Táo Bạo Khốc Nương Tử

Chạy được nửa ngày đường, chân Bạch Mạn Điệp cảm thấy rất khó chịu, nếu
không phải nơi này hàn lãnh, vết thương nàng đã chuyển biến xấu rồi. Nhớ tới kẻ đả thương nàng, trong lòng cực kì tức giận, thật sự hối hận ban
đầu đã thả chúng đi.

Bây giờ, họ đang ở một trà lâu ven đường thưởng trà, Song Song nhu nhược
vẫn ở bên người Đông Phương Vũ, làm Bạch Mạn Điệp nộ khí xung thiên.

“Công tử, dùng trà.” Thanh âm nàng mềm mại đáng yêu, đủ để cho bất kì loại
nam nhân nào cũng mềm lòng. Bạch Mạn Điệp thật sự muốn đánh chết nàng
ta, đồ hồ ly tinh.

“Cảm tạ.” Đông Phương Vũ tiếp nhận chén trà, mỉ mỉ ngửi xong, mới yên tâm
uống hết. Gương mặt hắn, đang đối diện với gương mặt vô cùng giận dữ của Bạch Mạn Điệp. Hắn khẽ lắc đầu, khóe môi mỉm cười như có như không.
Nàng không phải từng khuyên hắn đi thanh lâu sao? Mới đem theo một vị cô nương bên người thì đã chịu không được? Nha đầu kia đúng là khẩu thị
tâm phi, một ngày nào đó muôn nàng nói thật lòng. Nếu đã có người tự
động dâng tới cửa, chi bằng nhất tiễn hạ song điêu.

“Song Song, ta cũng muốn.” Bạch Mạn Điệp có chút không vui.

Song Song mỉm cười ngọt ngào, châm trà cho Bạch Mạn Điệp, “Phu nhân, dùng
trà.” Hứ, nếu không phải vì đạt được mục đích, nàng không xứng cho nàng
ta hầu hạ.

Bạch Mạn Điệp diện vô biểu tình, dùng tay tiếp nhận, Song Song dùng tay áo
rộng thùng thình để che khuất tầm mắt của mọi người, tay lệch hướng,
toàn bộ nước trà nóng hổi đổ ngược lại trên người. Song Song sợ hãi kêu
lên, chật vật ngã xuống đất, ngón tay bị bỏng hiện lên một màu đỏ rực.

“Ai da, Song Song muội muội, ngươi làm sao vậy?” Bạch Mạn Điệp thương tiếc
nâng nàng ta dậy, đem tay nàng kéo lên khóe môi, chậm rãi thổi thổi.

Hừ, ngu gì ngu quá vậy, mới đây đã động thủ rồi sao? Loại mặt hàng như
nàng, còn muốn diễn kịch? Tới gánh hát học vài năm nữa đi.

Song Song vội rút tay về, khổ sở cắn môi, “Không sao đâu, tại nô tỳ quá ngu ngốc.”

Bạch Mạn Điệp lại đem tay nàng kéo về, nhẹ nhàng vuốt ve, “Sao ngươi lại làm như vậy, để ngươi đi theo chúng ta, thật sự là khổ quá mà.” Nàng thật
muốn dùng sức mà chà, hay nhất là chà xuống mấy tầng da.

Song Song lần nữa bất kể thương tích rút tay về, lùi về bên người Đông Phương Vũ, “Phu nhân, nô tỳ không dám.”

Đông Phương Vũ xem các nàng biểu diễn, cũng không nói gì, khóe môi hơi cong
lên. Song Song hành động quá kém, Bạch Mạn Điệp hết lần này đến lần khác đều hành động quá khéo. Tiểu nữ nhân nàng không dễ chọc, vô luận là đấu thế nào, thiệt thòi chỉ có thể là Song Song.

Bạch Mạn Điệp khập khiễng tiêu sái đến bên cạnh Song Song, còn hắn thì ung
dung xem trò. Kéo tay phải Song Song ra, mở lòng bàn tay, để toàn bộ tay nàng đều lộ ra ngoài, “Đại ca, ngươi xem, tay nàng sưng quá, có thuốc
hay không vậy?” Trong lòng nàng bồi thêm một câu, mở to hai mắt, nhìn
cho kĩ đi.

“Không có.” Đông Phương Vũ liếc sơ qua bàn tay trắng nõn của Song Song, lập
tức hiểu ra dụng ý của nàng. Nha đầu kia nghĩ hắn ngốc lắm sao? Vấn đề
đơn giản như vậy còn cần nàng nhắc nhở? Nàng nghĩ hắn sống trên đời bao
nhiêu năm lại như kẻ ngốc?

Song Song lập tức rút tay về, “Tạ ơn phu nhân, nô tỳ không sao.”

“Song Song, ngươi không cần phải xưng nô tì, ta cũng không xem ngươi là nha
hoàn.” Nha hoàn thân phận lớn như vậy, nàng không muốn nhận.

“Tạ ơn phu nhân.” Song Song nhanh chóng sướt mướt, “Đại ơn đại đức của phu nhân, Song Song thật sự không sao trả nổi.”

Trong lòng Bạch Mạn Điệp cười nhạt, tuy rằng hành động sai, nhưng hiệu quả
của nước mắt thì không sai. Thảo nào nàng ta có can đảm đến trước mặt
nàng múa rìu qua mắt thợ, dựa vào tư sắc này, nước mắt này, đủ để toàn
bộ nam nhân trong thiên hạ mất đi phòng bị. Đáng tiếc nàng không phải
nam nhân, mà là một nữ nhân đáng sợ.

Sau sự kiện nước trà kia, Bạch Mạn Điệp hoàn toàn khẳng định Song Song kia
tuyệt đối muốn đối phó nàng, mà mục tiêu là Đông Phương Vũ. Thậm chí
nàng là ai, trong lòng Bạch Mạn Điệp đã nắm chắc. Song Song ơi Song
Song, bản cô nương gần đây rảnh rỗi đến chảy nước mắt, cùng ngươi đùa
một chút vậy. Hừ, xem ngươi có khả năng đùa ra cái gì.

Bạch Mạn Điệp cười như có thể nắm toàn bộ trong tay, “Kỳ thực ngươi không
cần báo đáp ta cái gì, ta cho ngươi bạc chỉ là muốn giúp đỡ ngươi.” Bạch Mạn Điệp lại đùa đùa, “Nếu như ngươi muốn giúp ta, thì cách hắn xa một
chút, ta vậy mà rất chú ý tới hắn nha, ngươi không muốn trở thành tình
địch của ta chứ?” Bạch Mạn Điệp trong giọng nói tràn ngập chua xót. Nàng sớm muốn hành hạ Song Song, lại không muốn lộ ra sơ hở, chỉ có thể cố

nén. Nếu Song Song không biết suy nghĩ như vậy, nàng dứt khoát ngụy
trang mình thành nữ nhân bị đố kị làm cho mờ mắt, như ý nguyện của nàng
ta.

“Vâng vâng, nô tỳ không dám.” Song Song khúm núm trả lời, nhưng mắt lại liếc
về phía Đông Phương Vũ. Len lén nhìn hắn một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn
hoàn toàn đỏ ửng. Quay đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt Bạch Mạn Điệp,
nàng sợ đến lui về sau một bước, lạnh run, cúi đầu không dám nói lời
nào.

A, nhập màn nhanh thật, có tiềm năng phát triển nha. Nếu Song Song đã nhập màn, đương nhiên nàng cũng phải nhập.

Bạch Mạn Điệp giận tái mặt, lạnh lùng nói, “Ngươi nhìn cái gì?”

“Có sao?” Song Song nhanh chóng phủ nhận.

Bạch Mạn Điệp lạnh lùng liếc, “Đi, ra ngoài đi, bây giờ cưỡi cùng một con ngựa với ta.”

“Phu nhân, chân của ngài…”

“Sao? Ta không phải là tàn phế, cho ngươi cơ hội câu dẫn lão công ta à. Ngươi có đi hay không, không đi một mình ở lại chỗ này được chứ?” Bạch Mạn
Điệp đi tới tháo dây trói trên cây của Trục Nhật.

“Vâng, phu nhân.” Song Song điềm đạm đáng yêu liếc mắt nhìn Đông Phương Vũ, đi tới bên cạnh Bạch Mạn Điệp.

“Tới đây, chờ ta đỡ ngươi à.” Bạch Mạn Điệp lúc này biến thành người xấu
triệt để. Nếu nha đầu kia mới đây đã bắt đầu chơi tới tâm nhãn, nàng làm sao có thể thua kém đây.

“Vâng.” Nàng đi tới bên cạnh Trục Nhật, sợ hãi nhìn Bạch Mạn Điệp liếc mắt, “Phu nhân, ta… ta sợ.”

Bạch Mạn Điệp lạnh lùng khiển trách, “Nha đầu vô dụng.”

“Phu nhân, nô tỳ lại gây phiền phức cho ngài.” Song Song cúi đầu, tiếp tục cắn môi.

“Để nàng đi với ta.” Đông Phương Vũ lạnh lùng xen vào.

“Tốt, nhuyễn ngọc ôn hương của ngươi, ôm cho đã đi.” Bạch Mạn Điệp hừ lạnh, nhảy lên ngựa, không thèm để ý tới bọn họ.

Thật không biết gì cả, hắn lo lắng dụng ý của Song Song là gây bất lợi với
nàng, mới muốn ở gần canh chừng Song Song, vậy mà Tiểu Điệp đối với hắn
chẳng chút nào cảm kích, “Công tử, ngài rất thích phu nhân ư?” Song Song hiếu kì hỏi Đông Phương Vũ, giọng điệu ai oán như một tiểu tức phụ. Ai
không biết còn tưởng nàng cùng Đông Phương Vũ có gì với nhau, giữa chừng bị Bạch Mạn Điệp ra tay cướp đoạt địa vị của nàng.

“Rất thích.” Sao lại hỏi hắn chuyện này, mục đích của nàng thật ra là gì? Vô luận nàng ta có mục đích gì, cũng không thể để nàng ta xúc phạm tới
Tiểu Điệp.

Song Song yết ớt thở dài, “Phu nhân thực sự rất tốt số.” Nữ nhân kia thật sự quá tốt số mà, có thể khiến hai nam nhân xuất sắc như vậy ái mộ nàng
ta, nàng thực không cam lòng.

“Ngươi cũng sẽ có người mình thích.”

“Kỳ thực ta…” Ban đầu Song Song chỉ là nắm lấy y phục nhưng sau đó lại mãnh liệt ôm lấy thắt lưng hắn. “Công tử, ta thích ngài, ngay từ lần đầu
tiên gặp ngài ta đã thích ngài rồi. Để ta đi theo ngài nha, cho dù làm
tiểu thiếp, không danh không phận gì cũng được.” Chỉ cần cướp được người Bạch Ngâm yêu thương nhất, nàng nguyện ý trả giá tất cả.

Kì quái, Song Song rốt cuộc có mục đích gì? Cư nhiên lại tỏ ra tốt với hắn?

Đông Phương Vũ nhíu mày, kéo tay nàng ra, “Đừng làm vậy, ta chỉ muốn một
mình nàng ấy.” Đối với một nữ nhân có ý đồ, hắn không có hảo cảm.

Hai hàng thanh lệ chậm rãi rơi xuống, “Công tử, ngài thực sự không muốn ta
sao? Cho dù không danh không phận, ta vẫn nguyện ý mà.”

“Đừng lãng phí nước mắt của ngươi.” Hắn hơi cảm thấy không vui.

“Ta…” Song Song lần thứ hai ôm lấy hắn, “Công tử, cầu xin ngài, để ta theo ngài đi.” Lần này nàng càng ôm chặt hơn.

“Buông ra.” Hắn nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng đẩy ra, hắn đẩy như vậy, thân thể
Song Song như lá rụng trong gió mùa thu, lập tức rớt xuống.

“Công tử.” Nàng thét chói tai.

Theo bản năng, tay Đông Phương Vũ tiếp được nàng, vững vàng ôm lấy.

Bạch Mạn Điệp ở phía trước bị tiếng thét chói tai của nàng đả động, vô tình
quay đầu lại, đã thấy một cảnh không nên thấy. Song Song đang ở trong
lòng Đông Phương Vũ, tay Đông Phương Vũ lại hoàn toàn ở trên thắt lưng

của nàng. Song Song khuôn mặt đỏ bừng, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ
ngượng ngùng nói không nên lời. Chỉ cần là người bình thường, đều biết
bọn họ xảy ra chuyện gì.

Vị trí đó là thuộc về nàng, dựa vào cái gì lại để cho nữ nhân kia? Đông
Phương Vũ đầu heo kia, nàng rõ ràng đã ám chỉ Song Song có ý đồ, vậy mà
còn ôm nàng, muốn chết hả?

Dù biết rõ tất cả đều do nữ nhân kia an bày, đều do nữ nhân kia cố ý, nhưng nàng cũng không nén được cơn giận.

Được rồi, Song Song không phải muốn thấy bộ dáng đố kị của nàng sao? Muốn nhân cơ hội gây xích mích sao? Vậy cho nàng xem.

Bạch Mạn Điệp giục ngựa tới trước mặt bọn họ, châm chọc nói, “Thật vui sướng nha.” Một dáng dấp đố phụ tiêu chuẩn.

“Không phải phu nhân, công tử chỉ cứu ta.” Song Song nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.

Nàng nhìn bọn họ, liếc mắt, “À, vậy ngươi bây giờ còn ở trong lòng hắn là sao?”

Đông Phương Vũ buông Song Song ra, “Không phải như nàng tưởng tượng, Song
Song suýt chút rơi xuống.” Tuy rằng biết nàng chỉ đóng kịch.

“Ừ, ngươi thích thế nào thì làm thế ấy, ta không xen vào.” Bạch Mạn Điệp giận đến nỗi nộ khí xung thiên.

Khuôn mặt giấu trong chiếc mặt nạ, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Nàng đối với hắn là có tình, hơn nữa còn sâu đậm hơn so với tưởng tượng của hắn.

Siêu chậm hiểu Bạch Mạn Điệp tiểu thư, nàng rốt cuộc cũng học được quan tâm
ta, Nàng rốt cuộc biết ta đối với nàng quan trọng, không muốn đem ta đẩy mạnh vào lòng nữ nhân khác.

Càng về đêm, tiết trời càng lạnh. Song Song ngồi ở trên ghế, khuôn mặt lạnh như băng.

Hai tay nàng siết lại thành nắm, chăm chú tính toán.

Bạch Ngâm, ngươi đoạt nam nhân ta yêu thương nhất, ta cũng muốn đoạt người
ngươi yêu thương nhất. Ta không có được tình yêu, ngươi cũng đừng hòng.

Ngươi khiến ta thống khổ, ta cũng muốn ngươi thống khổ.

Từ trên người, nàng đem ra một bình sứ, chậm rãi nắm chặt, mâu quang phát lạnh, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhạt.

Đúng vậy, đây mới là khuôn mặt thật của nàng. Mục đích của nàng rất đơn giản, chính là cướp đi Đông Phương Vũ.

Ngày từ lần đầu nhìn thấy Phương Chấn Hiên, nàng đã vô cùng thích hắn. Nàng
là võ lâm đệ nhất mĩ nữ, người ái mộ nàng nhiều không kể xiết, nhưng
trong lòng nàng cũng chỉ có hắn. Nàng biết hắn không thích hơn, hơn phân nữa là bởi mối quan hệ giữa nàng với cô cô. Nàng không màng danh tiết, ở lại Phương gia, ngây thơ tưởng rằng, một ngày nào đó hắn sẽ yêu nàng.
Khi Bạch Ngâm xuất hiện, không chỉ đoạt mất Phương Chấn Hiên, mà còn
trong ba chiêu đánh bại nàng. Trên người nàng có một chút vết tích, nàng không còn là võ lâm đệ nhất mĩ nữ. Bị Bạch Ngâm ba chiêu đánh bại, nàng không còn là nữ nhân tuổi trẻ có võ công cao nhất. Tất cả của nàng, đều bị hủy trong tay Bạch Ngâm. Nàng đường đường là đại tiểu thư của Huyền
Vũ sơn trang, lại thua kém một nữ ma đầu, nàng không cam tâm.

Từ khi bị Bạch Ngâm đả thương, nàng mỗi ngày đều trốn trong phòng không dám gặp ai. Tinh thần sa sút, tưởng chừng chết đi.

Tin tức Phương Chấn Hiên đính hôn với Vân Băng Tâm truyền đến, nàng biết
giấc mộng của mình đã tan theo mây khói, toàn bộ những chuyện ấy đều do
một tay Bạch Ngâm tạo thành. Nếu không có Bạch Ngâm, nàng sẽ không mất
đi nam nhân nàng yêu thương nhất, sẽ không phải mất mặt, trên người cũng không có vết thương xấu xí. Nàng hận lắm, nàng không cam tâm, nàng muốn trả thù, muốn giết chết Bạch Ngâm.

Nhờ hết lòng chữa trị, vết tích trên người nàng cũng mất đi. Nàng mang theo một đám cao thủ Huyền Vũ sơn trang, chuẩn bị giết Bạch Ngâm báo thù.
Ngày đó, nàng trà trộn vào trong đám nam nhân, trên đường phục kích Bạch Ngâm, đáng tiếc là thất bại. Tuy rằng bắn lén được một mũi tên, thế
nhưng nàng ta vẫn bình an vô sự.

Trải qua chuyện ám sát ngày đó, Song Song, không, phải là Đỗ Thanh Sương. Đỗ Thanh Sương biết Sáo Ngọc công tử rất thiện lương, mà Bạch Ngâm lại là
một nữ ma đầu giết người không chớp mắt. Một kế hoạch độc ác, từ từ nảy
sinh trong lòng.

Bạch Ngâm tâm cao khí ngạo, nếu có ngày biết trượng phu phản bội mình, tuyệt đối cả đời cũng không tha thứ cho hắn. Nàng ta sẽ hận hắn cả đời, thậm
chí là đau khổ cả đời. Giết nàng ta thì quá dễ dãi với nàng ta rồi, nàng muốn nàng ta vĩnh viễn đau khổ. Nếu Đỗ Thanh Sương nàng rơi xuống địa
ngục, cũng phải kéo Bạch Ngâm theo cùng.

Nàng diễn màn bán mình chôn cha, mượn cơ hội đi theo bên cạnh họ. Lại lợi
dụng sự thiện lương của Sáo Ngọc công tử, khiến hắn sinh tâm bất mãn đối với Bạch Ngâm, từ từ ly gián bọn họ. Chờ hai người nảy sinh hiềm khích, nàng nhân cơ hội đó nhảy vào.

Hôm qua nàng dùng nước trà tự tổn thương mình, vốn tưởng rằng Bạch Ngâm sẽ

mắng nàng phá hoại, nàng nhân cơ hội đó hướng Sáo Ngọc công tử ra vẻ tội nghiệp, tranh thủ cảm tình của Sáo Ngọc công tử, Song Song muốn hắn đối với Bạch Ngâm sinh tâm bất mãn. Cũng không biết do Bạch Ngâm quá ngốc
hay đã nhìn thấu kế hoạch của nàng, cư nhiên không có phản ứng gì.

Tuy rằng kế hoạch nước trà thất bại, nhưng lại thành công khiến cho Bạch Ngâm đố kị, nàng đã đạt được mục đích.

Nữ nhân ngu ngốc kia, tuyệt đối không thoát khỏi tay nàng.



“Sao, cảm giác được ôm mĩ nhân không tệ chứ? Nhất là mĩ nhân vừa dịu dàng vừa xinh đẹp như vậy.” Bạch Mạn Điệp mười phần giống như đố phụ.

“Nàng ta gặp chuyện.”

Bạch Mạn Điệp cười nhạt, “Vậy thì sao? Không phải ôm rất thoải mái à?”

Đông Phương Vũ bất đắc dĩ thở dài, “Nàng biết nàng ấy cố tình gây chuyện, cố ý buộc ta ôm nàng ấy mà.” Bất quá hắn thích bộ dạng đố kị của nàng,
tượng trưng trong lòng nàng có hắn.

Bạch Mạn Điệp cố tình giả ngu, “Á? Phải không? Ngươi không thấy sao? Ta cố ý đổ trà vào người nàng ấy, ta rất độc ác, không muốn nói gì sao?”

“Ta nghĩ nàng hiểu rõ mục đích của nàng ta rồi.” Mục đích của nàng tuyệt đối là ly gián tình cảm của bọn họ.

“Ngươi khi nào biết nàng ta khả nghi?” Nghĩ kĩ lại, Đông Phương Vũ cũng có
điểm bất thường, tỷ như đáp ứng cùng nàng ta cưỡi chung một con ngựa.
Hắn căn bản là muốn canh chừng nàng ta, không cho nàng ta có cơ hội tổn
thương Bạch Mạn Điệp. Lúc đó thế nào lại không nghi ngờ, thực sự là
ngốc.

“Lúc đưa vàng cho nàng ta.”

Bạch Mạn Điệp nhíu mi, “Á? Tại sao?”

“Ta nhìn thấy tay nàng ta.” Tay nàng ta nhẵn nhụi non mềm, tuyệt đối là tay của tiểu thư khuê các, lòng bàn tay có vết chai, nhưng không phải do
làm việc nặng nhọc lưu lại, mà do vũ khí tạo thành. Nếu đoán không sai,
nàng chắc là dùng roi. Hắn chỉ liếc mắt một cái, đã biết Song Song có ý
đồ. Vào nam ra bắc lâu như vậy, cũng không phải dễ dàng bị nữ sắc mê
hoặc. Bạch Mạn Điệp cố ý cho hắn xem tay của nàng, cũng là mục đích này.

“Song Song thực sự ngu ngốc, tay nàng nhẵn nhụi như vậy, lại còn nói trước
đây làm việc đồng áng. Hơn nữa nàng nói năng bất phàm, nhìn thế nào đều
là tiểu thư khuê các, diễn kịch cũng không cần thiếu chuyên nghiệp như
vậy.” Diễn một tuồng kịch lộ ra cả tá sơ hở, cũng chỉ có nàng. Bạch Mạn
Điệp thậm chí hoài nghi, nàng ta có đúng là làm ra nhiều sơ hở như vậy
để nàng nghi hoặc. Nàng làm sao nghĩ tới, đó chỉ là một tiểu thư khuê
các thất thường, bởi nhất thời vui vẻ, bày ra một hồi âm mưu, đối với
bọn họ mà nói, chỉ như một trò hề.

“Còn nàng khi nào biết?” Nàng hẳn đã sớm biết rồi.

Bạch Mạn Điệp cười, “Nàng nói chưa được mấy câu thì ta đã phát hiện ra rồi,
xưng hô của nàng khiến ta nghi hoặc.” Tuy rằng phi thường phi thường
hoài nghi, cũng không xác định, đến khi cứu nàng mới thực sự chắc chắn.

“Nàng rất thông minh.” Hắn thành tâm tán thưởng, thập phần cam tâm tình nguyện có một thê tử thông minh như vậy.

Bạch Mạn Điệp le lưỡi, “Cũng vậy, ngươi cũng rất thông minh. Ta còn tưởng
rằng ngươi ngu ngốc bị nữ sắc mê hoặc, sau đó thấy nàng thiết kế quá
nhiều màn kịch, đã khiến ta thấy nàng là một xú nữ nhân. Nếu như ta chỉ
trích hành vi thất lễ của nàng, ngươi sẽ theo ta đại náo, không cho phép ta tổn thương nàng, sau đó gặp đại nạn như nàng mong muốn.” Mấy nội
dung trong phim truyền hình đều không phải như vậy mà sao? May mà nam
nhân của nàng thông minh hơn người.

“Ta không tin trên đời này có quá nhiều sự trùng hợp.” Ý tứ của hắn đã quá
rõ ràng, cho dù hắn không biết Song Song có ý đồ, nhưng nếu như Song
Song thiết kế hãm hại, hắn sẽ không ngu ngốc tin tưởng.

Bạch Mạn Điệp miễn cưỡng lấy chén trà nóng nắm trong lòng bàn tay sưởi ấm,
thời tiết gì lạnh quá a, “Nếu người trong thiên hạ đều thông minh như
ngươi, cũng sẽ không có lắm hiểu lầm.”

“Lí do quan trọng nhất là ta tin tưởng nàng.” Hắn tin tưởng nàng, kì thực
nàng rất đơn thuần, rất thiện lương, người không phạm nàng, nàng cũng
không tùy tiện mạo phạm người khác. Nhưng nếu mạo phạm nàng, nàng đương
nhiên đòi lại gấp đôi. Nếu như nàng lộ ra miêu trảo công kích đối
phương, nhất định là đối phương đã chọc tới nàng. Một người bản tính
thiện lương xem nha hoàn như muội muội, hắn không có lí do gì không tin
tưởng. Huống chi nàng lại là nữ tử hắn yêu nhất.

Bạch Mạn Điệp nhìn Đông Phương Vũ cười cười, “Sao lại tin tưởng ta?” Tin
tưởng, trên cơ sở tình lữ phu thê, hắn miễn cưỡng đạt yêu cầu.

“Nàng là thê tử của ta, vô luận phát sinh chuyện gì, ta đều chọn tin tưởng nàng.”

“Nể tình mấy lời này của ngươi, ta không tính toán nữa. Ngươi đoán, nàng ấy rốt cuộc là ai? Theo chúng ta có mục đích gì?”

“Mục tiêu của nàng ấy là ta sao?” Dù sao nàng ấy lúc nào cũng quấn lấy hắn không tha.

Bạch Mạn Điệp lời nói sắc bén, “Ta đoán, nhằm vào ta, nhưng mục tiêu là
ngươi.” Nàng có đôi khi dễ xúc động một chút, nhưng không đồng nghĩa là

nàng không có đầu óc.

“A? Sao lại nói vậy?” Đông Phương Vũ nhíu mi, hắn tựa hồ cũng có cảm giác như vậy.

Bạch Mạn Điệp không cười nữa, hạ giọng, “Có muốn thử xem không?” Nữ nhân
Song Song ngu ngốc kia dù có chút bản lĩnh, nhưng muốn nắm được nhược
điểm của nàng rất dễ.

Đông Phương Vũ nghiêm túc tán thành, “Nàng ta đúng là một người thiếu kiên nhẫn, có thể thử xem.”

Nàng cười khinh miệt nói, “Hay ngay bây giờ đi? Mới theo chúng ta có mấy
ngày đã giở trò rồi, quả thực quá ngây thơ. Nàng thấy chúng ta lăn lộn
giang hồ nhiều năm như vậy đều ngu chắc. Nếu nàng tin tưởng như vậy,
thiếu kiên nhẫn như vậy, chúng ta bồi nàng chơi đùa một chút, nhưng…
Muốn chơi thế nào? Nàng có phải có ý đồ câu dẫn ngươi không?”

“Nàng ta biểu lộ rồi, còn ôm ta không buông.” Việc này nên sớm cung khai,
ngày sau nếu bị lão bà đại nhân phát hiện, hắn tự biết hậu quả.

Bạch Mạn Điệp trêu chọc, “A? Trăm phần trăm xác định là muốn câu dẫn ngươi
rồi. Nếu không phải ta đoán được lai lịch của nàng, còn tưởng là món nợ
phong lưu trước đây của ngươi.”

“Rốt cuộc nàng ta là ai?”

Nàng ngẩng đầu kì quái liếc nhìn Đông Phương Vũ, “Trong lòng ngươi phải hiểu chứ? Màn kịch nước trà khôi hài đó của nàng, đã bại lộ thân phận rồi.”

“Ý nàng là…” Đông Phương Vũ tay nhúng vào nước, trên bàn viết ra bốn chữ, ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.

Bạch Mạn Điệp gật đầu, “Không sai, mỹ nhân kế cũng đã dùng tới rồi. Thật
đáng tiếc, nhìn thế nào cũng là mỹ nhân ngu ngốc không hiểu chuyện. Nếu
bọn họ tìm một hoa khôi hay gì đó, sợ rằng chúng ta lúc đó thật sự sẽ có hiểu lầm.”

“Nếu nàng ta thiếu kiên nhẫn như vậy, mau chóng xem thử mục đích của nàng,
tránh đêm dài lắm mộng. Nàng hiện tại đang thụ thương, ta không yên
tâm.” Thương tích của nàng không phải hoàn toàn khỏi hẳn, động tay động
chân rất không tiện.

“Ngươi quan tâm ta như vậy, ta chết được sao? Được rồi, nếu nàng ta nóng lòng
như vậy, chúng ta sớm động thủ, ngay bây giờ được không?”

“Nàng muốn sao?”

”Mục đích của nàng là muốn câu dẫn ngươi, ta chính là chướng ngại vật, nếu
như ta không có ở đây, nàng hẳn sẽ có hành động.” Bạch Mạn Điệp tự tiếu
phi tiếu nhìn hắn.

“Chắc chắn như vậy?” Hắn mỉm cười, cười rất thoải mái.

Bạch Mạn Điệp hai tay nhất quán, nhún nhún hai vai, “Tám mươi phần trăm,
đánh cuộc một phen a. Nếu như mục tiêu của nàng là ta, cũng sẽ có hành
động, không phải sao? Thực sự đáng thương a, tìm một bình hoa vô dụng
như vậy. Làm gian tế bí mật cũng không phải chỉ có nhan sắc là được, ai… đáng thương thay chủ nhân của nàng.”

“Nếu chúng ta đoán sai, mục tiêu của nàng ta là nàng, nàng sẽ gặp nguy hiểm.” Điều hắn lo lắng nhất, chính là nàng a.

“Ngươi nghĩ ta vô dụng lắm à, vết thương của ta không nghiêm trọng lắm. Nếu ta có can đảm mạo hiểm, lẽ nào một chút nắm chắc cũng không có? Bạch Mạn
Điệp không phải đánh một trận không nắm chắc được gì.”

“Xem ra nàng đã có ý tưởng.”

“Không sai, bất quá ta trước phải nhắc nhở ngươi.” Bạch Mạn Điệp nhìn thoáng
qua chậu cảnh bên cạnh cửa sổ, “Bài học căn bản của câu dẫn, chính là
dùng xuân dược, lát nữa bất luận nàng ta cho ngươi cái gì cũng đổ đi, ta không muốn đêm hôm khuya khoắt đi tìm nữ nhân giùm ngươi.” Chưa ăn thịt heo cũng không chắc là chưa từng thấy qua heo chạy, xem tiểu thuyết
cùng phim truyền hình nhiều như vậy không phải quá hiểu rồi sao.

“Ta đã rõ.” Nàng coi thường hắn vậy sao?

”Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu. Chẳng cần làm gì cả, làm bộ cãi nhau là được, sau đó ta sẽ chạy đi.”

“Hiểu.” Hắn rất phối hợp.

Bạch Mạn Điệp mở cửa, cố ý hét to, làm ra bộ dáng nghiến răng nghiến lợi,
cao giọng mắng, “Đúng vậy, ngươi nói không sai, ta không dịu dàng, không xinh đẹp, không biết gia vụ, cái gì cũng xấu, bản cô nương không xứng
với ngươi, được chưa. Ngươi đi tìm nữ hài tử nào hợp ý ngươi đi, bản cô
nương không thể phụng bồi. Bạch Mạn Điệp cố sức đạp cửa phòng, thờ phì
phì lao xuống dưới lầu.

“Hơn nửa đêm rồi còn gây lộn cái gì?” Khách nhân bắt đầu kháng nghị.

Đèn một gian nối một gian sáng lên.

“Không để người ta ngủ à?”

“Có chuyện gì mai tính đi.”

“Còn không để người ta ngủ? Thực sự đáng ghét mà.”

Kháng nghị liên tiếp kháng nghị, Đông Phương Vũ đóng cửa lại, từ từ chờ con mồi rơi vào bẫy


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận