm túc. Nhưng sau cùng vẫn phải vì gia đình mà đi du học, chấp nhận rời bỏ người mà anh yêu thương nhất
Ở đâu đó trên một khoang máy bay, có chàng trai gương mặt đẹp nhưng lạnh lùng, đang ngồi chăm chú nhìn vào bức ảnh. Trong ảnh là hình Khải và Nguyên chụp chung khi đi chơi, cậu cười rất tươi. Anh tự nhủ trong lòng rằng, nụ cười này, nụ cười duy nhất anh muốn giữ lại và muốn nhìn thấy mỗi ngày. Nhưng chỉ là một tấm ảnh, cảm giác làm sao giống đây?
Khải nhìn tấm ảnh trong tay mà đầu óc chỉ chạy dọc chạy ngang, hết thảy đều là kỉ niệm giữa hai người. Lồng ngực bên trái nhói đau từng hồi, cảm giác tức nghẹn không thở nổi, xót xa vô cùng
Gương mặt anh đỏ bừng vì cố kìm nén cảm xúc của mình. Hốc mắt đã đỏ hoe, mũi một trận cay cay rất khó chịu. Hàng mi dài khẽ hạ xuống che phủ đôi mắt đen đã nhòe lệ, vô tình làm ột dòng chất lỏng nóng hổi, chất chứa bao cảm xúc chảy dọc xuống đôi gò má

...Máy bay cất cánh
~~Cùng lúc này từ trường trở về nhà, Nguyên đang thẩn thờ lê bước vì được tin Khải đã nghỉ học, cũng không còn ở nơi này, tâm trạng cậu như chùng xuống vực sâu, không thể bình ổn được
Mới hôm qua, chỉ mới hôm qua thôi mà? Tại sai lại ra đi?! Tại sao không nói với em một tiếng trước? Tại sao? Tại sao anh bắt em phải trông chờ? Tại sao lại ích kỉ bỏ em lại? Rốt cuộc là tại sao?
Trong đầu cậu xuất hiện rất nhiều câu hỏi. Trong một thoáng, trái tim bỗng dưng như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt, đau, rất đau. Ngực bị tức lại, ngạt thở. Nguyên cảm thấy dường như mình không thể hô hấp được, chân cũng khụy xuống, hai tay dùng hết sức ôm lấy phần ngực bên trái
Ông trời cũng thật biết trêu chọc người ta, ngay lúc này tuôn xuống một trận mưa xối xả
Nguyên quỳ xuống nền đất lạnh lẽo, hai tay ôm lấy ngực trái đau nhói. Trước mắt mờ ảo không nhìn rõ. Người cậu bắt đầu ướt nhem nước mưa, cũng không buồn đứng lên tìm chỗ trú
Cậy muốn ngâm mình trong dòng nước lạnh lẽo này, muốn quên đi cảm giác hoang mang đó. Nhưng tại sao lại không thể? Sao cậu lại không thể quên được, sao lại vô dụng như vậy chứ!
Mặt cậu lúc này đã lấm lem nước, cũng không rõ là nước mưa hay là...nước mắt...
Rồi cậu để cả người như vậy trở về nhà, trốn nhanh vào phòng và chốt chặt cửa lại
Biết hết thảy chuyện xảy ra, Hoành vô cùng thương cho bạn mình. Tỉ cũng vậy. Nhưng anh chỉ nói với Hoành một câu "Khải...anh ấy hẳn cũng rất đau khổ"
Hoành nghe vậy quay mặt lại nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi "Đau khổ? Một mình rời đi là đau khổ? Không nói một lời mà để mặc Vương Nguyên lại là đau khổ? Đau khổ chỗ nào? Cậu nói tôi nghe xem Dịch Dương Thiên Tỉ!"
Nói xong đã xoay lưng hướng nhà Nguyên đi tới. Bỏ lại Tỉ ở phía sau vừa chạy theo vừa gọi "Chí Hoành, đợi tớ nữa!"
~~Đến nơi cả hai lại gặp mẹ của Nguyên, sắc mặt vô cùng lo lắng hỏi "Nguyên nó có việc gì vậy mấy cháu? Cả người ướt nhẹp về nhà đã chui tọt lên phòng chốt cửa, gọi thế nào cũng không ra"
Nghe vậy Hoành và Tỉ quay sang nhìn nhau, Tỉ lên tiếng trước "Dạ, cậu ấy..." "Cậu ấy bị điểm kém nên buồn chút ấy ạ. Không sao đâu bác" sợ Tỉ nói lung tung khai hết ra làm người lớn lo nên Hoành chen vào giải thích trước, rồi quay lại ra hiệu cho Tỉ

"À bác có chìa khóa nè, hai đứa lên phòng xem Nguyên thế nào" "Vâng!" Cả hai đồng thanh trả lời gần như lập tức
~~"Vương Nguyên, cậu..." vừa vào đến phòng cả hai đã thấy cậu cả người còn ướt nước, ngồi bó gối trong một góc, mặt úp vào tay mình. Hoành nhìn thấy vậy rất đau lòng, chỉ muốn tiến đến ôm lấy bạn vào lòng, khóe mắt cũng đã ngân ngấn nước
Lúc này Nguyên không ngửa mặt lên, chỉ cất tiếng "Hai người đến đây làm gì?" Giọng mũi của cậu, nghe là biết người này vừa mới khóc, còn khóc rất nhiều mới ra như vậy
Hoành dừng bước, đứng cách cậu khoảng chừng một mét, cứng ngắc trả lời "Bọn tớ lo cho cậu"
Nguyên: Tớ không sao. Không cần lo cho tớ
Hoành: Cậu chính là có sao! Tại sao lại để mình trong mưa mà không tìm chỗ trú?
Nguyên: Tớ muốn như vậy, không vì sao cả
Hoành: Dù sao người cũng đã đi rồi. Cậu lo ình chút có được không?!
Nguyên: Tớ không còn tâm trí để làm những việc khác nữa rồi...
Cậu bất lực trả lời, cũng kết thúc đoạn nói chuyện giữa cả hai. Không khí trong phòng lúc này rơi vào trầm mặc

Hoành nghe bạn mình nói như vậy, trong thoáng chốc không biết nên nói gì với cậu ấy nữa. Con người này rất cứng đầu, cái gì cũng một mình chịu đựng, không để ai giúp đỡ cả. Chỉ có thể để cậu tự mình đứng lên thôi
Cứ suy nghĩ như vậy, cuối cùng lại để cho Thiên Tỉ khuyên cậu nên đi tắm nước nóng, không sẽ thật sự bị bệnh mất. Nguyên như người vô hồn, chầm chậm cất bước đến phòng tắm
Cứ như vậy mấy ngày liền, cả người cậu nóng rần, thân thể mỏi nhừ không cử động nổi. Chính là cậh đã bị bệnh rồi
Hoành xin nghỉ phép giùm bạn, tan học lại cùng Tỉ đến thăm cậu. Cũng hết cách. Ai bảo Nguyên là bạn thân nhất của cậu chứ
Nguyên nằm trên giường, hết nhắm mắt lại mở mắt, dù không muốn nhưng hình ảnh khi anh ôm cậu nằm trên chính chiếc giường này, không thể xóa khỏi tâm trí này. Lúc mệt đến ngủ thiếp đi thì không sao. Nhưng lúc tỉnh dậy, xung quanh vẫn là không gian lạnh lẽo. Tại sao lúc cậu yếu đuối như thế này, lúc cậu cần anh nhất, anh lại không có ở đây? Không bên cạnh cậu?
Nước mắt từng đêm cứ theo dòng suy nghĩ mà thấm ướt gối, không cách nào dừng lại được. Vì con người ấy, vì một người dù có cố gắng cách mấy, cậu cũng không thể nào quên...
-------------------------
Vẫn như cũ, các nàng cứ tiếp tục cmt góp ý cho au nhe =))


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận