Thần Thật Là Yếu Đuối


Cuối cùng thì chiếc xe cũng thoát khỏi trạng thái im lặng kéo dài.
Dường như Lý Cảnh Dục đang suy ngẫm xem "trừ tà" và Nhị hoàng huynh có liên quan gì đến nhau.

Sau khi đặt hai thứ lên bàn cân để so sánh, nó giơ dải lụa trong tay lên.
"Vậy lát nữa phải..."
Ninh Như Thâm không nhịn được nữa, "Phải cất cái này đi."
Cậu vừa nói vừa cuộn tấm vải lại rồi nhét về đệm dưới ghế, không nhịn được quay sang nhìn Lý Vô Đình:
...Không ngờ anh lại là một bệ hạ như thế!
Lý Vô Đình, "..."
Lý Vô Đình váng đầu, muốn nói gì đó nhưng ngại có Lý Cảnh Dục ở đây nên đành phải ổn định tình hình trước, hắn trầm giọng:
"Cảnh Dục, đừng để Nhị hoàng huynh biết chuyện này."
Lý Cảnh Dục, "Vì sao ạ?"
Lý Vô Đình bặm môi, "Sợ huynh ấy không chịu nổi."
"Ồ...!Vâng, hoành huynh."
Đức Toàn đứng trong góc, sắp khảm luôn người vào thành xe rồi.
Tất cả không nói gì nữa, xe ngựa chạy ra thành Nam.
Xe dừng lại, Lý Cảnh Dục sốt ruột nhảy xuống trước.
Chờ nó đi rồi, cuối cùng Ninh Như Thâm mới nhìn sang Lý Vô Đình bằng ánh mắt u ám.

Cậu dần lấy lại bình tĩnh sau cú sốc và cảm giác xấu hổ ban đầu, bây giờ tâm trạng rất phức tạp, "Bệ hạ, ngài..."
Lý Vô Đình day trán, "Không phải trẫm."
Đức Toàn vội vã thỉnh tội, vỗ liên tục vào tay mình, "Là lỗi của nô tài, nô tài đã tiện tay để nó ở đó! Ôi trời, cái tay của nô tài có tội!"
Ninh Như Thâm nhìn động tác hải cẩu vỗ tay của hắn, tỏ ra cảm thông: Thân là Thái giám, ngày nào cũng phải gánh nồi cho bệ hạ.
Ánh mắt của cậu quá lộ liễu.
Gân trán Lý Vô Đình giật lên, "Ninh Sâm!"
Ninh Như Thâm vội hùa theo, "Dạ dạ, là do Đức Toàn cất ở đó."
"..."
Bầu không khí như ngưng đọng, có tiếng Lý Cảnh Dục vang lên ở bên ngoài, "Ế? Sao hoành huynh với Ninh đại nhân vẫn chưa xuống xe?"
Sau đó có người bịt miệng nó lại, "Suỵt...!đừng giục, đừng giục..."
Đức Toàn vội vàng đi lên vén rèm xe.
Rèm được vén lên, ánh nắng chói sáng và bầu không khí mát lành của vùng ngoại ô cùng tràn vào trong xe.
Lý Vô Đình đứng dậy, thân hình cao lớn của hắn che khuất ánh sáng.

Ninh Như Thâm nhìn bóng lưng rộng và thẳng tắp ấy rồi nhớ tới tấm vải bên dưới đệm tựa, tự dưng cảm thấy mình cứ như nhụy hoa bị bao quanh bởi một ngọn lửa.
Cảm giác thiêu đốt khiến vành tai cậu nóng lên, đúng là đứng ngồi không yên.
Lúc Lý Vô Đình cúi người chuẩn bị ra khỏi xe, cậu không nhịn được lại gần hắn rồi khẽ hỏi: "Bệ, bệ hạ, cứ cho là ngài thích...!thì cũng đừng lấy thứ mà thần đã dùng..."
Bàn tay lớn bám chặt vào khung xe.
Lý Vô Đình quay đầu lại, ánh mắt tối sầm, "Trẫm không thích."
Ninh Như Thâm mím môi, "Ò."
Hai người một đứng một ngồi dừng ở cửa xe.


Cách đó vài bước, mắt của Hiên Vương đã sáng rực lên rồi: Hình như tai của Ninh đại nhân đỏ lên, biểu cảm cũng rất xấu hổ...
Hê hê, hê hê hê...
Hắn nhìn lén được một lát thì Lý Vô Đình xuống xe.

Ánh mắt lạnh lẽo sắc lẹm cắt ngang sự hóng hớt của Hiên Vương:
"Về rồi sao."
Lý Ứng Đường biết dừng đúng lúc, "Thần tham kiến bệ hạ."
Lý Vô Đình nhìn từ trên xuống dưới, "Chỉ là tết Đoan Ngọ thôi mà cũng đáng để huynh về kinh? Huynh mới đến đất phong một chốc đã về rồi? Đất Giang Nam nóng bỏng chân à?"
Lý Ứng Đường hít sâu một hơi để thưởng thức bầu không khí kinh thành,"Thần rất yêu mảnh đất này."
Lý Vô Đình không vạch trần hắn, chỉ cười ha ha.
Ninh Như Thâm đợi Lý Vô Đình kháy đểu Hiên Vương xong thì mới chớp được thời cơ để hành lễ, "Tham kiến Hiên Vương điện hạ."
"Ồ, Ninh đại nhân." Lý Ứng Đường quay đầu ra, "Giữa chúng ta không cần phải khách sáo."
Ninh Như Thâm:?
Cậu cạn lời: Sao chứ, thật sự coi cậu là khuê mật rồi ư?
Lý Vô Đình không nghe nổi nữa, "Được rồi, lên xe đi."
- --
Tất cả cùng leo lên chiếc xe ngựa trúc xanh.
Lý Cảnh Dục ngồi bên phải Lý Vô Đình.

Lý Ứng Đường thì bị ép ngồi xuống chỗ "trừ tà", cách Lý Vô Đình một khoảng trống nhỏ.
Ninh Như Thâm nhìn một lát, tự giác điền vào chỗ trống.
Xe ngựa lăn bánh khởi hành về kinh thành.
Lý Ứng Đường vui vẻ mở lời, "Hơn một tháng không gặp, dạo này Ninh đại nhân thế nào rồi? Eo đã ổn chưa?"
Ninh Như Thâm sờ cạnh hông, "Cũng tạm rồi ạ."
Cậu ngẫm nghĩ một lát rồi bổ sung bằng cách nói của Lý Vô Đình, "Có thể múa hát tưng bừng, nhảy nhót tung tăng."
"..." Lý Vô Đình liếc nhìn cậu.
Lý Ứng Đường tỏ ra tiếc nuối và vui mừng, "Ồ thế thì tốt, thế thì tốt..."
Ninh Như Thâm, "?"
Đây là thứ biểu cảm kép gì vậy?
Cậu tán gẫu vài câu với hắn.

Hiên Vương đột nhiên ngừng lại, lén lút thì thầm vào tai cậu:
"Đúng rồi, lần trước..."
Ninh Như Thâm lập tức cảnh giác, vô thức lấy tay che tai lại!
Cậu tựa vào cánh tay rắn chắc ở sau lưng.
Chất vải trơn mềm của bộ quan bào cọ xát với tay áo màu đen của đế vương.

Cậu khẽ nhúc nhích, nhìn thấy Lý Ứng Đường đang mở to mắt nhìn mình.
Lý Ứng Đường tỏ ra khó hiểu, "Sao thế?"
Dường như có một ánh nhìn đang quan sát.
Ninh Như Thâm nhích ra xa một chút, sờ vành tai một cách chật vật: Cậu nên giải thích chuyện tai mình rất nhạy cảm như thế nào đây?

Cậu ngập ngừng một chút rồi hắng giọng, "Thần..."
Vừa định lên tiếng thì Lý Vô Đình nói: "Y sợ tiếng động lớn, đừng ghé vào gần như vậy."
Lý Ứng Đường lập tức "ồ ồ" rồi lùi ra.
Ninh Như Thâm nhìn Lý Vô Đình: Hả?
Lý Vô Đình cúi đầu nhìn cậu rồi hơi nhếch miệng, dường như đang nói:
Đừng hòng dùng trò lừa gạt ấy lần thứ hai.
Ninh Như Thâm, "..."
Cậu lại nhích người ngồi nghiêm chỉnh.
Lý Vô Đình thấy vậy thì không nói gì nữa, chỉ nhìn vành tai vừa thoát nạn của cậu.

Sau đó hắn đưa mắt sang chỗ khác, cúi đầu xuống thì thấy Lý Cảnh Dục đang thò đầu ra hóng hớt.
Lý Vô Đình nhớ lại cảnh tượng Lý Cảnh Dục bám lên người Ninh Như Thâm rồi thì thầm vào tai cậu trước lúc xuất phát.
Ngón tay đặt trên đầu gối của hắn hơi co lại.
Cho nên...!trẻ con thì được, đàn ông thì không.
- --
Một lúc sau, xe ngựa về đến hoàng cung.
Lý Ứng Đường xuống xe cáo từ, "Thần đi thỉnh an mẫu phi trước đã." Nói xong thì tiện tay dắt Lý Cảnh Dục đang hóng hớt đi.
Hai người dần khuất bóng trên lối đi dài.
Ninh Như Thâm bám vào khung xe định đi xuống, thấy Lý Vô Đình lại nhìn cậu, sau đó hắn nói:
"Đức Toàn."
Đức Toàn lăn ra, "Có nô tài!"
"Lát nữa...!xử lý đi."
"Vâng, nô tài tuân chỉ!"
Lý Vô Đình nói xong thì nhìn sang cậu, "Được chưa."
Ninh Như Thâm ngẩn người.
Cái não khôn mới mọc của cậu chẳng khác gì não cá vàng, tán gẫu vài câu với Hiên Vương đã quên béng mất, không ngờ Lý Vô Đình còn đặc biệt ra lệnh xử lý nó cho cậu xem.
Cậu thấy hơi nóng người, "Ơ, vâng..."
Lý Vô Đình nói: "Về đi."
Ninh Như Thâm ra khỏi cổng cung để lên xe ngựa về nhà.
Bây giờ cậu mới ngộ ra: Cậu vẫn chưa hoàn toàn quen với tôn ti trên dưới.

Lúc nãy không cảm thấy gì, bây giờ nghĩ lại...!hình như cậu hơi càn quấy trước mặt Lý Vô Đình nhỉ?
Nhưng Lý Vô Đình không trách tội cậu, thậm chí còn hỏi một câu "được chưa".

Có lẽ hắn cũng muốn tự chứng minh rằng mình trong sạch.
Ninh Như Thâm nghĩ mãi, cảm thấy có khả năng là do Lý Vô Đình không biết rõ nguồn cơn.
Cũng đúng...
Một người vừa quân tử vừa đứng đắn như Lý Vô Đình, rất khó để tưởng tượng ra dáng vẻ sắc tình của hắn.
- --
Sau khi Hiên Vương về kinh hai ngày thì đã đến tết Đoan Ngọ.

Ngoài các hoạt động được tổ chức cho dân chúng, trong cung cũng cần phải chuẩn bị yến tiệc và mời các triều thần Ngũ phẩm trở lên tới tham dự.
Hôm đó, Ninh Như Thâm lên đồ vào cung.
Bóng tối dần buông, đèn đuốc thắp sáng rực khắp hoàng cung.
Tường đỏ ngói vàng trở nên rực rỡ, hồ nước bên cạnh yến tiệc khẽ gợn sóng, ánh sáng chiếu rọi đến từng viên gạch tường.
Chiếc bàn đặt ở phía đầu chính là dành cho hoàng thất.
Ninh Như Thâm ngồi xuống bàn dành cho các triều thần, lát sau đã thấy Cảnh Nghiễn thập thò đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh.
Cậu quay đầu hỏi, "Ngươi lại đến ám sát ta à?"
Cảnh Nghiễn lườm cậu cháy sém, "Chúng ta ngồi chung cho dễ nói chuyện."
Ninh Như Thâm, "Nói ch..."
Cảnh Nghiễn lập tức tỏ ra hung dữ, "Dám nói hai chữ kia thì ta sẽ lấy gạch ném ngươi đấy!"
Ninh Như Thâm thở dài, "Ngươi nhạy cảm quá."
Cậu đã nói gì đâu.
Trong lúc hai người trò chuyện, Ngự giá đã tới nơi.
Lý Vô Đình bước ra với bộ trang phục uy nghiêm cao quý dành cho thiên tử.

Bên cạnh là Hiên Vương, Cảnh Vương và Thục Thái phi - mẫu phi của Hiên Vương.
Tất cả cùng ngồi xuống chiếc bàn chính.
Ninh Như Thâm nghển cổ nhìn.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Thục Thái phi, chỉ cảm thấy bà ấy rất đoan trang và xinh đẹp, dáng vẻ bình thản ung dung.
Có vẻ như Lý Vô Đình rất tôn trọng bà ấy.
Cảnh Nghiễn lén lút lại gần, "Ngươi đang nhìn gì thế?"
Ninh Như Thâm, "Một gia đình tình thương mến thương."
"..."
Cảnh Nghiễn nghẹn lời, nói tiếp: "Đương nhiên rồi.

Lúc còn sống thì Nhàn Thái phi có mối quan hệ rất tốt với Thục Thái phi.

Sau khi Nhàn Thái phi mất, bệ hạ và Cảnh Vương điện hạ đều được gửi tới cho Thục Thái phi nuôi dưỡng.

Có thể coi Thục Thái phi là mẹ nuôi của bệ hạ."
Ninh Như Thâm trầm tư:
Vậy bà ấy có biết chuyện vết sẹo trên mặt con trai mình là do chị em tốt lấy móng tay chọc vào hay không?
Cảnh Nghiễn, "Ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Ninh Như Thâm, "Không có gì, một chút bí mật hoàng thất."
Cảnh Nghiễn, "????"
Hắn đang định hỏi tiếp thì nhìn thấy một nội thị trẻ chạy ra, bưng một chén rượu lên trước mặt Ninh Như Thâm, "Ninh đại nhân."
Cảnh Nghiễn lập tức hoảng hốt: Ai bảo ngươi bô bô nói chuyện bí mật hoàng thất!
Đôi đũa trên tay Ninh Như Thâm khựng lại, "Công công?"
Rượu độc đến nhanh như vậy sao?
Nội thị trẻ cung kính nói: "Đây là rượu quả chưa lên men, mời Ninh đại nhân dùng ạ." Hắn nói xong thì hành lễ rồi lui xuống.
"..."
Chờ cho nội thị đi rồi, Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn nhìn nhau đầy ngơ ngác.
Người mà có thể sai nội thị trong cung ban rượu, chỉ có Lý Vô Đình mà thôi.
Ninh Như Thâm liếm môi: Có chuyện gì vậy, sợ cậu uống say rồi chạy đi nhảy múa tưng bừng à?
Cảnh Nghiễn trợn mắt há mồm, "Đây là gì vậy?"
Ninh Như Thâm giải thích, "Lúc trước ta say rượu,..." Cậu chọn lọc từ ngữ, "Đã nhảy múa tưng bừng trước mặt bệ hạ."
Cảnh Nghiễn không biết một mình Ninh Như Thâm thì nhảy múa tưng bừng kiểu gì.


Hắn tỏ ra kính nể và tiếc nuối: "Tiếc quá, vốn dĩ ta định chuốc cho ngươi say rồi làm này làm kia."
"...?"
Ninh Như Thâm đạp vào chân của Cảnh Nghiễn một cách đầy thành thạo.
Cảnh Nghiễn, "Ái!"
Rượu qua ba tuần, Thục Thái phi rời đi.
Chắc là có chuyện cần nói, Lý Vô Đình cũng theo bà ấy rời khỏi bữa tiệc.
Hai người đi ra ngoài, chỉ còn lại Lý Ứng Đường và Lý Cảnh Dục.
Ninh Như Thâm ở xa, nhìn thấy Lý Ứng Đường và Lý Cảnh Dục đang thì thầm to nhỏ, sau đó thấy mắt họ càng lúc càng sáng rực lên.
Sáng đến mức khiến cậu thấy chột dạ.
Cậu vội vàng uống một hớp nước quả để bình tĩnh lại:
...Quả nhiên là bị cái gì nhập vào người mất rồi.
Bàn ăn đầy ắp những món sơn hào hải vị, yến tiệc diễn ra rất linh đình.
Ninh Như Thâm tập trung thồn cơm, lúc ngẩng đầu lên thì bàn chính đã không còn ai nữa.
Hoàng thất đã rời đi, xung quanh thả lỏng hơn rất nhiều.
Ninh Như Thâm ăn uống no nê rồi đứng dậy đánh bài chuồn.
Bên cạnh nơi tổ chức tiệc chính là cái hồ nước mà cậu "òng ọc" lúc trước, xung quanh rất mát mẻ và tĩnh lặng.

Lần này không uống rượu, cậu yên tâm đi tới đó.
Đi được một đoạn, Ninh Như Thâm nhìn thấy một đám cung nhân ở phía xa.
Cậu nghển cổ lên, Hiên Vương đang ngồi cúi đầu ở đình hóng mát bên hồ.

Không biết hắn đang làm gì mà đuổi hết cung nhân đứng ra xa, một mình vung bút thành văn, say mê viết lách.
Cứ như đang làm phép.
Trong đình, Lý Ứng Đường đang sáng tác đầy cuồng nhiệt.
Lúc ăn cơm, hắn đã dụ dỗ Lý Cảnh Dục nói ra vài chữ "lụa đỏ", "nửa tháng không dậy được"...!Lúc này ăn uống no say, văn chương tuôn ra như suối, đúng là hạ bút thành văn như có thần thánh giúp đỡ!
Đang viết rất hăng say thì nghe thấy tiếng nói ngoài đình:
"Hiên Vương điện hạ?"
Tay Lý Ứng Đường khựng lại, hắn quay ra nhìn Ninh Như Thâm, "..."
Chết dở, Ninh Lang tới rồi.
Ninh Như Thâm nhìn chồng giấy dày, "Điện hạ đang làm gì thế."
Lý Ứng Đường, "...Sáng tác vài tác phẩm văn học."
Chẳng lẽ đây chính là xấp giấy trong truyền thuyết kia? Ninh Như Thâm hứng thú lại gần, "Cho thần chem chem được không?"
Lý Ứng Đường tốn năm giây để lý giải "chem" là gì.
Hắn đang tiêu hóa từ vựng mới, Ninh Như Thâm đã thò đầu ra nhìn.

Ngay sau đó, Lý Ứng Đường sực tỉnh, túm lấy trang giấy rồi nhét vào dưới áo!
Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên:?
Lý Ứng Đường: "Không xem thì tốt hơn, ngươi..."
Hắn nói một nửa, đột nhiên quan sát vẻ mặt của Ninh Như Thâm rồi lưỡng lự nói: "Bệ hạ...!vẫn chưa đưa cho ngươi chem?"
Ninh Như Thâm lắc đầu.
"Ồ? Giấu giếm ngươi như vậy ư..."
Trong màn đêm tối mờ ảo.
Lý Ứng Đường suy ngẫm một lát, đột nhiên vén áo ngoài lên, để lộ một góc giấy ra ngoài.

Hắn tỏ ra thần bí:
"Ngươi thật sự muốn chem à?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận