Thằng Đức


Hà nội...Hotel Sofitel...
Lần nầy trở ra ra Hà nội,có sự đồng hành của Thu Tâm,Nancy không về nhà...cả hai trú tại Khách sạn Sofitel ...Công việc đã xong,nàng muốn mai về lại Cần Thơ nhưng ‘ông cụ’ cứ nằng nặc nàng ở thêm 1 tuần...cũng được...cho đám chị em của Thu Tâm thêm thì giờ thu xếp chuyện nhà ...
Chiều nay trời đẹp...Nancy và Thu Tâm cùng đi dạo một vòng bên hồ Gươm...trở về khách sạn,cã hai ngồi quầy bar chuyện trò uống chút rượu trước khi dùng bửa cơm tối...
-Đã đặt vé cho tuần sau chưa? không có vấn đề gì chứ?
-Không có vấn đề gì ạ...tổng cộng 10 vé...Thứ Tư,chuyến bay Vietnam airlines 8 giờ sáng đến Cần Thơ 9 giờ 15...
-Vậy em phải thông báo cho bọn họ phải có mặt tại phi trường đúng giờ...chúng ta hội họp với họ tại phi trường...
-“Vâng..đã nói rồi...em nghỉ có thêm thời gian cho các chị em thư thả một chút...Nhìn họ rất phấn khởi em cũng mừng...coi như là một khỡi đầu mới...lần đầu tiên vào Nam lại được làm việc cho Thủ trưởng...” Thu Tâm vui vẻ nói...hai mắt sáng ngời...
Lần nầy trở ra miền Bắc...Theo lệnh của Nancy,Thu tâm ráo riết tìm lại được một số chị em đã giãi ngủ ‘tay nghề’ giỏi...nghe Thu Tâm đang làm việc cho Nancy trong Nam,mấy người nầy rất hâm mộ nên khi Thu Tâm ngỏ ý cần người vào Nam...dỉ nhiên là họ tình nguyện rồi...tất cả đều còn trẻ,không vướng bận gia đình..phiêu lưu là nguyện vọng thay vì lấy chồng sinh con...không phải là lý tưởng của họ,nhưng nghỉ tới vấn đề tài chánh...Thu Tâm hơi lo lo...nàng rất yêu thích cuộc sống hiên tại...nhưng phải thực tế một chút...tài chánh nếu không đủ sẻ là một vấn đề...tổ chức sẻ dể tan rả...
-Thủ trưởng...em có điều hơi lo ...không biết...
-Nói đi...giửa chúng ta đừng ngại...mai nầy đều là người trong nhà...
-Em thấy...chúng ta nhiều người như vậy...chi tiêu sẻ không nhỏ a...
-“Hihihi...tưởng vấn đề gì...chỉ là chuyện nhỏ thôi...sau nầy chúng ta làm ăn và sẻ bành trướng lên...sẻ là một tập đoàn lớn...không chỉ trong nước mà cả nước ngoài...chúng ta sẻ có thương hiệu riêng của chúng ta...”Nancy hai mắt sáng ngời khi nhìn về tương lai...
Thu Tâm nghe Nancy nói giấc mơ tương lai...nàng cũng phấn khích lên...nếu có thể cùng thủ trưởng có ngày đó...thiệt là không uổng kiếp người...
-“Thu Tâm,bây giờ và sau nầy...chúng ta là người một nhà...trong sự nghiệp của chị và Trần Đức..sẻ không thiếu phần của em...hihi...chắc em cũng biết quan hệ giữa chị và hắn?”Nancy cãm thấy cũng nên minh bạch với thuộc hạ và cũng là chị em của mình trong tương lai...
-“chút..chút”...Thu Tâm hai má ửng hồng...nàng biết chút chút rằng cả ba chị em Thủ trưởng đều có quan hệ với Đức...đó là chuyện đời tư của Thủ trưởng...nếu Thủ trưởng muốn tâm sự...nàng cũng hiếu kỳ mà...nên rất muốn nghe.
-“Ừm...vậy có muốn biết rỏ không?”Nancy nhìn Thu Tâm nghiêm túc hỏi...
Thu Tâm không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Nancy đầy vẻ tò mò hiếu kỳ...
-Là như vầy...
Thu Tâm trợ mắt há mồm...một kế hoạch ‘tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả’ a...nhưng mà nghỉ lại với thế lực hiện tại của Nancy...chỉ cần Tổng Bí Thư ngồi thêm 2 nhiệm kỳ nữa..rồi tới Nancy...rồi tới hắn...chỉ cần có thế lực và tài lực...chuyện nầy không thể là không khả thi...nếu mình có thể giúp Nancy hoàn thành kế hoạch vỉ đại nầy...chết không uổng kiếp người...
-“Thủ trưởng....suốt đời nầy em tình nguyện giúp Thủ trưởng 1 tay...”Thu Tâm kích động tuyên bố...
-Thiệt?em tình nguyện?
-Nếu Thủ trưởng tin em...Thu tâm hai mắt sáng ngời cương quyết...
-“Nà...” Nancy kề tai Thu tâm nói nhỏ...hai má Thu Tâm đỏ rực...
-Em nghỉ kỷ đi...chị không ép nhưng nếu em theo chị...người đàn ông của chị cũng sẽ là của em...con chị và con em cùng cha...sự nghiệp như vậy mới vững bền...
...
-“Là em à Nancy....hahaha..không ngờ gặp em ở đây...”Một giọng nam từ phía sau vọng đến cắt đứt giòng tư tưỡng của Nancy...
-“Đang vui tự nhiên cãm thấy mất hứng...”Giọng Nancy bỗng nhiên lạnh lùng,hằn học...nét mặt chán ghét nhìn người đàn ông trước mặt...
-“Hahaha...dù sao cũng đã từng là vợ chổng...em không tuyệt tình như vậy chứ hả?hahaha...
Thu Tâm sửng sốt...không ngờ người đàn ông trước mặt nầy đã từng là chồng của Thủ trưởng...
-Tôi nói cho anh biết...Lý Gia Thành...kết hôn với anh là vết nhơ nhất trong đời của tôi...anh đừng bao giờ nhắc lại....OK?Thu Tâm...mình đi...
-Hahaha nghe nói cô xuống Cần Thơ cặp kè với thằng nhà quê...tôi cũng muốn kiếm bửa nào xuống đó chơi luôn tiện gặp hắn xem...ừm..hắn tên gì nhể?ừm đúng rồi...là Trần Đức...hahaha....coi hắn là thằng nhà quê đến cở nào hahaha...
Đang dợm bước đi nghe Lý gia Thành nói..Nancy quay lại cười chúm chím nhưng nhìn kỷ ánh mắt đầy sát ý...
-Nói về xuất thân...chắc chắn hắn không bằng anh rồi...công tử bột Lý Gia Thành...phường giá áo túi cơm hihihi...còn nói về tài năng...ừm...phải nói thế nào đây?ừm phải rồi...ngắn gọn dể hiểu...Lý Gia Thành anh xách dép cho hắn cũng không xứng...nếu không tin cứ tự mình đi coi đi...đọ sức thử coi sao?nhưng mà tôi nói trước nha...đọ sức tay đôi thì được...muốn dùng thế lực chèn ép hắn..hahaha...bà đây không tha cho mầy...nghe rỏ chưa Lý Gia Thành?Thu Tâm mình đi...thấy người nầy chị muốn ói...
Lý Gia Thành mặt tái xanh vì giận...đụng tới Nancy...hắn không có cái gan nầy...về tài về thế..hắn đều thua xa...mấy năm nay gia tộc hắn mỗi ngày đều lao dốc trong khi bên Nancy,về tài về thế đủ để đè chết gia tộc hắn...nhất là Tổng Bí Thư...nghe nói ngồi trên đỉnh cao thêm hai nhiệm kỳ nữa cũng không có gì khó khăn...Chính vì vậy mà cha hắn muốn hắn ‘gương vở lại lành’...nếu được thì chuyện tái lập uy phong ngày xưa của gia tộc sẻ rất thuận lợi...xem ra coi bộ không dể rồi...
Trần Đức?Lý Gia Thành tao thật muốn coi thằng nhà quê mầy là ai mà dám tranh giành với tao...
***
Cần Thơ...cùng thời gian...

Hẹn 7 giờ....mới hơn 6 giờ Duệ đã đến Vinpearl và đang ngồi trong khu nhà hàng.
Hôm nay Duệ ăn mặc rất trí thức,quầy tây đen,áo sơ mi màu xanh nước biển trông thật trẻ trung bắt mắt...Trước khi đến đây,Duệ đã ngắm nhìn mình trong gương nhiều lần...phải cho vợ Lý Bình có ấn tượng tốt mới được...
Kịch bản là...sau khi ăn uống một hồi...vợ Lý Bình sẻ cãm thấy không khỏe...thế là Lý Bình đưa vợ hắn lên phòng đã đặt sẳn tạm nghỉ...chuyện sau đó...còn phải nhờ vào tài năng của Duệ...hắc hắc hắc...Duệ không cần biết vì sao vợ Lý Bình cãm thấy không khỏe ...Lý Bình có cách làm của hắn...Cái mà Duệ quan tâm chính là cái thân hình kia...nghỉ tới cũng đủ làm Duệ nứng cặc...
Duệ vào nhà hàng,chọn một bàn gần cửa sổ ngồi xuống nhìn ra ngoài...hôm nay trời thật đẹp...nắng chan hòa ...Lảo kêu một ly Rémy Martin pha chút soda nhấm nháp...đầu óc đang mơ màng suy nghỉ tối nay ...
-Giám đốc Duệ...xin chào...thật là thất lể quá...chúng tôi đến hơi muộn...
Tiếng nói của Lý Bình khiến Duệ giựt mình...lảo quay lại...thấy Lý Bình cùng vợ sắp cưới Thúy Ái đang đứng sau lưng...
-“Haha...Lý Bình...Chào em dâu...không...hai người không đến trể...chỉ tại tôi muốn tới sớm một chút uống ly rượu thôi”...hahaha...Duệ nhìn Thúy Ái ...bên trong lòng dâm đang nổi dậy nhưng bên ngoài rất nghiêm chỉnh đạo mạo.
-Lý Bình..cậu thật có phúc...nhìn em dâu thiệt là hiền lành thục đức nha...nà..nà...mời ngồi...
Thúy Ái khép nép gật đầu chào Duệ...cực chẵng đã nàng mới cùng Lý Bình đi gặp lảnh đạo...mẹ nàng đã gây ra chuyện phiền phức cho Lý Bình...lảnh đạo ra tay giúp đở...nàng theo Lý Bình nói vài câu xã giao cúng là phải đạo...thấy cách ăn mặc của Duệ,đeo kính trắng tròng nhìn có vẻ trí thức lại gián tiếp khen nàng khiến tâm trạng cũng thả lõng không ít...
-Giờ nầy còn hơi sớm..hay là gọi nước uống nhé..sau đó mới dùng cơm..aizzz nhìn hai người mới thấy mình cũng đã già...
-“Hihi...Giám đốc Duệ nhìn cũng trẻ mà sao lại nói mình già...”Thúy Ái thấy Duệ ăn nói vui vẻ nên cũng pha trò...hòa đồng.
-“Thiệt sao?em dâu đừng làm tôi mừng hụt nha...hahaha..Lý Bình à...cậu thật là có phúc...em dâu đẹp như vầy...cậu thiệt là có tỗ tiên mả tán hàm rồng rồi..hahaha” Duệ ra sức nịnh đầm...
-“Anh có nghe lảnh đạo nói chưa?hihihi” Thúy Ái hãnh diện nhìn Lý Bình...lảnh đạo của Lý Bình thật là biết cách làm vui lòng người ta...cãm tình của nàng đối với Duệ tăng lên không ít...
-“Ừm...phải phải...coi như anh gặp hên đi...hihihi...” Lý Bình liếc nhìn đồng hồ...cười phụ hoạ...trước khi đến đây,Lý Bình đã pha một ly cà phê sửa đá...hắn biết Thúy Ái thích uống thứ nầy nên pha một ly ..trong đó bỏ thêm một ít liều lượng thuốc mê...ước tính tối đa là 1 giờ Thúy Ái sẻ kêu buồn ngủ...hắn đã đặt một phòng trong khách sạn nầy rồi...
...
Cách bàn ba người đang ngồi không xa...hai người đàn ông đang ngồi uống nước...một người đang nói di động...người kia đang làm ra dáng ‘chăm chú’ đọc tập hồ sơ gì đó trước mặt,nhưng thỉnh thoãng liếc nhìn về bàn ba người Lý Bình.
-“Gọi gì ăn đi mầy...uống nước hoài sao?đừng lo...mình có kinh phí cho vụ nầy...không lợi dụng một chút thiệt là lãng phí...hahaha” gã đàn ông vừa cắt di động liền quay qua nói với đồng bọn...Hai người có nhiệm vụ theo dõi nhất cử nhất động của Duệ từ một tháng nay...báo cáo cho Thượng Tá Hiền Phó Trưởng CA quận Cái răng...Giám đốc Duệ cũng không ngờ lảo là đối tượng theo dõi của đàn em thân tín của Lại Đức Quang.
Hai người nầy,gả vừa nói di động tên là Sỉ,đồng bọn tên Lâm...đều là bộ đội xuất ngủ,được Hiền thu nạp dưới tay do lệnh của Lại Đức Quang để làm những công việc trong bóng tối...họ có chút tay nghề nên rất được Hiền tin dùng...Theo chỉ thị của Lại Đức Quang,Hiền phái hai người chia nhau giám sát hành tung của Lý Bình và Giám đốc Duệ vì vậy Duệ lui tới với ai,ngủ với đàn bà nào...Lại Đức Quang đều rất rỏ ràng...
Hôm nay một người theo gót Duệ,1 người bám sát Lý Bình...lần đầu tiên Duệ và Lý Bình gặp nhau ăn tối,lại có thêm vợ sắp cưới của Lý Bình...vì vậy Sỉ vừa gọi di động báo cáo cho Hiền...
-“Mầy làm cách nào tiến gần một chút...chụp hình thấy cả ba người...càng rỏ càng tốt...hôm nay không chừng đạt được mục đích đó...” Sỉ dặn đồng bọn...
-“Dể thôi”...Lâm nói xong đứng lên,làm bộ đi phòng vệ sinh...gả đi ngang qua bàn Lý Bình...một lát sau gả trở về nhìn Sỉ cười gật đầu...
...
-“Em dâu à...nghe nói em sắp tốt nghiệp phải không?em học ngành gì vậy?” Duệ nhìn Thúy Ái thân thiết hỏi...
-Dạ..em học về Công nghê Thông tin...
-Vậy à...không biết em có hứng thú vào làm cho Tỉnh ủy không?chúng tôi cần kỷ sư...ụa...ụa...em dâu em sau thế?
Nguyên do là lúc nầy Thúy Ái cãm thấy hai mắt nặng trỉu...
-Bình à...em...cãm thấy nhức đầu...đưa em về đi...
-“Vậy à...đang nhức đầu mà...thôi anh lấy phòng đưa em lên nghỉ một chút...Giám độc Duệ...ngài chờ chút nhé...tôi đưa Thúy Ái lên phòng xong trở xuống ngay...”Lý Bình nhìn Duệ nghiêm túc nói...
-“Ừm..được được...mau đưa cô ấy lên đi...” Duệ mừng run...ngồi trò chuyện nãy giờ,cặc lảo đã giựt giựt rồi...bây giờ nghe Thúy Ái nói nhức đầu,buồn ngủ...lảo biết thời cơ đã tới...Thằng Lý Bình nầy coi bộ đáng được bồi dưỡng a...
Lý Bình dìu Thúy Ái đến thang máy lên phòng...sáng nay hắn đã đặt phòng,đã lấy chìa khóa...hắn bấm thang máy lên lầu ba...cữa thang máy sắp đóng lại bất thình lình có thêm người đi vào...
-Ahhh...tôi cũng lầu ba...người vừa bước vô thang máy chính là Lâm...gả muốn biết Lý Bình đưa người lên phòng nào...
Thang máy ngừng,Lâm lịch sự nhường Lý Bình và Thúy Ái ra trước...gả làm bộ đi một khoãng xa..thấy Lý Bình mở cửa dìu Thúy Ái bước vào phòng,gã liền quay lại...đi ngang liếc nhìn số phòng rồi trở xuống...
-Hắn vào phòng 302...xuống thì không sao...nhưng muốn lên phải có thẻ chìa khóa..hồi nãy là tao theo thằng kia,nói cùng tầng lầu...nên mới không cần thẻ...bây giờ sao?còn nửa...muốn bất ngờ chụp hình,không thể tông cửa đâu..phải có thẻ chìa khóa của phòng 302 mới được...không dể nha mầy...
-“Để tao...học nghề đi mầy”...Sỉ suy nghỉ rồi đứng lên bước về quầy tiếp tân...gả móc ra một tấm thẻ CA...đưa cho nử nhân viên tiếp tân...mặt nghiêm trọng nói...
-Chúng tôi là người Cục CA tỉnh đang làm việc...yêu cầu cô phối hợp...tôi cần một thẻ chính để có thể mở bất cứ phòng nào tôi muốn...công việc cần bảo mật...cùng làm nhiệm vụ có Giám đốc Duệ của Sở CA tỉnh...người khách ngồi bàn kia chính là ông ta...cô có thể đi kiễm chứng nhưng đừng hỏi nhiều...tuyệt đối bảo mật...cô hiểu chứ?đề nghị cô lên mạng xem thử Giám đốc CA Tỉnh có phải là ông ta không...
Sỉ nói một tràng rồi bình thản nhìn cô nhân viên tiếp tân...hắn bình thản nhưng cô nhân viên nầy thì đang khủng hoãng...cái chuyện CA làm nhiệm vụ đặc biệt,bảo mật,cái gì Giám đốc CA tỉnh sao lại rơi trên đầu mình?vì vậy run lên...không dám tự ý quyết định...ba chân bốn cẳng muốn chạy đi tìm quản lý...mới vừa đi được ba bước nghe tiếng Sỉ quát :”Từ từ...không được hoãng hốt...làm hõng chuyện cô không gánh nổi đâu...”
Cô nhân viên nghe gả nói ..bước chân muốn nhấc lên không nổi nửa rồi nhưng cũng cố gắng đi tìm quản lý...

Sỉ âm thầm cười hắc hắc trong bụng...Cái chiêu bài CA làm việc gã đã xài nhiều lần...gả có thẻ...thẻ thật đàng hoàng nhưng chỉ để hù cho dể làm việc...gả biết chắc cô nhân viên nầy sẻ tìm quản lý...Quản lý dỉ nhiên là không dể tin rồi...nhưng muốn kiễm tra thì cũng dể thôi..chẵng phãi dám đốc Duệ sở CA tỉnh bằng xương bằng thịt ngồi đó hay sao?hỏi đi...hắc...!hắc...!thách cũng không dám....gả đã nói là bảo mật mà...cho nên chỉ còn cách là lên mạng coi Giám đốc CA tỉnh tên gì..là ai...hắc hắc...trước mặt đó thôi và đang điều hành công tác bí mật...
Cô nhân viên quầy tiếp tân nhanh chóng trở ra với một người con gái...Sỉ đoán là Quản lý...gả liền đưa thẻ công tác...gả không lập lại chỉ thúc giục:”tôi cần một thẻ chính để sử dụng trong vòng 15 phút thôi...muốn kiễm tra thì nhanh đi...trể nãi công vụ cô không gánh nổi đâu...”
-“Dạ được...ông chờ chút...”Tuyền cũng quýnh lên...nhìn thẻ công tác thấy hình Sỉ,chức vụ CA cũng yên tâm,lại nhìn về hướng nơi giám đốc Duệ đang ngồi...lên mạng vào Google đánh cụm từ ‘Giám đốc CA Cần Thơ’ tức thì hình ảnh của người đàn ông đang ngồi kia xuất hiện trên màn hình...Tuyền bây giờ đã tin rồi...vội vàng đưa cái thẻ chính cho Sỉ...
-“Cô yên chí...tối đa nửa giờ sau tôi sẽ trả lại...ừm quên nửa...tất cả hình ảnh mỗi ngày đều được ghi lại phải không?”Sỉ liếc nhìn camera gắn trên tường hỏi...
-“ dạ phải ạ...phòng IT ở cuối hành lang...quẹo trái...”Tuyền lể phép đáp...càng tin tưởng hơn.
-“Ừm..cám ơn....cứ làm việc bình thường đi...”Sỉ nghiêm trọng trở về bàn ...
-“Sao hả?” Thấy đồng bọn về...Lâm hỏi...
-“Tao mà ra tay...có gì không được” Sỉ đắc ý đáp...
...
Duệ ngồi chờ...cặc lảo đang cứng ngắt giựt giựt trong quần...nhìn thấy Lý Bình trở lại...lảo đứng lên nóng lòng hỏi.
-Sao rồi?em dâu không sao chứ?
-“Tôi vừa nhận được cú gọi có chuyện gấp nên phải đi liền...Thúy Ái đang ngủ trên phòng...”Lý Bình ra vẻ khó xử...
-“Có việc thì đi đi...yên chí...!chuyện của cậu từ nay là chuyện của Duệ nầy....không có gì phải lo đâu...” Duệ vỗ vai Lý Bình vô cùng thân thiết...
Lý Bình đưa thẻ chìa khóa phòng cho Duệ...”vậy nhờ lảnh đạo coi dùm Thúy Ái một lúc...tôi sẻ nhanh chóng quay trở lại...”
-“Ừm..cứ yên chí...đi..đi...” Duệ cầm thẻ chìa khóa phòng nhìn Lý Bình bước ra ngoài...lảo quay lại bàn,uống hết ly rượu...hăm hở bước về thang máy...
Duệ vừa khuất bóng trong thang máy...Sỉ cầm di động gọi...
-Xếp Hiền...ông ta vừa mới lên phòng 302...
-Tốt lắm...bây giờ tôi gỡi phóng viên và 1 đội CA tới...đội trưởng là người của mình...hai anh chỉ cần mở cửa cho bọn họ rồi rời khỏi hiện trường...sạch sẽ gọn gàng không để lại dấu vết gì...
...
Duệ rón rén bước vào...Thúy Ái nằm trên giường,tác dụng của thuốc mê làm nàng ngủ say...hai đồi núi nhô lên sau lớp vãi của chiếc áo,vạt áo đầm phủ tới đầu gối,hai bắp chân nhỏ nhắn no tròn ...Duệ vừa ngắm vừa ngây ngốc...lảo hối hả cỡi quần...
Duệ bước đến ngồi xuống giường...cặc lảo cứng ngắt...một tay lòn vào vạt áo đầm sờ đùi Thúy Ái ,bàn tay từ từ mò lên trên...một tay lảo vừa tự mân mê cặc ...lảo đã suy nghỉ kỷ rồi...phải phọt trước một cái nếu không một lát nửa đút cặc vào...kích thích quá độ có thể ‘khóc ngoài quan ải’ thiệt là không nên...
Khi bàn tay Duệ vừa chạm đến gò thịt...cặc Duệ giựt giựt...lảo đưa tay kéo vạt áo đầm lên,cái quần lót màu hồng hiện ra,dưới màu hồng là một màu đen ẩn hiện mờ mờ...Duệ cãm thấy cổ họng khô khan,lảo đưa tay lên mủi ngửi,một mùi thơm dịu trên đầu ngón tay...Duệ nhắm mắt hít sâu vào tận buồn phổi...cặc lảo phía dưới giựt giựt mạnh...phóng ra một chất lỏng sền sệt trắng đục...
Phọt xong...Duệ bình tỉnh lại,đưa tay kéo hẳn quần lót ra ngoài,chùm lông mượt mà hiện rỏ trước mắt...gò mu no tròn mời mọc.Duệ nuốt nước bọt,đứng lên mở mini bar lấy chai whisky nhỏ mở nút tu một hơi để mau tăng cơn nứng cặc vừa ngắm nhìn phần hạ thể lỏa lồ của người đẹp...lảo đứng si ngốc...cặc lảo trước sự kích thích,một lần nửa ngóc đầu ...lảo đứng mê mang ngắm nhìn không nghe được tiếng động của cánh cửa vừa được mở...
Duệ tiến đấn gần,ngồi xuống,dang hai chân Thúy Ái ra vừa định áp sát mặt vào...bất giác một tiếng quát vang dội khiến Duệ thất kinh...
-Đứng im...không được nhúc nhích...
Cùng lúc đó ba bốn người xông vào,di động bấm chụp hình liên tục,một người phụ nử lấy tấm mền phủ lên người Thút Aí vẩn còn đang mê ngủ,nhìn Duệ với ánh mắt tức giận...rít lên.
-Đồ cầm thú...
Đầu óc Duệ ong ong lên...mồ hôi lạnh đổ ướt lưng...cặc xìu lại...lảo nhận biết nếu không trấn áp thì là đại họa lâm đầu...lảo hét lên.
-Dừng tay...các người biết tôi là ai không?mau lui ra ngoài...
“Âu ui...là ông à Giám đốc Duệ...” Một giọng nói ‘đểu cán’ vang lên...ý đồ bất thiện...
Duệ sửng sốt...thầm than...trước mặt lảo...là người mà cách đây 6 tháng bị lảo tước chức...!Trưỡng CA Quận Ninh Kiều.

-“Anh làm cái gì...mau kêu họ đi ra ngoài...”Cố giử bình tỉnh,lảo ra lệnh...
-“Ra ngoài?CA chúng tôi được tin có người gây mê gian dâm phụ nử...bây giờ bắt quả tang..nhân chứng vật chứng rành rành...ông là ai cũng mặc kệ..còn to mồm à?ACE...còng người nầy lại...” Định hét...
Một vài người CA nhận biết Duệ là ai...thầm than...không dám hành động...giả điếc,nhưng Định cũng đã biết trước,phân nửa đội hình là thân tín,thấy ánh mắt của Định,đám thân tín không do dự nhào tới đem hai tay Duệ ra sau còng lại...Duệ vừa sợ hãi vừa xấu hổ, phẩn uất...vô kế khả thi...
-“Đồng chí Oanh...chị hộ tống mang cô nầy tới nhà thương...chờ cô ấy tỉnh lại lấy khẩu cung...Tất cả nhửng người khác đem tội phạm về đồn...”Định oai phong hét...hắn đã chờ giây phút nầy lâu lắm rồi...có dịp trả thù...tới đâu thì tới..hơn nửa nhân chứng vật chứng đầy đủ...không trả thù thật uổng kiếp người...

Nhìn đồng đội áp giải Giám đốc Duệ ra khỏi phòng...Định cười lạnh...rút di động ra gọi.
-“Lảnh đạo...xong rồi...vừa giải hắn đi...nhân chứng đã chở đi nhà thương...vật chứng hình ảnh có đủ”...
-“Tốt...không cần sợ...trời sụp xuống cũng có tôi chống cho cậu...”
...
-“OK chứ mày?” Sỉ nhìn Lâm hỏi...cuồn băng thu hình trong phòng Giám sát cần phải lấy để bịt tất cả đầu mối là chuyện quan trọng cần làm...
-“Dể thôi mà..hắc hắc..tao đưa cái thẻ CA ra...bọn chúng sợ té đái nên đưa liền...” Lâm đưa ra cuốn băng lưu trử vừa lấy được trong phòng IT của khách sạn miệng cười hắc hắc...
-Tốt...như vậy muốn tìm ra bọn mình...chẵng khác nào mò kim đáy biển...đi về được rồi...Sỉ nhớ đến cái lồn quá múp lúc chụp hình quay phim...tối nay lấy ra coi vừa coi vừa sục cho đở ghiền...
***
Mấy ngày qua...Chính trường huyện Cờ đỏ bổng nhiên nóng lên...mạch nước ngầm chuyển động...Phó Chủ Tịch và Trưỡng CA huyện là hai vị trí có thực quyền vì vậy nhiều người lấp ló dòm ngó...buổi chiều tối,tại tư gia của các lảnh đạo Thành phố lúc nào cũng có khách ra vào,tay nảy tay xách...Khu nhà dành cho hàng ngủ lãnh đạo Tỉnh cũng không kém phần náo nhiệt...
Hồi sáng nầy tin đồn bắt đầu nổi lên...rằng Chánh văn phòng Thu Hoa sẽ tiếp nhận vị trí của Phạm Bá Thành là việc ‘ván đã đóng thuyền’...vấn đề chỉ còn là thời gian mà thôi...còn Phó Trưởng CA huyện Tú Toàn sẻ đám nhiệm vị trí của Trưởng CA Hiển...Cả hai bây giờ là thân tín cùa Phó Chủ tịch Hiếu...
Trước cửa văn phòng của Phó Chủ tịch Hiếu...người đông tấp nập,số người báo cáo công tác ngồi chờ bên ngoài tăng lên rất nhiều...ai cũng nhìn thư ký Lập với ánh mắt mười phần thân thiết...
Trong văn phòng,Hiếu híp mắt hớp một ngụm cà phê...mùi cà phê thơm làm hắn cãm thấy sãng khoái,tâm trạng hắn rất vui vẻ...trước mặt hắn Thu Hoa đang ngồi,ánh mắt rạng rở...nhìn Hiếu với ánh mắt lẵng lơ mắc dù suốt đêm qua nàng ở trong nhà hắn...Tâm trạng của Thu Hoa cũng đang rất vui sướng...Chức Phó Chủ tịch huyện của Phạm Bá Thành sẻ vào do nàng đãm nhiệm...đây chỉ là vấn đề thời gian...
-Tuy là vậy nhưng em cũng phãi thu liễm một chút...không nên quá ồn ào...
-“Biết rồi...chuyện nầy anh không cần lo...”Hoa cười khanh khách...
...
Rắn có đường của rắn..chuột có đường của chuột...Hai vị trí Phó Chủ tịch và Trưởng CA huyện Cờ đỏ...chỉ cần được một trong hai vị trí ...ngồi vài năm thì sau nầy dù có tàn tật không cần đi làm cũng có vy cá mà ăn...(ý nói giàu có ba đời không cần làm lụng chạy kiếm bửa ăn...)Vì vậy ai cũng đỏ mắt...
Tuy có nghe tin đồn hai vị trí ‘đã có người’ nhưng Phó Chánh văn Phòng Du cũng không tin,hơn nửa chưa tới giờ phút cuối thì ‘còn nước còn tát’...tuy vậy Du vẩn như là ‘nước sôi đổ dái’...!đang đứng ngồi không yên...
Mặc dù gần đây được thân thiết với Đức một chút nhưng nếu nhờ đứa em dâu họ ‘đánh tiếng’ một chút thì cơ hội sẻ cao hơn...Vì vậy tay xách tay cầm,buổi tối đến nhà em họ ‘xin bửa cơm’ để thêm phần thân thiết...
Du thật là biết ý đứa em dâu họ...vì vậy quà cáp tới nhà lúc nào cũng ‘nặng’ tay...khiến Cục trưởng Ngọc rất là vui vẻ...trước kia hai bên nhìn nhau rất là không vừa con mắt...ngày nay Ngọc thấy ông anh họ chồng cũng là con người biết ‘xả giao’,hiểu lý lẻ...
-“Anh họ à...lần sau tới đừng có mang quà cáp nửa nha...người một nhà không cần khách sáo như vậy “ Ngọc thấy Du mang hai túi quà nặng trỉu liền ‘sa sầm’ nét mặt ‘quở trách’...
-Câu nầy em nói mà không đúng rồi...hình như người khách sáo là em họ chứ không phải anh đâu à...nè nè...đã là người nhà với nhau thì đừng khách sáo mà...làm như vậy mai nầy anh muốn đến ăn ké bửa cơm cũng ngại miệng...hahaha...nà nà Hạnh...chú cầm dùm anh...hahaha...
Hạnh,chồng Ngọc,trong bụng thầm khinh bỉ vợ và anh họ thiệt là giả dối nhưng ngoài mặt không dám biểu lộ...Từ lúc vợ lên chức Cục trưởng đến nay...địa vị của nàng trong một ngày lên đến đỉnh Hy Mả lạp Sơn...mấy đứa em Hạnh lúc trước thường hay đấu khẩu với chị dâu...nay ‘một cũng chị dâu,hai cũng chị dâu...tình cãm vô cùng thân thiết...
“-Không biết anh họ có nghe cái vụ Phó Quận Cái răng chưa vậy?” Ngọc ‘vô tình’ hỏi...
Cả hai đều là hồ ly và cáo già trong quan trường...Ngọc ít nhiều đoán biết mục đích tối nay của Du,nên một câu nói đánh trúng ngay tâm sự...
-“Em dâu à...em quen thân với cậu Đức như vậy...coi có cách nào không?” Tuy trong phòng khách chỉ có hai vợ chồng Ngọc nhưng Du cũng nhỏ tiếng...như sợ có ai nghe được ...sắt mặt vô cùng nghiêm túc...
Ngọc ‘trầm tư’...Hạnh nhìn thấy sắc mặt của vợ thầm bội phục...”quả là cao tay...vờ vịt hay thiệt”...Du dỉ nhiên là đi guốc trong bụng đứa em dâu họ...tiếp tục nhỏ giọng:”nếu chuyện nầy thành...anh họ dỉ nhiên là không quên hai vợ chồng em”...
Ngọc chính là đang chờ câu nói nầy...thấy Du đã ‘tỏ thái độ’...đầu óc liền hoạt động...Vị trí Phó Chủ tịch quận cũng xấp xỉ 2 tỷ ...Phó Chủ tịch huyện ít nhất cũng là 1 tỷ rưỡi...cùng lúc nầy Du đưa ra hai ngón tay...rỏ ràng là cũng biết cái giá...
Thật ra ,những cái giá nầy là lúc trước khi còn là trợ thủ cho Việt...lảo nói cho nàng biết trong những lúc nàng ngủ với lảo...Nay,chuyện đó xưa rồi...nhưng Ngọc đóan cái giá cũng không thay đổi...thấy Du đưa ra hai ngón tay,nàng càng yên chí...nếu đứng giửa vận động thì Đức có 2 tỷ,còn nàng cũng có ‘chút cháo’...
-“Vậy được...để em sắp xếp gặp cậu ta coi sao...”Ngọc hứa hẹn...nghỉ ngày mai điện cho Đức...vừa nghỉ tới trong lòng đã rậm rực,có dịp đụ 1 phen rồi...
Được Ngọc hứa hẹn...Du mừng rở...đã từng nghiên cứu qua...Du tin tưởng chỉ cần Đức lên tiếng mọi chuyện coi như đá định...bỏ ra 2 tỷ để được cái vị trí Phó Chủ tịch Quận hay huyện...một năm sau lấy lại vốn lẩn lời...
-Hahaha...vậy anh họ chờ tin em...anh về...
Nhìn Du ra về...Hạnh nhìn vợ lòng bội phục...không biết trong hai tỷ vợ sẻ bỏ túi được bao nhiêu ngoài cái phần riêng mà anh họ đã hứa hẹn...
-“Em à...hai tỷ đó...em được bao nhiêu?” Hạnh hồi họp muốn biết...sao tiền lại dể dàng tới tay vậy...
-“Chuyện gì?đừng có tò mò...lo làm chuyện của anh đi...tắm cho con chưa?sắp tới giờ đi ngủ rồi...”Ngọc hách dịch ra lệnh...
-Hihihi...nói nghe chút thôi mà...em à...em nghỉ sao nếu mình mua chiếc Toyota chạy...lúc nầy đang khuyến mãi đấy...dù sao em cũng là Cục trưởng...
Ngọc nghe chồng nói động tâm...cũng phãi...cũng tới lúc mua chiếc xe rồi...thể diện mặt mủi rất quan trọng...
-Ừm cũng phải...loại nào vậy?
Thấy vợ có vẻ ưng thuận,Hạnh mừng quýnh lên...
-Củng tùy theo em muốn sao...Wigo,Vios hay Yaris thì xoàng thôi...không mua thì thôi nếu mua thì mua chiếc coi được một chút..anh thấy hay là mua chiếc Camry đi...hơn 1 tỷ thôi....trả đợt đầu khá một chút..sau đó mổi tháng...
-“Ừm..bửa nào đi coi...” nghe Hạnh ‘quảng cáo’...Ngọc động lòng...
-“Ngày mai đi..càng sớm càng tốt...có giá đặc biệt lại có quà..hahaha..bà xã em thật là oai phong nha...”Hạnh nịnh vợ...phấn khích đưa tay bóp vú...muốn gạ đụ...
-“Đi tắm con đi...đừng có chộn rộn...” Ngọc thấy chồng có ý muốn động cởn...dĩ nhiên là không có hứng thú...!liền quát...
-“Hihihi..được được..bửa khác...anh đi tắm con ...” Hạnh thấy vợ không hứng thú,hắn cũng không cù cưa...nghỉ tới mai mốt có ‘xế họp’ lái..lòng hăng hái...

Nhìn theo bộ điệu lăng xăng của Hạnh...Ngọc bỉu môi thầm khinh thường...”đụ như gà”...nhớ tới cặc của Đức lòng rạo rực...
...
Ngay trong lúc Ngọc Cục trưởng nghỉ tới cặc của Đức lòng rạo rực...Trong căn nhà ‘bải đụ’ bên cầu Cần Thơ...Cặc Đức cũng đang bận rộn...đang là ‘đối tượng’ cho Tuyết thực tập...tai nghe chỉ đạo mà thực hành ...lưỡi nàng liếm quanh đầu cặc tim tím bóng lưỡng...chốc chốc lại ngậm vào...nút mạnh...
-“Ohh...đúng...đúng...mai mốt cứ thế em nhé...” Đức rù quến dụ dổ...Để Tuyết nằm gối đầu trên đùi,nó vừa ‘giãng dạy’ người đẹp kỷ thuật bú cặt tay vừa khi thi se se đầu ti khi thì nhồi bóp vú...cái trò nầy Đức thích nhất...ghiền nhất...vì là sướng nhất...
Cặc đang được bú...tay thì bóp vú...chính là niềm thích thú hàng đầu...hắc hắc hắc...
Được voi đòi tiên...lúc Tuyết đang nuốt ,Đức nhích mông tới đồng thời tay cầm đầu tóc nàng nhấn sát thêm vào...
-“ouf...ouf..ouf...ngộp chết em rồi...”...Tuyết vùng ra,ho sù sụ ...
-“hahaha sorry...” Đức ái nái cười bẻn lẻn...”không thể hấp tấp được...dục tốc bất đạt...”
Vừa dứt cơn ho, Tuyết bỗng nghỉ ra điều gì,ánh mắt tò mò hỏi:
-Yến...anh muốn nói nhỏ Yến được à?
“Lại nửa rồi...sao đàn bà hay so sánh vậy ta?dỉ nhiên là phải khá hơn rồi...huấn luyện lâu hơn em mà” bụng nghỉ vậy nhưng ngoài mặt chối lia lịa...:”đâu có...đâu có...hihihi cũng vậy thôi....hihihi...
Đàn bà hay có tánh sinh cường cạnh tranh đôi khi ở những chuyện nhỏ nhặt nhất quyết cũng không muốn lép vế đối thủ...Tuyết cũng vậy...vừa mới hết cơn ho sặc sụa lại cúi đầu...cố ngậm sát vào...nhưng chỉ được vài giây liền nhả ra...tiếp tục ho sặc sụa một lần nửa...
- “Không được thì thôi...phải từ từ mới quen...không gấp gáp được đâu à...nà nà...nhìn đi hai đứa mình...hihihi.” Đức đưa màn hình di động cho Tuyết xem...
-“Anh thiệt là dâm dục mà...tối ngày chỉ nghỉ tới mấy cái chuyện nầy...không hiểu sao em lại thích anh” Tuyết nhìn màn hình ,tay ‘ngắt’ mạnh ngay đùi ‘mắng’...
-“Ây da...nồi nào úp vung nấy mà..hihihi...bỡi vậy em mới thích anh..hihihi...chúng ta trời sinh một cặp”...Đức trơ trẻn cười hihi haha rù quến dụ dổ người đẹp ‘làm’ kiểu ‘Golden Arch’...khiến nàng mắc cở đỏ mặt...
-“Không làm...đi tìm Yến của anh đi...hoặc ai khác”...Tuyết ‘ương ngạnh’...
-“Ừm...kiểu nầy hơi khó...hay là cái kiểu Reverse Cowgirl nầy dể hơn nà...” Đức chơi trò ‘khích tướng’...
-“Cái gì khó...không có gì khó hết”...Quả nhiên Tuyết rơi vào ‘bẩy đụ’...
-“Thiệt?vậy phải thử mới biết hihihi...” Đức cười đắc ý...
Thật ra ai lại chẳng tò mò...nhìn thấy những tư thế kỳ hoặc nầy nọ là hiếu kỳ rồi...chỉ là ‘em chả’ một chút thôi...dù sao cũng biểu hiện thái độ ‘thục nử’ một chút cho hợp với lể nghi gia giáo...chẵng lẻ hắn mới vừa đưa ‘kiểu’ ra mình liền vổ tay reo hò phấn khích hưỡng ứng thì...thiệt không ra thể thống gì...
Vì vậy thử hết kiểu nầy đến kiểu nọ...rúc cục lúc nào nàng cũng nhu mì...chìu theo ý hắn...
Cuối cùng doggy style cũng là cái Tuyết thích nhất...cũng như cái trò 69 gì đó...
-Bành bạch..bành bạch...bành bạch...
***
Trong căn biệt thự dành riêng cho vợ chồng Chủ tịch tỉnh làm nơi nghỉ dưởng...Trước đây thường là nơi Chủ tịch tỉnh phu nhân củng tài xế riêng Hiếu dùng làm nơi ‘cụp lạc’...!Gần đây, Chị Tư cũng thấy chán...Hiếu quá củ rồi và trở nên tầm thường,không có gì xuất sắt...vì vậy mới ‘ban’ cho hắn chức Phó Chủ tịch huyện Cờ đỏ coi như đền bù công sức cho hắn mấy năm qua...nay chuyện đã là trong quá khứ...
Giờ nầy trong căn biệt thự nầy,Chi Tư đang nhìn Tố My với ánh mắt soi mói...
- Dể vậy sao?hắn chỉ đưa cái USB nầy cho mầy?không có điều kiện gì hết?
Chủ tịch tỉnh phu nhân cầm cái USB trên tay với ánh mắt nghi hoặc...Tố My đang cầm ly cà phê uống cố che dấu sự ngượng ngịu mất tự nhiên của mình trước ánh mắt soi mói của chi Tư...nghỉ tới chiều tối hôm qua,lòng Tố My vẩn còn rạo rực,hắn nói bà khi cãm thấy ‘muốn trò chuyện giải sầu’ thì gọi cho hắn khiến Tố My long như mở cờ...từ hôm qua tới giờ vẩn còn cãm giác ‘ngất ngây’...
Hôm nay đem cái USB đưa cho chị Tư..Tố My làm ra vẻ mọi chuyện ‘đơn giản’ nhưng chị Tư nầy cũng là ‘hồ ly’...hình như ‘đánh hơi’ được chuyện gì...ánh mắt soi mói nhìn khiến Tố My không được tự nhiên...
-Mầy nha Tố My...lúc trẻ tao không nói...chứ lúc già tao rành mầy sáu câu..mầy dâm thì có nhưng gian thì không...lần nầy anh mắt của mầy bán đứng mầy rồi...có phải đang dấu tao chuyện gì không?nói đi...
-“Không...không hiểu chị nói gì...”Tố My gắn gượng chống chế...
-“Mầy còn làm bộ làm tịch...nhìn cái tướng của mầy bây giờ kìa...hắn ăn mầy hay là mầy ăn hắn?”Chị Tư ‘truy tới’...
...
Yến sửng sốt...thấu cấy vài câu...ai dè thiệt là như vậy?con Tố My coi bộ trăm phần trăm là cùng với tên kia ‘vui vẻ’ rồi...ụa...sao lại có thể?chẳng lẻ tên nhóc kia dùng cái USB uy hiếp Tố My để thỏa mản?không có lý nào đâu...
-“Mầy không nói?vậy được tao trực tiếp hỏi hắn là được rồi...”Thái độ của tố My làm cho Yến càng lúc càng nghi hoặc...chuyện gì đã xãy ra?nhìn cái dáng con Tố My nầy thì chín phần mười là bị tên nhóc kia ‘cỡi’ rồi...không chứ hả?chẵng lẻ tên nhóc kia uy hiếp bà già ‘cướp sắc?’
-“Hắn...hắn khủng lắm”...Tố My cuối cùng cũng không giử được bí mật...muốn chia sẻ niềm vui...Hôm qua vừa ‘khám phá được đồ quí hiếm’...không ‘khoe khoang’ được nên lòng ấm ức...sằn lúc chị Tư truy tới liền ‘tuông’ ra...
-“Thiệt?” Nghe Tố My diển tả...Chị Tư đồng lòng...hâm mộ...hối tiếc hôm qua đã làm rùa rụt đầu...
-“Nói rồi...tin hay không tùy chị...thôi em về...” Tố My đứng lên chuẩn bị ra về...
-“Khoan đã mầy...tao cũng muốn gặp hắn...bàn chuyện...mầy dàn xếp đi...tao nghỉ kỷ rồi...hai mặt một lời..cần phải gặp mặt nói cho rỏ ràng cái gì là ‘nước sông không phạm nước giếng’...”Chị Tư nói câu nầy cũng biết mình trơ trẻn...mặt hơi ửng hồng...
-“Ừm...được..vậy để em dàn xếp...”Tố My nhìn chị Từ cười cười...”biết ngay mà...”
Chị Tư động lòng rồi...
***


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận