Thần Thật Là Yếu Đuối


Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
Cậu biết ngay mà!
Ninh Như Thâm hít một hơi sâu: Lý Vô Đình còn có tâm tư gì khác chứ? Chẳng qua chỉ muốn đặt bẫy chờ cậu nhảy vào mà thôi.
"Thần..." Cậu cố nhịn lại những suy nghĩ lộn xộn.
Nếu trả lời sai câu hỏi này, cậu sẽ toi đời cùng Cảnh gia.
Trong lúc đang chần chừ, tin đồn nghe được lúc diễn ra cung yến bỗng nhiên nảy ra trong đầu.

Ninh Như Thâm bình tĩnh lại, quyết định đánh cược một ván...
Cậu buông quyển sớ tâu xuống, cúi người bái lạy.
Sống lưng bên dưới bộ triều phục ngay thẳng như một gốc tùng, "Thần thiết nghĩ...!tham ô trái luật pháp làm nguy hại cho muôn dân, loại người hại dân hại nước như vậy tất nhiên phải tịch biên và cho đi lưu đày, cửu tộc cùng chịu tội!"
Trên đầu không có âm thanh gì.
Lý Vô Đình mân mê ngón tay, cảm thấy hơi ngoài dự đoán.

Sau đó hắn cất tiếng đầy lạnh lẽo, "Ninh khanh đúng là đoạn tình tuyệt nghĩa, công tư phân minh, thanh liêm chính trực..."
"Vậy thì cứ làm theo cách mà Ninh khanh nói đi, khép tội Cảnh gia và cho đi đày."
Câu nói của hắn thật giả khó phân biệt.
Ninh Như Thâm suýt nữa thì móc thủng tấm thảm dưới đất: Bình thường có thấy anh trọng dụng tôi đến thế này đâu.
Cậu hít sâu môt hơi, "Ý của thần là...!Kẻ nào tham ô trái luật thì nên bị xử tội."
Dứt lời, Ngự Thư Phòng lại chìm trong im lặng.
Lý Vô Đình bỗng dưng nói: "Lui xuống hết đi."
Cung nhân trong Ngự Thư Phòng lập tức nối đuôi nhau lui xuống.
Chỉ còn lại Đức Toàn đang toát mồ hôi lạnh đứng ở bên cạnh, hắn đang run lẩy bẩy cứ như rây bột, cả người toát ra chữ: Toi rồi!
Mọi người đều đi hết.
Lý Vô Đình đứng dậy đi đến trước mặt Ninh Như Thâm.

Ánh mắt sâu thẳm như mây đen cuồn cuộn đang tới gần, hắn cố gắng kiềm chế cảm xúc, "Ai cho khanh cái gan phỏng đoán tâm tư của trẫm như vậy."
Hắn tiếp tục nói đầy bình thản, "Đã nghe phong thanh được chuyện gì rồi?"
Tim Ninh Như Thâm đập thình thịch, thầm nhủ mình đoán đúng rồi.
Quả nhiên Lý Vô Đình đã biết kẻ đầu sỏ chính là tàn dư Thái tử đảng.

Vậy thì vấn đề còn lại bây giờ là, hắn định xử lý Thôi thị như thế nào?
Tân đế mới đăng cơ, nền móng chưa vững.
Dù là ai đi nữa thì cũng nhận ra đây là thời cơ tốt nhất để lật đổ Thôi thị.
Nhưng nếu Nhàn phi thật sự bị Thôi Hoàng hậu hãm hại...
Ninh Như Thâm nghĩ: Nếu cậu là Lý Vô Đình, chắc chắn rằng ngày ngày đêm đêm đều muốn xử lý Thôi thị ngay lập tức.
"Trả lời trẫm đi." Giọng nói phía trên vang lên.
Ninh Như Thâm ngập ngừng hai giây rồi ngồi thẳng lên, đáp: "Thực ra thần đã nghe những lời khùng điên của Cảnh Thị lang..."
Lý Vô Đình, "..."
Ninh Như Thâm: "Hắn nói Thôi thị đã lấy hết tiền của Hộ bộ.

Thần thấy lúc trò chuyện, cử chỉ của hắn điên cuồng chật vật, hai tay siết chặt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt không giống đang giả vờ...!Thế nên cả gan đến bẩm báo bệ hạ, mong sao tra rõ chân tướng, trừng trị kẻ thủ ác!"
Cậu nói liền một hơi, còn thầm đếm chữ ở trong lòng.
Tổng cộng bảy mươi tư chữ, lật kèo rồi nhé.
Đang thầm đếm chữ trong lòng, đột nhiên nghe Lý Vô Đình nói: "Trẫm hiểu lầm Ninh khanh rồi."

Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên đầy chờ mong: Không truy cứu mình nữa sao?
Lý Vô Đình, "Quan hệ của Ninh khanh và Cảnh Thị lang có vẻ rất tồi tệ mới đúng."
"..." Môi Ninh Như Thâm run lên: Điều đó có quan trọng không!
Trong khi cậu đang thầm kêu gào, đế vương đã nhìn sang chỗ khác.
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng vang lên, "Ninh khanh có biết rằng, xử lý Thôi gia phức tạp hơn xử lý Cảnh Thượng thư bao nhiêu lần không?"
Hơi thở của Ninh Như Thâm ngưng lại.
Lý Vô Đình nói xong thì đi ra khỏi Ngự Thư Phòng, "Hôm nay coi như trẫm chưa nghe thấy khanh nói gì cả.

Về đi, ở đây không cần khanh đứng trực nữa đâu."
Đức Toàn đi theo hắn với quả đầu đầy mồ hôi: Cuối cùng cũng qua rồi, sợ chết mất...
Một góc của chiếc áo đen lướt qua bộ triều phục đỏ tươi rồi đi ra ngoài.
Ninh Như Thâm đột nhiên vươn tay ra kéo vạt áo của đế vương...
Bước chân Lý Vô Đình khựng lại, hắn cúi đầu nhìn.
Đức Toàn suýt thì quỳ xuống: Trời ơi lại làm gì vậy!!!
Tim Ninh Như Thâm đập như trống nhưng vẫn túm chặt lấy vạt áo của Lý Vô Đình.

Nếu như đã hạ quyết tâm rồi thì không thể quay đầu được nữa.
Cậu thở hắt ra, đối diện với ánh mắt sâu thẳm ấy, "Có lẽ là phức tạp thật...!Nhưng thần tình nguyện làm thanh đao trong tay bệ hạ."
Bàn tay trắng trẻo gầy gò túm lấy vạt áo màu mực, không chịu buông ra.

Ánh mắt của Lý Vô Đình nhìn từ cánh tay đến khuôn mặt đang ngẩng lên nhìn mình.
Hắn im lặng một lát, "Buông ra."
- --
Choang! Âm thanh chén vỡ vọng ra từ Ngự Thư Phòng.
Ngay sau đó, cung nhân đứng canh ở bên ngoài nghe thấy tiếng thiên tử nổi trận lôi đình:
"Ninh Sâm trái phép tắc, kéo xuống đánh ba mươi gậy!"
Cung nhân sợ hãi tới mức nín họng.
Ninh đại nhân trước nay luôn được hưởng thánh ân, không biết bây giờ đã làm gì mà khiến bệ hạ tức giận đến thế.
Hai toán Cẩm Y Vệ tuân lệnh đi lên.

Sau đó, những âm thanh nặng nề vang lên ở trong sân khiến người nghe phải dựng tóc gáy:
Bụp, bụp, bụp...
- --
Trong khoảng sân thoáng đãng.
Một miếng thịt lợn được trói chắc chắn trên chiếc ghế gỗ, hai tên Cẩm Y Vệ đứng hai bên giơ cao gậy rồi vụt từng phát vào miếng thịt mông lợn: Bụp, bụp, bụp!
Ninh Như Thâm khoác áo choàng ngồi cách đó không xa, tay bưng trà nóng rồi nhấp từng hớp nhỏ, thoạt nhìn rất ốm yếu.
Tuy rằng đang dùng khổ nhục kế...
Nhưng mà lấy một miếng thịt lợn để thế thân cho cậu, có chắc là không kháy đểu nhau không?
Cậu liếc nhìn Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình không tỏ thái độ gì, "Lần đầu tiên trẫm sử dụng một thanh đao èo uột như thế này."
Ninh Như Thâm ngượng, "Thích khách máu giấy nhưng được cái damage cao..."
Cậu nói xong, mặc kệ Lý Vô Đình có nghe hiểu hay không, quay đầu ra cười nhe răng với hắn: "Hay là để thần làm cho chân thật thêm một chút nhé?"
Cánh môi mỏng của Lý Vô Đình khẽ cử động đầy cảnh giác.
Nhưng Ninh Như Thâm đã buông chén trà xuống và bắt đầu mở miệng: "Shh...!A....á..."
"Á...!Bệ hạ tha mạng....!"

Cậu kêu cực kỳ nghiêm túc, nhưng Đức Toàn đứng cạnh thì nghe mà hoảng sợ.
Gân trán Lý Vô Đình giật mạnh, hắn không nhịn được nữa, "Câm miệng."
"...A."
Ninh Như Thâm kết thúc bằng một hơi thở nhẹ, ngoan ngoãn ngậm miệng cúi đầu uống trà.
Thực ra tự cậu cảm thấy mình diễn khá tốt, cảm xúc rất đạt tiêu chuẩn.
Ba mươi gậy nhanh chóng đánh xong.
Cẩm Y Vệ giết người không thấy máu trong truyền thuyết giờ đây đang thu dọn miếng thịt lợn trên ghế.
Ninh Như Thâm khen ngợi trong sự áy náy, "Vất vả cho họ quá."
Đường đường là đặc vụ bí mật của Thánh thượng, vậy mà cậu lại hại họ phải làm chuyện này, thật là tội lỗi.
"Nếu đã là thanh đao của trẫm thì phải làm được mọi thứ." Lý Vô Đình thản nhiên.
Trong lúc nói chuyện, Cẩm Y Vệ thu dọn thịt lợn xong và đi ngang qua trước mặt Ninh Như Thâm.

Cậu thoáng nhìn, sau khi đánh ba mươi gậy, miếng thịt lợn đã nát như tương.
"Ninh khanh." Giọng nói ấy kéo lại sự chú ý của Ninh Như Thâm.
Ninh Như Thâm quay đầu lại, thấy màu xám trắng trên tường viện đang hắt lên góc mặt nghiêng mang đường nét sắc bén của Lý Vô Đình, hắn đang nhìn ra xa: "Trẫm cho khanh một cơ hội, đừng để trẫm thất vọng."
Cậu nắm chặt chén trà, nhiệt độ khiến ngón tay nóng lên.
"Thần sẽ cố gắng hết sức."
- --
Về đến Ninh phủ.
Ninh Như Thâm vừa vào phòng đã nhờ Hạnh Lan mang giấy bút đến cho mình, cậu ngồi xuống bàn múa bút thành văn.
Nghiêm Mẫn ghé vào gần, "Đại nhân, ngài đang làm gì vậy?"
Ninh Như Thâm không buồn ngẩng đầu lên, "Ta đang cố gắng hết sức."
Nghiêm Mẫn:??
Không lâu sau, từng dòng chữ ngay ngắn được viết trên giấy.
Ninh Như Thâm giơ tờ giấy lên ngắm một lát, tự nhận xét là không có kẽ hở gì cả, sau đó hài lòng đi ra ngoài gọi mười tên hộ viện tới.
"Từ này trở đi, các ngươi hãy làm đúng theo những gì viết trên đây, cố làm rùm beng lên một chút...!Mặc quần áo vào! Ta không bảo các ngươi làm rùm beng kiểu đấy....!Phải gào to lên, hiểu chưa?"
Hộ viện đồng loạt cúi đầu, "Vâng, đại nhân!"
Chờ cho đám lưng hùm vai gấu ấy đi hết, Nghiêm Mẫn mới lại gần, "Đại nhân bảo họ đi mua gì vậy?"
Ninh Như Thâm rụt rè đưa tờ giấy ra để Nghiêm Mẫn được chứng kiến một danh sách văn chương lai láng...
Nghiêm Mẫn cúi đầu đọc:
Chợ Đông mua bát hương, chợ Tây mua xương ống; Chợ Nam mời đại phu, chợ Bắc mua vải trắng.
"..."
Ninh Như Thâm rất chờ mong, "Ông cảm thấy thế nào?"
Nghiêm Mẫn, "Lão nô không dám cảm thấy thế nào cả."
- --
Một ngày sau, tin đồn nhanh chóng được lan truyền...
Ninh Như Thâm nằm trên ghế mềm trong viện, híp mắt phơi nắng, "Bây giờ ngoài kia đang đồn thế nào?"
Nghiêm Mẫn bẩm báo đúng sự thật, "Trong triều đều bảo đại nhân thất sủng rồi, bởi vì nói đỡ cho Cảnh Thượng thư nên đã khiến long nhan nổi giận, bị đánh ba mươi gậy rồi đuổi đi.

Sau khi đánh xong thì gần như hấp hối, được đắp vải trắng đưa về Ninh phủ."
"Họ có tin không?"
"Tin chứ.


Họ đồn đại nhân bị gãy tám cái xương sườn, trong phủ đã mua mười cân xương ống về để bồi bổ cho ngài.

Tiếp đó còn cho mời rất nhiều đại phu vào phủ để kê hai xe thuốc bổ giữ mạng."
"Còn mấy tấm lụa trắng kia nữa..." Nghiêm Mẫn ngừng lại, muốn nói lại thôi, "Ờ...!đại nhân, như thế liệu có quá đà không?"
"Phải khiến cho người ta không phân biệt được thật giả." Ninh Như Thâm khẽ mở mắt, hàng mi dài được nhuộm tia nắng vàng, "Nếu muốn lừa địch thì phải lừa được quân ta trước đã.:"
Cậu ung dung nhìn ra xa, "Ha ha, đã thấy quay mòng mòng chưa."
- --
Cùng lúc này ở Dưỡng Tâm Điện.
Lý Vô Đình thấy đầu quay mòng mòng đầu, tay day lên trán, "Ngươi lặp lại một lần nữa, y đang làm gì?"
Đức Toàn cúi người, "Bẩm bệ hạ, nghe nói Ninh phủ bắt đầu giăng vải trắng, chuẩn bị dựng nơi viếng linh cữu rồi."
"..."
Đức Toàn dè dặt thăm dò vẻ mặt đế vương rồi cười ha ha, "Tuy là khổ nhục kế nhưng Ninh đại nhân làm hơi quá đà, đến cả nô tài cũng suýt thì tin."
Hắn nói xong, không có tiếng đáp lại trong điện.
Một lúc sau, Lý Vô Đình đột nhiên nói: "Hôm ấy trẫm...!chưa đánh y đúng không?"
Đức Toàn hoảng hốt ngẩng đầu lên, "Bệ hạ?"
Lý Vô Đình nhíu mày, tự dưng thấy hơi hoang mang, "Cũng không xử phạt y gì khác đúng không? Chén trà vỡ...!lúc ấy có văng lên người y không?"
"Đương nhiên là..."
Vốn dĩ Đức Toàn rất chắc chắn nhưng sau khi bị hỏi như vậy, đột nhiên hắn cũng không chắc nữa: Ninh đại nhân vốn mang cái thân ốm yếu, thật sự không nói rõ được.
Hắn quỳ rạp xuống, "Nô tài...!nô tài cũng không rõ..."
Lý Vô Đình váng đầu bởi những tin đồn.
Từ lúc sống lại đến giờ, rất nhiều chuyện đều trở nên kỳ cục, cứ như là đang nằm mơ vậy.
"Thập Nhất."
Một bóng người lặng lẽ quỳ trong điện.
"Ngươi đi xem thử y đang giả ốm hay là..." Nói được một nửa, Lý Vô Đình nhớ ra gì đó nên khựng lại: "Thôi, ngươi lui xuống đi."
Thập Nhất lại lặng lẽ dập đầu rồi biến mất.
Sau đó, Lý Vô Đình đứng dậy nhìn ra phía chân trời màu xám xanh bên ngoài điện, "Tranh thủ hôm nay rảnh rỗi, xuất cung một chuyến."
Hắn muốn xem thử có phải mình nghĩ nhiều quá hay không.
- --
Ninh Như Thâm "ốm nặng" nằm nhà, cổng Ninh phủ vẫn luôn im lìm.

Không có đồng nghiệp nào ghé thăm cậu cả, hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng đạp vỡ bậc cửa lúc trước.
Người duy nhất tới thăm chính là Cảnh Nghiễn.
Cảnh Nghiễn xách theo quà cáp đi vào trong phủ, thấy cả tòa phủ đệ đều thoáng mùi trầm hương.

Khói bốc nghi ngút ở chủ viện, thoạt nhìn như chủ nhân không sống nổi bao lâu nữa.
Đám hạ nhân đang bận giăng lụa trắng, không có ai đi thông báo cả.
Tim Cảnh Nghiễn hẫng một nhịp, chạy như bay vào chủ viện, "Ninh Sâm!"
Chạy hết khoảng sân đi vào chủ viện, một làn khói trắng ập vào mặt.
Khói trắng tan đi, ba người Ninh Như Thâm, Nghiêm Mẫn và Hạnh Lan đang ngồi vây quanh một chiếc bàn nhỏ để ăn lẩu.

Người nào cũng nóng đến mức đỏ bừng cả mặt.
Thoạt nhìn hòa thuận vui vẻ, rất có không khí lễ tết.
Cảnh Nghiễn sững người.
"Nhúng thêm thịt ba chỉ..." Ninh Như Thâm đang ăn rất vui, quay đầu ra nhìn thấy Cảnh Nghiễn đứng ở cửa viện, "Sao ngươi lại tới đây?"
Cảnh Nghiễn nhìn cậu, môi run lên.
Giống như là một câu chửi thề rất dơ bẩn sắp tràn ra khỏi miệng hắn
Ninh Như Thâm nói xong thì nhìn thấy quà cáp trên tay đối phương, vội vàng buông đũa xuống rồi chào hỏi đầy áy náy, "Ầy tới thì cứ tới, còn quà cáp làm gì...!Nghiêm thúc, nhanh ra đỡ hộ hắn, tay xách nách mang nặng nhọc quá."
Nghiêm Mẫn tinh ý đi lên nhận lấy quà cáp rồi đặt ở phòng trong.
Cuối cùng Cảnh Nghiễn cũng lấy lại bình tĩnh, "Ngươi đây là...!hồi quang phản chiếu?"
Ninh Như Thâm khen ngợi, "Ngươi đi thăm người khác ốm cũng nói như vậy à?"
Cảnh Nghiễn được tắm trong ánh mắt ấm áp của cậu.

Hắn rùng mình, hoàn toàn tỉnh người.
- --
Lát sau, một bộ bát đũa mới được thêm vào bàn.
Cảnh Nghiễn nghe hết đầu đuôi câu chuyện.
Bắt đầu tính toán xem có lấy lại quà cáp được hay không.
Ninh Như Thâm nhìn vẻ mặt hắn, tiếp tục tán gẫu, "Đúng rồi, lúc ấy cái chén trà đó sượt qua vai của ta.

Choang một cái vỡ tan, mảnh sành văng lên cực kỳ cao!"
Cảnh Nghiễn nuốt nước miếng, "Ồ..."
Ninh Như Thâm nhúng thịt ba chỉ, "Cái gậy đánh miếng thịt lợn...!dài thế này này.

Lúc Cẩm Y Vệ cầm miếng thịt nát bấy đi ngang qua trước mặt ta, bệ hạ khẽ bảo ta là: Ninh khanh, đừng để trẫm thất vọng..."
"Được rồi được rồi!" Cảnh Nghiễn nghe mà nổi da gà, suýt nữa thì ném đũa đi, "Ngươi đã vất vả rồi, đừng nói nữa."
Không nhắc tới chuyện đòi quà là được chứ gì.
Lúc này Ninh Như Thâm mới yên tâm tiếp tục ăn lẩu.
Cảnh Nghiễn không có tâm trạng cho lắm, "Dù gì ngươi cũng đang giả bệnh, có cần hưởng thụ đến thế này không? Nếu để người khác biết được..."
"Yên tâm đi." Ninh Như Thâm đắc chí, "Bây giờ có chó mới thèm vào phủ của ta."
"..."
Cậu nói xong thì thấy vẻ mặt của Cảnh Nghiễn hơi lạ, vội vàng bổ sung, "Ngoại trừ ngươi."
Vẻ mặt của Cảnh Nghiễn càng trở nên méo mó.
Hai người đang cầm đũa chiến nhau hăng say trong nồi lẩu, đột nhiên nghe thấy Hạnh Lan nhìn ra ngoài viện rồi hô:
"Ô, đại nhân! Ngoại trừ Cảnh đại nhân và chó thì vẫn còn người khác tới thăm kìa!"
Ninh Như Thâm:?
Cảnh Nghiễn:??? Ý ngươi là sao?
Hai người cùng quay ra nhìn bên ngoài viện.

Cách một màn khói nghi ngút, chợt nhìn thấy bóng người đứng yên lặng trước cửa.
"..." Tim Ninh Như Thâm hẫng một nhịp.
Sắc trời nhá nhem tối và làn khói trắng khiến khuôn mặt của người đó trở nên mơ hồ.
Chỉ nhìn thấy vóc dáng người đó rất cao lớn, bên cạnh là một "tiểu tư" đang cúi thấp đầu.

Giọng nói lạnh lẽo như ngọc xuyên qua làn khói:
"Ninh đại nhân thật là có nhã hứng."
Ninh Như Thâm sắp ngừng thở, thấy đầu óc xoay mòng mòng:
Sao Lý Vô Đình lại tới đây cơ chứ!
"Ngài..." Cậu vừa lên tiếng, người bên cạnh đột nhiên đứng dậy.
Cậu nhìn thấy Nghiêm Mẫn tự giác đứng lên, lại quen mui nhận lấy quà cáp trong tay Đức Toàn, "Ngài tới thì cứ tới..."
"Đừng...!" Ninh Như Thâm kéo Nghiêm Mẫn lại.
Một cơn gió lạnh thổi vào, khói trắng tan đi.
Cách nửa khoảng sân, cậu nhìn thấy ánh mắt tối tăm của Lý Vô Đình, còn tối hơn cả sắc trời.

Khẽ nuốt nước bọt, Ninh Như Thâm vội vã đứng dậy phủi ghế rồi cất tiếng chào, "...Mời ngài ngồi, cứ tự nhiên như ở nhà nhé ạ."
Lý Vô Đình nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì nóng của cậu.
Một tiếng cười lạnh vang lên, "Hừ."
- --------
Lời tác giả:
Lý Vô Đình: Nghe nói nịnh thần sắp chết rồi, trẫm đi xem sao.
Xem xong...
Lý Vô Đình: Sống hai đời rồi chưa từng thấy ai khỏe mạnh đến thế:)
Ninh Như Thâm: Lẩu cay thơm ngon mời bạn ăn nha~.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận