Thập Niên 70 Vợ Cả Mỹ Nhân Bị Bệnh Trong Đại Viện FULL


Nhóm dịch: Thất Liên HoaCố Trường Dật chỉ vào tấm vải ngoài cùng bên trái: “Làm phiền lấy những màu đó xuống và cho tôi xem.

”Người bán hàng quay lại và mang cuộn vải đến quầy: “Cuộn vải này mới đến, một tấm dài một mét hai.

Màu này rất đẹp, thích hợp cho con gái cũng như bọn nhỏ mặc, đắt tiền, nhưng anh không cần phiếu vải, anh muốn bao nhiêu?”Cố Trường Dật cẩn thận lựa chọn, thực ra da vợ anh rất trắng, màu nào cũng hợp cho cô.

Nhưng vợ anh có con mắt kén chọn, không thích mặc cùng màu với người khác, anh thường đi mua sắm khi về nước, chỉ chọn những bộ đỏ nhất, đẹp nhất, sau này, anh phát hiện ra rằng đồ mà anh mua cô chưa bao giờ mặc nó, vì vậy anh đã phát hiện ra thói quen của cô.

Cho nên bây giờ anh mới biết, nhất định phải cẩn thận lựa chọn, dù sao bây giờ mua vải cũng cần phiếu vải, mà phiếu vải đặc biệt trân quý, không thể lãng phí.

“Này anh, không phải toàn màu đỏ sao? Tại sao anh lại nghiêm túc chọn như vậy?” Người thanh niên đứng cạnh vợ mua vải nhìn Cố Trường Dật chọn những cuộn vải cùng màu rất lâu, không nhịn được mà hỏi.

“Không giống nhau.


” Cố Trường Dật trước đây cũng cảm thấy như vậy, không thể phân biệt được, sau này nhờ sự huấn luyện của vợ, anh đã có thể phân biệt được sự khác nhau giữa màu đỏ này và màu đỏ kia, anh chỉ vào màu mình chọn và nói: “Hãy giúp tôi lấy năm mét vải ô vuông này, năm mét vàng nhạt, sau đó lấy năm mét vải hoa oải hương bên phải của cô, mười mét vải đen, mười mét vải trắng và mười mét vải lót.

”Liệt kê hàng loạt loại vải này thực sự khiến người thanh niên bên cạnh kinh ngạc, nhìn chằm chằm người bạn đời bên cạnh, ho khan: “Anh trai à, anh phải dành dụm mấy năm mới được nhiều phiếu vải này nhỉ.

”Cố Trường Dật cười: “Đúng vậy, tôi mua nó cho vợ tôi.

”“Vợ của anh thực sự bị phục đó.

” Người thanh niên giả vờ không hiểu ẩn ý trong mắt anh, cười khan và nhanh chóng đổi quầy.

“Anh là người đàn ông tốt nhất mà tôi từng thấy đối với vợ mình.

Những miếng vải này ít nhất có thể may được ba bốn bộ quần áo, anh có con mắt tinh tường, vợ anh mở ra xem bộ dạng này nhất định sẽ rất vui.


”Người bán hàng hiếm gặp được một người đàn ông yêu vợ như vậy, đóng gói rất cẩn thận: “Đây, anh giữ đi, sau khi rời khỏi quầy sẽ không được trả lại cũng không đổi.

”Cố Trường Dật cầm lấy tấm vải, đi đến khu thực phẩm, mua hai túi bột mì trắng Phú Xuân hai mươi cân, thôn này vẫn ăn cơm niêu, hàng năm cũng không đến mấy cân bột mì trắng.

Vợ anh có rất nhiều người trong nhà, cho dù cô làm bánh bao bột trắng, bánh mì bột trắng, sủi cảo, thì vẫn chỉ ăn được vài miếng.

Bột trắng và gạo đều là thịt nên anh phải nhanh chóng tăng cân cho vợ, sau đó đến bệnh viện trước tìm bác sĩ điều trị.

Thời tiết nóng nực, phải đi hơn trăm cây số mới đến thôn, Cố Trường Dật không mua thịt lợn nấu đồ ăn, sợ đi đường bị hư hỏng nên quyết định đợi đến hợp tác xã cung-tiêu mua.

Dù sao cũng có phiếu thịt trong tay nên không sợ không mua được thịt.

Số lượng gà và vịt nuôi trong thôn là cố định, tổng số gà, vịt, ngỗng trong mỗi gia đình không được vượt quá tổng số người, thông thường họ chọn mua gà mái, vì gà mái có thể đẻ trứng, nhiều nhất là họ sẽ chỉ nuôi một hoặc hai con gà trống cho Tết Trung thu.

Vợ anh rất thích ăn gà xì dầu và gà bốn chén, Cố Trường Dật mua hai con gà ba chỉ vàng, vừa nhìn thấy gà xương đen liền gọi cả ba, canh gà hầm xương đen bổ dưỡng nhất và tốt cho sức khỏe của vợ.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận