Thập Niên 70 Mẹ Kế Nuôi Con Ở Hải Đảo


“Đương nhiên!” Triệu Trình Tiền chính là doanh trưởng, tuy nói là cưới lần thứ hai, nhưng cái gì có vẫn phải có!“Vậy tôi sẽ đi.

” Đây chính là thập niên bảy mươi, vùng nông thôn có thể ăn chút tanh cũng không dễ dàng, tại sao không đi?Không ăn không ăn.

Lâm Ái Phân nhìn vẻ mặt hưng phấn của Lâm Nhân thầm nghĩ ——Khẳng định là mình không cẩn thận bỏ quá liều thuốc ngủ rồi, con ranh này ngủ đến ngu rồi à!Kiếp trước cô ta sống cuộc sống cực khổ, cho nên Lâm Ái Phân không muốn thấy Lâm Nhan sống tốt được.

Trước mắt nhìn thấy Lâm Nhan vẻ mặt hưng phấn chờ mong, bỗng nhiên muốn rút miệng mình một cái, vừa rồi cô ta nói cái gì đấy? Vô duyên vô tiện nghi cho Lâm Nhan!Rượu ngon, đồ ăn ngon, cho chó ăn cũng không muốn cho Lâm Nhan ăn.

Tròng như muốn nứt ra, Lâm Ái Phân cười nói: “Theo lý thuyết nên đến, chỉ là chị sợ trong nhà bận rộn chuyện của em và Thanh niên trí thức Tùy, em cũng không lo nổi.


”Chuyện Lâm Nhan và Tùy Sâm ngủ chung một chỗ bị cô ta “không cẩn thận” la hét ra ngoài, hoàng hoa đại con gái trở nên không sạch sẽ, Lâm Nhan cho dù không muốn gả cho Tùy Sâm thì cũng phải gả.

Dù sao nếu Lâm Nhan không gả cho Tùy Sâm, sau này con cái Lâm gia còn có mặt mũi tính chuyện hôn nhân sao?Nhìn người lớn đều không ở nhà, không phải đi tiễn mẹ chồng thì chính là đi đại viện thanh niên trí thức tìm Tùy Sâm.

Lâm Ái Phân lấy chuyện này đến ghê tởm Lâm Nhan, vốn nghĩ cho dù không nhìn thấy em họ che mặt khóc, sợ không phải cũng tức giận đến dậm chân chạy về phòng.

Tuy nhiên,“Vậy tôi đi gọi thanh niên trí thức Tùy cùng đến ăn nha, anh ấy cũng là con rể tương lai của nhà mình, tương lai sẽ phải qua lại với Triệu doanh trưởng, trước làm quen cũng tốt.

”Người chị họ này cực kỳ không đúng.


Lâm Nhan không ngại chọc giận Lâm Ái Phân báo thù cho nguyên chủ.

Cũng không biết cô gái kia thế nào, nếu như hai người bọn họ trao đổi thân phận, hy vọng Lâm Nhan kia đến thời đại của mình, đừng bị áp lực nghiên cứu khoa học bức điên.

Muốn một em gái tốt nghiệp trung học cơ sở đừng bị áp lực học tập của tiến sĩ bức điên, Lâm Nhan cảm thấy đầu óc mình còn có chút rối loạn.

Quên đi không nghĩ nhiều, cô cười tủm tỉm nhìn Lâm Ái Phân, mắt thấy cô chị họ này tức giận đến thất khiếu bốc khói, trong lòng cảm thấy rất sảng khoái, “Vậy cứ như thế nhé.

”“Cái gì đã thế nhé?”Bà Lâm rẽ qua, vẻ mặt không vui nhìn tiểu tôn nữ này.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận