[Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt] Tình Trọng

Từ khi Hương Xá đăng màn, hắn cũng không cho người khác cơ hội nói chuyện. Mặt Hồng Y cùng Yên Lung đều đen, lòng muốn thu lại lời nói ban đầu, Hướng Thiên Nhai rơi vào tay con yêu tinh như thế, thật không hiểu kiếp trước hắn đã tạo nghiệt gì, này… Này người bình thường ai có thể chịu được a.

“Yên Lung là kỳ lân mà ta cùng Vô Biên cứu được, không phải tới bắt ngươi, ngươi sợ cái gì? Phi, mệt ngươi còn tự xưng là yêu tinh tu luyện ngàn năm, lá gan chỉ có như thế? Còn nói là người đến từ mười hai con yêu tinh ở Vụ Ẩn Sơn.” Dư Khinh nhịn không được trào phún.

Hương Xá vừa nghe không phải tới bắt mình, lá gan cũng lập tức lớn lên, ưỡn ngực, rồi mới đưa tay xoa xoa nước mắt vốn không tồn tại, dùng ngữ khí trầm hết sức nói: “Ai, ngươi còn chưa hưởng qua tư vị động tình này. Cái gọi là tình đến chỗ sâu không oán hận, gần hương tình càng nhát gan a, nếu không phải trong lòng ta còn vướn bận Hướng lang, ta sẽ sợ một con kỳ lân sao?”

Yên Lung cùng Hồng Y đồng thời xoa trán, nghĩ thầm đó là cái gì cùng cái gì a? Tình đến ở chỗ sâu không oán hận cùng với gần hương tình càng nhất gan có nửa phần quan hệ nào sao? Thực bội phục Hướng Thiên Nhai kia, định lực này rốt cuộc là như thế nào mà luyện ra a, đối mặt với hành vi dọa người này của hắc xà tinh nhà hắn, thế nhưng mí mắt cũng chưa chớp một cái.

Thật vất vả chịu được cái miệng quạ của Hương Xá mà đi vào đại sảnh, có hạ nhân dâng trà bánh. Yên Lung bẻ hai khối điểm tâm đút cho hai người con trai, liền ngẩng đầu đối Hương Xá nói: “Nguyên lai ngươi là yêu tinh ở Vụ Ẩn Sơn a? Quả nhiên là… Khụ khụ, rất hoạt bát.”

Dư Khinh hiếu kỳ nói: “Yên Lung, ngươi cũng biết Vụ Ẩn Sơn? Điều đó không có khả năng đi? Ngươi là thần thú của thần giới, Vụ Ẩn Sơn cũng bất quá là một tòa linh sơn mà thôi, thậm chí còn chưa tới tiên sơn, huống chi, trong đại thế giới tiên sơn thần đảo rất đông, Vụ Ẩn Sơn kia như thế nào lọt vào trong mắt các ngươi?”

Yên Lung mỉm cười nói: “Vụ Ẩn Sơn đích xác không nổi tiếng, nhưng là… Nó ở trong thần giới chúng ta có một biệt danh, tên là Thương Tâm sơn, nơi đó liên… Quan đến vài chuyện khiến người đau lòng. Nguyên do trong đó cũng không tiện đối với các ngươi nói tỉ mỉ, bất quá, mấy trăm năm gần đây nó sở dĩ một lần nữa bị tiên thần giới chú ý, là bởi vì mười hai con yêu tinh ở trên đó.”


“Cái gì? Đại danh của chúng ta đã muốn truyền bá đến thần giới?” Hương Xá kích động đứng lên: “Này… Điều đó không có khả năng đi? Chúng ta… Chúng ta cũng không có làm chuyện lớn gì mà a, chính là đánh chạy một ít yêu tinh cõi tiên mà thôi, không có khả năng… Không có khả năng vì vậy mà nổi danh tại tiên thần hai giới đi?”

“Nga, thật là bởi vì yêu tinh cõi tiên mới chú ý các ngươi. Con ngưu yêu kia, nghe nói yêu tiên giới giới chủ thập phần thưởng thức.” Yên Lung không muốn nói dối, chỉ nói một câu, rồi dùng uống trà che dấu, không dám nhìn Hương Xá nữa.

“Chú ý tới ngưu ca ca.” Ánh mắt Hương Xá càng phát sáng, bổ nhào vào trước mặt Yên Lung vui rạo rực hỏi: “Chúng ta thì sao chúng ta sao? Giới chủ đại nhân yêu tiên giới có hay không đề cập qua chúng ta? Hắn đối với chúng ta thì sao?”

Yên Lung thực cố sức nuốt nước miếng, cuối cùng vẫn là không chịu nổi ánh mắt nhiệt tình của Hương Xá, đành phải cúi đầu nhỏ giọng nói: “Khụ khụ, giới chủ đại nhân nói, hắn… Hắn mỗi ngày đều xem chuyện mười hai yêu tinh ở Vụ Ẩn Sơn, có thể… Có thể bảo trì thể xác và tinh thần khoái trá…”

“Bảo trì thể xác và tinh thần khoái trá?” Hương Xá nghi hoặc: “Này xem như khích lệ sao? Tại sao lại nói nhìn đến chúng ta có thể bảo trì thể xác và tinh thần khoái trá?”

“Nga, bởi vì… Bởi vì trừ bỏ ngưu ngưu ra, các ngươi… Các ngươi thật sự là chọc cười không ngừng, một đám yêu tinh vừa ngốc lại tham ăn ở chung một chỗ, mỗi ngày đều có thành thiên thược bách chuyện chê cười phát sinh, chỉ cần nhìn một cái, phiền não nào đều bay mất.”

Yên Lung đơn giản đem nguyên si lời nói của yêu tiên giới chủ ngày hôm đó nói ra. Thấy sắc mặt hắc xà tinh trong nháy mắt biến thành đen, hắn vội vàng bổ cứu nói: “Bất quá… Bất quá giới chủ đại nhân nói, trong các yêu tinh tham ăn không có ngươi.”


Hương Xá một lần nữa đổi giận thành vui, lại nghe Yên Lung lại nói: “Hắn nói ngươi chính là mỗi ngày nghĩ muốn nam nhân muốn đến điên mà thôi, tuy rằng dốt nát thì vẫn là dốt nát…” Không đợi nói xong, hắn liền phát giác mình không nên đem câu còn lại nói ra, hối hận đến nỗi khuôn mặt tuấn tú đều đỏ ửng.

Hương Xá mặt không chút thay đổi xoay người bước đi, vẫn là Hướng Thiên Nhai không có cơ hội mở miệng cũng không muốn mở miệng cuối cùng ra tiếng: “Hương Xá, ngươi muốn đi đâu?”

“Chuẩn bị đại hồng đăng lung, hỉ yến hỉ bính, y phục pháo này nọ, ta muốn thừa dịp lúc Dư Khinh ở sát thủ cốc, bắt hắn lấy chồng.”

_hồng đăng lung: lồng đèn đỏ.

“A…” Dư Khinh quát to một tiếng, một cái bước nhảy lên đi ra ngoài, hoảng sợ giữ chặt ống tay áo Hương Xá: “Hương Xá, không phải… Là đại tẩu, đại tẩu ta làm gì đắc tội ngươi?” Y nghĩ thầm ta chính là vì trốn hôn mới trở về, ngươi… Ngươi ngược lại, câu nói đầu tiên liền bắt ta lấy chồng.

“Con kỳ lân kia không phải ngươi cứu sao?” Hương Xá như cũ mặt không chút thay đổi nhìn Dư Khinh, tiếng vô lý rõ rét truyền đến.


”Đúng vậy… Là ta cứu.” Dư Khinh nóng nảy, biết đây là bị Hương Xá giận chó đánh mèo, hắn chùi chùi mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn về phía Vô Biên đang vui mừng đến ngốc, vội vàng vươn tay chỉ nói: “Chính là… Chính là khi cứu Yên Lung, hắn là chủ lực a, đại tẩu ngươi muốn báo thù, thì lẽ ra, phải khiến ta cả đời không gả cho hắn mới đúng.”

Hương Xá nhìn nhìn Vô Biên, không nhìn y vội vàng xua tay ý đồ muốn trốn tránh trách nhiệm, nghĩ nghĩ nói: “Đúng vậy, không thể để cho hắn tiêu dao như vậy, nhưng là ngươi cũng phải trừng phạt. Hảo, quyết định, hay là muốn đem ngươi gả ra ngoài, nhưng không thể gả cho Vô Biên. Hắc hắc, này đối với hai người các ngươi mà nói, phải là trừng phạt tối tàn khốc.”

Hắn nói xong, không để ý tiếng kêu to của mọi người, liền nổi giận đùng đùng đi ra cửa.

“Ta… Ta chọc ai trêu ai? Từ lúc về tới đây, ta ngay cả một câu cũng chưa dám nhiều lời a.” Vô Biên khóc không ra nước mắt.

Cả người Yên Lung đều đứng ngồi không yên, đứng lên áy náy nói: “Đều tại ta, ta… Ta không nên ăn ngay nói thật. Bằng không… Ta đi tìm hắn giải thích giải thích đi… Bọn họ… Yêu tiên giới chúa nói bọn họ thực đáng yêu.”

“Đây còn không phải là thành ý kiến dốt nát.”Dư Khinh bĩu môi. Chợt nghe Hướng Thiên Nhai cười nói: “Kỳ Lân công tử không cần để ý, Hương Xá mạnh miệng mềm lòng, cho dù thu xếp hôn sự, cũng định là chuẩn bị cho Dư Khinh cùng Vô Biên, sẽ không để Dư Khinh cho người khác.”

“Đại ca.” Dư Khinh oán hận trừng Hướng Thiên Nhai: “Ngươi là đại ca của ta hay là đại ca hắn? Sao lại giúp hắn nói chuyện?”

Hướng Thiên Nhai chân mày cau lại: “Nga, chẳng lẽ trong lòng nhị đệ có người khác? Nếu như thế, tại sao còn không đem đạo sĩ kia vứt bên ngoài, đem trở về làm gì?”


“Ngươi…” Mặt Dư Khinh lập tức hồng thấu, hừ lạnh một tiếng nói: “Mọi người đều nói gần chu thì đỏ gần mực thì đen, quả nhiên ngươi gần Hương Xá, liền trở nên càng ngày càng đen, hừ, không để ý tới ngươi.” Nói xong cũng phẩy tay áo bỏ đi.

“A? Vô Biên thúc thúc thật sự muốn kết hôn Dư Khinh thúc thúc a? Vậy sẽ có trò hay.” Trong ánh mắt Hướng Tiểu Xá bắn ra quang mang u lượng như sói, nhìn Vô Biên đang đứng ở một bên tới khi trong lòng hắn kinh hoàng, mới nhớ tới tình cảnh sinh nhật một tuổi của Hướng Tiểu Xá, hắn không tự kìm hãm được liền run rẩy một cái.

“Vài vị đường xa mà đến, nói vậy cũng mệt mỏi, Giáng Tuyết, chuẩn bị phòng ở cho mấy vị khách nhân.” Hướng Thiên Nhai nói xong, rồi hướng đám người Hồng Y A Giang nói: “Vài vị xin mời an tâm ngụ đây, nếu có chút chuyện gì, cũng xin đợi đến sau hôn sự của Vô Biên cùng Dư Khinh rồi hãy rời đi, hai người bọn họ cũng không bằng hữu nào, khó được lúc dẫn vài người các ngươi đến đây.”

“Hướng cốc chủ nói quá lời.” Yên Lung làm thi lễ, nhẹ giọng nói: “Kỳ thật chúng ta là tới sát thủ cốc tránh nạn.” Hắn đem mấy người gặp được nói một lần, rồi mới lại nói: “Dư Khinh nói, phu nhân cốc chủ là một hắc xà tinh tu luyện ngàn năm, pháp lực cao cường, nhất định có thể bảo hộ chúng ta bình an. Chính là mạo muội quấy rầy, thật sự bất an, nếu có chút không tiện, mong rằng cốc chủ cho biết.”

“Không có gì không tiện, sát thủ cốc không có cái khác, nhưng chút tâm huyết vẫn phải có. Thỉnh vài vị yên tâm, Dư Khinh đã đem các ngươi phó thác ở trong này, cao thấp sát thủ cốc chúng ta, nhất định một lòng bảo hộ các vị an toàn.”

Vô Biên ở một bên nhíu lông mày, tâm nói a, Hướng Thiên Nhai này cùng hắc xà tinh sớm chiều ở chung, thật sẽ nói vài câu khách sáo nhân mô nhân dạng.

_nhân mô nhân dạng: bắt chước y hệt hạnh động của loài người

Yên Lung cùng A Giang Hồng Y còn nói một phen “Quấy rầy mạo muội” linh tinh khách sáo, một đám người liền tan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận