Thần Bếp Tiểu Hồ Ly

Edit: Lục Phỉ Thiên Hi

“Tôi tự mình cởi hay cậu cởi? “Cửa vừa đóng lại, ngoài cửa nhóm luật sư mắt to trừng mắt nhỏ.

Có vài nữ luật sư nói: ” Tiêu chủ nhiệm tìm ở đâu ra cửa hàng, có đồ ăn vừa thơm mà tiểu đầu bếp cũng đẹp như vậy?”

“Không biết, nói chung là, ta đói bụng quá huhu”

“Kia, kia cũng thật sự thơm a…”

Tiêu Chung thấy hai lỗ tai hắn hiện ra, liền chạy nhanh lại đè hai lỗ tai hắn lại.

“Mau đem lỗ tai thu vào, văn phòng tôi có máy theo dõi”

“Được được”

Hồ Tiểu Bì đem cơm hợp đưa cho Tiêu Chung, sau đó vỗ vỗ đầu, lúc này hai tai liền biến mất.

Tiêu Chung nhẹ nhàng thở ra, kêu hắn ngồi trên ghế sô pha nghỉ ngơi.

Nhưng mà Hồ Tiểu Bì phải về ngay lập tức, hiện tại là thời điểm khách sạn đông khách, nhóm đầu bếp không lo liệu kịp. 

Tiêu Chung thở dài một tiếng, có điểm không vui, y bỏ ra nhiều tiền như vậy, để Hồ Tiểu Bì nghỉ ngơi một lát, hỏi: “Khách sạn trả cậu một tháng bao nhiêu? “

Hồ Tiểu Bì nói một số. 

Tiêu Chung ngồi xuống đối diện Hồ Tiểu Bì hai tay gác trên tay vịn ghế xoay, đôi chân dài mở ra, tư thế bá đạo soái khí. 

Mí mắt y một chút cũng không nâng lên: “Nghỉ làm ở khách sạn, tới văn phòng của tôi làm chủ bếp nhà ăn, cho cậu tiền lương gấp ba lần, còn bao ăn bao ở, đi làm tan làm đưa đón. Thế nào? “

Điều kiện này thực sự tốt a, gấp ba lần tiền lương khách sạn, gấp ba lần! Còn bao ăn bao ở, đi làm tan làm đưa đón, đây là thiên đường đi? 

Hồ Tiểu Bì trong lòng kích động: “Vậy hôm qua anh nói buổi tối tới nhà anh làm việc… Còn tính không? “

“Đương nhiên tính”

“Thật sự? “

Hồ Tiểu Bì vui vẻ sắp bay lên, bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề. 

“Khách sạn lúc ấy còn hứa tìm cho tôi bạn trai… “

“……” Tiêu Chung nhìn Hồ Tiểu Bì, ngón tay cái cùng ngón trỏ nhẹ vê

“Không được, tôi sẽ không tìm bạn trai cho cậu.”

Bạn trai cậu tìm chỉ có thể là ta, là ta, ai lại tìm cho cậu? Hừ


Hồ Tiểu Bì có điểm thất vọng, nếu Tiêu Chung không tìm cho hắn, vậy thì chính hắn ngượng ngùng mà đi tìm. 

Nhưng là, nếu Tiêu Chung nguyện ý làm bạn trai hắn… 

Hắn cảm thấy hẳn là không có khả năng đi, Tiêu Chung cũng chưa có nói thích hắn đâu. 

Tiêu Chung thấy Hồ Tiểu Bì không cao hứng lắm, trong lòng liền không thoải mái. 

“Như thế nào, không muốn? “

“Không phải, ta đồng ý”

Tiêu Chung lúc này mới lộ ra chút ý cười. 

“Vậy hôm nay liền đi từ chức, hôm nay ở lại ăn cơm đi”

Tiêu Chung mở hộp đồ ăn mà Hồ Tiểu Bì đem đến, lấy đồ ăn bên trong ra. 

Hồ Tiểu Bì đi tới, nhìn đến những món ăn đã bày ra, khó trách mua hai phần, nguyên lai là vì muốn mình ăn cùng. 

Ở ngoài văn phòng lúc này, nhóm luật sư thấy Hồ Tiểu Bì đi vào thật lâu còn chưa ra, có chút nhịn không được. 

“Như thế nài còn chưa ra, ta còn muốn hỏi hắn là ở quán ăn nào”

“Đúng vậy, tôi cũng muốn gọi một phần”

Còn trong văn phòng hiện giờ, hai người Tiêu Chung và Hồ Tiểu Bì đang ăn, cảm thấy món ăn hôm nay rất ngon a. 

Tiêu Chung liếc mắt nhìn Hồ Tiểu Bì một cái, thấy làn da hắn rất non, trắng hồng, với bởi vì lúc nãy có chút vội vàng tiến vào, mà có chút nóng, trên mũi còn nổi lên chút bọt nước. 

Rõ ràng là khen hắn làn da tốt, nhưng tới bên miệng lại bắt đầu độc miệng. 

“Cậu có phải hay không dùng trộm phấn của nữ nhân? “

“Ân? “

Hồ Tiểu Bì ngẩng đầu, trong miệng còn ngậm một miếng khoai tây, hắn nghĩ nghĩ vấn đề mà Tiêu Chung hỏi, lắc lắc đầu, đem khoai tây trong miệng để xuống. 

“Gạt người, nào có nam sinh nào có làn da như vậy? “. Tiêu Chung cố ý nói. 

“Thật sự không có, chúng tôi là hồ ly nhất tộc, trời sinh có làn da tốt, khi ba mươi tuổi làn da cũng rất tốt, không sợ nhăn nheo. Cho nên sư phụ ta 30 tuổi làn da vẫn rất đẹp”. Hồ Tiểu Bì nghiêm túc nói. 

Tiêu Chung cảm thấy hơi ngứa tay, trong lòng ý niệm không buông xuống được. 

“Tôi vẫn không tin”


“Vậy anh sờ thử xem, thật sự không có”

Tiểu chính là chờ những lời này, trong lòng liền cười xấu xa một tiếng, nhưng trên mặt lại tỏ ra rất đứng đắn, vươn tay, ở trên mặt Hồ Tiểu Bì véo một cái. 

Thật nộn a. 

Nộn đến có thể véo ra nước, mềm mại, hoạt hoạt*, xúc cảm không tồi. 

(*hoạt hoạt 滑滑的: trơn) 

Trong lòng Tiêu Chung càng thêm ngứa ngáy, nhưng ngoài miệng vẫn nói. 

“Vậy cậu khẳng định là dùng trộn mỹ phẩm dưỡng da của nữ nhân, bằng không như thế nào có thể hoạt như vậy? Tiểu nương pháo”

“Thật không có”

Hồ Tiểu Bì có chút ủy khuất, “Ta không có dùng đồ của nữ nhân”

“Vậy cậu cho tôi hôn một cái, như thế liền sẽ biết”

Tiêu Chung hiện giờ như sói đang dụ dỗ một tiểu bạch thỏ chuẩn bị đưa vào miệng, thực giống nhau. 

Hồ Tiểu Bì đỏ mặt, hắn cảm thấy yêu cầu này của Tiêu Chung vó chút ái muội, không giống như những việc bằng hữu thường hay làm, nhưng hắn lại không nghĩ phải cự tuyệt, thậm chí, còn có chút chờ mong Tiêu Chung sẽ hôn lên môi. 

Hắn muốn biết, bị người thân là loại cảm giác như thế nào. Nhìn đồ ăn trong chén, rầu rĩ gật đầu. 

Tiêu Chung liếc mắt máy theo dõi ở một góc, cầm lấy một folder màu lam mở ra, sau đó che khuất mặt hai người, tiến đến trên mặt Hồ Tiểu Bì mà hôn một cái. 

Khi môi đụng đến gương mặt, bạch quang chợt lóe trong mắt Hồ Tiểu Bì, hắn giống như tìm thấy một lục địa mới, mang theo kinh hỉ, trái tim phanh phanh phanh nhảy không ngừng. 

Hắn dường như thấy được bong bóng tình yêu, trôi lơ lửng trong không khí, nhưng khi chọc nhẹ nó sẽ vỡ, tình yêu bong bóng sẽ biến mất. 

Hắn rất thích nụ hôn này, tâm tình kích động không áp chế được, trên đầu hai lỗ tai hồ ly nhảy ra. 

Tiêu Chung đè hai lỗ tai hồ ly lại. 

“Cậu làm sao vậy? Lỗ tai cậu như thế nào cứ tùy thời xuất hiện? “

“Tôi tôi… Sư phụ nói, khi tôi kích động, sợ hãi, vui mừng, thẹn thùng, còn có phát, phát tình hai lỗ tai đều sẽ hiện ra. Nhưng mà sau khi xuống núi liền luyện tập, sẽ không dễ xuất hiện, nhưng khi ở trước mặt anh mới, mới thường xuyên xuất hiện…” 

Hồ Tiểu Bì một bộ dáng ủy khuất ba ba nói. 

Tiêu Chung mỗi lần thấy hắn như vậy, tâm tình đều chuyển hóa, tim cứ đập nhanh, làm sao mà nhẫn tâm mắng hắn? 


“Được rồi, không đùa cậu nữa, đi theo tôi đến phòng nghỉ, nơi đó không có máy theo dõi “

Hồ Tiểu Bì giống như ăn trộm, đem tay ôm đầu, cong eo, đi theo Tiêu Chung vào phòng nghỉ. 

Phòng nghỉ này của Tiêu Chung thường dùng để nghỉ trưa, hoặc buổi tối tăng ca đến khuya thì ngủ lại ở đây, nên đồ dùng bên trong đều đầy đủ. 

Phòng nghỉ không lớn, sạch sẽ ngăn nắp, trang hoàn giản lược. Văn phòng và phòng nghỉ ngăn cách nhau, nên bên trong có mùi hương nhàn nhạt, nhưng sau khi Hồ Tiểu Bì tiến vào, trên cơ thể hắn phát ra mùi hương, tràn ngập căn phòng. 

Hồ Tiểu Bì không nhận ra, nhưng Tiêu Chung nhận ra, mùi hương này giống như mê hoặc tâm trí, câu hồn nhiếp phách, lại thuần lại dục. 

“Cậu không ngửi thấy? “Tiêu Chung xoay người nói với Hồ Tiểu Bì. 

“Cái gì? ” Hồ Tiểu Bì bỏ tay che hai lỗ tai lại, hai lỗ tai trực tiếp dựng lên. 

Tiêu Chung tiến lại gần ở trên cổ Hồ Tiểu Bì mà ngửi, mùi hương tỏa ra từ cổ bị y hít vào trong khoang mũi, trong thân thể mỗi tế bào đều run rẩy, tựa hồ kêu gào phải làm gì đó. 

“Mùi hồ ly.” Tiêu Chung thanh âm khàn khàn, lộ ra sự nam nhân, tựa hồ nhiễm dục vọng.

Hồ Tiểu Bì sửng sốt, nhanh chóng đẩy Tiêu Chung ra, nói: “Tôi, tôi, tôi, mùi hương trên người tôi không nên tùy tiện ngửi, sẽ sẽ làm người sinh ra dục vọng. “

“Vậy làm sao bây giờ, tôi đã ngửi qua rồi, cậu cũng không thể giống như ngày hôm qua, trêu chọc xong rồi chạy, cậu phải đến làm cái gì “Tiêu Chung nhướng mày, “giúp tôi hạ hỏa”

“Hạ hỏa? ” Hồ Tiểu Bì nghiêm túc tự hỏi, “Tôi lấy nước lạnh cho anh nhé? “

Tiêu Chung im lặng không nói, vươn ngón tay lắc lắc: “Nếu không  thì chính cậu làm cho tôi hạ hỏa. Cậu xem” Tiêu Chung chỉ vào đũng quần chính mình, “Nơi này đang hướng cậu vẫy tay”

Vẫy tay!? 

Tay? 

Dùng tay… Sao? 

Mặt Hồ Tiểu Bì nháy mắt đỏ, hưng phấn một cái, cái đuôi phía sau liền xông ra. 

Đuôi to màu trắng rũ trên mặt đất, tiêm đuôi nhẹ nhàng quét trên mặt đất. 

Ánh mắt Tiêu Chung nóng rực nhìn chằm chằm và Hồ Tiểu Bì, như bị nhiễm hỏa, thêu đến Hồ Tiểu Bì toàn thân đều nóng lên. 

Bỗng nhiên, Hồ Tiểu Bì bị một cổ lực đẩy xuống giường, hắn không kịp nói chuyện, đã bị một nụ hôn nóng bỏng khóa lại. 

Tiêu Chung ấn người hôn một hồi, thẳng đến Hồ Tiểu Bì hô hấp khó khăn mới buông ra, y cười nói: “Nếm tới rồi sao, đây mới là nam nhân vị”

“… “

Hồ Tiểu Bì nằm nghiêng ở trên giường, đôi tay che khuôn mặt đang dần đỏ lên, một bộ dáng không dám gặp ai. 

A a a a a a, Tiêu Chung thế nhưng lại đưa lưỡi tiến vào, đầu lưỡi y linh hoạt a, cũng rất nhiệt tình a, bao nhiêu sức lực đều lấy đi, đều bị y làm cho ngất đi rồi. Nội tâm Hồ Tiểu Bì hò hét. 

Tiêu Chung biết Hồ Tiểu Bì ngượng ngùng, cúi người ở bên tai hắn, nói nhỏ: “Phía dưới vẫn còn đang vẫy tay, cậu thật sự không muốn giúp tôi sao? “

Hồ Tiểu Bì bụm mặt, rầu rĩ nói. “Vậy anh phải nhắm mắt lại”

“…?! ” Y chính là muốn nhìn a, kết quả Hồ Tiểu Bì nói muốn che mắt, như thế là thế nào. Từ từ, Hồ Tiểu Bì ngốc như vậy, chỉ cần lặng lẽ nhìn lén là được. 


Tiêu Chung tròn lòng tin tưởng, sau đó liền đem cà vạt kéo xuống, che mắt mình lại, nói: “Được rồi, tôi tự mình cởi hay là cậu cởi? “

Hồ Tiểu Bì đuôi hơi nhếch lên, ở trên mặt Tiêu Chung đảo qua, tựa hồ là xác nhận che lại tốt không. Nhưng Tiêu Chung xem ra, chính là xích lõa câu dẫn. 

Hồ ly chính là hồ ly, lại như thế nào đơn thuần, trong xương cốt đều là hồn yêu tinh. 

Cuối cùng vẫn là Tiêu Chung cởi bỏ. Y lặng lẽ đem cà vạt che mắt lại lỏng lẻo,  lưu ra một chút khe hở, lợi dụng khe hở này, nhìn lén động tác của Hồ Tiểu Bì. 

Lúc này, Hồ Tiểu Bì quỳ gối trên mặt đất, hai tay đưa gần lại đây, toàn thân Tiêu Chung hoàn toàn căng cứng, hô hấp dần dần không có tiết tấu. 

“Cốc cốc cốc”

Cửa văn phòng bị người khác gõ, đánh gẫy hành động của hai người. 

“Cốc cốc cốc”

Vẫn còn gõ cửa. 

Hồ Tiểu Bì nhìn sự việc trước mắt, lúc này mới cảm thấy có bao nhiêu thẹn thùng. Tiếng đập cửa kéo ký trí hắn lại, nhanh chóng đứng lên. 

Tiêu Chung kéo cà vạt xuống, vẻ mặt xanh mét, rốt cuộc là kẻ nào phá chuyện tốt của y, đợi lát nữa y muốn chỉnh người. 

Cửa văn phòng mở ra, tiểu trợ lý liền thấy Tiêu Chung mặt mày xanh mét, ánh mắt đáng sợ. Sợ tới mức văn kiện trong tay đều giữ không xong, run rẩy nói: “Chủ, chủ nhiệm, tôi tới báo công tác”

“Vào đi” Tiêu Chung đen mặt. 

Tiểu trợ lý đẩy mắt kính, quét quét chung quanh, hắn rõ ràng thấy tiểu đầu bếp đi vào, vẫn chưa có ra, như thế nào lại không thấy? 

“Nhanh lên, nhìn loạn cái gì? “. Tiêu Chung ngồi vào ghế lão bản. 

Tiểu trợ lý đem văn kiện đưa tới bàn làm việc, lúc này mới phát hiện cà vạt Tiêu Chung bị cởi vỏ. Phải biết rằng, chủ nhiệm hắn rất chú ý hình tượng, đi làm đều không chút cẩu thả, hôm nay như thế nào cả cà vạt cũng chưa đeo? 

Không đúng không đúng, lúc sáng rõ ràng đã thấy chủ nhiệm đeo cà vạt. 

Vậy thì kì quái… 

Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, tiểu trợ lý nhìn lại. Cái kia, trong tay tiểu đầu bếp chính là cà vạt của chủ a!!! 

Hồ Tiểu Bì đem cà vạt đưa tới cho Tiêu Chung: “Anh quên lấy cà vạt”

Hiện tại, đuôi cùng hai lỗ tai của Hồ Tiểu Bì đều đã thu. Trừ bỏ sắc đỏ nổi lên không bình thường, cùng với lúc tới không có gì khác biệt. 

Đôi mắt tiểu trợ lý liền trừng lớn, một bộ dáng ngây người, nhìn Hồ Tiểu Bì rời đi. 

Kinh thiên động địa! 

Nhìn một cái hắn đều biết tất cả tin tức! A a a, hắn thật muốn cùng các đồng nghiệp, nói lão bản cùng tiểu đầu bếp ở trong vắn phòng làm, làm! 

—————-

Tác giả có lời muốn nói: 

Tiêu Chung: Tức chết ta, đã hai lần, hai lần, tác giả ngươi muốn ta nghẹn chết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận