Thái Tử Phi Tham Ăn

Edit: Do Nguyen

“Hoàng Thượng, Tứ Lang đang ở dưới vực thật sao?” Hoàng hậu không màng nguy hiểm bước tới vách đá nhìn xuống, nhưng lúc này sương mù giăng phủ, vực sâu hun hút. Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch.

“An Quốc Công đoán chắc như vậy”. Hoàng đế nắm tay nàng an ủi: “Đừng lo, có An Quốc Công ở đây, Tứ Lang sẽ được cứu nhanh thôi”.

Đằng kia, người An gia còn đang tranh cãi, ai cũng giành đi xuống cứu người.

“Đừng cãi nữa!”. Hoàng đế cắt ngang. “Trẫm sẽ để ám vệ số 13 đi xuống, cả nhà các người đều quá béo, không phù hợp”.

Người lớn kẻ nhỏ nhà họ An trợn mắt nhìn Hoàng đế. Tức chết a…a……! Hoàng đế nói cả nhà họ đều béo? rõ ràng người béo chỉ có mỗi thằng nhóc Thập Lang thôi mà!

Hoàng đế chợt nhận ra mình nói sai rồi. hắn vội quay mặt sang hướng khác, nghiêm giọng ra lệnh ám vệ số 13 nhanh chóng quấn dây thừng xuống vực cứu người.

Ám vệ số 13 vô cùng nhanh nhẹn, kỹ năng leo trèo không khác gì con khỉ. Hoàng đế lúc này mới nhẹgiọng nói chuyện với người An gia, “Trẫm tin An gia ai ai cũng võ nghệ cao cường, nhưng ám vệ số 13 này thân thủ rất tốt, mỗi ngày hắn đều leo trèo ở vách vúi và vực sâu, có nhiều kinh nghiệm nên mọi người cứ yên tâm”.

An Quốc Công liếc Hoàng đế một cái, ở dưới vực rất không an toàn, nhỡ đâu tên ám vệ này có lòng phản chủ thì hối hận không kịp. Người An gia tuy không rành leo núi nhưng bù lại sẽ tuyệt đối trung thành.

Hoàng đế chậm rãi gật đầu, tên ám vệ số 13 này hắn tin tưởng.

Ám vệ số 13 đã thấy dấu vết trên nhánh cây lệch tán giữa lưng chừng vực. hắn hô lớn: “Thái tử điện hạ! An Thập Nhất Nương! Thuộc hạ là người của Hoàng thượng, hai vị đang ở chỗ nào?”


“Hoàng Thượng phái tới?” Thập Nhất Nương ló ló cái đầu ra ngoài xem xét tình hình. Nhìn thấy ám vệ, nàng cố gắng giơ cánh tay đau nhức kéo cung tên nhằm vào mặt hắn. “Có bằng chứng không?”

“An Thập Nhất Nương! Thuộc hạ là ám vệ số 13”. Tên ám vệ gầy đét như khỉ giơ lệnh bài trước mặt nàng. Thập Nhất Nương rốt cuộc mới thở phào buông cung tên xuống.

Cùng Thập Nhất Nương dễ dàng đi vào sơn động, ám vệ số 13 kinh hoàng: “Thái tử điện hạ sao lại nằm trên đất? Ngài ấy bị thương sao?”

“Đứng yên! không được bước đến”. Thập Nhất Nương cảnh giác liếc hắn, tay nàng vẫn cầm chủy thủ. “Thái tử không sao, người ra ngoài cửa động chờ”.

Ám vệ số 13 không tiếp tục bước lên, tuy hắn lo lắng nhưng vẫn bội phục sự cẩn thận của Thập Nhất Nương.

“Tinh La ca ca, tỉnh lại đi”. Thập Nhất Nương vỗ vỗ vào mặt Thái tử: “Trời sáng rồi, dậy đi”.

Thái tử cố gắng mở mắt. Khuôn mặt lo lắng của Thập Nhất Nương dần dần hiện rõ, hắn tưởng mình nằm mơ, muốn lấy tay dụi mắt nhưng tay hắn đã không thể nhấc nổi.

“Tinh La ca ca, huynh có nhận ra người này không?” Nàng đỡ hắn dậy, chỉ về phía người đang chờ ngoài cửa động.

Ám vệ số 13 lập tức quỳ gối: “Bẩm Thái tử điện hạ, thuộc hạ là ám vệ số 13, phụng mệnh Hoàng thượng xuống đây cứu Thái tử”.

“Khụ khụ… Đúng là người của Phụ vương”. Thái tử đã nhìn cảnh vật rõ ràng hơn, ánh mắt hắn nhìn Thập Nhất Nương đau xót, trước đây nàng rất hồn nhiên, dễ dàng tin tưởng mọi người nhưng giờ đây nàng đang cảnh giác cao độ, một lần rắn cắn mười năm sợ dây thừng…


Thập Nhất Nương thở phào nhẹ nhõm vuốt ve mặt hắn, “Tinh La ca ca, muội biết huynh đau lắm, huynh ngủ tiếp đi, chúng ta rất nhanh sẽ được về nhà”. Nhân dịp hắn đang ốm yếu nàng phải tranh thủ “ăn đậu hũ” của hắn nhiều nhiều mới được, khuôn mặt xinh đẹp đến mức yêu nghiệt nhưng lại không có tý nào mềm yếu như nữ nhân của Thái tử quả thật trên đời quá hiếm thấy.

Thái tử mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ, ám vệ số 13 đỡ Thập Nhất Nương leo vào sọt trúc, sau đó cõng Thái tử lên lưng leo thoăn thoắt lên vách núi.

Thập Nhất Nương mở to hai mắt, ám vệ này quá lợi hại, leo trèo y chang con khỉ. hắn leo vách đá mà cứ phăng phăng như đi trên mặt đất vậy.

“Thập Nhất Nương!”. Cả nhà họ An cùng nhau lao lên phía trước đỡ lấy nàng.

Khi ám vệ số 13 vừa hạ Thái tử trên lưng xuống. Hoàng hậu chạy vội lên, nước mắt nước mũi tèm lem gọi to “Tứ Lang, con làm sao vậy?”

Thập Nhất Nương tủi thân nhào vào lòng tổ phụ, nàng khóc oa oa. “Tổ phụ, hix… … mấy hắc y nhân đó xấu lắm… chúng thả rắn độc, thả cả bầy sói, đông lắm… Chúng còn rượt theo tụi con… May mà lúc trước tổ phụ nói dưới vực có cái sơn động, lúc đó Thái tử hôn mê, con vừa quấn dây thừng vừa ôm Thái tử, hai tay con đau nhức muốn rụng luôn rồi”.

An Quốc Công đau lòng ôm chặt cháu gái, dùng bàn tay thô ráp lau nước mắt cho Thập Nhất Nương. “Qua rồi, qua hết rồi, tổ phụ đã bắt hết bọn chúng lại, đừng sợ, tổ phụ trả thù cho con rồi, mấy con rắn độc với sói dữ, về nhà tổ phụ sẽ kêu người nướng cho con ăn, có chịu không?”

Thập Nhất Nương nín khóc mỉm cười, “không cần đâu tổ phụ, vừa nghe đến rắn con đều lạnh người, thịt sói càng thôi đi, thịt vừa dai vừa thối, con không thèm ăn đâu”.

“Thái y, nhanh đến đây kiểm tra cho Thái tử”. Hoàng đế nhìn con trai hôn mê mà nóng ruột. “Thập Nhất Nương, Thái tử bị làm sao vậy?”


Hoàng hậu vội vàng kiểm tra người Thái tử, nhưng có lẽ sức lực hơi lớn nên nghe cái “xoạt”…. Quần áo trên người Thái tử phanh ra, lộ cả khoảng ngực trắng như tuyết, âm thanh “xoạt… xoạt” này tựa như tiếng chốt mở, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên ngực Thái tử.

Dáng người Thái tử quá đẹp, tuy rất trắng nhưng cơ bắp đâu ra đấy, đây là suy nghĩ đầu tiên của mọi người. Hoàng hậu vội vàng kéo quần áo lại che cho Thái tử nhưng nàng phát hiện quần áo lại… rách nát lung tung…

An Tam Lang vừa thoáng suy nghĩ nhưng chưa kịp nói chuyện thì sự việc khiến hắn tuyệt vọng đã bắt đầu.

Thập Nhất Nương ngây ngốc nhìn cảnh xuân của Thái tử rồi vội vàng xin lỗi. “Xin lỗi, xin lỗi, cái này… là do… do lúc cởi quần áo Thái tử, con gấp gáp… làm nhanh quá nên không cẩn thận xé luôn rồi… nên giờ… không… không mặc lại được”.

Bốn bề không một âm thanh… không khí yên tĩnh đến quỷ dị… toàn bộ gần trăm cái đầu đang nhìn Thái tử đồng loạt chậm rãi quay sang nhìn Thập Nhất Nương.

“Sao mọi người nhìn con như vậy?” Thập Nhất Nương không tim không phổi nói tiếp: “Là do lúc đó Thái tử bị thương mà, con vội tìm miệng vết thương nên xé luôn cho nhanh, cùng lắm thì con đền tiền bộ quần áo này là được”.

“Thái tử bị thương?” Hoàng hậu không nghĩ nhiều, giờ đây trong đầu nàng chỉ lo lắng chuyện Thái tử bị thương. “Có nguy hiểm không?”

“Cũng không nguy hiểm lắm. Là trúng độc do ám khí. Nhưng nương nương yên tâm, độc này con đã hút ra rồi, chỉ còn lại một chút tàn độc không đáng kể, nghỉ ngơi uống thuốc mấy ngày là khỏe thôi”.

Hoàng hậu đau lòng nhìn sắc mặt tái nhợt của Thái tử. An Tam Lang cứng người nhưng vẫn tươi cười: “Hoàng thượng, nương nương, Thái tử đã không nguy hiểm, chúng ta nên đưa về cung để Thái y chăm sóc”.

Hoàng đế gật đầu sai người mang kiệu đến.

Hoàng hậu đau lòng nắm đôi tay lạnh băng của Thái tử, đem áo khoác của nàng khoác lên người hắn. “Sao người Thái tử lại lạnh như vậy? Áo khoác của nó đâu?”

An Tam Lang có dự cảm bất thường, hắn đang muốn xông lên che miệng Thập Nhất Nương nhưng không kịp. Đứa nhỏ nhà hắn hồn nhiên nói: “Bị con cởi luôn rồi, quần áo của Thái tử bị rắc bột phấn dụ rắn, nguy hiểm lắm, à đúng rồi, Thái tử bị trúng ám khí ở trên đùi, mấy ngày tới Thái tử sẽ đi đứng khó khăn, nhưng không sao, chịu đựng vài ngày là khỏi”.


An Tam Lang tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt, haizzz… trai đơn gái chiếc, nhà gái lại cởi sạch quần áo nhà trai, cuối cùng cũng sờ soạng đùi của người ta luôn rồi.

Hoàng hậu lúc này mới phát hiện có điều không ổn… hình như con trai nàng bị Thập Nhất Nương ăn đậu hũ… Ăn sạch sành sanh…

Đám người An gia cuối cùng cũng phát hiện không khí kì dị… An Nhị Gia nhìn quanh một lượt… Ở đây người quá nhiều, muốn giết người diệt khẩu cần phải tốn thời gian… Vì bảo vệ khuê danh của Thập Nhất Nương, chắc phải đồ sát một trận!

An Nhị Lang cũng xanh mặt theo cha mình. Thập Nhất Nương toàn bộ tâm trí đều đặt vào chuyện ăn uống chơi bời, thân thể nàng lại chậm phát dục. Cả nhà đều cảm thấy nàng chẳng khác đứa trẻ 7 – 8 tuổi nên chẳng ngại gì. Nhưng giờ nghĩ đến, Thập Nhất Nương cũng 11 tuổi rồi, thời đại này 11 tuổi đãlà một cô nương có thể định ra hôn sự nên danh dự của nàng là chuyện vô cùng quan trọng.

“Thái tử vận mệnh không tốt nhưng may mắn gặp được quý nhân, vị quý nhân này sẽ ở bên cạnh trợ giúp hắn… Nhân duyên này là do trời định, chỉ cần giữ chặt vị quý nhân này bên cạnh Thái tử, cả đời hắn sẽ được bình an, mọi việc đều thành công thuận lợi”…

Những lời Đại sư từng nói lần lượt hiện ra trong đầu Hoàng hậu, nàng cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này. “An Quốc Công yên tâm, Thập Nhất Nương nếu đã lột sạch con trai ta, thân thể nó từ trên xuống dưới con bé cũng đã nhìn rồi, bổn cung nhất định bắt Thái tử phải chịu trách nhiệm…”

An Quốc Công ngẩn người một chút, sau đó mới hiểu hàm ý trong lời Hoàng hậu, hắn lập tức đen mặt “Nương nương, không cần Thái tử phải phụ trách, đây chỉ là tình huống cứu người khẩn cấp thôi”.

An Nhị Gia cũng khó chịu, cắt ngang lời Hoàng hậu định nói: “Đúng vậy nương nương, đây là chuyện ứng phó trong lúc cấp bách, chúng thần tuyệt đối không để ý, chịu trách nhiệm gì đó, ngàn lần khôngcần nhắc tới”.

“không được…” Hoàng hậu nhận ra người An gia đều không vui, nhưng tốt xấu gì nàng cũng là người Hoàng tộc, dù chuyện không có lý cũng phải làm cho có lý. “Thập Nhất Nương dù sao cũng là ân nhân của Thái tử, hoàng gia chúng ta không thể vong ân phụ nghĩa được”.

An Nhị Lang nghiêm mặt: “Nương nương nói quá rồi, thần tử đối với Hoàng gia đều là kính ngưỡng và sùng bái, cứu Thái tử là bổn phận của chúng thần, cũng là vinh hạnh của chúng thần, nếu nương nương đền đáp chẳng phải đã xem thường tấm lòng của chúng thần hay sao? Ha hả… Chịu trách nhiệm? Hoàng tộc không cần chịu trách nhiệm gì cả? Ba chữ “chịu trách nhiệm” nói ra là làm nhục thân phận tôn quý của Hoàng tộc, cũng bôi nhọ lòng trung thành của chúng thần”.

Cả nhà An gia cất tiếng cười ha hả nhưng đáy mắt mọi người đều rét lạnh. Hoàng hậu không cãi lại được bèn đưa mắt cầu cứu Hoàng đế. Nhưng Hoàng đế đang ngây ngốc, hắn không hiểu tại sao Hoàng hậu cứ kiên quyết đòi chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ nàng muốn Thập Nhất Nương trở thành Thái tử phi? Nhưng rõ ràng hôm trước nàng chê Thập Nhất Nương còn quá nhỏ, muốn tìm một tiểu thư danh gia xấp xỉ tuổi với Tứ Lang để nhanh chóng có cháu bế bồng cơ mà? Hơn nữa, tuy Thập Nhất Nương đã tiếp xúc da thịt với Tứ Lang nhưng An gia ở Tây Bắc phong tục cởi mở, Thập Nhất Nương còn quá nhỏ, lại trong tình huống nguy cấp lo cứu người. Muốn ém nhẹm quá dễ, sao Hoàng hậu cứ làm to chuyện như vậy?

Thái tử mơ màng tỉnh lại, phảng phất nghe được lời Hoàng hậu kiên quyết nói: “Thập Nhất Nương đãkhông cần Thái tử chịu trách nhiệm… Nhưng sự trong sạch của con trai ta… khụ khụ… một “hoàng hoa khuê nam”… khụ khụ… Chưa từng bị ai sàm sỡ… lại bị Thập Nhất Nương… lột sạch… lại còn sờ soạng… nên Thập Nhất Nương phải chịu trách nhiệm với Thái tử… Ngọc tỷ đâu, mang lại đây để Hoàng thượng hạ lệnh tứ hôn!”./.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui