Thần Y Phục Thù - Thiếu Chủ Quỷ Cốc

“Bà… Không đủ tư cách bàn điều kiện với tôi! Viết… Hoặc là chết!”

“Cậu… được, Tôi hiểu rồi!”

Người phụ nữ béo mập khẽ cắn môi, nhanh chóng viết xuống liên tiếp những cái tên và địa chỉ, một trang giấy rất nhanh liền đầy lít nha lít nhít chữ.

“Đều… Đều ở nơi đây!”

Lăng Việt cầm trang giấy ném cho Minh Thừa.

“Mỗi người đều lấy một ngón tay, một người… cũng không được bỏ sót.”

“Vâng!”

Minh Thừa tiếp nhận mệnh lệnh, nhanh chóng biến mất trong không khí.

Ông nội Lăng nhịn không được khuyên giải nói:

“Việt Việt, nếu không thì bỏ qua đi, ông nội cũng không có chuyện gì, đừng trêu chọc nhiều người như vậy!”


Lăng Việt chỉ nói một câu, liền chặn được miệng của ông nội.

“Người nhà họ Lăng, không thể nhục!”

“Ông nội đi thôi, trở về phòng con trị bệnh cho ông.”

Ông nội Lăng trừng to mắt.

“Cái chân gãy này của ông đã bị gãy hơn hai năm, xương cốt sớm định hình còn có thể trị khỏi sao?”

Lăng Việt khóe miệng cười nhẹ.

“Chỉ cần người ở trên đời này còn lại một hơi, không có ai con không trị được.”

Dứt lời, hắn đã đem ông nội Lăng kéo đến ngồi trên ghế nhà chính, hắn liền ngưng khí hóa châm, thông qua vết thương xuyên vào xương cốt.

Không tới một phút đồng hồ, Lăng Việt thu tôiy lại.


“Ông nội, ngươi thử cử động xem sao.”

Ông nội Lăng nửa tin nửa ngờ đứng lên, hoạt động một chút gân cốt, thân thể không khỏi chấn động.

“Ông trời ơi, chân của tôi, chân của tôi có thể đi lại được rồi! Việt Việt, y thuật của con so với cha của con còn giỏi hơn! Quá tốt rồi, cha con nếu ở dưới suối vàng nếu biết được khẳng định sẽ rất vui.”

Ông nội Lăng dùng ống tôiy áo, lau đi nước mắt.

Lăng Việt ấm áp cười một tiếng.

Lúc này, ngoài cửa đã truyền đến từng đợt âm thanh ồn ào.

Ông nội Lăng tử giật mình.

“Chẳng lẽ bọn họ đến gây sự sao?”

Lăng Việt vỗ vỗ phía sau lưng của ông, trấn an nói:

“Ông nội cứ yên tâm, có con ở đây.”

Dứt lời, hắn quay người, hai tôiy đặt sau lưng rời đi, Ông nội Lăng vội vàng đuổi theo.

Ở bên ngoài cửa chính của Lăng gia, đã sớm tụ tập rất nhiều thôn dân, không có trăm người cũng có tám mươi.

Nguyên một đám trong tôiy, không phải cầm lấy thuổng sắt, cũng là cầm lấy chày – cán bột mỳ, dao phay.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận