Thần Vương Lệnh


Tần Thiên quay về khách sạn Jayron.

Thời gian này không có người vào thuê phòng, tất cả khách hàng đều đã chìm vào mộng đẹp.

Cổng lớn khách sạn được bật đèn sáng trưng, nhìn vô cùng hào nhoáng.

Nhưng cũng rất yên tĩnh.

Ngay cả nhân viên được huấn luyện nghiêm chỉnh, qua một đêm trực cũng khó tránh khỏi việc mệt mỏi.

Đi đến tầng Tô Tô ở, ánh mắt Tần Thiên sáng lên.

Gió lạnh thổi qua thành viên đội Cô Lang, ai ai cũng trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Nhìn họ không những không mệt mỏi do một đêm đứng gác mà ngược lại tinh thần còn rất phấn chấn.

Với kinh nghiệm phong phú của mình, họ đều biết càng mệt mỏi thì kẻ thù sẽ càng nhân cơ hội tấn công.

Tần Thiên cảm thấy ấm lòng, hắn cười nói: Mọi người vất vả rồi.

Anh Thiên! Nhìn thấy hắn, Lãnh Phong vội vàng tiến lên đón.

Đêm qua Tần Thiên rời đi như ma vương, bọn họ cũng biết một mình hắn mạo hiểm rời đi thì nhất định sẽ có một trận đại chiến tàn khốc.

Sao rồi?
Anh Thiên, anh không bị thương chứ? Bọn họ quan tâm hỏi.

Nơi này là địa bàn của Phan gia.

Tần Thiên lại lẻ loi một mình, bọn họ cảm thấy hắn nhất định sẽ vô cùng vất vả.

Bị thương? Tần Thiên nhíu mày nói: Nghĩ gì vậy.

Tôi chỉ đi ăn lẩu thôi mà.

Lẩu? Lúc này Lãnh Phong mới ngửi thấy mùi lẩu trên người Tần Thiên, sắc mặt anh ta vô cùng kì diệu.


Không phải chứ anh Thiên.

Anh ta không thể tin được mà nói: Cả đêm anh không về là vì đi ăn lẩu sao?
Tại sao không? Tần Thiên cười nói: Cách nơi này không xa có một nhà hàng Hadilao, ăn cũng không tệ.

Quan trọng là mở 24/24.

Mọi người có muốn ăn thử không?
Mấy người Lãnh Phong nhìn nhau, vẻ mặt ai cũng vô cùng kì diệu.

Cuối cùng Lãnh Phong cười nói: Anh Thiên về là tốt rồi.

Chúng tôi tùy tiện đến nhà ăn ăn gì cũng được.

Lão Lục liếm môi, có chút không thỏa mãn nói: Lẩu có thể để đến lúc tan làm.

Vừa ăn vừa uống mới là sung sướng.

Tần Thiên cười nói: Lúc nào về tôi sẽ mang mọi người đến một nơi, đảm bảo ăn rất ngon.

Tôi sẽ giết một con chó hầm thịt cho mọi người ăn.

Thấy sắc mặt mấy người trở nên kì lạ, Tần Thiên không nhịn được mà nói: Sao vậy?
Đừng nói với tôi rằng mấy người đều là người yêu chó đấy nhé? Yên tâm, đồ chúng ta ăn đều là thịt cung cấp cho quán cơm.

Lão Lục nuốt một ngụm nước bọt nói: Anh Thiên, không yêu chó không được.

Nếu không Cẩu ca sẽ tức giận đấy.

Bây giờ toàn bộ công ty Thiên Thuẫn đều là người yêu chó.

Tần Thiên phản ứng lại kịp, hắn cười ha ha.

Vậy thì được, chúng ta ăn thịt dê.

Bây giờ tôi tuyên bố, công việc của mọi người kết thúc, mọi người có thể tan làm!
Rõ! Lãnh Phong nhận mệnh, anh ta vẫy tay mang mọi người đến nhà ăn.

Bọn họ đều biết, chỉ cần Tần Thiên trở về, họ sẽ không cần thiết ở đây nữa.

Lâm Tước ở trong phòng nghe thấy âm thanh ra mở cửa.

Tiên sinh, ngài về rồi.

Tần Thiên thấp giọng nói: Tình hình thế nào?
Lâm Tước thấp giọng nói: Vẫn chưa tỉnh.

Nhưng vẫn ngủ không yên, được một lúc lại giật mình tỉnh giấc một lần.

Ngài mau vào xem chút đi.

Tần Thiên vô cùng đau lòng, hắn biết lần này với Tô Tô mà nói đúng là một kiếp nạn.

Hắn đi vào phòng, Liễu Thanh đang co quắp mơ màng trên sopha.

Cô ta không giống Lâm Tước, không được huấn luyện chuyên nghiệp.

Nghe thấy tiếng động, cô ta mở to mắt ngồi dậy.

Nhìn qua thấy rất tiều tụy.

Tần Thiên thấy Tô Tô nằm trên giường sắc mặt tái nhợt.

Nhưng cũng may, hô hấp cũng được coi là ổn định.

Cảm ơn mọi người đã chăm sóc cô ấy thay tôi.


Bây giờ cứ giao cho tôi.

Hai người đến nhà ăn ăn chút gì đó đi, sau đó về phòng nghỉ ngơi là được.

Liễu Thanh đang muốn nói gì đó thì Tần Thiên đã thấp giọng nói: Cô biết đấy, tiếp theo còn rất nhiều công việc cần cô xử lí.

Liễu Thanh nghĩ đến tình trạng rối rắm hiện tại, lo lắng gật đầu.

Lâm Tước cũng rời đi, cô ấy nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Không được, anh đừng qua đây! Có lẽ bị tiếng động làm giật mình, Tô Tô vừa ngủ vừa hoảng sợ nói.

Tần Thiên nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô, dịu dàng ôm cô vào lòng, thấp giọng nói bên tai cô: Ngoan, không sao.

Anh là Tần Thiên, anh là chồng em.

Tất cả đều chấm dứt rồi.

Sau này anh sẽ không để bất kì ai làm em tổn thương nữa.

Chồng...!Tô Tô nghe thấy giọng hắn, theo bản năng nhích vào ngực Tần Thiên.

Giống như chim nhỏ tìm được mái hiên che gió che mưa cho mình trong cơn bão, cô cảm thấy thoải mái dễ chịu, cũng từ từ thả lỏng.

Lúc này mới hoàn toàn ngủ thiếp đi.

Trong phòng yên tĩnh, ánh nắng bên ngoài chiếu qua khe hở rèm cửa, chiếu sáng căn phòng.

Tần Thiên tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh hiếm có, nhìn cô gái trong ngực mình đến ngẩn người.

Không biết qua bao lâu, Liễu Thanh lại lần nữa đẩy cửa đi vào.

Vẻ mặt cô ta vô cùng lo lắng.

Nhìn cảnh trước mắt, cô ta do dự một chút rồi nhỏ giọng hỏi: Vẫn chưa tỉnh sao?
Tần Thiên nói: Có việc sao?
Liễu Thanh cắn răng nói: Rõ ràng chúng ta đã bị người hãm hại.

Tôi mới nhận được điện thoại của Cung Lệ, cô ấy nói trên mạng bây giờ toàn là tin tức tiêu cực về chúng ta.

Anh xem đi.

Cô ta đưa ipad cho Tần Thiên nói: Nhất là blog làm đẹp tên Alice này.

Từ sáng đến giờ cô ta đã livestream nói xấu Tô Ngọc Cao của chúng ta.

Không biết cô ta biết tin Mục Phi Phi hủy hợp đồng với chúng ta ở đâu mà cũng lên livestream nói.


Buổi kí kết hợp đồng và buổi trình diễn sản phẩm hôm nay cũng hỏng rồi, theo tôi, chúng ta lập tức về Long Giang nghĩ cách để đè chuyện này xuống thì hơn.

Sau đó tìm cơ hội khác, rồi lại tìm người đại diện khác tổ chức công diễn sản phẩm.

Nói rồi cô ta không nhịn được mà thở dài.

Nhưng cô ta cũng hiểu rất rõ, lần này thất bại quay về mà muốn tìm cơ hội khác để làm lại khó khăn đến mức nào.

Nhưng việc đã đến nước này rồi, họ cũng không còn cách nào khác.

Ngoài dự đoán, Tần Thiên lại vô cùng bình tĩnh.

Hắn nhìn màn hình, blog làm đẹp Alice đang thao thao bất tuyệt chửi bới Tô Ngọc Cao và Tô Tô.

Trên mặt hắn xuất hiện ý cười.

Hắn biết người tên Alice này, trước đó hắn đã từng gặp cô ta ở Long Giang, tên thật là Ngưu Ái Lệ, là bạn học cũ của Tô Tô.

Cô ta nhảy ra trong lúc quan trọng như thế này, lại còn chửi bới không ngừng, rất rõ ràng, cô ta đã sớm được người khác chỉ định.

Sản phẩm cần tạo tiếng vang trước khi đưa ra thị trường.

Không ngờ lại bắt đầu từ chỗ cô ta.

Tần Thiên cười nói: Liễu tổng, cô không cần lo.

Cứ để những chuyện này cho tôi.

Bây giờ cô đi thông báo với bên phía truyền thông đến sảnh khách sạn đúng giờ là được, buổi ra mắt sản phẩm cứ tiến hành như cũ.

Anh nói cái gì? Liễu Thanh kinh ngạc: "Anh điên rồi.

Mục Phi Phi đã hủy hợp đồng với chúng ta, còn ai làm đại diện nữa đâu?
Hơn nữa loại người cực phẩm như cô ta cho dù có muốn làm đại diện nữa thì chúng ta cũng nên từ chối vì lợi ích lâu dài.

Anh còn muốn thông báo cho báo chí đến là chê chúng ta chưa đủ nhếch nhác sao?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận