Thần Thật Là Yếu Đuối


Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
Năm Thừa Hóa thứ mười lăm, tên gian thần đầy quyền lực Ninh Sâm cuối cùng cũng chết.
Gã là Trạng Nguyên Lang do đích thân tiên đế khâm điểm, tuổi còn trẻ đã được làm quan, thâu tóm cả triều đình.

Đó chính là Tả tướng trẻ tuổi nhất kể từ khi vương triều được thành lập.
Giây phút cuối cùng, gã ta bị vạn tiễn xuyên tâm, ngã xuống trước Kim Loan Điện.
Ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu tạo ra một chiếc lồng giam với hơi nóng hầm hập, mặt đất mờ hơi nước vương vãi đầy máu.

Bấy giờ, Thừa Hóa Đế Lý Vô Đình đang đứng ngay trước điện, ánh mắt nhìn gã như đang nhìn một loài sâu bọ.
Đại Thái giám Đức Toàn đọc to bằng chất giọng lanh lảnh:
"Tội thần Ninh Sâm, kết bè kéo cánh, hãm hại trung thần, câu kết với giặc phản vua bán nước...!Nay mưu nghịch phạm thượng, hành quyết ngay tại chỗ.

Khâm thử..."

Tội danh đã định đoạt, thế lực đảng phái đồ sộ nhưng hủ bại của Ninh Sâm cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn.
Lý Vô Đình quay người đi vào trong điện.
Giọng của Đại Thái giám Đức Toàn vẫn vang vọng khắp điện, thảng thốt cứ như một giấc chiêm bao.
...
Buổi tối.
Một tia chớp lóe sáng bỗng nhiên cắt ngang màn đêm.
Trên long sàng, Lý Vô Đình tỉnh lại từ một cơn mơ, hắn lập tức ngồi dậy.

Xung quanh tối mịt, hắn dần lấy lại bình tĩnh rồi đưa tay bóp trán.
Cảnh tượng ban sáng như vẫn đang hiển hiện ngay trước mắt.
Lý Vô Đình đứng dậy, bộ áo màu vàng sáng bao lấy thân hình cao lớn rắn chắc của hắn.

Hắn gọi với ra ngoài điện, "Đức Toàn."
"Bệ hạ."

Đức Toàn vội vã chạy vào, tẩm điện tối tăm nên không thể nhìn rõ được nét mặt của người bên trong, "Bệ hạ muốn dặn dò gì ạ?"
Lý Vô Đình im lặng một lúc, "Không có gì, ngươi lui xuống đi."
Có lẽ chỉ là ác mộng thôi.
Hắn đã trị vì được mười lăm năm, có sóng gió gì mà chưa từng trải qua kia chứ.
Lý Vô Đình bình tĩnh lại rất nhanh, hắn quay về giường.
"Không có gì thì tốt quá." Đức Toàn vẫn lải nhải không dứt ở phía sau hắn, "Bệ hạ phải nghỉ ngơi cho tử tế, ngày mai là đại lễ đăng cơ rồi."
Bước chân của Lý Vô Đình khựng lại.
Đại lễ đăng cơ, rõ ràng là vào năm Thừa Hóa thứ nhất.
Sau một khoảng lặng rất dài, giọng nói trầm khàn của đế vương vang lên trong tẩm điện: "...Đức Toàn."
"Có nô tài."
"Thắp đèn."
Đèn được thắp lên, Đức Toàn thò đầu lại gần, "Bệ hạ?"
Lý Vô Đình không tỏ thái độ gì, hắn nhìn khuôn mặt rõ ràng vẫn còn rất trẻ tuổi của Đức Toàn rồi rơi vào im lặng.
Hắn đã trở về mười lăm năm trước.
- --------
Lời tác giả:
Lý Vô Đình:...Việc này thì đúng là chưa từng trải nghiệm..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận