Thần Thật Là Yếu Đuối


Ninh Như Thâm thầm căm hận: Không ổn, lại sơ suất rồi!
Hiên Vương vẫn còn đang chăm chú nhìn cậu.

Tay hắn đã thò vào trong áo, có vẻ như sắp lấy giấy bút ra rồi.
Giống y như một phóng viên chiến trường.
Ninh Như Thâm thầm rầu rĩ một lát.
Sau đó cậu lấy lại bình tĩnh, đột nhiên hít sâu một hơi rồi đỡ trán, "Không được...!đau đầu quá..."
"?" Lý Ứng Đường thăm dò, "Là do bệ hạ..."
"Là do bị điện hạ làm cho tức giận."
"..."
Làn da của cậu vốn đã trắng, hàng mi dài khẽ rũ xuống.

Lý Ứng Đường không biết cậu giả vờ tức giận hay là giận thật, nín họng không tiện hỏi.
Hắn ngẫm nghĩ, cảm thấy dù ít dù nhiều cũng đã có tư liệu.
Thế là đứng lên trong sự tiếc nuối, "Vậy bản vương không làm phiền Ninh đại nhân nghỉ ngơi nữa."
Nói xong hắn phe phẩy cái quạt, vừa hồi tưởng vừa ra về.
Đợi cho bóng dáng của hắn biến mất, Ninh Như Thâm lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt vẫn khỏe mạnh bình thường, "Lạch Cạch, đi lấy một bó giáo mác dài ra đây."
Thập Nhất nhanh chóng ôm về một bó giáo mác.
Ninh Như Thâm chỉ đạo, "Cắm xuống dưới chân tường viện."
Nghiêm Mẫn đứng cạnh kinh hãi: Muốn mưu hại hoàng thân quốc thích sao!
Ông chưa kịp ngăn cản thì thấy Thập Nhất đã cắm xong đống giáo mác ấy với vẻ mặt không cảm xúc.

Thậm chí hắn còn hỏi rất nghiêm túc:
"Vậy ta thì sao?"
Ninh Như Thâm rất nhẫn nại, "Ngươi không biết đổi sang chỗ khác mà trèo à?"
Thập Nhất ngẫm nghĩ, "Cũng đúng."
Nghiêm Mẫn:...
Tường chống trộm đã được lắp đặt xong, Ninh Như Thâm hài lòng quay về phòng ngủ.
- --
Thấy Hiên Vương đã trở về kinh thành, mấy ngày nay Ninh Như Thâm sống trong thấp thỏm, chỉ sợ Hiên Vương lại nói năng bậy bạ gì đó trước mặt Lý Vô Đình.
Cậu lén la lén lút quan sát Ngự tiền mấy ngày liền.
Cuối cùng Lý Vô Đình không nhịn được nữa, buông sớ tâu xuống nhìn cậu, "Khanh đang nhìn gì vậy."
Ninh Như Thâm rụt cổ lại, "...Thần nhìn ngắm linh tinh một chút."
Ánh mắt hắn dừng lại trên người cậu mấy giây, sau đó hắn đột nhiên hỏi: "Hiên Vương lại nói gì với khanh phải không?"
Tim Ninh Như Thâm đập mạnh! Cậu cố gắng tỏ ra bình tĩnh:
"Không có, sao bệ hạ lại nói thế?"
Lý Vô Đình nhíu mày, "Gần đây huynh ấy...!rất kỳ lạ."
Ninh Như Thâm dè dặt hỏi, "Kỳ lạ thế nào?"
"Nụ cười rất kinh dị, cố ra vẻ thần bí."
"..."
Ninh Như Thâm thầm yên tâm: Xem ra Hiên Vương đang chìm đắm trong một số ảo tưởng mà không thể thoát ra được, chưa có chạy tới nói lung tung với Lý Vô Đình.
Đang mải nghĩ, cậu nghe thấy Lý Vô Đình nói: "Khanh không có việc gì thì đừng tới gần huynh ấy."
Ninh Như Thâm chỉ chờ có thế, "Nhất định rồi!"
Cậu đáp xong, vẻ mặt của Lý Vô Đình dịu đi một chút, "Mấy ngày này phiên bang vào kinh, kinh thành có rất nhiều loại người phức tạp.

Khanh xong việc thì về phủ, đừng ăn chơi...!ở bên ngoài."
Ninh Như Thâm thấp thoáng nghe thấy hai chữ "nhảy múa" đã bị nuốt lại.
Cậu híp mắt:...Ý hắn là gì đây?
Nhưng cuối cùng thì cậu vẫn gật đầu, "Vâng."
- --
Nhưng đúng là gần đây có rất nhiều người từ phiên bang đến kinh thành.
Ninh Như Thâm tan làm về phủ, suốt dọc đường luôn thấy người Hồ mặc áo ngắn và quần bó sát đi lại trên đường phố; còn có một vài thiếu nữ tết tóc đuôi sam đang đứng chờ mua kẹo bánh trong kinh thành.
Quản Phạm đi cùng cậu, "Ồ, đó là tộc Cổ Khương."
"Cô nhóc nhỏ tuổi như vậy mà cũng vượt đường sá xa xôi tới triều ta?"
"Đại Thừa chúng ta thịnh vượng, cho nên các phiên bang đều không ngại đường sá xa xôi tới triều.


Nhưng mà những người được vào chỉ có quan thương, vương nữ tông thất..

Nói chung là có địa vị nhất định."
Ninh Như Thâm ò một tiếng.
Quản Phạm nói tiếp, "Nhắc tới quan thương, dạo này chắc là bậc cửa của Đốc Điển Thị đã bị đạp nát rồi chứ?"
Ninh Như Thâm cảm thán, "Ai cũng muốn được chia phần."
Công tác kêu gọi đầu tư trong kinh thành rất thuận lợi, quan thương khắp nơi cũng bắt chước theo, tranh thủ mượn chuyến lên kinh lần này để tranh giành cơ hội.
Thế là cậu giở bài cũ ra để lừa đảo, cho đến khi khiến người ta phải xì tiền ra.
Quản Phạm hỏi, "Ngươi tính làm thế nào?"
Ninh Như Thâm rất ngay thẳng, "Đương nhiên là giao cho bệ hạ quyết định sau khi tiết Thừa Thiên kết thúc."
- --
Sau những khâu chuẩn bị rầm rộ náo nhiệt, tiết Thừa Thiên cuối cùng cũng tới.
Ngày hôm đó vạn dặm không mây, trời trong xanh sáng sủa.
Cung yến được tổ chức vào buổi trưa.
Ninh Như Thâm đổi sang bộ quan bào đỏ, dùng trâm búi tóc lên, sau đó vào hoàng cung dự tiệc.
Thừa Thiên Yến chính là quốc yến.
Yến tiệc được tổ chức ở Thái Hòa điện, cực kỳ hoành tráng.

Xung quanh đều được đặt các loại chuông trống, ở giữa trải một tấm thảm dài trăm mét.

Bầu không khí rất trang nghiêm và nhiệt liệt.
Ninh Như Thâm ngồi xuống ghế, bên cạnh chính là Cảnh Nghiễn.
Cảnh Nghiễn nhìn thấy cậu thì mừng ra mặt, "Hê!"
Ninh Như Thâm nhìn ngó xung quanh, "Ngươi đổi chỗ ngồi à?"
Cảnh Nghiễn đáp, "Dịp lễ lớn như thế này, sao có thể chứ! Không biết là ai xếp chỗ, trùng hợp ta ngồi đúng chỗ này."
Ninh Như Thâm còn đang ngẫm nghĩ gì đó, tiếng trống nhạc bắt đầu vang lên.
Dưới bầu trời cao lồng lộng, Ngự giá uy nghiêm tiến vào đại điện rộng lớn.
Lý Vô Đình mặc thiên tử bào màu vàng sáng, ngồi xuống vị trí cao nhất.
Hai anh em Lý Ứng Đường và Lý Cảnh Dục chia nhau ngồi phía dưới.

Các thị vệ và cung nhân đứng xung quanh, cuối cùng tiếng nhạc cũng vang lên để mở màn yến tiệc.
Yến tiệc bắt đầu, các sứ giả phiên bang cũng lần lượt vào đại điện để chúc mừng.
Ninh Như Thâm ngồi ở chỗ của mình, nhìn từng người mang theo cống vật đi vào đại điện:
Có người dắt lạc đà tới, có người chở nguyên một tòa núi non điêu khắc từ ngọc Điền Hòa, còn có người dắt đến một con Hãn huyết mã trong truyền thuyết.
Thậm chí còn có một sinh vật vô cùng quen thuộc.
Ninh Như Thâm nhìn con vật lông xù màu trắng chuẩn bị nhổ nước bọt ấy, tâm trạng rất phức tạp, "Đây là...!thảo nê mã?"
Cảnh Nghiễn không nghe rõ, "Gì cơ??" [1]
[1] Meme này khá lâu đời rồi, con Alpaca tiếng Bông là thảo nê mã cao ni ma, phát âm giống chửi "đmm".
Ninh Như Thâm chỉ vào nó, Cảnh Nghiễn nói: "À, con cừu ngoại bang.

Ngươi nói thảo...!cái gì mã cơ, biệt danh à?"
"Cũng không tính là biệt danh." Ninh Như Thâm ngẫm nghĩ rồi so sánh, "Gần giống với Cảnh Khuyển."
"???" Một câu chửi?
Hai người lén lút giẫm lên chân nhau ở dưới bàn, đột nhiên có một đoàn người đi vào đại điện.
Tiếng chuông ngân vang...
Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn mặc quần áo bó đi ủng da.

Một cơn gió thoảng mùi thơm, phía sau người đàn ông đó là một đoàn nhạc cơ mặc vải sa màu tím và đeo trang sức bạc.
...Đây là gì vậy, sắp biểu diễn múa à?
Cảnh Nghiễn ngồi cạnh bỗng hạ giọng, "Là Địch."
Ninh Như Thâm quay đầu lại, tỏ ra kinh ngạc, "Kẻ địch mà cũng cho vào đây được à? Đáng ra nên..." Cậu làm tư thế giơ đao lên chém xuống!
"..." Cảnh Nghiễn, "Người Bắc Địch."
Ninh Như Thâm phản ứng chậm hai giây mới ngộ ra, "À."
Phía trước, Hạ Khố Vương của Bắc Địch đã cất tiếng chúc mừng, đoàn nhạc cơ biểu diễn ca múa ngay tại chỗ.
Ninh Như Thâm thì thầm, "Bắc Địch không phải là tên gọi chung cho các bộ tộc phương Bắc à? Sao lại gọi riêng một tộc vậy?"
Cảnh Nghiễn giải thích, "Mấy năm trước thì là thế, nhưng gần đây thế lực Bắc Địch dần mạnh lên, tự xưng là một nước phương Bắc.


Bây giờ gọi Bắc Địch có nghĩa là Bắc Địch Quốc.

Còn Thổ Phiên, Nguyệt Thị thì chỉ gọi là tộc thôi."
Quốc gia mạnh lên, độc chiếm biên cương phía Bắc.
Ninh Như Thâm nhìn Hạ Khố Vương cao to vạm vỡ ở phía trên.
- --
Vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn là kẻ địch mà.
Tiếng nhạc vang khắp đại điện, những nhạc cơ đang cất lên điệu múa.
Trong tiếng nhạc du dương và điệu múa lả lướt ấy, bầu không khí của yến tiệc không hề nhẹ nhàng chút nào.
Quần thần hai bên đều nghiêm mặt đánh giá Hạ Khố Vương, Lý Vô Đình cũng hơi nhắm mắt lại, không tỏ rõ thái độ.
Giữa không khí ngưng đọng hơi ngột ngạt ấy, Hiên Vương ngồi bên dưới đang bưng chén rượu, bỗng nhiên "phì" một tiếng! Ánh mắt hắn mất tiêu cự, cười thành tiếng không coi ai ra gì.
Mọi người:...
Hạ Khố Vương:...
Lý Vô Đình ngồi trên chủ vị, "Lý Ứng Đường."
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng ấy đã khiến Hiên Vương sực tỉnh.
Hắn đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo của Lý Vô Đình, cuối cùng cũng nghiêm túc trở lại, cố gắng nhịn lại khóe môi đang cười toe toét: "Ồ...e hèm!"
"..."
Cảnh Nghiễn thực sự không nhịn được nữa, "Hiên Vương...!bị người ta hạ độc ở Giang Nam à?"
Ninh Như Thâm không cảm xúc, "Ngài ấy không cần người khác hạ độc."
Bản thân có độc sẵn rồi.
Cảnh Nghiễn: "Hả???"
- --
Yến tiệc Thừa Thiên diễn ra trong hai canh giờ mới kết thúc.
Sau bữa tiệc, triều thần và sứ giả phiên bang đều lần lượt rời cung.
Ninh Như Thâm còn đang chuẩn bị bàn bạc với Lý Vô Đình về chuyện các địa phương cũng muốn đầu tư, thế là vòng qua Thái Hòa Điện để đi tìm hắn.
Cậu đứng trước cửa đợi nội thì đi vào thông báo.
Nội thị đó nhanh chóng quay về, cung kính nói: "Ninh đại nhân, bệ hạ đang trò chuyện với Hiên Vương điện hạ ở trong đó.

Ngài bảo đại nhân sang Noãn Các bên cạnh để chờ..."
Ninh Như Thâm đang định đồng ý thì nghe thấy nội thị bật cười:
"Còn nữa, bệ hạ nói vừa nãy ngài đã uống rượu trong bữa tiệc, chắc là cũng thấy mệt mỏi rồi.

Phía sau bình phong trong Noãn Các có một cái giường nhỏ, ngài cứ tới đó mà nghỉ một chút."
"..."
Cái chữ "nghỉ một chút" này đúng là giọng điệu của Lý Vô Đình rồi.
Mặt Ninh Như Thâm hơi nóng lên, xúc động nói: "Vâng, cảm ơn Công công."
Cậu nói xong thì quay đầu tới Noãn Các.
- --
Sau điện, Lý Vô Đình và Lý Ứng Đường đang đứng đối diện nhau.
Lý Vô Đình im lặng nhìn hắn rất lâu, cuối cùng gằn giọng cố gắng kiềm chế khóe miệng đang giật, "Dạo này huynh lên cơn..."
Hắn chọn từ ngữ cho lịch sự, "Lên cơn bệnh gì thế?"
Hắn nói xong, Lý Ứng Đường không nhịn được mà hắng giọng.
Dưới con mắt lạnh lùng của Lý Vô Đình, Lý Ứng Đường phe phẩy quạt để lấy lại bình tĩnh, vui vẻ ghé lại gần:
"Thần vui thay cho bệ hạ thôi mà."
"Vui thay trẫm vì chuyện gì."
"Bệ hạ với Ninh đại nhân, hai người..." Lý Ứng Đường cười hê hê.

Hắn không tiện nói thẳng ra, đành phải vòng vèo lải nhải một tràng dài.
Lý Vô Đình nghe thấy hắn nói cái gì mà "Ninh đại nhân sức khỏe yếu", lát sau lại khuyên hắn nên tiếc thương nhiều hơn.

Vòng tới vòng lui, cuối hắn Lý Vô Đình cũng hiểu ra hàm ý, lập tức nảy gân trán:
"Huynh đang nghĩ lung tung gì vậy!...!Y vừa mới cập quan."

"Hả?" Lý Ứng Đường ngẩn người, nuốt lại lời định nói, "Vừa cập quan? Vậy trong lá thư mà y gửi một tháng trước, chữ bị gạch đi chính là tên tự à?"
Lý Vô Đình nhìn hắn, "Chữ gì?"
"Ninh Như...!gì ấy."
Cả hai im lặng một lát, Lý Vô Đình nhắm mắt khẽ cười, "...Quả nhiên."
Lý Ứng Đường không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nhanh chóng bị một việc khác thu hút sự chú ý.

Hắn xoa cằm nói, "Ấy, nhìn biểu cảm của Ninh đại nhân, thần còn tưởng là..."
Lý Vô Đình hơi giật mình, "Tưởng gì?"
Lý Ứng Đường kể lại chuyển mình đến Ninh Phủ.
Đợi hắn kể xong thì đế vương trước mặt đã ngẩn cả người, đôi mắt luôn bình thản bây giờ như dậy sóng.

Hồi lâu sau Lý Vô Đình mới nhắm mắt lại, thở một hơi ra rồi gằn giọng nói:
"Y...!thật sự đọc những thứ dơ bẩn của huynh rồi?"
"..." Thứ gì dơ bẩn!!!
Lý Ứng Đường đang định giải thích thì thấy Lý Vô Đình cười nhạt:
"Huynh về trước đi, để trẫm đi tìm y."
- --
Sau khi tạm biệt nội thị thì Ninh Như Thâm đến Noãn Các.
Noãn Các cách Thái Hòa Điện không xa, cung nhân đều được điều lên tiền điện nên chỗ này không có người nào.
Ninh Như Thâm liền đi vào trong phòng.
Bước vào trong, bỗng nhiên có cảm giác mát lạnh phả vào mặt.
Noãn Các tuy có chữ "noãn" đằng trước, nhưng thực chất thì đây là một căn phòng chỉ ấm áp vào mùa đông.

Bây giờ đang giữa mùa hè, bên trong được đặt bồn đá lạnh nên nhiệt độ khá là dễ chịu.
Vòng qua bình phong phía sau bàn, quả nhiên có một chiếc giường nhỏ.
Nhớ tới câu "nghỉ một chút" của Lý Vô Đình, Ninh Như Thâm không khách sáo nữa, thoải mái nằm lên giường.
Giường có đệm mềm, xung quanh lại mát mẻ dễ chịu, cậu nằm được một lát thì ngủ thiếp đi.
Mơ màng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng sột soạt.
Ninh Như Thâm nằm nghiêng ở trên giường, mũi thoáng ngửi thấy một mùi hương...
Từ lần ngất đi vì trầm hương trong Văn Hoa Điện, sau đó cậu rất ít khi ngửi thấy mùi hương trong hoàng cung.

Bây giờ tự dưng ngửi thấy mùi, cậu nhíu mày mở mắt ra.
Cậu nằm nghiêng người, mặt đối diện với bình phong.
Vừa mở mắt ra đã thấy hai bóng người thấp thoáng bên ngoài bình phong, tà váy vải sa màu tím kèm theo tiếng chuông bạc leng keng, mùi hương ngày càng nồng hơn.
Cậu giật mình, hoàn toàn tỉnh ngủ: Bắc Địch.
Tại sao lại ở chỗ này, là Hạ Khố Vương ư?
Chưa kịp nghĩ kỹ hơn thì cảm giác nóng bừng dần trỗi dậy.

Cậu khựng người, bịt chặt miệng để không phát ra tiếng.
Má nó! Ninh Như Thâm kinh ngạc trợn mắt lên:
Tên Hạ Khố Vương này muốn...
Hai nàng nhạc cơ bên ngoài không hề phát hiện trong bình phong có người, vẫn yên lặng đứng chờ ở ngoài.

Có lẽ đã được uống thuốc giải từ trước, hai người không chịu ảnh hưởng gì cả.
Chỉ có mùi hương không ngừng dâng lên, Ninh Như Thâm nhanh chóng bị nhấn chìm trong cơn sóng nhiệt.
Cảm giác khô nóng bao trùm, cậu nhẫn nhịn không phát ra âm thanh.
Dưới tình huống này, nếu để người khác nhìn thấy cảnh tượng cậu và hai nhạc cơ của Bắc Địch ở chung một phòng: Cho dù cậu có nhảy xuống sông Hoài Minh thì cũng không rửa hết tội.
Ninh Như Thâm cắn ngón tay run rẩy trong cảm giác tâm trí dần rã rời.
Mồ hôi chảy vào trong mắt, cậu cố gắng không phát ra tiếng thở, vội vàng quay đầu lại vùi vào trong gối để ngăn mình thở.

Cậu cắn vỏ gối, vừa toát mồ hôi vừa kéo lỏng cổ áo ra một chút.
...!Lý Vô Đình, Lý Vô Đình đâu rồi?
Âm thanh khe khẽ khiến hai người bên ngoài phát hiện ra động tĩnh: "Có ai ở đó..."
Đúng lúc này, tiếng bước chân vững vàng và quen thuộc đột nhiên vang lên ở ngoài cửa...
Cuối cùng Ninh Như Thâm cũng được giải thoát, vùi đầu vào trong gối khẽ rên rỉ một tiếng.
- --
Noãn Các, bên ngoài bình phong.
Lý Vô Đình vừa bước vào phòng thì nhìn thấy hai bóng người đứng trước bàn, hắn hơi sững người.

Sau đó mùi trầm hương ập tới, âm thanh kêu rên khe khẽ phát ra từ phía sau bình phong.
Hắn lập tức ý thức được tình hình hiện tại...
Ngực Lý Vô Đình thắt lại, khuôn mặt quân tử như ngọc ấy bỗng trở nên lạnh lẽo và nổi trận lôi đình: "Cút hết ra ngoài!"
Hai nàng nhạc cơ chưa kịp mở miệng đã sợ tới mức chạy ra khỏi Noãn Các.
Cung nhân theo hầu đang chần chừ thì thấy đế vương đã vội vàng vòng qua bình phong, quát một tiếng:

"Ra ngoài hết! Đức Toàn ở lại."
Cả đám người vội vã lui ra khỏi phòng.
Hắn vòng qua bình phong thì thấy Ninh Như Thâm đang nằm sấp bên cạnh giường, mái tóc được búi gọn đã xõa tung, bộ quan bào đỏ rực tụt xuống tận khuỷu tay, lớp áo lót màu trắng bên trong thì đã bị xộc xệch.
Hắn gần như nín thở, sau đó bước lại gần kéo cậu lên, "Ninh Như Thâm!"
Đức Toàn theo vào sau, cảm thấy sợ hãi:
Bệ hạ buột miệng gọi tự của Ninh đại nhân.
"Bệ hạ, có cần gọi Thái y..."
"Trước tiên sai người mang nước lạnh với đá vào đây."
"Vâng!" Đức Toàn vội vàng chạy ra ngoài.
Bên này, Ninh Như Thâm đã thả lỏng cơ thể, ý thức tan rã.
Cậu thấp thoáng nghe thấy Lý Vô Đình sai người ra ngoài.
Được ôm trong một vòng tay vững vàng, cậu vô thức dụi mặt vào đó.

Một tay Ninh Như Thâm bám vào cổ áo hắn, cọ hết và mồ hôi vào vải áo, "Bệ hạ..."
Bàn tay đang ôm lấy cậu bỗng run lên, hắn lau mồ hôi cho cậu, "Chịu đựng một chút đã."
Ninh Như Thâm tự dưng rơi nước mắt, không quên cáo trạng, "Bắc Địch..."
"Trẫm biết rồi." Lý Vô Đình ôm cậu lên cao hơn một chút, sau đó nhận lấy nước lạnh mà Đức Toàn mang tới, thấm ướt khăn mềm để làm lạnh khuôn mặt nóng bừng của cậu.

Giọng nói của hắn hơi đáng sợ, "Dã tâm của Hạ Khố Vương cũng lớn thật đấy."
Cảm giác lành lạnh khiến nhiệt độ nóng bừng đã giảm bớt.
Ninh Như Thâm thấy dễ chịu hơn một chút, không dụi đầu vào ngực hắn nữa.
Chậu đá lạnh được bưng vào phòng, tỏa ra hơi nước mát mẻ.
Lý Vô Đình đặt cậu nằm xuống giường, cố gắng hít thở thật khẽ rồi chỉnh lại quần áo cho cậu.

Hắn đứng dậy đi ra khỏi bình phong.
Ninh Như Thâm chỉ mơ màng nghe thấy vài âm thanh:
"Bệ hạ, Ninh đại nhân đã thành ra thế này rồi...!Ngài..."
"Đức Toàn." Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Bên ngoài lặng ngắt như tờ.

Một lúc sau, Đức Toàn sửa miệng, "Vậy Phục Kim Tán có thể giải bách độc..."
"Không dùng thứ đó.

Thân thể của y sẽ không chịu được...!Đi lấy..."
Đức Toàn đáp vâng rồi ra ngoài.
Ninh Như Thâm lăn một vòng trên giường, cảm thấy nhiệt độ nóng bừng lại trào lên.
Ngay sau đó, Lý Vô Đình quay lại.
Hắn kéo cậu dậy, tiếp tục dùng nước lạnh để lau mặt và cổ cho cậu.

Ninh Như Thâm cảm thấy người rất nóng, nhưng hơi thở của người trước mặt cậu còn nóng hơn.
Cậu hé mắt ra nhìn, thấy Lý Vô Đình cúi đầu ôm lấy cậu, môi bặm lại thành đường thẳng.
Không lâu sau, thuốc đã được đưa tới.
Lý Vô Đình ghé bát thuốc vào môi cậu.

Trong cơn mơ màng, Ninh Như Thâm chỉ cảm thấy một vị ngòn ngọt mát lạnh dần tan trong miệng mình.
Cậu òng ọc, "Đây là gì vậy?"
"Đừng có òng ọc." Lý Vô Đình lấy ngón tay lau vết thuốc tràn ra khóe môi, "Trong cung khó tránh khỏi một số thứ có độc tính, thuốc này có thể giải bách độc."
Dứt lời, cảm giác mát lạnh ấy trôi xuống thực quản, lập tức xua tan sóng nhiệt trong cơ thể cậu.
Cậu thở hắt ra một hơi, nhắm mắt lại: Nghỉ một chút đã.
- --
Có lẽ thuốc mà Lý Vô Đình cho cậu uống có hiệu quả rất tốt, không lâu sau đó, Ninh Như Thâm thấy cảm giác khô nóng biến mất hoàn toàn, tâm trí rời rạc cũng dần ngưng tụ.
Độc tính của trầm hương không quá nặng, không có chết đi sống lại như trong thoại bản.

Lúc này cậu tỉnh táo hơn nhiều, chỉ là mặt vẫn chưa hết ửng đỏ, thoạt nhìn vẫn còn chìm đắm trong sắc tình.
Lấy lại ý thức, cuối cùng cậu cũng chú ý tới tình hình hiện tại...
Lý Vô Đình đang cúi đầu lau mồ hôi trên mặt cậu.
Ngón tay thô ráp ấy liên tục chạm da mặt.
"..."
Ninh Như Thâm nằm trong lòng Lý Vô Đình, tay bám lấy cổ áo của hắn.

Cậu thầm nghĩ trong run rẩy:
Tình huống này...!cậu nên tỉnh dậy kiểu gì cho đỡ ngại đây.
Hay là giả vờ chưa tỉnh, tiếp tục nằm như thế này?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận