Thập Niên 70 Vợ Cả Mỹ Nhân Bị Bệnh Trong Đại Viện FULL


Nhóm dịch: Thất Liên HoaThường Văn Đống không dám để Lý Hồng Xu kích thích Mục Băng Oánh nữa, vì vậy anh ta nhanh chóng muốn kéo cô ta đi.

Nhưng Mục Băng Oánh không dễ nói chuyện như trước, đột nhiên nói: “Phải nói rằng, với bản lĩnh của mẹ cô, cô mới chỉ có thể được coi là học tập hời hợt thôi.

”“Mục Băng Oánh! Tôi phải xé nát miệng cô!”Lý Hồng Xu như bị chọc trúng chỗ đau, trong nháy mắt mất lý trí, sải bước nhanh về phía trước đến bờ mương đối diện để xé nát Mục Băng Oánh.

“Cô làm sao vậy, đừng có xúc động!”Thường Văn Đống không để ý bên ngoài, vội vàng vươn tay kéo cô ta đi.

Hai người kéo đẩy nhau ra chiếc cầu nhỏ giữa mương.

Lý Hồng Xu trông như sắp ăn thịt Mục Băng Oánh, tức giận bước lên cây cầu nhỏ, nhưng cô ta chưa kịp đứng vững đã trượt chân ra ngoài và ngã ngửa xuống nước, làm bắn lên một vệt nước lớn.

Trong giây tiếp theo, Thường Văn Đống, người đi theo bước chân của cô ta ôm cô ta cũng trượt ra ngoài và ngã vào người cô ta, bắn lên một vệt nước lớn khác.


Mục Băng Oánh đứng đó không nhúc nhích, lạnh nhạt nhìn hai người ướt sũng đang giãy giụa kêu gào dưới nước.

Khi mặt trời lặn, những người trong xã đi làm đồng về và lũ lượt kéo đến.

“Phía trước có người rơi xuống sông sao?”“Đứng ở kia là Băng Oánh đúng không? Băng Oánh! Có người rơi xuống sông à?”Nếu như trong thôn xảy ra chuyện gì, trong vòng năm phút đồng hồ, sẽ có một đám người tụ tập lại.

Cho nên căn bản Mục Băng Oánh không cần trả lời, các xã viên vừa hỏi xong lập tức chạy chậm tới.

“Ôi! Đây không phải là nhân viên chiếu phim Tiểu Thường ở công xã nhân dân sao!”Các xã viên hăng hái thò sào xuống mương kéo hai người đứng dậy, đồng thời nhiệt tình đưa tay kéo hai người lên bờ ruộng.

Lý Hồng Xu đang tức giận bị nước trong mương dập tắt, nhưng khi cô ta quay đầu lại nhìn thấy Mục Băng Oánh im lặng, cô ta lại mất đi lý trí, mặc kệ cả người đang nhếch nhác chỉ vào đối diện và hét lên: “Mục Băng Oánh gian díu với người đàn ông của tôi!”“Bà mẹ nó phóng rắm!”Một người phụ nữ trẻ tuổi từ phía sau lao ra, người bên cạnh nếu không kịp thời kéo lại thì nhất định sẽ tóm lấy đánh nhau với Lý Hồng Thư.

Lý Hồng Xu bị lời mắng mỏ làm cho sợ hãi, lấy lại lý trí, cô ta ngẩng đầu lên thì thấy đó là chị dâu Vương Vũ Quyên của Mục Băng Oánh, phía sau là anh cả Mục Băng Oánh cao lớn vạm vỡ, ánh mắt không thiện cảm.


“Chát!”Lý Hồng Thư sững sờ, nửa khuôn mặt bị đánh đến bỏng rát, nhất thời không kịp phản ứng, trừng mắt nhìn Thường Văn Đống đánh mình.

Những người xung quanh đột nhiên im lặng, không chỉ vì cái tát mà còn vì dáng vẻ của Lý Hồng Xu.

Áo sơ mi khi tiếp xúc với nước sẽ dính vào người và trong suốt hơn so với các loại vải khác.

Chiếc áo sơ mi trên người Lý Hồng Xu vẫn là màu vàng nhạt, lúc này giống như cô ta không mặc quần áo.

Không phải vì cô ta đứng ở nắng, dù sao cô ta vẫn còn mặc quần áo lót.

Đó là do dấu vết dưới xương quai xanh của cô ta, ai đã từng kết hôn mới có thể nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

Tuy nhiên, bản thân Lý Hồng Xu đã không nhận ra, cô ta còn đang che nửa khuôn mặt bị đánh của mình, sau hai giây cuối cùng cô ta cũng định thần lại, lao tới túm tóc Thường Văn Đống, tay kia thì nắm khuôn mặt của anh ta.

“Anh dám đánh tôi!”Dáng người Lý Hồng Xu không thấp, gần như ngang ngửa với Thường Văn Đống, nhưng thực lực nam nữ vẫn có chênh lệch, Thường Văn Đống cảm thấy đau, vì vậy dùng sức đẩy ra, thẳng tay đẩy Lý Hồng Xu xuống đất.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận