Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Yếu Đuối Của Nam Chính Trong Niên Đại Văn


Nhóm Dịch: 1 0 2
Triệu Phong cười một tiếng như tên trộm: "Chị đừng lo lắng cho em, chị không biết ông bà nội và mẹ yêu em đến mức nào đâu.

Ngay cả khi mẹ tức giận, bà ấy cũng không dám làm gì em."
Đây là sự thật, ông bà nội của Triệu Phong rất thương cậu từ nhỏ, dù có chuyện lớn đến đâu, chỉ cần cậu khóc, họ cũng sẽ nâng niu, nhẹ tay nhẹ chân, nhiều nhất chỉ là răn dạy vài câu.
Vì vậy, lần này cậu ấy dám giúp Mạnh Thư Uyển bỏ trốn cũng là vì biết chắc mình sẽ không bị trừng phạt.
Mạnh Thư Uyển mỉm cười, vỗ nhẹ đầu thiếu niên, mái tóc xù của cậu như một chú chó lông xù đáng yêu.
Tiếng còi xe lửa vang lên, thu hút sự chú ý của hai người.
Tàu hỏa màu xanh lá dài ngoằng, kéo theo những toa tàu lộng lẫy rực rỡ ánh bình minh, tiến vào nhà ga.
Sắp phải đi rồi.
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu của hai người.
Mạnh Thư Uyển quay lại, nhìn thiếu niên mắt đỏ hoe, mỉm cười nói: "Chị phải đi rồi, Tiểu Phong."
Giọng nói của cô gái dịu dàng như gió thổi bên tai, mang theo niềm vui và sự thoải mái của tự do sắp đến.
Lúc này, cô như đang tỏa sáng.
Triệu Phong nhìn thấy vậy, hít mũi một cái, cố gắng không để mình rơi nước mắt.

"Chị, thuận buồm xuôi gió."
Cậu mỉm cười, đưa hành lý trong tay cho cô.
Cửa xe lửa mở ra, có người xuống xe, cũng có người lên xe.
Cô gái như cá gặp nước, hòa vào dòng người.
Mạnh Thư Uyển tìm thấy chỗ ngồi của mình, nhìn qua cửa sổ, nhìn thiếu niên gầy gò đứng trên sân ga, nước mắt cô lập tức rơi xuống.
Cảnh tượng này chưa từng xảy ra ở kiếp trước.
Ở kiếp trước, cô đã trốn đi trong sự hoảng sợ, hai chị em cũng không được gặp nhau lần cuối.

Mãi đến nhiều năm sau, Triệu Phong đã có gia đình mới đến thủ đô thăm cô, nhưng lúc đó cậu đã không còn là thiếu niên sôi nổi ngày nào, mà như một hạt cát đã bị đồng hóa, chỉ còn lại sự đau thương và chết lặng.
Cô đột nhiên thò đầu ra khỏi cửa xe, lớn tiếng nói với thiếu niên: "Triệu Phong, cố gắng học hành, nhớ lấy, mặc dù học hành không phải là con đường duy nhất, nhưng đó là con đường tốt nhất."
Triệu Phong vội vàng gật đầu: "Em sẽ học thật tốt, chị, chị hãy đợi em ở thủ đô!"
Tàu hỏa khởi động.
Triệu Phong khóc đuổi theo tàu, vừa chạy vừa lớn tiếng hô: "Nếu chị ở Trình gia không vui, hãy nói cho em biết, nếu có ai dám ức hiếp chị, em nhất định sẽ không tha cho kẻ đó!"
Thân ảnh thiếu niên dần dần đi xa, nhưng ánh sáng mà cậu để lại đã truyền vào cơ thể cô.
Lúc này, Mạnh Thư Uyển thực sự cảm nhận được hy vọng, giống như mặt trời mọc, như lửa, ấm áp và mạnh mẽ.
Đoàn tàu nhẹ nhàng lướt về phía trước, hai bên là tuyết trắng trải dài vô tận, bao phủ cả thảo nguyên.


Xa xa, sương mù mờ ảo bao phủ những ngọn núi trùng điệp, hướng về phía mặt trời mọc, nơi hào quang nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Mạnh Thư Uyển nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc ngoạn mục khiến cô có chút bàng hoàng.

Chẳng lẽ kiếp trước, phong cảnh cũng đẹp như vậy sao?
Cô không nhớ rõ, có lẽ là đẹp mắt, nhưng khi ấy cô lo lắng thấp thỏm, sợ bị Mạnh Trường Lan đuổi kịp và bắt về để gả chồng.

Giống như một chú chim sợ cành cong, cô hoàn toàn không có tâm trí để ý đến cảnh đẹp dọc đường.
Nhưng kiếp này khác rồi.

Cô không còn bối rối, cô rời đi cũng là để trả thù.
Cô hiểu rõ Mạnh Trường Lan quan tâm điều gì.
Sau khi ông nội qua đời, Mạnh Trường Lan lộ rõ bộ mặt thật, tìm mọi cách chiếm đoạt gia sản, thậm chí không ngần ngại gả cô cho Mạnh Nham với giá hai trăm đồng tiền sính lễ.
Cô biết rằng trong lòng Mạnh Trường Lan, không có tình thân, chỉ có lợi ích.
Vì vậy, cô đã lên kế hoạch cho trận hỏa hoạn lớn này.
Tất nhiên, sự xuất hiện của Triệu Phong là một điều bất ngờ.

Sau khi Mạnh Trường Lan rời đi không lâu, Triệu Phong liền cầm tiền mừng tuổi và nói muốn đưa cô bỏ trốn.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận