Thần Thật Là Yếu Đuối


Quán ăn ở thành Tây nằm trên một con phố náo nhiệt.
Mặt tiền vừa phải nhưng rất đông khách.
Cho đến khi hai người Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn tới đó để ăn trưa thì bên trong đã chật kín người.

Đại sảnh đông nghịt chỉ còn lại một chiếc bàn tròn gần cửa sổ.
Hai người cùng đi vào trong rồi ngồi xuống.
Ninh Như Thâm cầm thực đơn lên, gọi món đầy hào hứng.
Cảnh Nghiễn cũng gọi vài món, hắn hỏi: "Sao tối hôm qua người lại vào cung, có việc gì gấp à?"
Ninh Như Thâm không để tâm lắm: "Không...!Chỉ ăn bữa cơm thôi."
Cảnh Nghiễn, "?"
Tâm trạng hắn lại trở nên phức tạp.

Thấy thái độ của Ninh Như Thâm vẫn như bình thường, Cảnh Nghiễn không nhịn được nhắc nhở cậu:
"Ngươi đã từng thấy thần tử nào mà..."
Chưa kịp dứt lời, đại sảnh ồn ào phía sau vang lên vài tiếng quát tháo.

Ngay sau đó, một tiểu nhị chạy tới, vòng ra trước mặt họ:
"Làm phiền hai vị khách quan, tiệm đã kín chỗ ngồi rồi.

Có vài vị khách thông báo rằng muốn ngồi ghép bàn, được không ạ?"
Ninh Như Thâm, "Báo rằng muốn ghép bàn?"
Cậu vừa nói xong, vài người đi tới từ phía sau.

Áo quần sang trọng, bên hông đeo ngọc bội, họ vòng ra phía trước bàn.
Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên đánh giá mấy thanh niên con cháu thế gia.

Người đứng đầu vô cùng quen thuộc - Dữu Điều.
Đám người ấy nhìn thấy Ninh Như Thâm thì cũng ngẩn người.
Hai bên nhìn nhau, bầu không khí không được tốt đẹp cho lắm.
Dữu Điều lên tiếng đầu tiên, ton hót bằng giọng điệu chọc ngoáy, "Ồ~ Ai mà lại nghênh ngang thế này, hai người chiếm trọn một bàn, hóa ra là Ninh đại nhân."
Ninh Như Thâm bình tĩnh nói: "Ồ, hóa ra không phải báo ghép bàn, báo cha mới đúng."
Dữu Điều nổi giận, "Ngươi...!"
Tiểu nhị sợ hãi tới mức đổ mồ hôi, "Các vị khách quan, bình tĩnh, bình tĩnh đi ạ."
Thấy mấy tên con nhà giàu ấy vẫn đứng cạnh bàn, Ninh Như Thâm phân vân giữa thò chân ra để ngáng và biến mình thành hình dài rồi nằm bò ra bàn không cho họ ngồi xuống...
Có tiếng nói vang lên ở sau lưng, "Có thể ghép bàn à?"
Giọng nói thiếu tinh ý này cũng rất quen thuộc.
Ninh Như Thâm quay lại, nhìn thấy Thập Nhất đứng đó, tay xách hai túi bánh nướng nóng hổi vừa ra lò.

Nhìn thấy cậu, hắn tỏ ra bất ngờ rồi gật đầu, "Hóa ra là đại nhân."
Ninh Như Thâm, "..."
Cậu mới là người nên hỏi "Sao lại là ngươi".
Xem ra sau khi mua bánh nướng xong thì lịch trình của hắn khá là tự do.
Đám Dữu Điều đứng cạnh nhíu mày, "Ai vậy?"

Ninh Như Thâm nhìn họ, đột nhiên thay đổi ý định.

Cậu hất cằm nói: "Ngồi xuống hết đi."
Thập Nhất rất nghe lời, ngồi xuống ở bên cạnh.
Mấy người Dữu Điều nhìn nhau rồi cũng ngồi xuống.
Tiểu nhị vội vàng lấy thực đơn ra rồi bắt đầu hỏi han, màn đấu đá trên bàn tạm thời yên bình.

Ninh Như Thâm nhìn đám người trước mặt, chợt phát hiện ra mình lại gom hết những người không nên gặp nhau về cùng một chiếc bàn rồi.
Cậu không nhìn họ nữa, quay sang hỏi Thập Nhất, "Sao ngươi lại ở đây?"
Thập Nhất: "Xếp hàng cả buổi sáng để mua bánh nướng nên đói quá.

Nghe đồng l...!nghe đồng bọn kể rằng quán ăn này rất ngon nên tiện đường tới đây."
Ninh Như Thâm, "..."
Trong lúc nói chuyện, các món ăn dần được bưng lên.
Món ăn nồng đậm hương vị và đủ màu sắc bày ra khắp bàn.

Ninh Như Thâm nuốt nước miếng rồi cầm đũa lên để gắp.

Cậu ở bên này ăn rất khí thế, đối diện lại bắt đầu lên tiếng:
"Phụt...!Nghe nói có người bị thương nặng, xem ra vẫn ăn uống tốt chán."
"Không thêm mắm dặm muối một chút thì làm sao xé to chuyện ra được?"
Cạch! Cảnh Nghiễn đập đũa xuống bàn, "Con mẹ nó các ng..."
Ninh Như Thâm giơ tay lên khép cằm hắn lại.
Cảnh Nghiễn, "...ươi."
Ninh Như Thâm liếc nhìn thấy con cá hai mang Thập Nhất lại bắt đầu dỏng tai nghe, thế là quay ra đổ thêm dầu vào lửa:
"Bàn tán về quan triều đình giữa chốn đông người, biết mình phạm tội gì không."
Quả nhiên Dữu Điều bị chọc giận, "Sao thế, Ninh đại nhân lại định lên Ngự tiền để cáo trạng à? Ngươi cứ thử xem, xem Thánh thượng trị tội ngươi như thế nào!"
Một tên nhà giàu khác cười khinh khỉnh, "Quên mất, Ninh đại nhân là mồ côi...!Ấy chết, lỡ miệng rồi.

Ninh đại nhân là độc đinh nên không biết tôn ti trên dưới, e là không hiểu được quyền thế của các gia tộc lớn."
Ninh Như Thâm thấy chúng vẫn nghênh ngang, không hề biết rằng sắp bị Lý Vô Đình xử lý...
Dù sao đây cũng là mấy gia tộc chưa kịp xử lý lúc Thôi thị rớt đài.
Sau khi xảy ra chuyện phóng ngựa giữa đường thì Dữu gia vẫn chưa bị tước quyền thi cử, có lẽ bọn chúng vẫn nghĩ rằng tân đế đang dè chừng.
Rõ ràng chỉ cần an phận là có thể sống qua ngày...
Ninh Như Thâm múc một thìa tào phớ: Mặn.
Cậu không nói gì, phía đối diện càng trở nên đắc chí, thậm chí còn thoáng đề cập đến hoàng thất...
Đúng lúc này, tiếng "keng" vang lên!
Một thanh trường đao đen nhánh lạnh lẽo đập lên bàn, tất cả mọi người đều im bặt.
Thập Nhất buông bát xuống, "Nói thêm một câu nữa xem, đập chết các ngươi đấy."
Đám con nhà giàu, "..."
Dữu Điều run rẩy chửi lên, "Đúng là chủ ác thì chó cũng láo xược!"
Ninh Như Thâm nhớ tới chủ nhân thật sự của Thập Nhất, lập tức bật cười ra tiếng.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí căng như dây đàn.

Lúc đám Dữu Điều rời bàn thì không quên hằn học nói: "Cứ đợi đấy."
Ninh Như Thâm mỉm cười, "Gặp lại sau nhé."
Cả đám chau mày, rời đi mà không hiểu ra sao.
- --
Ăn trưa xong, Ninh Như Thâm và Cảnh Nghiễn rời khỏi quán ăn và chậm rãi đi dạo phố.
Thập Nhất và bánh nướng bị đuổi về phủ.
Ninh Như Thâm khoanh tay, "Mấy tên con ông cháu cha ấy mà cũng đỗ thi Hội á?"
Cảnh Nghiễn đáp: "Con cháu các thế gia trong kinh thành đều được đi học ở Quốc Tử Giám từ khi còn nhỏ, đương nhiên xuất phát điểm sẽ cao hơn người dân bình thường.

Hơn nữa quá nửa số quan chủ khảo chấm thi Hội đều xuất thân từ Quốc Tử Giám..."
Ninh Như Thâm hiểu rồi: Ưu tiên các học sinh trường nhà, phiên bản Pro Plus.
Nhắc đến chuyện thi cử, cậu rủ Cảnh Nghiễn, "Chúng ta đến Lễ bộ xem sao đi."
Quãng đường từ đây tới Lễ bộ rất gần.
Lát sau, Ninh Như Thâm đã nhìn thấy cổng lớn của Lễ bộ.
Cậu vẫn tự nhiên như ở nhà, đứng từ xa và gọi to người anh nuôi lo chuyện cơm nước của cậu, "Quản Thượng thư!"
Vừa rẽ ngoặt thì nhìn thấy một hàng hộ vệ đừng đều tăm tắp trước sảnh.
Ninh Như Thâm khựng lại, lập tức có dự cảm chẳng lành.
Ngay sau đó, khuôn mặt mang nụ cười tươi như hoa của Đức Toàn thò ra, hắn chào hỏi rất nhiệt tình, "Ôi trời Ninh đại nhân, Cảnh Thị lang~ Hai vị biết hôm nay bệ hạ đến thị sát Lễ bộ nên đặc biệt ghé thăm sao?"
Ninh Như Thâm, "..."
Cậu không biết, cậu chỉ là một con mèo.
Cảnh Nghiễn, "..."
Cảnh Nghiễn nhìn cậu với ánh mắt âm u.
Ninh Như Thâm chầm chậm quay ra nhìn hắn: Lần này thực sự không liên quan gì đến tôi hết.
Hai người theo Đức Toàn vào trong.
Quan viên đứng đầy sảnh, Quản Phạm và Hoắc Miễn cũng ở đó.

Còn Lý Vô Đình - hắn đang đứng trước mặt mọi người, nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu lên nhìn Ninh Như Thâm.
"Thầm tham kiến bệ hạ."
Dứt lời, ánh mắt hai người chạm nhau.
Thấy cậu tới, Lý Vô Đình không tiện hỏi "lại về nhà để ăn chực đấy à" trước bao nhiêu con mắt.

Nhưng Ninh Như Thâm vẫn có thể cảm nhận được một tiếng nói ẩn chứa trong đôi mắt sâu thẳm ấy: Ha.
Cậu: "..."
Trong lúc nhìn nhau, ánh mắt của hắn dần di chuyển xuống dưới.
Ngừng lại trên cổ cậu.
Đúng lúc này, Hoắc Miễn lại gần hỏi thẳng: "Ấy, ngươi bị thương à?"
Ninh Như Thâm sờ lên cổ, vô thức nhìn về phía Lý Vô Đình.
Lý Vô Đình:?
Ninh Như Thâm đáp: "Bị dị ứng nên lấy tay gãi."
Hoắc Miễn nhắc nhở rất có tâm, "Ồ, ngươi đừng ăn lung tung ở bên ngoài."
"..." Ăn lung tung.


Ở bên ngoài.
Móa nó ông chọc trúng vào tổ kiến lửa rồi đấy!
Ngay sau đó, quả nhiên một tiếng cười lạnh lẽo như có như không vang lên ở bên kia: Ha.
Ninh Như Thâm bất chấp đáp lời: "Không, ta toàn thắp hương kỹ càng rồi mới ăn mà."
Hoắc Miễn lại trưng ra vẻ mặt kinh hãi.
- --
Ngự giá ở lại Lễ bộ, những quan viên có mặt ở đó không ai dám đi.
Cho đến khi Lý Vô Đình kiểm tra xong và bước ra khỏi cổng Lễ bộ, Cảnh Nghiễn mới dám kéo Ninh Như Thâm lại, "Chuồn thôi."
Hai người vừa bước ra khỏi cổng, Đức Toàn đã chạy tới:
"Ninh đại nhân, bệ hạ triệu kiến~"
"..."
Lại có cảm giác như đang bị túm gáy.
Ninh Như Thâm nhìn chiếc xe ngựa màu xanh phía xa, vỗ vai Cảnh Nghiễn rồi đi.
Cậu vém rèm cửa xe lên, thấy Lý Vô Đình đang ngồi nghiêm chỉnh ở trong đó.

Một chiếc hộp ngọc lưu ly rất tinh xảo đặt trên bàn nhỏ trước mặt.
Lý Vô Đình, "Thuốc bôi, cầm lấy đi."
Ninh Như Thâm ngẩn ra, cầm lấy trong sự ngạc nhiên, "Đạ tạ bệ hạ..."
Ăn cơm hoàng gia còn bao cả dịch vụ chăm sóc sau khi ăn sao?
Lý Vô Đình thấy cậu nhận rồi thì mới hỏi: "Đại phu khám chưa?"
Ninh Như Thâm, "Chưa ạ.

Chỉ bị ngứa một chút thôi, thần gãi vài cái là ổn rồi."
Lý Vô Đình nhíu mày.
Đức Toàn tinh ý diễn đạt thay bệ hạ, hắn giơ lan hoa chỉ lên, "Như vậy sao được! Ít nhất cũng phải biết là dị ứng với cái gì chứ."
Ninh Như Thâm nhớ lại bàn Ngự thiện tối qua, cậu nuốt nước miếng rồi nói: "Có thể ăn lại một lần rồi dùng phép loại trừ."
Lý Vô Đình, "..."
Hắn cất tiếng khen ngợi, "Y thuật của Ninh khanh vẫn giản dị như trước."
Ninh Như Thâm ngại ngùng cắn môi, "Đều xuất phát từ quê nhà."
- --
Xe ngựa không tiện ở lại trên đường phố quá lâu.
Ninh Như Thâm cầm lấy thuốc bôi rồi xuống xe.
Cậu quay lưng vén rèm lên, mái tóc đen xõa khắp lưng.

Một tia nắng chiếu đúng vào cổ, khiến cho những vết đỏ loang lổ càng trở nên bắt mắt.
"Khoác áo choàng lên." Người phía sau đột nhiên nói.
Ninh Như Thâm quay lại:?
Đức Toàn hiểu ý, dâng áo choàng lên.
Ninh Như Thâm chần chừ, "...Bệ hạ, hôm nay thần không lạnh."
Trái lại còn nóng hết cả người vì vừa cãi nhau một trận.
"Che đi." Ánh mắt của Lý Vô Đình khựng lại, "Mệnh quan triều đình mà lại mang bộ dạng...!xây xước như vậy đi khắp nơi, còn ra thể thống gì."
"???" Sao cơ?
Ninh Như Thâm, "Sẽ khiến người khác thấy ngứa da ngứa thịt?"
"..." Lý Vô Đình, "Thấy chướng mắt."
Vừa nói, hắn vừa xua cậu xuống xe.
Ninh Như Thâm:.
Về đến phủ, cậu vẫn cho mời một đại phu.
Y học của triều đại này có hạn chế, tuy rằng không tra ra cụ thể bị dị ứng với cái gì nhưng đại phu vẫn kê đơn thuốc, liệt kê một số món ăn cần kiêng khem.
Ninh Như Thâm bôi thuốc xong, vết đỏ trên cổ dần tan đi.

Còn ba ngày nữa là đến màn phỏng vấn.
Cậu ngồi tựa vào chiếc ghế sập bên cạnh bàn trong phòng, thong thả nhìn ra ngoài cửa sổ mà suy ngẫm trong chốc lát, sau đó đứng dậy lấy mực bút, tựa vào bàn mà vung bút.
Từng trang giấy được lấp đầy chữ.
Nửa canh giờ sau, Ninh Như Thâm hài lòng nhìn kiệt tác của mình: Lý Vô Đình bảo cậu tự do phát huy, vậy thì cậu sẽ phát huy tối đa luôn.
- --
Ngày phỏng vấn sắp đến.
Ba ngày sau, thời tiết mát mẻ dễ chịu.
Ninh Như Thâm đổi sang bộ quan bào đỏ, cầm lấy tập giấy đã viết đầy chữ rồi xuất phát đến Cống Viện.
Cùng lúc đó, trong hoàng cung.
Thập Nhất quỳ trước Ngự tiền, báo cáo một cách trung thực.
Hắn bẩm báo chuyện ở quán ăn ngày hôm ấy.

Lý Vô Đình đứng ở bậc thang đại điện, nghe xong thì bật cười, "Trong mắt của những thế gia tử đệ ấy, trẫm dễ bị khống chế như vậy sao?"
Thập Nhất: "Con trai Dữu gia còn nói ngài là chủ ác." Chữ "ác" được nhấn mạnh, nghe có vẻ khá là ác.
Ánh mắt Lý Vô Đình tối sầm.
"To gan!" Đức Toàn vội mắng, mắng xong thì nhìn sang Lý Vô Đình, "Dám phỉ báng bệ hạ, tội đáng chết ngàn lần! Bệ hạ bớt giận, hôm nay hãy để cho Ninh đại nhân xử lý bọn chúng!"
Bậc thang đại điện im lặng.
Sau đó Lý Vô Đình chậm rãi lên tiếng, "Trẫm thật muốn xem y định làm gì."
"Vâng." Đức Toàn lập tức hiểu ý, ra lệnh chuẩn bị Ngự giá.
Trước khi xuất phát, bước chân của Lý Vô Đình khựng lại.
Hắn nhìn Thập Nhất, "Chỉ có chuyện này thôi sao?"
Thập Nhất: "Vâng, dạo này Ninh đại nhân thích ăn bánh nướng nên sai ti chức đi mua.

Xếp hàng từ sáng tới tối, không bỏ ngày nào."
Lý Vô Đình cứng họng một lát, "Thật là vất vả."
Thập Nhất xúc động, "Không vất vả!"
Lý Vô Đình nhìn hắn, "..." Ta không nói ngươi.
Sau đó Ngự giá khởi hành ra khỏi hoàng cung.
- --
Bên kia, ở Cống Viện.
Trong viện dựng đầy màn vải che chắn, các thí sinh lần lượt ra sau màn để nhận số thứ tự, sau đó ai về phòng thi của người nấy.
Ở phòng Giáp Dậu, Dữu Điều bước vào thì thấy vài gương mặt quen thuộc, con cháu của Ngũ Thành Binh Mã Ti đều ở trong đó.

Hắn ta khựng lại, "Sao lại thế này?"
Cả đám ngơ ngác nhìn nhau, "Không phải xếp ngẫu nhiên à?"
Dữu Điều cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, miễn cưỡng ép mình bình tĩnh lại rồi ngồi vào chỗ, "Mặc kệ, cứ qua màn phỏng vấn này trước đã."
"Cũng đúng, phải cho tên Ninh Sâm kia biết tay!"
Đang nói chuyện, tiếng bước chân vang lên ở phía sau phòng thi.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Các thí sinh nín thở chờ đợi, nhìn thấy một người mặc bộ quan bào đỏ rực đang đến gần.

Họa tiết chim nhạn phản chiếu ánh sáng, vừa cao quý vừa thanh khiết.
Ninh Như Thâm đi đến chiếc bàn dành cho quan chủ khảo rồi mỉm cười.
Đầu Dữu Điều kêu "đùng" một tiếng! Mặt hắn ta tái xanh, nhìn người đang đứng ở vị trí quan chủ khảo với ánh mắt không thể tin nổi:
Sao lại là Ninh Sâm!?
Mấy tên khác cũng cảm thấy sợ hãi, nín lặng không nói nên lời.
Ninh Như Thâm mỉm cười nhìn đám người đang tỏ ra kinh hoàng, cậu hất cằm giống y như hôm ở quán ăn, "Ngồi xuống hết đi."
Nói xong thì kéo ghế ra, gõ vào mặt giấy:
"Bây giờ bắt đầu vòng thảo luận nhóm không có người lãnh đạo.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận