Thập Niên 70 Tay Cầm Hạt Dưa Xem Kịch Ở Tứ Hợp Viện


Triệu Vân Vân đang cố nén niềm vui trong lòng bị dội một gáo nước lạnh, sắc mặt hơi trắng bệch.

Dẫu sao hai chị em đã lột mặt nạ rồi, Triệu Tĩnh Hương cũng nhìn thấu chuyện xảy ra giữa Phó Chính Cương và Triệu Vân Vân.

Người đàn ông đã không còn thuộc về mình thì còn bận tâm làm gì.

Giờ đây Triệu Tĩnh Hương nhìn đôi mắt đậu xanh của Phó Chính Cương chỉ cảm thấy thật chướng mắt, đáy lòng còn hơi vui vẻ vì cuộc hôn nhân này không thành.

Dù sao gen của nam giới sẽ ảnh hưởng đến chỉ số IQ và ngoại hình của đứa bé, chuyện đó thì bất kể gia đình có hoàn cảnh thế nào cũng chẳng thay đổi được.

Thế hệ sau mà có đôi mắt đậu xanh và khuôn mặt chữ quốc thì quả thực rất phiền phức.


"Đại Nha, con nói thật với cha đi, ông cụ nhà họ Phó thực sự nghĩ như vậy à, cha còn tưởng rằng cha của Phó Chính Cương là nhân vật có máu mặt trong nhà máy, nào ngờ ông ấy lại làm chuyện khốn nạn thế này.

"Mặc dù Triệu Đại Hắc cũng muốn con gái tìm được một nhà chồng tốt, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn chút, nhưng không có nghĩa là ông ấy muốn đẩy con gái vào hố lửa.

Dù sao con nhóc vẫn là con ngoan nhà mình, mặc kệ có hồ đồ cỡ nào thì ông ấy cũng sẽ không vội làm nhục nhà họ Phó.

Nếu như Triệu Đại Hắc thực sự làm như thế thì nửa đêm chắc mẹ con nhóc sẽ đến tìm ông ấy báo mộng mất.

"Nhị Nha, con đã nghe chị con nói gì chưa? Ông cụ nhà họ Phó là một hố lửa, hai vợ chồng họ không phải người tốt đâu.


"Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt cả, Triệu Vân Vân cũng là con ruột của ông ấy, Triệu Đại Hắc không nỡ nhìn con gái ngoan phải đi đường vòng.

"Cha, nhà họ Phó chưa từng qua quýt lấy lệ với con, bất kể không tốt thế nào thì con và Phó Chính Cương đã gạo nấu thành cơm rồi, nhà họ Phó bọn họ nhất định phải cho con một lời giải thích, tính cách của con cũng không tốt tính như chị con đâu.

"Triệu Vân Vân tốt nghiệp trung học xong nhưng lại chẳng vượt qua được kỳ thi tuyển dụng của nhà máy, cuối cùng chỉ đành xuống nông thôn làm việc.

Song ở đó ngốc một năm thì Triệu Vân Vân đã bị công việc đồng áng mệt mỏi liên tục mài mất một lớp da, ngón tay trắng nõn trước đây giờ đã chai sần thành một lớp dày.

Cuối cùng cũng chờ được cơ hội về thăm gia đình, Triệu Vân Vân cắn răng đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ đến huyện, dùng số tiền tiết kiệm mua một chai rượu trắng cho đại đội trưởng, sau đó giành lấy cơ hội duy nhất về thăm gia đình.

Từ lúc ngồi trên tàu lửa trở về Bắc Kinh, Triệu Vân Vân đã thầm thề rằng mình sẽ không bao giờ đặt chân đến đó nữa.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận