Thần Thật Là Yếu Đuối

Quan gõ chữ: Dờ đại nhân

Đức Toàn dứt lời, người đứng trước chiếc ghế rơi vào im lặng.

Lý Vô Đình không nói gì, mặt cũng lạnh tanh.

Đức Toàn thấy bên cạnh vẫn còn chiếc nhẫn ban chỉ và dây cột tóc của Ninh Như Thâm, đúng là coi hoàng cung như ở nhà. Nhưng Thánh thượng không nói gì, cung nhân cũng không dám động vào.

Đức Toàn đảo mắt rồi hắng giọng: "Ninh đại nhân thật là, bày bừa ra đây mà không thu dọn~ Đúng là làm vướng mắt bệ hạ!"

Lý Vô Đình hờ hững nói: "Không thu dọn thì cứ coi là rác rồi vứt ra ngoài đi."

Đức Toàn tinh ý đề nghị, "Ấy, nô tài sẽ cho người đi gọi Ninh đại nhân về để thu dọn rác rưởi!"

Hắn nói xong thì quay lại phẩy phất trần, "Còn không mau đi đi."

Một Thái giám nhỏ vội vàng chạy đi.

Lý Vô Đình liếc nhìn theo, chẳng nói chẳng rằng.

Chỉ lúc quay người đi ra sân, hắn mới khẽ bật cười.

- --

Cùng lúc ấy ở Tướng quân phủ.

Ninh Như Thâm theo Hoắc Miễn vào trong phủ. Nhìn lướt qua thấy cả tòa phủ đệ hoành tráng nhưng vẫn vô cùng giản dị, trong phủ nhiều cây cối nhưng rộng rãi và thoáng đãng.

Đi qua tiền viện, phía sau là một khoảng sân luyện võ rất rộng. Hơn mười thân binh đang hò hét tỷ thí với nhau.

Ninh Như Thâm rất thích thú, "Nhà của người nhộn nhịp thật đấy."

Hoắc Miễn giới thiệu, "Đây là những huynh đệ thân thiết mà ta mang về từ Bắc Cương."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra sân tập, Hoắc Miễn gọi: "Ra đây! Giới thiệu cho mọi người một người."

Đám thân binh đều ngừng tay lại.

Một người trong số đó nhìn thấy Ninh Như Thâm thì thầm đánh giá lực chiến, "Ấy? Đây là bia ngắm sống mà Tướng quân đem về..."

Hoắc Miễn vả người đó một phát rồi quay lại sửa miệng: "Anh em kết nghĩa sống." [1]

[1] Bia ngắm 靶子 /bǎ zi/,(anh em) kết nghĩa 把子 /bǎ zi/.

Ninh Như Thâm, "...Nghe có vẻ rất may mắn."

Hoắc Miễn giới thiệu lại: "Hôm nay Ninh đại nhân đến phủ làm khách. Đợi bọn ta luyện bắn cung xong, bản Tướng quân sẽ lại so tài với các ngươi!"

"Vâng, Tướng quân!"

Thân binh reo hò rồi giải tán.

Ninh Như Thâm cầm cung tên lên, theo Hoắc Miễn ra sân tập.

Hoắc Miễn không hề nghiêm khắc như Lý Vô Đình, vừa bắn cung vừa lải nhải:

"Ngươi cũng phải tham gia công tác kiểm tra thi Hội à? Ngươi phụ trách làm gì?"

Ninh Như Thâm bỗng dưng bị chập mạch, "Múc cơm."

"Múc" hết đám nồi cơm thiên hạ.

Hoắc Miễn, "?" Gì?


Ninh Như Thâm lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ lung tung, "Phụ trách phỏng vấn theo tổ."

"À, ta có nghe nói đến chuyện phỏng vấn rồi." Hoắc Miễn nói: "Đó là quy định mới mà bệ hạ với Lễ bộ đã đặt ra, hình như là chia tổ ngẫu nhiên thì phải. Các thí sinh của các tổ sẽ không được trao đổi tin tức về đề thi."

Ninh Như Thâm ngẫm nghĩ, "Nên làm thế."

Quy định mới này đặt ra chủ yếu để thanh trừng cựu đảng nên phải đảm bảo tính bí mật. Bí mật, nhưng vẫn giữ được công bằng cho các thí sinh khác.

Chắc chắn Lý Vô Đình sẽ sắp xếp chu toàn.

...Ngoại trừ tên giám khảo bị ngã hỏng đầu là cậu.

Cậu thì thầm, "Hay là muốn mượn chuyện này để tiêu diệt mình..."

Hoắc Miễn run tay, quay đầu ra đầy cảnh giác, "Ngươi đang nghĩ gì vậy? Vừa rồi ta cảm nhận được hơi thở bạo dân trên người ngươi."

Ninh Như Thâm quay về trạng thái bình thường, "Không có gì."

Cậu ngừng lại một chút, không nhịn được hỏi: "Ngươi có biết ta đắc tội bệ hạ lúc nào không?"

Nếu không thì tại sao lúc nào hắn cũng đặt bẫy cậu.

Hoắc Miễn không hiểu lắm, "Sao ngươi lại đắc tội bệ hạ? Ngươi được tiên đế khâm điểm, lại còn có công phò tá tân đế lên ngôi. Vả lại... ngày nào bệ hạ cũng dạy ngươi bắn cung mà? Ngươi xem, cả triều đình này làm gì có thần tử nào được ân sủng như vậy."

Hoắc Miễn hớn hở: "À! Nhưng mà ngươi đã bị đuổi ra ngoài chỉ vì vài hạt hạnh nhân. Hô ha ha ha..."

Ninh Như Thâm, "..."

Ông nghe lại xem giọng cười của ông có lịch sự tý nào không?

Cậu không để ý đến Hoắc Miễn nữa, tập trung luyện bắn cung.

Lúc này đang là buổi chiều, ánh nắng mặt trời sáng sủa chiếu xuống mặt khiến lòng người dễ chịu.

Hoắc Miễn nhìn cậu, đột nhiên nói: "Đùa chứ, gần đây ngươi chăm chỉ luyện tập, sắc mặt trông khá hơn nhiều."

Ninh Như Thâm ngẩn người, "Vậy à."

- --

Luyện được một lúc, hai người đều thu cung lên lại.

Hoắc Miễn ra sân tập để tỷ thí với các thân binh, đao kiếm thương côn múa may quay cuồng, thoạt nhìn rất khí phách.

Ninh Như Thâm ngồi xổm ở bên cạnh bãi tập, cùng xem trò vui với một vài thân bình. Sau vài đợt vỗ tay và cá cược, cậu đã hòa tan vào nội bộ, được chia đồ ăn vặt và cả rượu hoa quả.

Rượu quả có vị chua chua ngọt ngọt.

Không say nhưng lại gây đỏ mặt.

Ninh Như Thâm uống xong thì hai mắt mông lung, vành tai đỏ ửng. Mấy tên thân binh bên cạnh đều liếc nhìn, muốn nói lại thôi rồi tự sờ mũi.

Cả bãi sân tập đều rất náo nhiệt.

Đúng lúc này, có một gia bộc vội vàng chạy tới bẩm báo, nói là người trong cung đã tới đây.

Cả sân tập lặng xuống, Ninh Như Thâm ngồi xổm nghển cổ lên:?

Hoắc Miễn lau mồ hôi, quay lại nhìn thấy một Thái giám nhỏ chạy chậm lại gần, "Công công có chuyện gì thế?"

Thái giám nhỏ ấy nhìn sang Ninh Như Thâm.

... Ninh Như Thâm đang ngồi giữa một đám đàn ông cao lớn, màu đỏ của quan phục rất bắt mắt. Thoạt nhìn cậu đang rất hăng hái, mặt mày đều đỏ ửng lên.


Thái giám vội vàng hành lễ, "Làm phiền Tướng quân rồi, nô tài phụng chỉ đến tìm Ninh đại nhân."

Tất cả đổ dồn về nhìn Ninh Như Thâm.

Cậu ngớ người: Sao lại biết cậu đang ở Tướng quân phủ.

Lại là tên mồm sứt nào đi chim lợn vậy!

Cậu đứng dậy hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Thái giám nhỏ nhớ lại chuyện được dặn, lúng túng cúi xuống, "Ninh đại nhân, bệ hạ cho gọi ngài về để thu dọn... thu dọn rác rưởi!"

Ninh Như Thâm:...??

- --

Gần nửa canh giờ sau.

Ninh Như Thâm đi theo Thái giám về hoàng cung.

Cậu thầm tính toán lúc này chắc là Lý Vô Đình không còn ở đình bắn cung nữa, thế nhưng vừa bước chân vào đã thấy một bóng người.

Lý Vô Đình đứng quay lưng về phía cậu và giương cung.

Bờ vai rộng lớn, nghiêm chỉnh và vững vàng như núi.

Cung nhân đứng hầu hạ ở xung quanh.

Đức Toàn đứng sau lưng Lý Vô Đình, thấy cậu đến thì vội vàng chạy ra đón.

Ninh Như Thâm chào hỏi: "Đức Toàn Công công, ta đến để dọn rác..."

"Nói gì vậy Ninh đại nhân!"

Đức Toàn phẩy phất trần về phía cậu rồi nháy mắt. Vừa dẫn cậu đi vào, hắn vừa thì thầm nói: "Lát nữa ngài đến đó thì đừng nhắc đến chuyện thu dọn rác rưởi, phải nằng nặc đòi ở lại chứ đừng đi."

Ninh Như Thâm, "???"

Cậu đến để ăn vạ hay sao mà phải nằng nặc đòi ở lại?

Khoảng cách vài bước rất rút gần.

Đức Toàn vội vàng dặn dò, "Ngài chỉ cần biết là ta không hại ngài, nhớ đấy!"

Ninh Như Thâm mù tịt, "...Được."

Đến bên cạnh Lý Vô Đình, vừa hay thấy hắn bắn trúng hồng tâm. Sức lực rất lớn nên mũi tâm cắm rất sâu vào bia.

Ninh Như Thâm cắn môi, "Thần tham kiến bệ hạ."

Lý Vô Đình quay lại.

Hắn thấy đôi mắt của Ninh Như Thâm trong veo, từ gò má xuống môi đều đỏ ửng, thoạt nhìn có vẻ rất thoải mái.

Lý Vô Đình cười lạnh lùng, "Hình như trẫm cắt ngang cuộc vui của Ninh khanh rồi."

Ninh Như Thâm tinh ý, "Không ạ, việc bệ hạ triệu kiến đã làm lịch trình hôm nay của thần được đẩy lên cao trào."

"..." Lý Vô Đình, "Đang nói móc trẫm?"


Ninh Như Thâm đỏ mặt, "Đang cảm ơn ạ."

Lý Vô Đình nhìn cậu một lát, sau đó nhận lấy khăn tay từ cung nhân để lau tay, "Nếu đã tới rồi thì thu dọn đồ đạc đi."

Ninh Như Thâm đáp vâng rồi quay đầu thu dọn rác rến của mình.

Cậu đang thu dọn dưới ghế, Đức Toàn đứng bên cạnh nhìn.

Đức Toàn ra hiệu cho cậu bằng khẩu hình: "Mau nghĩ cách đòi ở lại!"

Mau bưng trà rót nước, lau mồ hôi, xoa bóp cánh tay cho bệ hạ đi! Thiếu gì cách để được ở lại?

Ninh Như Thâm, "..."

Đang nghĩ cách để được ở lại, đầu cậu hiện lên khuôn mặt của Hiên Vương.

Cậu ấp ủ hai giây rồi chợt đụng vào góc bàn, cúi xuống ôm đầu gối, "Ui da, chân của thần bị trật khớp rồi!"

Lý Vô Đình quay đầu lại, "..."

Đức Toàn, "..."

Mặt Đức Toàn trở nên méo mó: Nào ai kiếm cớ ở lại như ngài!

"Trật chân rồi?" Lý Vô Đình nhìn xuống.

Ninh Như Thâm nhảy lò cò rồi ngồi xuống, ôm lấy một chân nhìn Lý Vô Đình, "Trật rất nghiêm trọng."

"Ồ, nghiêm trọng đến mức nào?"

"Tới nỗi một khắc..." Ninh Như Thâm nói được một nửa thì thấy vẻ mặt của Đức Toàn, thế là sửa lại: "Tới nỗi hai khắc đến một canh giờ sau cũng chưa đứng lên nổi."

Lý Vô Đình, "..."

Hắn giận quá hóa cười, "Ninh khanh còn biết tự chẩn đoán cho bản thân cơ à."

Ninh Như Thâm khiêm tốn cắn môi, "Chỉ là một chút kiến thức về tự chăm sóc bản thân thôi ạ."

Ánh mắt trên đỉnh đầu ngưng đọng một lát.

Sau đó Lý Vô Đình lên tiếng ra lệnh, "Đi gọi Thái y."

Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên:?

Lý Vô Đình cười như có như không, nhìn cậu: "Trẫm muốn xem thử, liệu có phải Ninh khanh bị trật chân nghiêm trọng tới nỗi hai khắc đến một canh giờ nữa cũng chưa thể đứng lên nổi hay không."

"..."

- --

Một vị Thái y nhanh chóng xách theo hòm đồ nghề chạy tới.

Lý Vô Đình hất cằm, "Khám cái chân bị trật khớp cho Ninh khanh."

Ninh Như Thâm ôm đầu gối rụt người lại trên ghế, "Thế này thì bất kính quá, mạo phạm đến mắt của bệ hạ..."

Lý Vô Đình, "Mắt của trẫm bảo là ngươi vô tội, Thái y."

"Vâng, bệ hạ." Thái y vâng lệnh túm lấy giày của Ninh Như Thâm, "Ninh đại nhân đừng nhúc nhích, phải cởi giày ra trước đã."

Chiếc giày màu đen nhanh chóng được cởi ra.

Tiếp đến là tất chân màu trắng muốt.

Vạt quan bào đỏ rực che lên cẳng chân của Ninh Như Thâm, để lộ mắt cá chân gầy gò và bàn chân có hình dáng đẹp đẽ.

Đẹp đến mức chẳng có một vết đỏ nào do bị trật khớp cả.

Thái y im lặng một lát, "Ninh đại nhân bị trật khớp ở đâu?"

Ninh Như Thâm hơi rụt ngón chân lại, "Bị trật khớp ở chỗ kín đáo, không nhìn thấy được."


Lý Vô Đình đứng bên cạnh bật cười.

Lần đầu tiên Thái y gặp tình huống này. Ông nhìn Ninh đại nhân da trắng áo đỏ, rồi lại nhìn Thánh thượng đứng ở bên cạnh, nghiền ngẫm một lúc lâu vẫn chưa thể đưa ra kết luận.

Thế là đành phải thuận nước đẩy thuyền, bôi thuốc hoạt huyết và thuốc mỡ cho Ninh Như Thâm rồi ấn tay cách lớp vải, "...Vậy thì Ninh đại nhân nhịn đau một chút nhé."

Ninh Như Thâm nuốt nước miếng, "Ừm."

Cái chân không bị làm sao cả bắt đầu được chữa trị.

Ninh Như Thâm đành bất chấp tất cả mà co chân ngồi trên ghế.

Nhưng mà chân của cậu đúng là đẹp thật, mu bàn chân trắng như noãn ngọc, thấp thoáng thấy được mạch máu màu xanh, bên trên còn chấm thêm một nốt ruồi nhỏ càng thêm bắt mắt. Không biết có phải vì ngại ngùng không, ngón chân cậu hơi co lại, bám chặt lấy thành ghế.

Lý Vô Đình liếc nhìn một chút rồi quay đi, "Tới Tướng quân phủ chơi có vui không?"

Ninh Như Thâm đặt hai tay lên đầu gối, "Rất chăm chỉ luyện tập ạ."

"Vậy sao, trẫm thấy khanh mang cái mặt hớn hở quay về đây mà."

"..." Đã, đã nói đúng còn nói to!

Ninh Như Thâm yếu ớt tranh cãi, "Thần luyện bắn cung với Hoắc Tướng quân một lát, tán gẫu về chuyện thi Hội, sau đó đi thưởng thức vẻ oai hùng mạnh mẽ của các tướng sĩ Đại Thừa. Xem xong, thần cảm thấy sôi trào nhiệt huyết."

Lý Vô Đình khẽ bật cười, vẻ mặt dịu xuống một chút.

Đức Toàn đứng bên cạnh cảm thấy yên tâm:

Hắn biết ngay mà, gọi Ninh đại nhân về đây là một chuyện vô vùng đúng đắn. Xem đi, bệ hạ không nói nhưng ngài đang rất vui đấy!

Đức Toàn rất tự tin, cảm thấy mình quá là tinh ý.

- --

Thái y xoa bóp vết thương không tồn tại một lúc lâu.

Lý Vô Đình nhìn đủ rồi, phẩy tay bảo Thái y lui xuống.

Ninh Như Thâm thở phào, vội vàng cúi đầu xỏ giày. Cậu vừa mới xỏ tất xong thì nghe thấy tiếng nội thị bẩm báo:

"Bệ hạ, Lễ bộ Thượng thư yết kiến."

Ninh Như Thâm vội vàng đứng dậy phủi quan bào.

Lý Vô Đình liếc nhìn cậu, thấy cậu đã ăn mặc chỉnh tề rồi thì mới nói: "Cho vào đi."

Lễ bộ Thượng thư Quản Phạm nhanh chóng đi vào, "Thần tham kiến bệ hạ."

"Quản Thượng thư miễn lễ. Có chuyện gì vậy?"

"Bẩm bệ hạ, trường thi ở Cống Viện đã được sắp xếp xong xuôi rồi ạ."

Lý Vô Đình gõ ngón tay, "Ừ, dẫn trẫm đi xem."

Quản Phạm vội vàng đáp vâng. Lúc Lý Vô Đình đứng dậy thì lại nhìn sang Ninh Như Thâm, "Khanh cũng đi cùng trẫm."

Hắn nói xong thì rảo bước ra ngoài với Quản Thượng thư.

Ninh Như Thâm vội vàng đi theo.

Vừa đi mấy bước, Lý Vô Đình ở đằng trước bỗng dưng dừng lại, quay đầu nhìn cái chân trật khớp không đi nổi của cậu.

"..." Ninh Như Thâm cũng dừng lại.

Hai mắt nhìn nhau, cậu khẽ co chân lên, nhảy lò cò dưới ánh nhìn của Lý Vô Đình.

- --------

Lời tác giả:

Ninh Như Thâm: Nhảy tưng tưng... bụp, ui da!

Lý Vô Đình: Lại ăn vạ trẫm rồi đấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận