Tân Nương Của Quỷ

​Ba mẹ tôi đều lập tức không nhận, liên tục chối bỏ.

​Mẹ tôi nói: “Con sinh được ra một cách rất bình thường, ta tự mình mang thai 9 tháng 10 ngày mới đẻ con ra, làm sao có thể có vấn đề gì được?"

​Ba tôi không nói gì, ông chỉ đứng sững sờ trong phòng. Mẹ tôi đánh nhẹ ông một cái: "Ông xem tôi nói có đúng không?"

​"À à đúng vậy." Ba tôi lập tức trả lời.

​Nhưng hình như ba tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ tôi, điều này làm trong lòng tôi có chút nghi ngờ. Ba tôi như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ khi tôi còn bé thật sự đã xảy ra chuyện gì đó sao?

​Mẹ tôi đi nấu cơm, tôi nhân cơ hội hỏi ba tôi chuyện vừa rồi.

​Ba tôi liên tục né tránh: "Con đừng có đoán mò, cũng đừng ép hỏi mẹ con. Bà ấy rất nhát gan,..."

​Nói đến đây, ba tôi tự biết mình lỡ lời, nhanh chóng giả bộ nói: "Con mau đi sửa soạn đồ đạc để quay lại trường đi."

​Từ lúc đó trở đi bất luận tôi có nói gì đi chăng nữa cũng không thể moi ra được một câu nào hữu ích từ trong miệng của ba tôi. Tôi nghĩ thật kỹ, quyết định ngày mai sẽ gọi điện cho bà cô, nói tôi muốn làm đồ đệ của bà. Ngày hôm sau, lúc ăn cơm xong tôi định gọi điện cho bà cô thì tôi liền gặp một người. Điều này đã làm tôi thay đổi quyết định.

​Tôi vừa mới bước ra khỏi nhà thì liền gặp phải Cố Nam Phong, người đã mất tích mấy hôm nay. Lúc ấy hắn đang đứng nói chuyện với một cô hot girl vô cùng xinh đẹp, lúc tôi đi ngang qua bọn họ thì tôi thấy hắn đang cười với tôi.


​"Cố Nam Phong? Sao anh lại ở đây?" Hắn đã sớm thấy tôi rồi sao còn không nói lời nào?

​Cố Nam Phong còn chưa kịp nói gì, thì vị hot girl xinh đẹp đang đứng bên cạnh hắn liền hừ lạnh một tiếng, cô ta liếc mắt nhìn tôi từ đầu tới chân rồi hất cằm tỏ vẻ khinh thường. Tội không nhịn được mà đưa mắt về phái cô ấy, cặp chân thon dài, eo nhỏ mềm mại, cơ thể đầy đặn chỗ nào cần nhô thì nhô, nhìn rất cân đối. Tôi khống chế chính mình, ép bản thân phải dời tầm mắt khỏi ngực của cô ấy. Cô ấy đối với chán ghét như vậy thì tôi cũng sẽ không chủ động bắt chuyện với cô ấy.

​Cố Nam Phong cười nói: "Ta tới tìm em. Ta có chuyện muốn thương lượng với em."

​"Chuyện gì?"

​Hắn tìm tôi thương lượng chuyện gì? Điều này tôi nghĩ mãi cũng không ra.

​"Ta không thể lúc nào cũng ở bên cạnh em, cho nên ta muốn để Phong Trà ở bên cạnh, bảo vệ em."

​"Bảo vệ tôi?" Tôi chỉ vào chính mình, hỏi lại: "Ý anh là muốn tìm người bảo vệ tôi?"

​Tôi với hắn chỉ mới quen biết nhau, cũng không được coi là quá thân thiết. Sao hắn lại tốt với tôi như vậy chứ?

​Cố Nam Phong cười nói: "Chính là ý đó."

​Tôi nhìn vị mỹ nữ cao ngạo bên cạnh hắn, không khỏi cảm thấy có chút không vui: "Anh đừng nói với tôi là người bảo vệ tôi chính là cô ấy đấy nhé?"

​Cố Nam Phong thấy tôi có chút không vui liền cười giải thích: "Phong Trà rất mạnh. Tuy tính tình có hơi nóng nảy nhưng con người của cô ấy cũng rất tốt. Có cô ấy ở bên cạnh em, tôi cũng yên tâm hơn đôi chút. Hơn nữa hai người đều là con gái, ở chung với nhau cũng thuận tiện hơn."

​Tôi cười nói: "Tôi cũng không phải là trẻ con, cũng không phải là nhân vật gì rất quan trọng, tôi không cần phải có người bảo vệ."

​"Nói không chừng tương lai em sẽ gặp phải chuyện gì đó, để cô ấy bên cạnh em là để phòng ngừa vạn nhất."

​Lời nói của Cố Nam Phong rất chân thành, ánh mắt sáng quắc khiến người ta không nỡ lòng từ chối. Nói xong, hắn quay đầu mắt nhìn Phong Trà, thấy bộ dạng rất không nguyện ý của cô ấy, sắc mặt hắn cũng đen lại.

​Có lẽ Phong Trà phát hiện ra Cố Nam Phong không vui, nên cô ấy liền nói: "Tạ tiểu thư, tôi nguyện ý bảo vệ cô."

​Xì, cô mới là tiểu thư thì có. Tôi thấy hai người chúng tôi có một điểm chung đó chính là thà tự dựa vào chính mình, còn hơn là ngày ngày phải đối mặt với người mình ghét.


​"Tôi có thể tự bảo vệ mình, hơn nữa tôi sẽ bái bà cô làm sư phụ, tương lai tôi cũng có thể tự bảo vệ bản thân."

​Tôi vừa nói lời này, Cố Nam Phong liền trở nên khẩn trương: “Bà cô mà em đang nói tới là Thanh Trần Tử sao?"

​"Đúng vậy." Tôi mờ mịt gật đầu, không rõ tại sao hắn lại kích động như vậy.

​"Em không thể bái Thành Trần Tử làm sư." Cố Nam Phong gấp gáp nói.

​Có lẽ hắn cũng phát hiện ra chính mình có hơi kích động nên hắn liền bình ổn lại tâm tình, cười nói: "Thanh Trần Tử là một người cố chấp, hơn nữa năng lực của bà ấy có hạn. Nếu em muốn bái sư thì ít nhất cũng phải tìm một người có thể đảm bảo được sự an toàn của em."

​Nghe có vẻ hắn đối với bà cô của tôi cũng không quá lạ lẫm, chẳng lẽ họ biết nhau? Tôi còn đang nghĩ dở thì hắn đã nói tiếp: "Chuyện bái sư rất quan trọng, nếu như em tin tưởng ta, ta có thể giúp em mau chóng tìm được một người sư phụ."

​Tôi do dự nói: "Bái sư không phải chuyện nhỏ, tôi cần thời gian suy nghĩ."

​Tôi mời Cố Nam Phong và Phong Trà vào nhà tôi, vốn chỉ là lời mời lịch sự, nhưng hai mắt Cố Nam Phong sáng ngời, vội hỏi lại tôi: "Như vậy sẽ không quá đường đột sao?"

​Tôi còn có thể nói cái gì nữa? Chỉ đành phải đưa họ vào nhà, giới thiệu với ba mẹ đó là bạn học của tôi.

​Lúc ăn cơm trưa xong tôi còn chưa gọi điện cho bà cô. Kỳ thật, tôi đối với chuyện bái bà cô làm sư cũng hơi do dự. Tính tình của tôi và bà ấy không hợp, lỡ như thực sự trở thành thầy trò thì không phải chúng tôi sẽ thường xuyên cãi nhau sao?

​Cố Nam Phong thấy tôi không muốn để cho Phong Trà bảo vệ tôi, nên liền cười nói: "Như vậy cũng tốt, em có thể tự bảo vệ mình thì ta lại càng yên tâm. Bất kể sau này em gặp phải chuyện gì, chỉ cần trong lòng em gọi tên ta ba lần, ta sẽ nhanh chóng chạy tới."


​Cố Nam Phong vừa mới dứt lời, Phong Trà liền không vui, nói: "Chủ nhân, người..."

​Tôi bị cái kiểu xưng hô của cô ấy làm cho giật mình, từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên tôi thấy có người gọi người khác là chủ nhân đấy.

​Cố Nam Phong liếc mắt một cái, Phong Trà liền ngậm miệng. Nhưng hình như cô ấy vẫn chưa từ bỏ ý định, thấy không thể lay chuyển được Cố Nam Phong, cô ấy liền cười nói với tôi: "Tạ tiểu thư, tôi nguyện ý bảo vệ cô, mong cô đồng ý cho phép tôi được ở bên cạnh cô."

​Tôi cười cự tuyệt, hình như Phong Trà còn muốn nuối gì đó, thế nhưng ngại Cố Nam Phong ở đây nên cũng không nói thêm gì nữa. Chỉ là nhìn ánh mắt của cô ấy thật giống như đang muốn nuốt chửng tôi vậy. Tôi chắc chắn rằng, nếu không phải vì Cố Nam Phong đang ở chỗ này thì cô ấy sẽ lập tức xông tới cấu xé tôi.

​Tôi nghĩ chắc là cô ấy ghen nên tôi liền cố ý cười nói với Cố Nam Phong: "Vậy làm phiền cô rồi, có cô bảo vệ thì tôi cũng sẽ yên tâm hơn."

​Đợi đến khi Cố Nam Phong rời đi, Phong Trà đột nhiên nói với tôi: "Tạ tiểu thư, sao đột nhiên cô lại muốn tôi bảo vệ cô."

​Tôi cười nói: "Tôi thấy cô cũng không muốn bảo vệ tôi, nhưng sao bây giờ lại nguyện ý vậy?"

​Tôi vừa dứt lời, Phong Trà liền cả giận nói: "Tiện nhân, cô thật đúng là cái đồ không biết xấu hổ. Nếu không tại cô, ta...."

​Đang nói được một nửa, cô ấy đột nhiên ngậm miệng lại, mặt tức đến nỗi đỏ bừng, tôi thấy được cô ấy đang phải kìm chế lắm mới không nói ra. Cuộc đời tôi ghét nhất cái chuyện đang nói được nửa chừng thì lại thôi. Hoặc là đừng nói, còn một khi đã nói thì phải nói cho xong. Hơn nữa vừa rồi cô ta còn mắng tôi, cmn, tôi chả làm cái quần què gì cả mà cô ta lại mắng tôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận