Thập Niên 70 Vợ Cả Mỹ Nhân Bị Bệnh Trong Đại Viện FULL


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa“Không cần nhiều lời.

” Trưởng lão nói ngắn gọn: “Nếu nhà Đức Hậu đã bày bàn thờ rồi, các người còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì, thật sự quên mất quy củ tổ tông, quên đi niềm tin với dòng tộc rồi à?”“Chưa quên, không dám quên, tuyệt đối không dám quên ạ.

” Bí thư chi bộ liên tục lắc đầu, rồi vẫy tay với phía sau: “Nhanh xếp hàng theo vai vế, đàn ông đứng trước, phụ nữ đứng sau, đến dập đầu với tổ tông đi.

”Trưởng lão vẻ mặt nghiêm khắc xuất hiện làm đám người bị doạ sợ, lúc này nghe thấy bí thư chi bộ gọi như thế thì vội vàng xếp hàng theo vai vế của nhà mình.

Lý Hồng Thù sau khi quỳ lạy xong, vốn nghĩ đứng lên sẽ khiến Mục Băng Oánh dọn bàn thờ đi, không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành thế này.

Còn chưa kịp nói gì đã bị bí thư chi bộ đuổi sang bên cạnh, rất nhanh đã bị nhấn chìm bên ngoài đàn người.


Đến cả bàn thờ mà cô ta muốn dẹp cũng bị mọi người trong thôn cung kính như thần!Nhìn già trẻ lớn bé trong thôn xếp hàng quỳ lạy, quên mất việc chưa chuẩn bị xong hôn lễ cho cô ta.

Vốn dĩ ngày mai phải nở mày nở mặt, là một hôn lễ nhận được sự chúc phúc của những người trong thôn, nhưng cứ thế bị Mục Băng Oánh phá hoại hoàn toàn.

Lý Hồng Thù tức anh ách, răng cũng sắp bị cắn nát rồi.

Lại nghĩ tới cả đời này chỉ cần nhớ đến hôn lễ là sẽ có mảnh vải trắng trên bàn thờ, tấm ảnh tổ tông không biết của ai nhìn chằm chằm lấy cô ta, cả đời này chán ghét cô ta.

Nỗi ám ảnh này sẽ không thể nào xoá đi được nữa…Máu huyết khắp người Lý Hồng Thù dâng lên, trước mắt tối sầm lại, thân thể ngã xuống, cứ thế bị tức đến ngất đi.

Đổng Quế Hồng vẫn luôn chú ý tình hình bên kia, bà nhìn thấy Hồ Diễm Thu lau nước mắt, tức giận tụ trong lòng nửa ngày đã tiêu tan.

Đợi khi bà nhìn thấy Lý Hống Chu trợn mặt ngã ra sau, không nhịn được mà trực tiếp cười ra tiếng.

A Niếp của bà lợi hại quá đi.

Người trong thôn rất đông, nên quỳ lạy hơn một tiếng đồng hồ mới xong.

Đám người vội chạy về ăn cơm, Mục Đức Hậu đưa những trưởng lão về nhà.


Nhà họ Mục không những không dọn bàn thờ đi, mà còn để Mục Giang Ba bắc ghế ngồi ở bên cạnh trông chừng, không để người khác dọn.

Lấy tiếng là để ngày mai tổ tông nhìn thấy con cháu lấy chồng.

Đổng Quế Hồng lấy đống thịt tích góp ra, đặc biệt đến xã cung ứng mua một cân thịt heo, trở về đích thân xuống bếp kho thịt.

“Oánh Oánh, em được lắm đó, lại nghĩ ra được cách này.

” Vương Vũ Quyên ngồi trước bếp lò canh lửa, càng nhớ đến càng buồn cười: “Lý Hồng Thù thế mà lại tức đến ngất đi, nếu không phải bầu không khí lúc đó quá nghiêm túc, chắc chị sẽ cười ra tiếng mất thôi.

”“Hôm nay xem như đã hết giận rồi, vẫn là đầu óc A Niếp nhà chúng ta thông minh.

” Đổng Quế Hồng mở vung nồi, dùng vá múc lên mấy miếng thịt, bà chọn miếng nạc mỡ có đủ đưa cho con gái: “Mẹ thấy mềm rồi, con ăn thử xem thế nào.


”Mục Băng Oánh không nhận lấy: “Mẹ đưa chị dâu ăn trước đi ạ.

”Lần này Vương Vũ Quyên không những không vui, ngược lại vẻ mặt đương nhiên nói: “Buổi sáng em đã không thoải mái rồi, ít nhiều cũng do em không đủ chất đó, nhanh ăn bù lại đi.

”Đổng Quế Hồng nghe thấy lời này, bà lấy một đôi đũa ở lồng bàn bên cạnh đưa cho con dâu: “Quyên, con tự lựa đi, mất công mẹ lựa thịt nạc thì lại bảo không cho ăn mỡ, lựa thịt mỡ lại nói mỡ quá ăn ngán.

”Vương Vũ Quyên cười, đừng bật dậy nhận lấy đôi đũa, lựa một miếng thịt, nhưng không hề cho vào miệng mà chạy ra bên ngoài gọi với: “Tráng Tráng, nhanh đến ăn thịt nè.

”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận