Thần Y Vô Song


Ông ấy sẵn sàng trả năm mươi vạn tệ để mua chiếc đồng hồ bị hỏng của Đỗ Kỷ, điều này có ý nghĩa gì?
Điều này cho thấy giá trị chiếc đồng hồ hỏng của Đỗ Kỷ chắc chắn cao hơn năm mươi vạn tệ không ít!
Chưởng quầy Từ cũng hiểu được đạo lý này.

Ông ta cũng biết mình mù quáng và đã đánh giá thấp giá trị của chiếc đồng hồ hỏng đó.

Ánh mắt ông ta né tránh, không còn mặt mũi nào nhìn Đỗ Kỷ.

Đỗ Kỷ cũng không thèm nhìn chưởng quầy Từ.

Anh hừ một tiếng, cười nói: “Ông chủ Mã, nếu tôi đoán đúng thì chắc hẳn ông cũng đã đoán ra nguồn gốc của biểu tượng gia tộc này rồi phải không?”
“Tôi đã nhìn ra chút manh mối nhưng cũng có chút không xác định.” Mã Trường Canh cố ý cười ha ha nói.

"Ha ha, ông chủ Mã lại giả vờ hồ đồ rồi, không có một chút thành ý nào."
Nói đến đây, Đỗ Kỷ đột nhiên vươn tay giật lại chiếc đồng hồ hỏng trong tay Mã Trường Canh, cười nói: “Cái đồng hồ này tôi không bán cho ông, tạm biệt.”
"Một trăm vạn!"
Mã Trường Canh hét lớn khiến trái tim của mọi người cũng bị khiếp sợ đến co giật.


Trong chớp mắt, giá chào bán của ông chủ Mã đã tăng từ năm mươi vạn lên một trăm vạn.

Xem ra chiếc đồng hồ bị hỏng đó phải là một báu vật.

Tâm tình của Lưu Tử Hào thậm chí còn hoảng loạn hơn trước.

Một trăm vạn là một số tiền rất lớn đối với anh ta.

Nếu Đỗ Kỷ quấn lấy anh ta, buộc anh ta phải trả tiền cho chiếc đồng hồ bị hỏng theo giá đó thì anh ta sẽ phải gom mọi thứ lại mới có thể lấp vào cái lỗ thủng lớn này.

“Không bán!” Đỗ Kỷ lại từ chối Mã Trường Canh.

Bây giờ ngay cả Lưu Tử Hào cũng có chút bội phục Đỗ Kỷ.

Mã Trường Canh trực tiếp đưa ra một trăm vạn nhưng Đỗ Kỷ từ chối việc mua lại Mã Trường Canh mà không hề do dự.

Người có được tâm lý ổn định và bình tĩnh như vậy rất hiếm thấy.

Đỗ Kỷ rất vững vàng bình tĩnh nhưng Mã Trường Canh lại có chút bất an.

Ông ấy không nhịn được nói: "Chàng trai à, xem ra cậu cũng rất am hiểu sưu tầm đồng hồ cổ.

Tôi và cậu đều có hiểu biết, vậy chúng ta cứ ăn ngay nói thật đi."
Ông ấy cố tình dừng lại vài giây rồi nghiêm túc nói: "Huy hiệu dát vàng ở mặt trong của đáy đồng hồ là biểu tượng hoàng gia của Vương quốc Cối xay gió.

Tôi nói đúng không?"
"Ha ha, ông chủ Mã thật có con mắt tinh tường."
Đỗ Kỷ cười nói: “Vương quốc cối xay gió, một chiếc đồng hồ hoàng gia dành cho hoàng thất mà ông ra giá một trăm vạn.

Nếu tôi bán đồng hồ cho ông thì đã lỗ hai trăm năm mươi vạn.”

Sau khi nghe hai người nói chuyện xong, ánh mắt của đám phú hào đều tham lam nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ vỡ trong tay Đỗ Kỷ.

Vương quốc Cối xay gió là một quốc gia nhỏ bé ở Tây Âu có nền kinh tế rất phát triển.

Đội tuyển bóng đá nam của Vương quốc Cối xay gió là đội bóng kỳ cựu của bóng đá thế giới, đã nhiều lần lọt vào bán kết World Cup.

Mà Vương thất ở Vương quốc Cối Xay Gió có danh tiếng rất cao ở Châu Âu.

Những chiếc đồng hồ hoàng gia được các thành viên hoàng gia sử dụng chắc chắn là báu vật quý hiếm.

Nó hẳn sẽ đạt được mức giá cao vừa ý tại một cuộc đấu giá chính quy.

"Mọi người, chiếc đồng hồ này được sử dụng bởi thành viên vương thất của Vương quốc cối xay gió.

Nó được gọi là Tham vọng của nhà vua.

Nó được sản xuất vào năm 1880, số lượng sản xuất trên toàn cầu chỉ có mười chiếc."
Đỗ Kỷ giơ chiếc đồng hồ bị hỏng lên giới thiệu với mọi người: “Nếu vỏ của chiếc đồng hồ này còn nguyên vẹn, không có vết nứt nào thì giá trị của chiếc đồng hồ này chắc chắn không dưới năm trăm vạn Thần Châu tệ!”.

ngôn tình hoàn
Lời này vừa nói ra, mọi người lại lần nữa há hốc mồm.


Một phú hào gần như hói đầu run rẩy hỏi: “Ông chủ Mã, chiếc đồng hồ này thực sự trị giá năm trăm vạn sao?”
"Chắc chắn rồi.

Nếu chiếc vỏ còn nguyên vẹn, giao chiếc đồng hồ này cho một nhà đấu giá lớn thì chắc chắn nó sẽ được bán với giá từ năm đến sáu trăm vạn." Mã Trường Canh không hề nói dối.

Nghe ông ấy nói như vậy, Lưu Tử Hào cảm giác như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt, hoàn toàn choáng váng!
Bản thân Lưu Tử Hào thực sự không đủ khả năng chi trả cho một chiếc đồng hồ cổ quý giá trị giá từ năm đến sáu trăm vạn.

Nhưng cha mẹ của Lưu Tử Hào sẽ có đủ khả năng chi trả khoản bồi thường này.

Tuy nhiên, nếu cha mẹ Lưu Tử Hào ra tay giúp Lưu Tử Hào giải quyết phí bồi thường của Đỗ Kỷ thì Lưu Tử Hào nhất định sẽ bị cha Lưu mẹ Lưu đánh gãy hai chân!
Lúc này Dương Nhạc đã hã hốc miệng, ngơ ngác nhìn Đỗ Kỷ, trong mắt tràn đầy kinh ngạc cùng tò mò.

Một chiếc đồng hồ của Đỗ Kỷ thực sự trị giá năm hay sáu trăm vạn?
Số tiền này đủ để mua cả bệnh viện nhỏ của nhà cô!
Lúc này, Lưu Tử Hào định thần lại đột nhiên lớn tiếng chất vấn Đỗ Kỷ: "Chuyện này không thể nào là sự thật! Tại sao đồng hồ được các thành viên vương thất của Vương quốc Cối xay gió sử dụng lại rơi vào tay cậu chứ?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận