Thằng Đức


Tác giả: Lạt ma
-“Anh thường đến chổ này à?” Vừa đến nơi,nhìn bên ngoài thấy đông người,BíchTrâm có chút ngại ngùng...Nàng chưa bao giờ đến những chổ quá náo nhiệt như vầy.
-“Hả?...Chưa ...Chưa đến lần nào,đây là ý của Nhả Phương...Cứ vô cho biết,nếu thấy không thích thì về..Hi hi...Đừng ngại,không ai biết thân phận của em đâu,nà., coi như thực tập ‘vi phục xuất tuần’ đi..” Để trấn an,hắn nắm tay khiến Bích Trâm cãm thấy lòng rộn rả.Đây là lần đầu coi như nàng và hắn ‘hẹn hò’tuy cùng chung cả đám nhưng lòng thấy nao nao.
-“Đi..Đi vô” Nhả Phương.Nhả Thy hối thúc..Hai nàng chưa bao giờ đến đây, nghe bạn bè trong trường nói vui lắm nên muốn đến thử cho biết nhưng chưa có dịp,nhân lúc Đức nói dẩn Bích Trâm đi cho biết Cần Thơ by Night nên Nhả Phương nghỉ đến nơi nầy.
Người đông nên phục vụ khá chật vật tìm được vài bàn kê gần nhau cho cả nhóm,đứng thôi chứ không ngồi,cũng đúng,vừa uống bia rượu,nghe nhạc vừa ‘giựt’ tại chổ,không cần đi đâu hết như vậy mới thú vị,nhìn song Nhả,Hồng Phượng bây giờ,vai run run.cả thân hình lắc lư đầu tóc giựt giựt không giống thục nử chút nào...Nguyệt thì ‘nề nếp’ hơn,ngồi cạnh bên trái hắn,bên phải là Bích Trâm,không phải nàng tự động,là do hắn nắm tay nàng kéo đên ngồi bên cạnh khiến nàng hạnh phúc ngất trời...
Đức biết nàng nhút nhát nên muốn nàng ngồi bên cạnh để ‘bảo vệ’ nàng và Bích Trâm...Thật ra Bích Trâm không cần hắn ‘hộ hoa’,đã có bộ tứ của nàng làm nhiệm vụ nầy,Thu Tâm,Ngọc Như,Thục Linh,Mỷ Kiều,Ngọc Vân thì không cần,tên nào chọc vào thì coi như tinh nguyện làm bao các cho các nàng giản gân cốt..
Phục vụ đem bia rượu ,cocktail,một vài món ăn nhẹ đưa cay để lên bàn,Bích Trâm lúc đầu không quen lắm với không khí ồn ào nhưng ngồi nghe nhạc một hồi,uống một hai ly cocktail cũng thấy vui vui ,chủ yếu là hắn được hắn nắm tay khiến nàng cãm thấy vô cùng ấm áp,hơn nửa tiếng nhạc lớn,mổi lần nói chuyện,cả hai đều kề miệng sát tai đối phương mới có thể nghe rỏ mà không cần nói lớn.
Chuyện gì chứ hầu hạ các nàng,đối với hắn là nghề của chàng,trừ bộ tứ của Bích Trâm,hắn thường xuyên di chuyển đến bên mổi người,xen vào giửa hai nàng khi thì Thu Tâm,Phương Anh khi thì Thục Linh,Ngọc Như,nói tóm lại là không bỏ sót một ai để các nàng không nghỉ mình bị ‘lảng quên’.
Vào đây chơi,hầu như không có ai đi một mình,thường là từng nhóm bạn bè rủ nhau chung vui cho nên nhóm nào cũng khá đông người nhưng thường là trai thừa gái thiếu...Nhóm của hắn,chỉ có một mình là đực rựa,tung tăng giửa đám ‘phượng hoàng’ bởi vậy có nhiều người thấy ‘xốn’ con mắt...
Vủ Mạnh Đình là một trong những người thấy gai mắt,gả ở Vỉnh Long,thường qua Cần Thơ chơi,đường xá đâu có xa chứ,không tới một giờ đồng hồ chạy xe,bởi vậy Đình cùng một đám bạn xôi thịt trai có gái có, thường đèo nhau trên những chiếc xe đua xịn nếu không Ninja ABS 300 thì HonDa CBR 300R chạy bạt mạng qua Cần Thơ ‘quậy’ chơi...Hôm nay cả bọn 8 người 6 trai hai gái lượn xe hóng gió và rồi nổi hứng trực chỉ Cần Thơ,đến đây làm vài chai,tán gẩu,khuya một chút trở về.Đang lúc nầy thấy một đoàn mỷ nử cùng một ‘thằng nhóc’ đi vào.
‘Wow..Em nào em nấy cũng hết sẩy..’Đây là cãm giác của Mạnh Đình...Gả liếc nhìn hai con ghẹ trong nhóm mình liền hiểu thế nào là ‘trông người sang tủi phận hèn’.Bởi vậy âm thầm dò xét được một hồi,cuối cùng trước sự khích tướng của đám bạn,Đình đứng lên vuốt lại mái tóc,bước về phía trước,hai thằng bạn thân trong nhóm thấy gả làm ‘tiên phong’ liền bước theo...Gái đẹp như vậy mà nhắm mắt bỏ qua được sao?Bước tới chào hỏi,mời uống ly nước trước là làm quen sau là trò chuyện,chuyện sau đó,,hắc hắc ‘que sera sera’ khó mà biết được.
-“Người đẹp..Anh là Mạnh Đình...Anh muốn mời em ly nước,thế nào?.” Ra bộ dáng ‘soái ca’ Mạnh Đình đên bên cạnh Nhả Thy,mĩm cười,hỏi.

-“Hả?Cái gì?” Đang cùng Nhả Phương,Hồng Phượng ‘giựt’ theo âm điệu,bổng có người lạ tới bên mình,lãi nhãi...Tiếng nhạc ồn ào nên Nhả Thy không nghe đối phương nói gì,vì vậy hỏi lại...
-“ Anh là Mạnh Đình...Anh muốn mời em ly nước ...” ..Biết nàng không nghe mình nói,Đình lập lại...Lần nầy nói rất lớn để nàng nghe rỏ...
-Hi hi..Không cần đâu...Tôi không quen anh
-“Trước lạ sau quen mà..Hi hi..” Tưởng Nhả Thy màu mè,Đình thầm nghỉ ‘con gái là vậy mà,ra vẻ ‘khó’ một chút...Vì vậy kiên trì cho nàng chút mặt mủimcos sao chứ.
-“Đúng vậy,trước lạ sau quen mà người đẹp...Bọn anh là người tốt..Không cần phải sợ..Chúng ta chơi chung đi...” Một trong hai người bạn của Đình phụ họa.
-“Sợ?Cái gì sợ?Muốn cua chị à?Các em chưa đủ tư cách..Cút..”Nhả Thy bá đạo,quát...Nghe Nhả Thy bảo người ta ‘cút’, Hồng Phương,Nhả Phương gập người cười rủ rượi...!Hình như thấy chưa đủ loạn,Nhả Phương đưa hai tay làm loa gọi ‘viện binh’.
-Ha ha hi hi..Anh à..Có người muốn cua Nhả Thy kìa.
-“Tɦασ mẹ..Con đượi nầy,mầy tưởng mày ngon lắm hả?”Bị Nhả Thy làm cho sượng mặt,muốn lấy lại chút thể diện.Đình chửi thề...
Ai dè còn tệ hơn nửa.Nhả Phương đứng cách gả không xa,nghe gả chửi Nhả Thy là ‘con đượi’ ...Nàng tức giận liền nhảy tới vung tay tát vào mặt, một tiếng ‘chát’ nghe vang dội.
Diển biến mọi việc chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Tay ôm mặt..Đình sửng sốt,không tin được nhứng gì xảy ra với mình,mặt gả biến màu từ đỏ sang trắng rồi xanh ...Hai người bạn của gả trợn mắt há mồm,cùng lúc nầy ,đang quan sát bạn mình ‘cua gái’ ai ngờ thấy bạn bị hành hung,nhóm bạn của Đình xông tới...Tức thì Thục Linh,Ngọc Như,Phương Anh ,Thu Tâm cũng xông tới để đề phòng bất trắc,không cần biết ai lổi ai phải.quan trọng là phải bảo vệ song Nhả trước.
-“Nhả Phương..Không được nóng nảy..Có chuyện gì vậy ?“ Đang chuyện trò với Bích Trâm và bộ tứ của nàng cùng với Ngọc Vân,Mỷ Kiều,nghe Nhả Phương kêu to,tiếp đó là ồn ào ...Đức liền nhanh chân đi đến gần Nhả Phương coi xảy ra chuyện gì nhưng có chút hơi trể...Trước là một bị con gái nói ‘chưa đủ tư cách’ Đình đã giận lắm rồi nên mắng lại một câu không nhả nhặn chút nào khi dùng cụm từ ‘con đượi’ liền bị Nhả Phương bất ngờ tát một cái vào mặt...
Lúc nầy Phật trên bàn thờ cũng nổi giận huống chi Đình,gả giận quá hóa khùng,tuy vậy cũng sáng suốt suy tính trong đầu,’thấy bên ,ấy con đượi tuy người đông nhưng chỉ có một ‘thằng ƈôи ŧɦịŧ’ còn lại đều là bọn ‘đượi’,mình 6 thằng đàn ông lận mà...Cho dù hổn chiến vật lộn cũng ‘có lợi’...Ai lổ cho biết..ŧɦασ má...’Nghỉ vậy liền nhào tới muốn ăn thua đủ.
5 thằng bạn của gả cũng là có ý nghỉ đen tối như vậy...Thấy Đình nhào tới,liền hăm hở xông lên,mổi tên vồ lấy một nàng ...Hiếm khi có dịp tốt mà,thừa cơ táy máy bóρ ѵú sờ huyệŧ là chuyện danh chánh ngôn thuận...Nhưng nghỉ là một chuyện,sự thật lại là một chuyện khác.
‘Bụp’..

‘Bộp’ ..’Hự’..’Á..ối...’ Một loạt tiếng kêu la,tiếng người ngả quỵ trên sàn...rồi im bặt...

Đức sửng sốt,Phương Anh,Thu Tâm,Thục Linh,Ngọc Như đồng loạt ra tay không làm hắn ngạc nhiên,không ngờ Nhả Phương,Nhả Thy ‘thâm tàng bất lộ’ ...Trong tư thế rất chuẩn đá một cái thôi,hai tên lảnh đòn ngả nằm xuống...mặt nhăn nhó,tay ôm ngực khó thở,nét mặt sợ hải như đang gặp quỷ.Bốn tên khác hứng đòn của Phương Anh,Thu Tâm,Thục Linh,Ngọc Như cũng không khá hơn chút nào.
Mọi người chung quanh sửng sờ.

Lúc nầy tiếng nhạc im bặt.

Xảy ra sự cố như vậy nên tất cả hoạt động dừng lại,bây giờ đèn bật sáng choang.
-“Mau..Mau gọi Công An...” Hai cô gái cùng nhóm vừa phẩn nộ vừa sợ hải lấy di động ra bấm.
-“Ây...Sao ra tay nặng vậy?” Đức ‘trừng mắt’ với người mình...quay lại nhìn những người đang nằm trên sàn nhà,biểu lộ sự ái nái.
-Các người có sao không..Xin lổi nha...
-“Tɦασ..Tɦασ má..Chuyện nầy chưa xong đâu...” Đình lấy di động ra bấm,nhất định làm cho ra lẻ để giải quyết mối nhục nầy .Gả gọi về cho chị mình ,anh rể gả là Giám đốc Sở CA Vỉnh Long, có rất nhiều bạn bè bên Cần Thơ,chỉ cần một cú gọi là giải quyết bọn nầy như một cái bún tay.
-“Sorry Bích Trâm,Đúng là có huông mà,đi một mình thì không sao,lần nào ra chơi đều xảy ra chuyện,hay là em về trước nha,mai mốt bù lại...” Không coi trọng chuyện ai gọi ‘viện binh’,Đức ái náy phân bua với Bích Trâm.
-Những lần trước anh và Nancy ra ngoài chơi cũng gặp mấy vụ như vầy hả?” Nghe hắn nói ‘có huông..lần nào ra chơi đều xảy ra chuyện’..Bích Trâm ‘hiếu kỳ’...
-Đúng vậy..Thiệt là xúi quẩy...
-“Vậy lúc đó Nancy có về trước không?” Biết cá tánh của Nancy,Giọng Bích Trâm có chút tức giận, chuyện lớn lao gì nàng cũng sẻ ở bên hắn huống chi chuyện nhỏ như hột mè, kêu nàng về? hắn coi nàng là ai chứ?thua kém Nancy à?
-“Anh không phải là ý nầy..” Cầm tay nàng...!Đức biết mình không đúng nên giả lả nghỉ thầm ‘Aiz..Sao mà so đo từng chút như vậy chứ...Thiệt là khó hiểu.’
-”Không có ý nầy là tốt rồi..” Bích Trâm phát tay...Chuyện nhỏ nầy nàng không hề bận tâm, lâu lắm rồi mới có dịp vui chơi thoải mái,nàng không vì chuyện nầy mà bỏ dở cuộc vui.Trái lại rất thích thú.
Sau một hồi đèn sáng,tất cả trở lại binh thường như không có gì xảy ra,khi nào lực lương Công An tới thì mới tinh đi nhưng bây giờ không thể vì một số ít người mà ảnh hưởng đến nhiều người khác.
-“Hay là mình đi chổ khác hơi nha?” Nhớ tới đã có lần Skybar...Đức đề nghị
-“Tại sao?Chổ nầy đang vui mà..Hôm khác mình tới Skybar,hôm nay mình cứ ở đây..” Hồng Phượng ‘chu môi’ phản đối...Thấy bên kia cầm di động gọi lia chia, nhìn về phía bên mình với ánh mắt hăm dọa, nàng muốn coi ‘náo nhiệt’.
-“Về?No way...Hi hi Lây lắm mới có dịp vui như vầy...” Nhả Phương cười hóm hỉnh.cũng như Hồng Phượng,đang mong chờ ‘viện binh’ của đối phương kéo tới ,càng náo nhiệt thì càng vui.
-“Vậy được...Nhưng mà đừng có ‘quậy’ nửa nha...” Đức nhìn song Nhả ‘cảnh cáo’...Thật ra thấy đối phương lấy di động ra gọi,hắn cũng tò mò muôn biết lát nửa thần thanh phương nào sẻ tới đây nên muốn chờ coi cho biết...
-“Quậy cái gì chứ..Có người muốn cua em đó...Anh không ghen sao?” Nhả Thy ủy khuất.
-“Đúng đó...Không phải lổi của Nhả Thy mà..Anh có là đàn ông không vậy?” Hồng Phương với tư cách là ‘em gái’ trừng mắt.
-“Hai em nha..thì ra là có nghề nhưng thiếu kinh nghiệm,cần phải học hỏi Thục Linh và Ngọc Như hay là Phương Anh hoặc Thu Tâm nhiều một chút.
-“Học hỏi cái gì?” Nhả Phương không phục...
-Ra tay không chuẩn,thiếu cương quyết,thay vì ngay ngực,đá ngay giửa hai chân thì được rồi...Có biết chưa?
-“Ha ha hi hi..”Chúng nử bật cười,thì ra là hắn đạo đức giả khi hỏi đối phương ‘có sao không’..

Đá ngay đó nếu ‘hư hại’ thì có sống cũng không bằng chết.
-“Ý anh muốn nói là em và Ngọc Vân kém cỏi?” Nghe hắn nói,Mỷ Kiều không hài lòng.

-“Không phải.Mổi người có sắc thái riêng,chỉ có song Nhả hơi kém kinh nghiệm một chút..” Đức hết hồn,thầm nghỉ từ nay phải cẩn thận lời ăn tiếng nói mới được,đàn bà thiệt là nhỏ mọn mà,cà nanh từng li từng tí...
-“Tɦασ má..Cứ cười đi..Cười cho đã đi,lát nửa tao coi tụi mầy khóc như thế nào..”Đình cười lạnh...Chị gả nói cứ chờ đó,người sẻ nhanh chóng tới để ‘giải quyết vấn đề...!Gả rù rì báo tin vui với đồng bọn.
Lúc nầy,ngoài cửa có một tốp chiến sỷ CA do Thắng dẩn đầu đi vào.Trong người Thắng có chút hơi men,đang định làm vài chai cho sung độ rồi lên ngựa ‘bắn’ một phát,ai dè vừa bóρ ѵú,sờ huyệŧ vài phút thì nghe chuông di động reo ỏm tỏi,không bắt máy không được,nếu không có chuyện quan trọng thì xếp Tùng không đích thân gọi vào giờ nầy.
Thì ra có nhóm nử quái nào đó dám hành hung em vợ của bạn xếp Tùng...Bởi vậy Thắng nhanh nhẹn mặc lại quần áo gấp rút trở về trụ sở,dẩn đội đến hiện trường,trong lòng thầm mong đợi trong đám nử quái có em nào coi được một chút,túm đem về trụ sở thì không uổng công.
Có CA tới làm việc với sự cố nên đèn vừa tắt không lâu lại bật sáng.Biết là người của chị mình gởi tới...Đình phấn khích,gả chen ra đứng trước,tay ôm ngực,nét mặt ‘đau đớn thống khổ’.
-“Là ai báo...” Hai chử ‘Công An’ chưa ra khỏi miệng..Thắng trợn mắt há mồm khi thấy Đức đang nhìn hắn mĩm cười,chung quanh là cả một đám mỷ nử.Thắng vội nhanh chân bước tới...Ngay lúc nầy,Đình nhào ra,đưa tay chỉ
-Là tôi báo CA xếp à...là bọn nó...
-“Tránh ra...” Thấy có người cản đường,biết gả là lý do mà mình tới đây nhưng Thắng trừng mắt, quát...’Thầm nghỉ bụng .ŧɦασ mẹ mầy muốn chết thì chết một minh,đừng có kéo bố mầy xuống nước’...
-“Xếp Thắng...Tới đây công tác à?” Đức mĩm cười chào hỏi...
-“Phải..À Không.Xếp Tùng nói ở đây có người quen bị hành hung .” Thắng nói một câu hàm súc...Ý muốn cho Đức biết theo lệnh đặc biệt của thượng cấp nên cực chẳng đã mà tới đây.
-À thì ra là quen với xếp Tùng,không có gì quan trọng..Có chút hiểu lầm thôi.
-“Cái gì hiểu lầm chứ?mấy tên nầy thiệt là quá đáng mà,nó chửi Nhả Thy là ‘con đượi’..” Hồng Phương nghe Đức nói ‘không có gì quan trọng..Có chút hiểu lầm thôi.’ Nên nhảy ra làm rỏ sự việc ‘hiểu lầm’.Mặt nàng lúc nầy rất ‘tức giận’ nhưng ánh mắt có ý cười,rỏ ràng không thấy náo nhiệt thì sẻ không chịu thôi.

-“Bon họ nha,cả 6 người đàn ông mà nhào muốn đánh tụi em,cũng may nhờ các chị Ngọc Như,Phương Anh,Thu Tâm can thiệp thì bây giờ tụi em không biết ra sao nửa...” Nhả Thy ‘ủy khuất sụt sùi’ nói...
-“À..Bây giờ em biết tại sao rồi..Thì ra là có CA chống lưng,hèn chi là vậy..” Nhả Phương nhịp nhàng phối họp,Hồng Phượng một câu,Nhả Thy một câu vô cùng ăn ý...
-“Chủ tịch huyện Đức...” Nghe ba cô nàng đi chung với Đức ca,mổi người nói một câu thì mười phần hết chín có thể là ‘chị dâu’ rồi ...Tiếp đó nhìn thấy Mỷ Kiều,Phương Anh,Thu Tâm,Ngọc Như,Thắng liền liên tưởng đến ‘vị’ kia...!lại nghe một trong ‘chị dâu’ nói câu ‘có CA chống lưng,hèn chi là vậy’..

Thắng đổ mồ hôi lạnh...
Đến lúc nầy, Mạnh Đình và đám bạn đã biết mình vừa đụng phải thứ dử rồi có điều là chưa biết thứ dử cở nào,chợt nghe xếp CA gọi ‘Chủ Tịch huyện Đức’...Mạnh Đình cãm thấy bủn rủn chân tay,gả không phải sợ vì cụm từ ‘ Chủ tịch huyện’ mà nghe cái tên ‘Đức’ đi liền sau đó...Mạnh Đình liên tưởng tới một người,không phải là chị mình và anh rể thường hay nhắc tới hay sao?Nghỉ tới đây sống lưng Mạnh Đình lạnh toát,gả ngả xuống bất tỉnh nhân sự...
-“Có người xỉu rồi..Mau kêu xe cứu thương” Đám bạn của Mạnh Đình la hoảng lên...
-“Xỉu rồi?Có thiệt không vậy..Đang vui mà...” Song Nhả,Hồng Phượng nhìn nhau sửng sốt?Có chút mất hứng,sau mau vậy đã xong rồi?
-“ Á đù”...Lại cũng là chiêu nầy...Đức lắc đầu..Thật ra hắn cãm thấy thương hại mấy tên nầy,đụng phải song Nhả thì không ‘chết’ ắt cũng bị thương,bây giờ có thêm Hồng Phượng thì thật đúng là cửa nhah không may...Hắn đi đến ,ngồi xuống khều vai Mạnh Đình...
-Nà...Bây giờ tôi đếm tới ba,anh đứng dậy đi về thì tôi coi như là không có gì...Còn nếu không...
-“Tôi tỉnh rồi..Tôi tỉnh rồi..” Hắn chưa dứt lời,chưa bắt đầu đếm thì Mạnh Đình đã lồm cồm bò dậy,trong lòng kinh hãi,không biết vì sao Đức nhìn ra kế ‘giả chết’ để tránh nạn của mình.
-“Còn không cút” Đức quát...
-“Dạ...Đi...Em đi liền..” Mạnh Đình và đám bạn như được đại xá,chạy như ma đuổi...
-“Ha ha..Hi hi..Gimme ‘5’...”Nhả Phương,Nhả Thy.Hồng Phượng cười đắc chí..Vung bàn tay đánh vào nhau nghe ‘chát; một tiếng,miệng cười như là vui lắm vậy...
-“ Đức ca...Chuyện nầy..” Nhiệm vụ ban đầu của Thắng là đến dây bắt bọn ‘nử tặc’ vì tội hành hung người dân vô tội nhưng bây giờ ngược lại,người dân vô tội thì ra là côn đồ vô pháp vô thiên và ‘nử tặc’ thì ra là gái nhà lành,Thắng phải bắt mấy tên côn đồ kia về trụ sở ‘quy án’ về tội hành hung gái nhà lành nhưng thấy Đức dể dãi cho bọn ‘côn đồ’ đi...!Như vậy thì khó ăn nói với xếp Tùng rồi nhưng đó là Đức ca muốn vậy.Thắng không biết phải làm sao hơn,nghỉ bụng phải nhanh chóng báo cáo cho xếp Tùng biết mới được.
-“ Mấy người nầy là ai vậy?” Là người rất hiểu lý lẻ,biết song Nhả rất ‘chằn,chảnh’ thêm vào Hồng Phượng nửa thì ai mà chịu cho nổi, không có lửa thì làm sao có khói,hơn nửa hắn thấy hình như mấy tên kia đã biết sợ,thôi thì chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ như hột mè thì bỏ qua,nhiều chuyện làm gì.

-”Nghe xếp Tùng nói trong mấy người nầy có người là em vợ của xếp Long bên Vỉnh Long” Thắng nhỏ giọng giải thích...
-“Xếp Long?” Đức ngẩn ra,cố nhớ bên Vỉnh Long mình quen biết người nầy sao?
-“Anh quên rồi à?Lần trước bên Vỉnh Long..Vụ Hoàng Đức Tiến và Nguyển Tấn Phát” Thu Tâm nhắc nhở.
-“À...Thì ra là vậy...!Thôi,bỏ đi...Coi như là nể mặt xếp Tùng...” Được Thu Tâm nhắc nhở,Đức sực nhớ ra,cũng khá lâu không có liên lạc với Phó Chủ tịch Đàm rồi.
Nghe Đức nói vậy,Thắng liền thu đội,vừa ra khỏi cửa,định gọi Tùng để báo cáo tình hình,ai dè Tùng đã gọi trước...
-“Xếp Tùng...Là Đức ca..”Vừa ra cửa,thấy lảnh đạo gọi tới.Thắng liền bắt máy.
-“Biết rồi..Mau bắt mấy tên kia lại đem về trụ sở điều tra làm rỏ..” Giọng nghiêm túc...Tùng ra lệnh.
-“Nhưng mà ..Dạ được xếp...” Thắng định nói mấy tên kia đã về bên Vỉnh Long rồi muốn bắt cũng cần phải có thời gian nhưng chợt thấy mấy tên kia đang đứng cách đó không xa nhìn mình,chờ ‘được’ bắt...
Bọn Vủ Mạnh Đình bây giờ đúng là hy vọng được bắt giam 5,10 ngày hay nửa tháng hoặc lâu hơn cũng được để khỏi liên lụy người thân của mình.Bởi vậy vô cùng phấn khởi hồ hởi thật thà khai báo trong lúc bốc đồng giận mất khôn mà ‘hành hung’ phụ nử,cam tâm chịu phạt.Nguyên nhân là,tuy Đức coi chuyện nầy chỉ là hiểu lầm,không quan trọng nên nói bỏ qua nhưng Vủ Mạnh Đình biết mình vừa phạm tội ‘tày trời’ có thể làm nguy hại đến lợi ích của anh rể cũng có nghỉa là nhà mình nên gọi điện cho bà chị để báo hung tin.Gả hy vọng có cách cứu vản tình hình.Hai vợ chồng Lê Thành Long,Ánh Hoa nghe gả tường thuật sự việc thì tá hỏa tam tinh,việc duy nhất có thể làm là ‘đại nghỉa diệt thân’ cho nên tức tốc gọi Tùng,yêu cầu bắt mấy tên ‘du đãng’ lại và xử theo pháp luật.Cực khổ lắm mới có cơ hội ngồi lên cái ghế Giám đốc Sở CA Vỉnh Long.Lê Thành Long nhất quyết không thể nào phạm lổi làm như Hoàng Đức Tiến được.
Bởi vậy Mạnh Đình và đám bạn thay vì lên xe phóng đi,tất cả ngoan ngoản đứng chờ...được bắt đem về xử lý.
Đức nào biết vì chuyện nầy mà bên Vỉnh Long gà bay chó chạy,mọi việc xong rồi,không còn gì nửa,cuộc vui tiếp tục...
-“Tai sao anh biết tên kia giả vờ ngất xỉu vậy?”Thanh Phượng và Phương Trang vô cùng thắc mắc,cũng như Thu Tâm,Phương Anh về kỷ thuật,đấu vỏ,bắn súng thì cả hai là cao thủ nhưng những trò mánh mun gian trá như giả vờ ngất xỉu thì cả hai cãm thấy đối với hắn thua xa và có chút không phục...
-“Là nghề của chàng mà” Hải Yến ‘bỉu môi.’
-“Muốn học nghề thì bái sư đi..Đừng làm bộ làm tịch” Đức nghênh ngang đáp...
-“Lúc nảy,rỏ ràng tên đó mặt trắng bệch rồi té xỉu làm em cũng tưởng thiệt...Sao anh biết gả làm bộ vậy? nói một chút cho mọi người nghe đi mà..” Bích Trâm thúc giục...
-“Ừm..Là như vầy...Thôi để khi khác nói cho em nghe ha..Hi hi..” Hắn làm bộ như sắp nói,mắt nhin bộ tứ của Bích Trâm ra vẻ ‘thờ ơ’‘không dể ý nhưng biết các nàng đang ‘lóng tai’ vì vậy im miệng,ánh mắt nhìn Thanh Phượng trêu chọc.
-“Đồ mắc dịch...Giỏi lắm sao..”Thanh Phương thầm mắng...
-“Anh thiệt là..” Biết hắn trêu chọc chị em mình..Bích Trâm lắc đầu...
-“Hi hi..Đùa chút thôi,thật ra không có gì khó...Người bị xỉu thì mí mắt không bị giật giật còn người giả xỉu thì cho dù khéo cách mấy mí mắt sẻ cử động chút chút..Đơn giản là vậy thôi..Lúc đó chỉ cần hù thêm một chút thì sẻ bị lộ tẩy...Đơn giản là như vậy..
-“Làm như giỏi lắm í...” Lan Anh hất mặt...
-Hi hi..Dỉ nhiên rồi...Cho nên các cô chỉ cần chỏng cái mông lên là tôi biết các cô muốn gì rồi..Hi hi..
-“Anh..anh thô tục..” Nghe hắn nói cụm từ ‘chỏng mông’,các nàng mặt đỏ bừng,Thanh Phượng mắng..
-“Hi hi...Tầm bậy...Cái gì thô tục chứ Tôi nói ‘chỏng mông’ chứ đau có nói ‘chỏng đờ i tê sắt’ đâu à...Có phải không?” Đức cãi..Rồi sực nhớ tới chuyện gì ..hắn ‘trợn mắt há mồm’ ra vẻ ‘kinh khủng;..
-Ò...ò..ò..Tôi biết rồi..Thì ra là cô nghỉ bậy.
-“Nghỉ bậy?Cái gì bậy?” Thanh Phượng sửng sốt...Nàng đâu có nghỉ gì bậy bạ đâu à...Lúc nầy Phương Trang để ý thấy Thu Tâm,Phương Anh,Ngọc Như,Ngọc Vân,Mỷ Kiều đang cúi gầm mặt,vai run run mặt đỏ ửng,rỏ ràng đang cố nhịn cười...Nhả Phương,Nhả Thy,Hồng Phương và Bích Trâm.Hhari Yến,Lan Anh cũng không hiểu tại sao hắn nói Thanh Phương nghỉ bậy.
-“Giải thích mau..” Bích Trâm đặt hai ngón tay nơi eo hắn,giọng đầy uy hϊếp..Nếu hắn không giải thích nàng sẻ nhéo bầm eo hắn...
-Thôi đi..Không nên...
-“Cái gì không nên..Nói mau.” Bộ tứ của Bích Trâm đồng lượt quát...
-Thiệt phải nói sao?
-“Anh nói thì ‘còn mạng’không nói thì ‘mất mạng’..: Thanh Phượng quắc mắt...
-“Nà..Nà..Là các cô bắt tôi nói đó nha...Không được nổi giận đâu à...” Đức rào đón ra điều kiện.
-“Thôi được..Bích Trâm.anh nói riêng với em nha...Rồi em nói lại với họ...”Hắn rù rì bên tai nàng...
-“Sao vòng vo vậy”Miệng nói nhưng Bích Trâm vẩn chú ý lắng nghe..Không biết hắn nói gì,mặt nàng đỏ lên..Xô hắn ra mắng..’Đồ mắc dịch’ ..Ngay lúc nầy Thu Tâm,Phương Anh,Ngọc Như,Ngọc Vân,Mỷ Kiều không thể nhịn được nửa,đồng loạt cười rủ rượi...
-Ha ha hi hi..
Sở dỉ các nàng hiểu vì sao hắn nói Thanh Phượng ‘nghỉ bậy’ là vì các nàng mổi lần làm tinh với hắn,ai cũng chỏng mông để hắn ‘doggy style’.Thanh Phương,Phương Trang,Hải Yến,Lan Anh đều còn ‘Zin’ nên không hiểu,song Nhả và Hồng Phượng chưa trải qua tư thế nầy với hắn nên mù tịt...Bích Trâm cũng chưa nhưng nghe hắn giải thích mới vở lẻ, ngượng ngùng ‘mắng’.

-“Hắn nói gì vậy Thủ Trưởng” Thanh Phương hỏi Bích Trâm..Phương Trang,Hải Yến,Lan Anh nhìn Bích Trâm mong đợi...Bốn nàng càng lúc càng muốn biết tên ‘mắc dịch’ kia nói cái gì..
-“Hỏi.Hỏi hắn đi..” Bích Trâm lắc dầu nguầy nguậy..Nàng làm sao có thể nói với bộ tứ của mình chứ...
Thanh Phương quay đầu muốn kêu hắn nói..nhưng tên ‘mắc dịch’ chạy đi đâu mất rồi mất rồi...
Trại Giam Kênh 5...Vị Thanh Hậu Giang.Cùng thời gian.
Bị kết án 20 năm với nhiều tội danh liên quan đến buôn lậu độc phẩm và gϊếŧ người,nhưng chỉ thụ án10 năm mấy tháng,Sáu Lạc được Ban giám thị đánh giá có thành tích học tập tốt,có tinh thần ăn năn hối cải nên rúc cục được ‘trên’ khoan hồng phóng thích trước thời hạn.Hôm may là đêm cuối,ngày mai bước ra khỏi nơi nầy, có chết thì chết ở ngoài chứ nhất quyết một đi không trở lại.Tối nay Sáu Lạc tổ chức buổi tiệc ‘vỉnh biệt’,giám thị dể dãi cho những thành phần sắp được trả tự do,không cần gì phải sợ,sắp được phóng thích rồi có thằng nào ngu vượt ngục khi bị khùbàn đủ loại rượu mạnh,thức ăn đều là do nhà hàng đem vào,nhà của Sáu Lạc bên ngoài giàu có,chi một chút tiền cho các giám thị,quản giáo bỏ túi để Sáu Lạc mở tiệc đãi anh em một bửa ngon trước khi ra tù chỉ là chuyện nhỏ...
-“Nè...Thằng nào được ngồi ở đây đều là anh em của tao...Khi tụi mầy ra ngoài,nếu muốn gặp tao..Thì tới Xả Long Phú...Chỉ cần nói tên Sáu Lạc thì sẻ có người dẩn tụi bây tới nhà...Không phải tao khoác lác,mặc dù ở trong nầy 10 năm rồi nhưng không ai không biết tao...!Nhớ đó ...Nà cạn..” Sáu Lạc nâng ly,một hơi nốc cạn ly Remy Martin...
-“Có câu nầy của anh Sáu là được rồi..Hắc hắc...Tư Rổ nầy không có bà con thân thuộc, tháng sau nhất định tìm đến anh xin tá túc...Hôm nay đại diện anh em..Nâng ly kính chúc mai nầy anh Sáu Các anh em cũng kinh cẩn,phấn khích nâng ly uống cạn...Trong tù mà uống Remy Martin chứng tỏ là tù nhân có ‘thân phận’,hơn nửa cò ba chai để trên bàn.Ngày mai ra tù rồi,nên Sáu Lạc căn dặn người nhà chơi xả láng,chơi sang một bửa để đãi anh em.
-“Anh Sáu,không biết ngày mai giờ nầy,anh làm gì..

Nói cho đàn em nghe thử.Không biết có giống tui hông...Tui hả đã suy nghỉ lâu lắm rồi.Ngày đầu tiên ra tù,hắc hắc,kiếm một em ở trong phòng,ŧɦασ ba ngày ba đêm cho đã...Tɦασ má,mấy năm nay cứ đè ‘ chị 5’ chơi hoài..”Mọt gả tù mặt mày đầy sẹo trông thật dử tợn,dâʍ đãиɠ nói.
-“Ba ngày ba đêm?Anh Tám,ít nhất phải một tuần mới đủ..Ba ngày ba đêm là thời gian chỉ để bú huyệŧ...He he he..” Gả ngồi kế bên phụ họa..
-“Ha ha hi hi..” Hầu hết mọi người trong phòng bật cười rú lên...Nghe cụm từ ‘bú lồn’...Ánh mắt tất cả đều lóe lên những tia thèm khát.Trong tù,đêm tối nứиɠ cặt,đè ‘chị 5’ ra chơi cho đở ghiền,ai cũng có thể làm được nhưng muốn bú huyệŧ là chuyện không thể,đừng nói chi bú,được nhìn và sờ một cái thôi cũng là không thể nào...Những người đang ngồi ở đây,nhẹ nhất cũng là 10 năm,ai mà có vợ,năm đầu tiên thì con vợ còn tới thăm nhưng đến năm thứ hai thì con vợ biến mất cho nên ‘lồn’ là đồng nghỉa với xa xỉ,ngay cả Đại ca Sáu Lạc,đến năm thứ hai thì con vợ cũng biến mất mặc dù là nhà là một đại hộ ở xả Long Phú.Bởi vậy hầu hết những người có mặt trong phòng nầy,cùng uống rượu với nhau,đều bị vợ bỏ đi biệt tăm biệt tích...Chỉ trừ một người,vợ còn đó,mổi tháng tiếp tế đều chi nhưng có những ngày ‘đặc biệt’ để vợ chồng ‘gần nhau’ thì không bao giờ xuất hiện.
-“Huân..Yên chí đi...Thằng nhóc kia,tao sẻ xử đẹp cho mầy “ Sáu Lạc hứa hẹn..
-“Cám ơn anh.Anh Sáu,nhưng mà bỏ đi..Tôi không muốn vì chuyện của tôi mà bị liên lụy...” Nghe Sáu Lạc nói,Huân cãm động.
-“Ậy..Cái gì mà liên lụy,chổ anh em với nhau mấy năm trời.chuyện của mầy là chuyện của tao..Tɦασ má..Nói thiệt nha...Tao ghét nhứt là cái thứ lấy vợ người ta mà còn là một thằng nhóc...Con vợ mầy cũng thiệt là,hết đàn ông rồi hay sao mà đi lấy thằng nhóc đáng con mình.”Sáu Lạc lắc đầu.
-“Hắc hắc..Anh Sáu à...Mình vô đây cũng gần chục năm rồi,bên ngoài rất có nhiều thay đổi..Thằng em tui nói bây giờ loạn lắm..Tụi nhỏ thích mấy mụ sồn sồn gọi là lái máy bay gì đó...Ông già thì thích con nít..Hắc hắc hắc...” Gả răng sún trong đám tỏ vẻ hâm mộ...
-“Ậy...Đừng nói nhiều nửa..Nói tóm lại mình là anh em với nhau,Huân,chuyện của mầy là chuyện của tao...Thằng nhóc đó,tao sẻ cho người chém nó thành nhiều khúc quăng xuống sông cho cá ăn...Yên chí đi...Sáu Lạc nầy nói được làm được...Nà..Cạn ly...” Sáu Lạc cầm ly,nốc cạn,vổ ngực hứa hẹn.
-“Cám ơn anh ...Anh Sáu..” Huân cãm động rưng rưng nước mắt..
-Ậy..Đã nói rồi..Mình tuy không cùng họ..Nhưng còn thân hơn anh em...Dzô..
-Dzô...
...
Mọi người ngủ say,nhưng Sáu Lạc không ngủ được,phấn khích vì ngày mai được thả ra ngoài.

Lảo trùm mền,lấy ra tấm hình,dưới ánh sáng mờ mờ từ ngoài hành lang,một tay cầm tấm hình,một tay đưa vào trong quần xà lỏn..Mắt nhìn người trong hình,tay cầm ƈôи ŧɦịŧ sục...
-“Tɦασ má.Con vợ của thằng Huân đẹp thiệt...Nhìn trong hình thôi cũng thấy quá đã..” Sáu Lạc nghỉ thầm...Sục một hồi,đưa tấm hình để ngay đầu ƈôи ŧɦịŧ mình...Một giòng nước trắng đục phun ra làm hoen ố gương mặt người đàn bà trong tấm hình.Tấm hình chụp người đàn bà đang ngồi sau quầy thu ngân,có lẻ do ai đó chụp lén nhưng nếu có người quen sẻ nhận được người trong hình là Thu đại nương.
Ngân hàng : ACB
Số tài khoản : 17090437
Chủ tài khoản : Lê Trọng Phú
Chi nhánh : Bình tân
Nội dung : các bạn ghi ủng hộ lạt ma
Tất cả tiền các bạn donate mình sẽ chuyển vào quán cơm nụ cười 4 ở quận 4 nhé.

Địa chỉ : 146 bền vân đồn phường 6 quận 4


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận